Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 7

Phần 7

Thấy chuyện càng lúc càng quái dị, tôi nghĩ thầm không ra khỏi chốn này càng sớm càng tốt thì có lẽ chẳng còn mạng đâu để gặp lại con gái mình. Tuy vẫn còn nhiều sự khó hiểu về hầm bí mật Ngọc Đông Dương, tuy nhiên chuyện này với sức một mình tôi không thể giải quyết được, lại càng không có thì giờ để giải quyết. Tôi lôi thằng Bảy chạy một lúc, nhìn lại thì cái bóng ma kia đã không còn.

Nhìn lại phía trước chỉ còn là một dãy hành lang dài sâu hun hút, tôi cũng chẳng còn đâu can đảm để mà bước tiếp. Tôi nói: “Ra khỏi chổ này thôi” Thằng Bảy gật đầu, tôi với nó lúc này mới từ từ đi ngược về phòng máy. Cảm giác cái bóng ma người lính kia vẫn cứ lãng vãng sau lưng tôi, làm tôi lạnh gáy. Không ngừng cứ quay đầu quang sát phía sau.

Về tới phòng máy, tôi với thằng bảy đi về phòng tập trung ngay. Lên phòng tập trung, tôi nói thằng Bảy: “Đem con Út ra ngoài thôi”

Nhìn cái phòng đầy xác chết, lại bao nhiêu thứ kì dị vừa gặp qua, lúc này tôi cứ cảm giác như những các xác này có thể sống dậy bất cứ lúc nào mà tấn công chúng tôi. Càng nghĩ tôi càng muốn rời khỏi cái hầm quỷ này. Tôi với thằng Bảy đến trung tâm phòng… Thì trên sàn chỉ còn lại đống dây, chẳng thấy con Út đâu nữa. Hai thằng quay nhìn nhau, đổ mồ hôi hột. Tôi nói thằng Bảy:

“Mày cột dây có chắc không vậy ?” Mắt vẫn nhìn vào đống dây, lúc này tôi mới biết câu hỏi vừa rồi của mình chỉ là buộc miệng mà phát ra, vì đống dây trên sàn không phải bị tháo ra, mà là bị thứ gì đó cắt đứt, vết cắt rất nham nhở. Thằng Bảy trả lời:

“Em cuộc chắc lắm mà” Tôi biết thằng Bảy không nói xạo, nhưng bây giờ, con Út ở đâu ? Lúc này giữa bốn bề tĩnh lặng, giữa đống thây người chỉ còn có tiếng thở của hai kẻ sống là tôi và thằng Bảy. Chợt tôi nghe tiếng tách tách như nước nhiễu xuống sàn.

m thanh rất nhỏ, nhưng trong căn phòng thì kín thế này, nó vang lên. Tôi không hiểu vì sao lại thấy rùng mình, chẳng thể xác định nó từ đâu ra. Tôi quay sang thằng Bảy, nó cũng như tôi, cũng đang bất động không rõ âm thanh tí tách này từ đâu ra. Chợt thằng Bảy nhìn tôi, chằm chằm. Toàn thân nó bây giờ như thể bất động, nó đưa mắt nhìn lên trên. Tôi hiểu rằng nó muốn cho tôi biết thứ gì đó đang ở trên đầu tôi. Tôi thấy nó hành động như vậy, đâu dám mà khinh xuất, tôi cũng từ từ ngước mắt nhìn tên. Phải nói là từng cơ tôi tôi căng ra hết cỡ, tôi ngước thật chậm để không làm kinh động cái thứ trên đầu mình.

Vừa ngước lên thì tôi thấy một con quái vật nào đó, lông tóc trắng nhỡn, nó đang xoay cái đầu nhìn thằng Bảy, hai con mắt đen ngòm, tôi thấy bộ nhìn bộ quần áo… Bất giác hiểu rõ, đó là con Út. Dường như càng lâu thì nó càng biến tướng, giờ đây không nhờ bộ quần áo, có lẽ tôi cũng chẳng thể biết nó là con Út nữa. Cái trần khá cao, độ hơn hai mươi mét. Con Út đu đưa người như thể thằng lằn vậy, lúc này nhìn kỹ thì hai bàn tay nó, móng tay đã mọc dài ra cả tấc,nhọn hoắc, miệng nó banh rộng nhiễu dãi nước miếng. Tôi lại nhìn thằng Bảy, miệng nói nhưng không phát ra âm thanh:

Tôi nhép nhép miệng: “Chạy” Thằng Bảy gật đầu, vừa thấy đầu nó động là tôi phóng tới, lôi nó đi luôn.

Lúc này chẳng cần biết là xác chết hay bất cứ thứ gì dưới chân, tôi dẫm lên mà chạy luôn. Cả đời tôi chưa từng gặp thứ gì quái gỡ như vừa nãy, cũng chưa biết đối phó thế nào. Chạy gần ra tới cái cửa đi về nhà kho. Thì tôi thấy cái bóng con Út bò dọc trên tường, chuẩn bị ra tới chặn cái cửa. Tôi móc luôn cây súng để phía sau lưng, Thằng Bảy la lên :

“Đừng có bắn” Nhưng muộn rồi, tôi nhằm hướng con Út mà nổ liên tục, nổ được bốn phát thì súng hết đạn. Mấy viên đạn ghim vào tường, đều lệch mục tiêu, nhưng đủ làm con Út cảm thấy bị đe doa, nó dừng lại giữa tường, đưa cái đầu bây giờ đã mọc tóc trắng, nhe cái miệng gào rú về hướng chúng tôi.

Thằng Bảy lúc này vừa chạy vừa khóc: “Út ơi” Chỉ còn độ mười mét là tới cửa, tôi thấy sắp thoát được cửa tử rồi, lòng lại thêm sự quyết tâm, tôi lôi thằng bảy chạy thật lẹ.

Nào ngờ, con Út từ trên tường cũng gần sát, nó phóng tới, lẹ kinh hồn. Tôi chỉ lo chạy, vừa thấy cái bóng nó nhảy xổ vào từ phía tường, tôi do phản ứng tự nhiên, buông tay thằng Bảy, định chụp lấy con Út. Những phản xạ quân sự này lúc này thật tình cũng giúp tôi được kha khá, nếu tôi không đưa tay đỡ lấy thì có lẽ cái cổ bây giờ đã bị hàm răn con Út ngoạm lấy rồi. Con Út chụp lấy tôi, hai đứa lăn bịch bịch trên đống xác chết. Cái mùi thôi thối kinh khủng làm bụng tôi thắc lại, muốn ói. Lại thêm cái thứ nước nhớt nhớt từ những xác chết chảy ra, dính khắp người tôi. Toàn thân bốc lên cái thứ mùi thối kinh dị của xác chết, đầu óc tôi chẳng còn minh mẫn như muốn ngất đi vậy. Hai chân lúc này tôi đã đứng không vững nữa, nhưng cái tính nhà binh là quyết chiến tới cùng, tôi móc con dao để ở quần lao đến định đâm con Út một nhát.

Con Út bò trên nền nhà, nó cũng chẳng cần biết là tay tôi có cầm dao hay không cũng nhảy xổ luôn vào tôi, tựa như con nhện bắt mồi. Mấy cái móng dài của nó bấu sâu vào hai tay tôi. Tôi gào lên một tiếng, đau đớn kinh hồn. Con dao cầm trên tay phải cũng không còn nắm chắc nữa mà rơi xuống. Nhưng bản năng sinh tồn vẫn hoạt động, thấy con Út vừa banh cái miệng rộng nhằm cổ tôi mà cắn, lúc này ở gần tôi mới thấy da thịt cái miệng nó bị tét ra tới mang tai, để lộ vẫn là hàm răng người bên trong, nhưng cơ thịt gì thì như thể bị rách tẹt ra vậy.

Tôi đưa hay tay bóp cổ con Út, hai cánh tay đang bị mấy cái móng tay con Út đâm sâu vào, bây giờ lại bị căn ra, đau đớn không sao chịu thấu. Tôi chỉ còn có thể cầm cự tư thế này vài giây, giữ lâu hơn nữa có lẽ tôi không thể. Con Út thì cứ gào hét, tôi cũng gào lên để tự trợ uy. Giữa chốn quỷ ma lởn vởn thế này, cái mớ âm thanh hỗn tạp đó tạo nên một sự ghê rợn đáng sợ. Đến một lúc hai tay tôi vừa đau vừa nhức, tôi chẳng còn có thể giữ lâu hơn được nữa. Định quay nhìn tìm thằng Bảy, lòng tự chửi thầm “Mẹ nó, thằng khốn nạn đó ở đâu rồi, mình gần chết mà nó ở đâu?”

Vừa liếc nhìn thì tôi nghe Phập phập phập, ba tiếng rất đều. Hai tay tôi lúc này tự buông thõng xuống, máu từ hai vai chảy ra ướt cả hai cánh tay. Tôi sụp xuống trên hai đầu gối, đầu óc chẳng còn thấy thứ gì nữa, hình ảnh cuối cùng chỉ là từ Thất khiếu của con Út, bò ra cái thứ gì đó trắng trắng có chấm đen. Lúc này thì tôi gục luôn. Lúc sau mở mắt ra, thấy mình đang nằm ở ngoài, không phải là bên trong cái hầm ma quái đó nữa. Tôi nghĩ bụng, chẳng lẽ mình chết thật rồi à. Tôi định cử động hai cánh tay, vừa động đã đau nhức tới xương, lúc này tôi mới biết là mình chưa chết. Ráng sức ngồi dậy, tôi nhìn xung quanh, mình đang ở trong rừng, lại nằm cạnh một đống củi đã đốt, còn tro đen xì.

Lỗ tai còn ù ù, nhưng nghe thoang thoảng có tiếng khóc nức nở. Tôi nghĩ bụng, thôi rồi mẹ cha nó, ma nữa rồi. Tôi lại nằm vật luôn xuống đất, do chạm mạnh, hai cánh tay lại đau nhói. Tôi không kìm được mà “A”

lên một tiếng. Lúc này bổng nghe có tiến bước chân lại gần, tôi ngước nhìn theo hướng phát ra âm thanh… thì lù lù thấy một cái bóng đang đến gần, vì ngược sáng không rõ cái bóng đó là ai… Tôi lại nhớ tới mấy sự việc trong hầm quỷ, bây giờ bất lực cũng chẳng thể bỏ chạy được nữa rồi. Tôi nhớ đến đứa con gái, bất giác chẳng thể nén lòng, nước mắt lăn dài. Tiếng bước chân đến thật gần, rồi dừng lại. Tôi ngước nhìn lên… thấy cái mặt lấm lem nước mắt, hai con mắt đỏ hoe nhìn tôi, là thằng Bảy bại. Tôi ráng ngồi dậy, thằng Bảy đưa tay đỡ tôi lên. Hai thằng vừa khóc vừa cười ôm chằm nhau.

.