Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 25

Phần 25

Tiến vào cánh rừng đen đặc, phía trên ánh trăng vàng trãi dàng như tấm lụa trên cánh rừng. Văng vẳng xa xa có tiếng cọp gầm, không khỏi làm cả đám sởn tóc gáy. Băng rừng đã là một chuyện nguy hiểm, mà đi rừng ban đêm lại càng nguy hiểm. Có những lúc bò cạp, trùng độc bò dưới chân, lại có lúc rắn rết treo trên đầu. Chưa kể những thứ ngải độc mọc hoang. Đường đi hiểm trở, cây đổ chặn đường, sình lày dính chân. Thế là cả bốn quyết định sẽ nghĩ lại đêm nay ở bìa rừng, vào rừng ban đêm thì chỉ có đâm đầu vào chổ chết. Tư Huyền và tôi đi lụm ít cũi khô, Trung tài và Bảy bại thì lục lại trên xe zeep còn thứ gì ăn được.

Cả bọn đống trại qua đêm, chia ca ra canh chừng. Rừng đêm, tiếng giun dế rên rĩ nĩ nôi, tiếng chó rừng tru tréo. Lại thêm tiếng chim kêu. Thanh âm vô cùng hổn tạp. Qua đêm đó, sáng sớm hôm sau cả đám tiến vào rừng.

Đi một lúc, Tư Huyền dừng lại, nằm bẹp xuống đấ. Ổng nhìn chăm chú một hồi rồi mới đứng dậy bảo: “Quẹo phải” Cả đám lại đi tiếp.

Có đoạn đi sâu vào trong, địa hình đầm lầy, đi qua được vô cùng khó khăn. Lâu lâu có tiếng chim cú lợn kêu nghe như ai khóc. Đi một lúc lâu thì Tư Huyền dừng lại, than:

“Mẹ bà, con nhỏ này đúng là không có tầm thường, đường đi phải ráng lắm mới tìm thấy được chút dấu vết, đến được đây rồi thì không còn gì dấu vết gì nữa” Cả đám vừa dừng lại chẳng được bao lâu, bổng nghe từ phía bên kia rừng có ánh tiếng sột xoạt. Bốn người lập tức cầm chắc rựa và dao găm ra thủ sẳn, đề cao cảnh giác. Tôi núp vào một thân canh, đứng cạnh Trung tài, Bảy bại và Tư Huyền đứng phía mé phải.

Một lúc sau tiếng sột soạt đến gần, lúc này có tiếng người nói: “Dừng, có người” Tiếng nói rất nhỏ tựa như muỗi kêu, nhưng vì trong không gian im lặng tĩnh mịch, nên tôi nghe được. Nhìn sang phía Trung tài, thấy ổng gương mặt căng thẳng. Tôi châu mày nhìn, Trung tài đưa ngón trỏ lên miệng tỏ ý kêu im lặng.

Sau đó liền nghe có tiếng bước chân nhè nhẹ tiến đến gần. Tôi lại nhìn về phía Tư Huyền, lúc này mới bất ngờ, thấy ổng biến đi đâu mất rồi, chỉ còn thằng Bảy đứng một mình ngước nhìn lên cây. Tôi cũng nhìn lên, thấy cái bóng đen của Tư Huyền tự lúc nào đã ngồi trên cành cây. Ổng khua tay ra hiệu gì đó, nhưng vì ngược sáng tôi chẳng thấy gì. Bổng thấy cái bóng Trung tài đứng sát bên lao vọt lên, nắm cổ áo tôi kéo theo. Tôi bất ngờ nhưng không dám lên tiếng. Ngay sau đó liền nghe phập phập hai cái, ngoảnh đầu nhìn thấy hai cái bóng người từ phía trái lù lù xuất hiện. Cái cây ở chổ tôi và Trung tài đứng khi nãy đã thấy có hai vết rựa chặc vào.

Lúc này có tiếng cười cười nói: “Ra là Năm béo đó à” Tôi sợ muốn xanh mặt, vừa định cầm rựa đưa lên chém thì bị Trung tài phía sau vịnh vai kéo lại. Quay qua nhìn thằng Bảy, thấy nó tự lúc nào cũng đã chạy đến bên chổ Trung tài.

Bổng có một người lên tiếng: “Mày là thằng nào?” Tư Huyền từ trên cây tụt xuống, đến gần nói:

“Người quen đây, Tư Huyền đây chú, làm ăn với nhau mấy chập mà không nhớ à” Tư Huyền lúc này đến gần, vẻ mặt tươi cười đứng trước hai thằng. Trung tài ổng cứ trầm trầm nhìn chẳng nói gì. Tôi liếc sang Bảy bại, thấy nó cầm cây rựa mà run run. Định thần nhìn kỹ lại mới thấy.

Một thằng ở trần. Thân thể vạm vỡ to lớn, nó cao đâu cỡ hơn mét tám, trước ngực ba bốn vết xẹo lồi như con rết. Nó xăm trên mình một con hổ lớn bên ba xường bên phải, con hổ sống động như thật, đang thủ mình chuẩn bị vồ mồi, phía trên lại xăm một chữ Vương. Quần dài túi hộp, vắt trên thắt lưng là hai con dao găm quân dụng. Nó cầm một con rựa đen bóng Còn thằng còn lại, ăn vận đàng hoàn, tướng tá cũng nhỏ hơn thằng kia. Nó đeo ba-lô, một tay cầm rựa. Hai thằng kia, thằng to con thì đen nhẻm nhưng mắt trắng dã, nhìn gườm gườm, thằng nhỏ hơn thì mặt xám như tro, có 1 vêt sẹo đỏ như con rết chạy dọc bên má, cái xẹo cũng tựa tựa như của Tư Huyền, nhưng nhìn vào thì đáng sơ hơn nhiều.

Thằng to con lên tiếng: “Ra là Tư Huyền đó à? Mén chút thì có chuyện rồi” Tư Huyền cười cười chẳng nói gì.

Thằng to con chính là Năm béo, còn thằng kia là em nó, Năm em. Năm béo nói: “Ông làm cái gì mà đi ra đây, tưởng ông rút lâu rồi chứ”

Tư Huyền trầm ngâm một lúc, chẳng nói gì, ổng quay sang đám tôi, Trung tài, Bảy bại nhìn rồi bảo: “Rút gì mà rút, chú đi đâu đây” Năm béo mặt hầm hầm bảo:

“Đi lấy đồ, còn ông” Tư Huyền cười cười bảo: “Mày đến đây vì cái gì, thì tao cũng đến đây vì cái đó”

Năm em lúc này nhảy vào nói: “Chú Tư vẫn như xưa nhỉ, vậy chú biết đám này đi vì cái gì à?” Giọng thằng Năm em nghe vô cùng đe dọa. Trung tài nghe xong hừ nhạt một tiếng, lầm bầm nói với tôi:

“Bắt đầu rồi đó” Tôi chẳng nói gì, vẫn tiếp tục xem Tư Huyền nói chuyện thế nào. “Ý mày là sao ?”

Năm béo chen vào: “Cũng chẳng có gì đâu, thằng Năm em nó nói thế thôi. Mà anh tính tiến vào trong đó à?” Tư Huyền nghe xong, mặt ổng vẫn rất bình tĩnh như chả có gì, ổng bảo:

“Ừ, tụi tao vào trong” Năm béo nhăn mặt, xoa xoa cằm rồi nói: “Em nghĩ là anh nên trở ra”

Tư Huyền cứ trầm trầm bảo: “Ờ, có gì ở trỏng, tao vào xem chút rồi cũng ra thôi” Năm béo thở dài rồi nói:

“Thằng này chưa biết sợ là thế nào, thế nhưng đêm qua, đi tút sâu trong rừng thì tìm được có một cái chùa Miên bỏ hoang…” Năm béo im lặng một chút, nhìn sang Năm em, rồi nói tiếp: “Đám này đi bốn thằng, có hai thằng lính của tôi đi theo nữa, đi đến cái chùa Miên, đóng trại ngoài cửa rồi tính sáng sớm mai mới vào xem. Tôi cho hai thằng đệ đi tìm củi lửa, tụi nó đi hoài không thấy về. Tôi với thằng Năm em đi lòng vòng tìm, thì té ngửa ra thấy một thằng bị treo cổ trên cành cây, đi thêm chút nữa lại thấy thằng kia cũng tòn ten y chang. Lúc quay về lại chổ đống trại, cái balo của tôi để đó cũng mất luôn. Ông nhìn thấy hai thằng là hiểu rồi chứ gì, có thằng Năm em tự nhiên nó hứng mang balo theo, chứ không thôi chắc cũng chẳng còn đâu.”

Tư Huyền lúc này trên gương mặt đăm chiêu suy nghĩ, Trung tài thì cười cười, nói: “Thấy nghe có mùi rồi đó” Tư Huyền châu mày nhìn Trung tài, ổng lại quay qua nói:

“Rồi giờ tụi bây đi ra đó hả?” Năm béo gật đầu, hồi lâu nói: “Nếu đám ông vào trong đó, thì cho tụi này theo với”

Tư Huyền chặn ngang, cười rất tự nhiên, giọng ôn hòa nói: “Mày rành cái luật nó như thế nào quá mà” Năm béo thở dài:

“Biết, thì tôi có bảo ông cái gì đâu, đám này đi theo coi như phụ ông một phần” Trung tài tiến để chổ Tư Huyền nói nhỏ gì đó, một lát sau Tư Huyền gật đầu, thở dài bảo: “Ờ, cũng được, đi thì đi”

Năm béo, cười lớn bảo: “Tốt quá rồi” Thế là cả đám lại nhập vào hai thằng Năm Béo, Năm em. Chẳng biết là tốt hay xấu.

Tôi thấy Trung tài từ khi gặp bọn này, có cái gì đó rất lạ. Tôi chẳng biết Trung tài nói cái gì với Tư Huyền mà thuyết phục ổng cho bọn Năm béo đi theo, nhưng từ lúc này, tôi lại có một cảm giác bất an vô cùng..