fa-bars

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 5

Phần 5

Tôi hít lấy một hơi lấy tinh thần, quyết định phải bước vào trong tìm cho bằng được con Út, dù bên trong có là cả cái huyệt chôn người thì tôi vẫn phải vào. Đâu thể nào bỏ bạn bè được.Tôi kêu thằng Bảy móc con dao ra, rồi hai thằng cầm đèn pin từ từ tiến vào. Thằng bảy phải nói nó cũng lì lợm thật, tuy là nó sợ đái ra quần nhưng vẫn chầm chậm tiến vào. Cái cửa thép hé ra đủ cho tôi lách người qua, Vừa đặt chân vào là tôi đã đạp phải cái gì mềm mềm, nhớt nhớt ở dưới chân, Tôi rọi đèn xuống thì thấy mình đang đạp lên một cái đầu người, phân hủy chưa hết lớp da thịt ở ngoài như thể ung thiu, chảy nước ra. Tôi nhìn xong là muốn nôn luôn. Tôi lúc này cẩn thận, soi đèn xuống chân tránh đạp trúng vô vàng xác người nằm la liệt dưới đất. Thằng Bảy cũng đã vào, nó vừa thấy cảnh đó đã dựa lưng vào cửa, nôn ra mật xanh mật vàng.

Tôi nín nhịn, rọi đèn tiến đến, đi được một chút thì thấy phía trước có con gì lù lù xuất hiện, toi soi đèn tới thì thấy rõ đó là đứa con gái, mặt mũi nó lúc này không còn ra con người. Nữa cái đầu đã rụng gần hết tóc, chỉ còn le que vài nhúm tóc loang lỗ, cái miệng thì bạnh ra đến tận mang tai, nhe ra cái hàm răng trắng hếu dưới ánh đèn, hai con mắt nó đen lòm nhìn chòng chọc vào tôi. Nhìn quần áo thì tôi khẳng định đó là con Út. Tôi tự hỏi nó bị cái quái quỷ gì nhập vào mà biến thành hình thù kinh dị như thế.

Tôi cầm cái lưới thẩy luôn vào con Út. Nó thấy có vật bay tới, đưa cái cái miệng rộng tính cắn lấy, nào ngờ đó là cái lưới. Con Út bị lưới chụp, cố chạy trốn, nhưng càng giãy dụa nó càng bị cái lưới làm cho rối. Lúc này thằng Bảy cũng đã đến, nó thấy con Út là thốt lên tiếng thương tâm: “Út ơi”

Tôi vừa nói vừa chạy đến đè con quỷ này xuống: “Nó bị ma nhập rồi, phụ anh đè nó xuống” Con Út lúc này vừa quằng quại trong cái lưới vừa phát ra tiếng gào khóc thê thảm, như thể đang phải bị chịu cực hình kinh khủng lắm. Cái tiếng gào khóc làm tôi cũng hơi chùng bước, đang lao tới, hơi chậm một nhịp, bổng thấy từ góc tối xa xa có cái bóng người màu đỏ lướt ngang qua. Tôi giật mình nói:

“Bà mẹ, ở đây có người sao?” Tôi quay sang thằng Bảy, nói nó: “Mày đè con Út xuống, anh chạy theo thằng kia”

Thằng Bảy có lẽ cũng thấy cái bóng như tôi, nó gật đầu liền, rồi tới đè con Út, không cho nó quẫy đạp nữa. Tôi rơ đèn, phóng mau về phía cái bóng đỏ. Vì dưới chân toàn là xác người, tôi phải nhảy qua chổ này chổ kia, chẳng mấy chốc đã bỏ mất cái bóng. Căn phòng tập trung này còn rộng hơn cả cái nhà kho, đứng giữa một biển xác la liệt dưới chân tôi cảm giác như thể mình đang tại nơi âm tào địa phủ vậy. Tôi đưa đèn quan sát xung quanh, thấy phía vách tường cách tôi hơn mười mét có cái cửa thép đã mở toang. Phía sau cửa tối om, tôi không thể thấy gì.

Tò mò tôi đi đến gần, thì thấy phía sau cửa là một cái cầu thang để đi xuống. Tôi tò mò không biết cái cầu thang này dẫn đi đâu, nữa muốn bước vào, nữa cảm giác ớn lạnh không dám tiến tới, Bổng thấy cái bóng đỏ kia lại xuất hiện chập chờn ở đó, tôi nghĩ bụng không biết nó là ma hay quỷ hay cái giống gì nữa, cứ như nó đang muốn dẫn mình đi theo nó vậy. Tôi lại lấy hết can đảm, từ từ bước xuống cái cầu thang đen ngòm đó. Cái bóng đỏ kia lại vụt mất. Tôi đi xuống hết cầu thang lại thấy có cái ngã ba rẽ ra hai bên trái phải, đằng trước có cái cửa đỏ, tôi soi đèn một lượt, thấy trên cửa có ghi “Phòng Máy”

Tôi mở cửa đi vào phòng máy, thì ra bên trong đây đặt máy phát điện, tôi đưa đèn nhìn xung quanh thấy phòng có hơn chục cái máy phát điện, hình như đã lâu rồi không sử dụng, tôi lại nhìn trên tường, thấy có cái cần. Nhìn là biết đây là cái cầu dao tổng, tôi gạt cầu dao, lập tức nghe ù ù hết lỗ tai. Mấy cái máy phát điện hoạt động, phát ra tiếng kêu ầm ĩ. Có ánh sáng, tinh thần cũng đỡ căng thẳng hơn. Tôi lại quay lên cầu thang, đi ra phòng tập trung. Nhờ có ánh sáng mà tôi nhìn được toàn cảnh phòng tập trung, tôi chẳng dám tin vào mắt mình nữa, căn phòng rộng thênh thang, mà chổ nào cũng thấy có xác người, phải hơn mấy trăm cái xác thối rữa nằm trên sàn.

Tôi nhìn đằng xa thấy thằng Bảy đứng bất động nhìn cái phòng. Nó bây giờ chắc cũng hệt như tôi. Tôi tiến đến chổ nó, thấy con Út vẫn trong cái bộ dạng nữa người nữa quỷ kia nằm bất động, hai con mắt vẫn mở thao tháo nhìn theo từng bước chân tôi. Thằng Bảy nói: “Anh Nghĩa…”

Tôi chặn họng nó luôn: “Anh cũng không biết có chuyện gì đâu” Rồi tôi từ từ kể lại khi nãy dí theo cái bóng đỏ tìm được phòng phát điện ra sao.

Thằng Bảy nói: “Em nghe ngày xưa, người già kể lại, linh hồn chết oan chết uất không siêu thoát được, hễ mà gặp người sống là ám theo người đó. Nếu gặp mà vong linh tốt thì nó cầu cứu để người sống giúp nó siêu thoát, còn nếu gặp mấy con vong ác thì nó ám cho chết theo với nó…” Nói xong nó ngưng một đoạn, tôi nói chen vào:

“Mày nghĩ khi nãy anh gặp con ma tốt à?” Nói xong tôi cười cười, cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Tôi lúc này có nhiều nghi vấn, nhưng cũng không hiểu nghi vấn điểm nào. Nhìn qua một lượt, cứ như nhớ lại hồi ở chiến trường, tôi bất giác thở dài.

Thằng Bảy lúc này vỗ vai tôi, nó chỉ về phía trung tâm căn phòng, nó bảo: “Anh coi, mấy cái xác hình như nằm cách xa trung tâm cái phòng, ở giữa có cả một khoảng kìa” Thằng Bảy chỉ tôi, tôi lúc này mới chú ý, đúng là ở giữa trung tâm phòng không hề có xác chết, nhìn quan cảnh như thể là ở giữa phòng có đặt một trái boom phát nổ ra một cái, xác người bay bật ra xung quanh vậy.

Tôi nói thằng Bảy: “Mày lấy dây buộc tay chân con Út lại, cho nó khỏi di chuyển, rồi anh với mày ra đó xem” Thằng Bảy hiểu rõ tình hình này, con Út đã không còn là con Út nữa rồi, nó bị cái gì nhập vào, bây giờ mà để hơ hổng thì dám hai thằng nằm chung với cái đống xác này lắm.

Trói con Út lại xong, tôi với thằng Bảy tiến lại trung tâm phòng. Ở giữa trung tâm phòng có một cái cửa thông đạo mở rộng, rộng vừa đủ một người to lớn chui qua, cái cửa thông đạo bị phá hỏng nặng. Xung quanh có đầy những vũng máu đã khô đen lại, có những bộ phận người nằm rãi rác như bị thứ gì đó xé ra. Mọi đầu mối đều chưa thể đưa tôi đến một kết luận nào cả.

Chỉ thấy đây là một căn phòng kính, hình lục giác, ở mỗi cạnh có một cái cửa thép lớn. Một cái là dẫn từ kho hàng đi vào, còn một cái là dẫn ra cái cầu thang. Bốn cái cửa thép còn lại thì vẫn nằm im lìm không bị gì cả. Đến nước này, muốn làm rõ thì chỉ có thể đi xuống cái cầu thang rồi tìm hiểu tiếp thôi.

Tôi với thằng Bảy quay lại, rồi tạm thời bê con Út đặt nằm im ở cái cầu thang đi xuống phòng Máy. Sau đó hai thằng cùng nhau rẻ phải, đi dọc theo hành lang Phía trước phát ra tiếng ư ử… nghe như có con gì phát ra vậy.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000