Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 21

Phần 21

Tôi nghe tiếng khóc mà rùng mình. Không khí xung quanh lại đặc quánh. thằng Bảy lúc này lại ho khụ khụ mấy cái, rồi khạc ra một ngụm đờm đen, mặt nó xanh rờn. Tôi nhìn sang Tư Huyền và Trung tài, hai ổng, ông nào nhìn cũng như sát thần, chắc còn đang tức lắm. Vấn đề bây giờ là nghĩ cách thoát khỏi cái hang càng sớm càng tốt, phải tìm cho được đồng đen. Thằng Bảy chỉ còn có thể sống được khoảng hơn hai ngày, tôi nghĩ đến chuyện đó thì thấy lòng như lửa đốt, tình thế lại càng phải gấp rút. Nhưng bây giờ chẳng có thứ gì, bốn thằng, không đồ ăn thức uống, chỉ có hai cây rựa và một con dao găm, cùng sợi dây thừng khi nãy bị cắt rơi xuống, và ánh sáng thì chỉ có hai cây đuốc. Một cây lúc nãy tôi cầm xuống, một cây của Tư huyền. Chẳng biết làm sao để thoát ra khỏi đây. Tôi nhìn lên cái hố, nó cách khoảng chừng gần năm mét. Tôi thở dài ngồi ngẫm nghĩ cách thoát ra

Tư huyền và Trung tài lúc này cũng thôi, chẳng buồn chửi nữa. Hai người chắc cũng đang im lặng suy nghĩ. Quả thật muốn im lặng nhưng không được, cái tiếng khóc oe oe của trẻ con cứ như là sương mờ, lúc ẩn lúc hiện. Nó vang văng vẳng bên tai đó, như thể bị ảo thanh vậy. Tôi thở dài, tự dưng nhớ tới hai cái hũ ở góc phòng, không biết nó chứa thứ gì trong đó. Nhưng vì một phần tò mò, một phần nghĩ rằng biết đâu có thứ gì có ích để giúp mình thoát ra khỏi đây, nên tôi gọi thằng Bảy:

“Em, mày coi hai cái hũ đằng kia kìa” Dưới ánh đuốc lặc lè, bóng hai cái hũ in vào vách hang chập chờn, nhìn bình thường thì chẳng có gì. Nhưng trong khung cảnh này, tôi cảm giác như nó có hình thù gì kì dị lắm. Thẳng Bảy quay nhìn, bảo tôi:

“Có cái gì ở đó” Tôi nhún vai, nói: “Anh đâu biết, anh với mày tới mở ra thử coi”

Trung tài lúc nền trừng mắt nhìn tôi bảo: “Đừng có điên ông ơi, ở mấy cái chốn này, ông mần bậy bạ dễ chết lắm đó” Tư Huyền chau mày cũng nói:

“Ừ, mày ngồi im đi, nghĩ cách xem làm sao thoát ra khỏi chỗ này” Tôi nhìn lên trần hang, cái lỗ nhỏ nằm ở giữa trần hang, không có chổ nào để bám vào leo lên được. Xung quanh cũng không có thứ gì có thể kê mà leo lên cả. Tôi ngán ngẩm lắc đầu, nhìn thấy sợi thừng. Tôi nói: “Thử cột cây đuốc vào, quăng lên thử xem”

Tư Huyền cười cười, lúc này nụ cười của ổng có vẻ chán nản ghê lắm. Trung tài chợt nói: “Khó lắm, nhưng cứ thử xem” Nói xong, tôi vừa định dập ngọn đuốc. Tư Huyền cản lại, ổng bảo:

“lấy đống xương ống chân đằng kia kìa” Nói xong, ổng chỉ về hướng chất một đống xương khô ở góc hang. Tôi đến, nhắm mắt lấy đại một cái ống xương giò, rồi cột vào dây thừng. Tôi ra sức chọi lên, nhưng lần nào không chạm vào vách cái huyệt, thì cũng vì khúc xương dài không có trọng tâm bay trượt đi, ném hơn chục lần thì mồ hôi đã nhễ nhại.

Tới phiên Trung tài, ổng ném rất hay, nhưng cũng bị tình trạng tương tự như tôi, chọi được năm sáu lần thì cuối cùng, khúc xương cũng đã mắc ngang qua cái huyệt. Trung tài giật giật thử dây, thấy có vẻ chắc, thằng chả thử đu người lên trên, ổng đu được nữa đường thì khúc xương chịu không nổi gãy làm đôi. Kể cũng đúng, xương tuy chắc, nhưng đã qua thời gian rất dài tất nhiên cũng không còn sự cứng chắc phần nào. Tư Huyền thì khỏi nói, thằng chả cái gì cũng hay, nhưng hễ kêu ổng động đến cái gì mà có từ

“Ném”, “chọi” ở trỏng là thằng chả bất lực. Đó là lý do khi nãy ổng cứ cười cười mà chẳng nói gì.

Cả đám lực bất tòng tâm, đành ngồi im nghĩ lấy hơi một chút rồi sẽ tính tiếp. Tôi lại nhìn sang chỗ hai cái hũ, lần này quyết định sẽ đến mở xem nó có gì ở trỏng. Tôi đứng lên, kêu Bảy bại đi cùng. Hai thằng cùng định đến mở nắp hai cái hũ nhỏ. Tư Huyền và Trung tài đều nhìn theo, nhưng chẳng nói tiếng nào. Tôi từ từ tiến đến hai cái hũ, chợt nghe có tiếng sột soạt, rồi chẳng có gì nữa. Tôi đứng trước hai cái hũ, vừa định mở nắp ra xem thì lại nhìn ngang vào trong cái hang đen ngòm. Chợt thấy lạnh người, trong hang thấy hai cái bóng trẻ con đứng bất động, như thể đang từ trong cái hang tối đó quan sát nhất cử nhất động của chúng tôi.

Thằng Bảy chưa thấy tôi động tay nó cũng chưa làm. Tôi nói nhỏ thằng Bảy: “Mày nhìn vào hang thử coi”

Thẳng Bảy quay đầu vào nhìn. Bất chợt hai cái bóng đó chạy hút vào trong vùng tối, tôi nghĩ thầm đúng thật là có trẻ con ở trong này. Tôi quay qua, gọi Tư Huyền và Trung tài: “Hai ông, lại đây xem” Tư Huyền và Trung tài gương mặt cau có, từ từ tiến lại gần. Bốn người đứng trước cái cửa hang tối. Tôi nói:

“Bên trong hang khi nãy có bóng hai đứa con nít” Tư Huyền và Trung tài cùng lúc chau mày. Tư Huyền bảo: “Mày nhìn kiểu gì mà thấy có hai đứa con nít?”

Tôi bảo: “Em thề với anh đó, khi nãy rõ ràng, có cái bóng người, lùn lùn, có điều tối quá, ánh đuốc soi không tới. Em chỉ nhìn thấy cái phần đầu, ko thấy hết được” Tư Huyền gãi đầu, thở dài nói:

“Mẹ nó, chẳng biết ma hay quỷ nữa đây” Trung tài tự dưng gương mặt đăm chiêu, ổng thè lưỡi rồi hít hít mấy hơi, bộ dạng rất kì quặc. Đoạn, Trung tài nói: “Chỗ này sẽ có lối thông ra ngoài, từ trong hang thổi ra một luồng khí nhẹ lắm, đảm bảo cái chỗ này thông với bên ngoài. Bây giờ mình đi luôn, hay sao?”

Biết có cơ hội, tất nhiên là tôi cùng thằng Bảy đều đồng ý. Tư Huyền nói: “Ờ, thì đi, chứ giờ làm sao giờ”

Tôi nhìn ra lại cái cột sáng chiếu từ cái hố xuống. Giờ này chắc đã là giữa trưa rồi, chỉ cầu mong sớm ra khỏi chổ này. Tôi thở dài, nhìn qua thằng Bảy, mặt nó đầy lo âu. Tôi trấn an nó: “Đi thôi em, mình ra khỏi hang rồi đi tìm con nhỏ tráo trở kia lấy lại đồng đen là mày không sao đâu, tin anh đi” Thằng Bảy cười cười, cũng chẳng nói gì. Tôi quay nhìn Trung tài và Tư Huyền nói:

“Đi thôi” Tư Huyền cùng tôi cầm đuốc đi vào, lách qua cái vết nứt nham nhở trên vách động. Cái vách dư cho một người đi qua. Tôi đi trước, vừa lách vào cái hang tối, ánh đuốc rọi vào thì thấy cái hang này rất rộng, ánh đuốc không thể soi hết cả hang được, nên tôi đoán hai đứa con nít kia chắc ẩn núp đâu đó.

Một lúc sau thì Tư Huyền, Bảy bại và Trung tài cũng đã vào. Hai ngọn đuốc sáng, cũng làm cái động rõ hơn phần nào. Cả đám từ từ lần mò theo vách hang, thấy trên hang có vẽ vô số hình bùa chú, lại có vẽ hình một con vật kì dị, nhưng phần do ánh đuốc lắc lư khó nhìn, lại thêm qua năm tháng những hình vẽ đã phai mờ dần, nên tôi cũng không thể thấy rõ được. Tôi nghĩ bụng, không ngờ ở núi Cấm lại nhiều thứ ẩn tàng như vậy, đúng là chưa đi đến nơi chưa thể biết, chưa tận mắt nhìn chưa thể tin. Chúng tôi đi một lúc, lại nghe có tiếng oe oe phát ra từ phía sau. Lập tức bốn thằng đều quay lại nhìn, thì tiếng oe oe lại im bặt…. Ánh đuốc chỉ có thể soi tầm hai ba mét, còn xa hơn thì chẳng thể. Tôi lại có thứ linh cảm, ở chổ này không chỉ có bốn người chúng tôi, mà còn có thứ gì khác nữa.

Tôi nhìn sang Tư Huyền, thấy trán ổng đổ mồ hôi hột. Trung tài và Bảy bại cũng chẳng khá hơn, ai cũng đang trong sự căng thẳng vô cùng. Lúc này Tư huyền mới nói: “Đi tiếp thôi” Đi thêm một đoạn, Tư Huyền tự dưng níu tôi lại. Ổng run run chỉ về phía trước… ổng nói:

“Mày nhìn kỹ giùm tao… có phải đằng kia có người ko?” Tôi nhìn theo hướng tay Tư Huyền, bất giác tim đập ầm ầm… Trước mặt, cách chỗ chúng tôi khoảng bốn mét, xuất hiện một gương mặt người trắng bệt… Đảm bảo là mặt người, không phải ảo ảnh..