fa-bars

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 8

Phần 8

Tôi ngồi nghe thằng Bảy kể lại sự tình. Chuyện là thằng Bảy thấy con Út bâu vào tôi, nó hoảng quá, định bụng lao đến cứu. Nhưng loay hoay mãi nó không biết phải xử trí thế nào. Thấy tôi la gào hét kinh dị, nó nhắm mắt rút đại con dao mà đâm vào con Út ba nhát. Rồi thấy từ thất khiếu con Út bò ra một đống sâu trùng thân trắng đầu đen. Nó hãi quá, vội gỡ con Út ra khỏi người tôi. Thấy xác con Út từ từ khô quắc lại, vô số sâu trùng bò ra khỏi người con Út cũng từ từ lăn ra chết hết.

Nó định thần lại một lúc mới có thể đưa tôi ra khỏi hầm quỷ đó. Sau đó quay trở lại ôm cái xác khô quắc của con Út đem lên trên chôn cất đàng hoàng. Nói đến đoạn này, nước mắt nó trào ra, nó chỉ tay về một phía. Tôi nhìn theo thì thấy có cái gò đất cao, vừa đắp. Tôi cũng bất giác bùi ngùi, cái thằng vậy mà sống tình nghĩa quá. Tôi thốt lên: “Bảy, anh với mày từ nay coi như anh em, anh thề không phụ mày” Thằng Bảy không nói không rằng, nó đưa tay quệt nước mắt rồi thở dài, nhìn chăm chăm vào cái mộ phần của con Út. Tôi cũng ráng đứng dậy đến nói với vong linh con Út mấy câu.

Tôi quay lại hỏi thằng Bảy: “Anh bất tỉnh được bao lâu rồi?” Nó nói:

“Anh hôn mê cũng được một ngày rồi” Tôi thở dài, rồi bổng nghe bụng nó kêu rột rột, Tôi hỏi: “Mày đói à?”

Thằng Bảy trả lời: “Uh, em định bụng cho anh nằm đây rồi đi bắt cá hay thú gì đem về ăn, nhưng sợ để anh một mình, em không yên tâm” Tôi nói:

“Mày tốt quá… thôi, anh đi tìm cái gì ăn, anh đi nhóm tí lửa” Nó gật đầu rồi quay đi, tôi ở lại nhặt cành cây rồi lấy cái bùi nhùi mồi lửa. Hai thằng đêm đó đống trại ở đấy, một đêm bình yên không có gì hết. Tôi định sáng mai dậy rồi đi luôn.

Sáng hôm sau, hai thằng băng rừng, nhằm hướng sông hàm luông mà đi. Đi đến giác trưa, thằng Bảy mệt quá đi không nổi nữa. Hai thằng nghĩ ngơi một lúc, lúc này ra ra tới một con rạch nhỏ, xa xa tôi thấy có một cái nhà tranh, phía sau lên làn khói. Tôi nghĩ bụng sao có người ở nơi hoang vắng này. Thằng Bảy cũng nhìn thấy cái nhà tranh nó nói: “Anh, mình tới coi thử nhà đó có người không? Vào xin miếng nước, đi sáng giờ em cũng khô họng hết rồi”

Tôi thấy nó nói vậy, cũng gật đầu. Thiệt tình thì một đêm ở trong hầm quỷ, tôi cũng muốn gặp người sống lắm, như thể muốn tự chứng minh là mình chưa có chết vậy. Tôi nghĩ rồi tự cười, thấy thằng Bảy nhìn tôi ngồi cười, tôi xua ngay cái ý nghĩ quái gỡ đó liền. Cái nhà tranh thấy vậy mà xa, hai thằng đi phải một lúc mới tới. Đến nơi, thấy cái nhà cũng đơn giản, không có thứ gì ngoại trừ một cái giường tre, hai cái ghế gỗ.

Hai thằng vòng ra sau nhà, thì thấy có một bà già, da dẻ nhăn nheo, hai con mắt như hai đường chỉ quay ra nhìn hai thằng. Thằng Bảy nhanh tay lẹ miệng, cuối chào rồi nói: “Dạ… chào bà, tụi con từ xa tới, trên đường khát nước quá, ghé xin bà miếng nước” Bà già nhìn hai thằng một lúc rồi nói, cái giọng run run:

“Uh, nước để ở cái bình đun kìa, lợi mà rót uống” Bà già vừa nói vừa chỉ tay về hướng cái bình đun nước đen nhẻm. Tôi gật đầu cám ơn bà già, rồi cùng thằng Bảy đi lại uống nước. Nhìn khắp lượt phía sau nhà, tôi thấy có treo mấy miếng thịt còn đỏ tươi. Lại liếc nhìn bà già, thấy bả đang nấu cái gì đó trong cái nồi to, lâu lâu lại giở nắp ra nhìn. Tôi cứ cảm giác có cái gì quái quái ở đây, nên nghĩ bụng cũng không tiện nán lại lâu. Nên quay sang nói nhỏ thằng Bảy:

“Thôi, đi” Thằng Bảy gật đầu. Rồi hai thằng quay qua xin phép bà già đi tiếp. Bà già lại quay nhìn chăm chú một hồi rồi nói:

“Hai anh ở lại đi, ăn miếng cháo rồi đi cũng có sao đâu?” Tôi nói: “Dạ, tụi này có việc gấp, không thể chậm được, mong bà thông cảm”

Bà già nói: “Gấp gì thì gấp, ở chung quay đây đi cả ngày trời cũng không tìm ra được một bóng người nào đâu? Hai anh cứ ở lại, ăn miếng cháo lấy sức rồi đi tiếp. Tôi nhìn hai anh, chắc cũng mệt lắm rồi” Thằng Bảy khều tôi nói nhỏ vào tai:

“Hay ở lại chút cũng không sao đâu anh” Tôi thở dài, nói: “Vậy cũng được, tụi con làm phiền bà quá”

Bà già bảo: “Phiền đâu mà phiền, hai đứa lên trên chơi đi, để tôi dưới đây nấu xong nồi cháo rồi đem lên cho” Hai thằng gật đầu, lên trên nhà, tôi quay sang thằng Bảy:

“Mày thấy có gì là lạ không Bảy?” Thằng Bảy nhìn tôi, nó khù khờ hỏi: “Lạ cái gì anh?”

Tôi lắc đầu, nghĩ bụng cái thằng này khờ thiệt là khờ… Đang định nghĩ tiếp thì bà già bưng mấy chén cháo lên. Mấy cái chén hoa văn hình con chim bay lượng, xứt mẻ khá nhiều. Bà già nói: “Mấy anh ăn đi cho nóng”

Tôi lấy chén cháo rồi gật đầu cám ơn, vừa định ăn thì chợt tôi rùng mình không rõ nguyên do. Liếc sang thằng Bảy thì nó đã vừa húp vừa thổi xì xụp. Tôi nhìn bà già cũng đang múc ăn. Thằng Bảy chợt nói: “Ngon quá, thịt cũng thơm nữa”

Rồi nó lại xì xụp ăn tiếp. Tôi đặt chén cháo xuống, hỏi: “Bà ở đây có một mình hay sao vậy?”

Bà già nhìn tôi, gật đầu nói: “Ừ, ở đây có một mình, rồi mấy anh từ đâu mà đi qua đây?” Tôi im lặng một lúc, nói:

“Tụi con đi xuống Trà Vinh có công chuyện” Bà già gật gật nói tiếp: “Từ đây xuống Trà Vinh xa à nghen”

Nói đoạn, bà già nhìn ra cửa, tôi cũng nhìn theo, thấy trời nắng chang chang. Bà già nhìn một lúc rồi quay vào nói: “Đường từ đây xuống Trà Vinh, nguy hiểm lắm” Tôi gật đầu cũng chẳng nói gì.

Bà già nói tiếp: “Mấy anh hay ở lại đêm nay, sáng mai rồi hẳn đi, chứ giờ mà đi trên đường chắc chắn không tìm ra chổ nào chú chân đâu, mà giữa cái chốn này, ma quỷ cọp beo nhiều lắm” Thằng Bảy lúc này ăn xong, nói:

“Ờ, cũng được đó anh Nghĩa, hay mình ở tạm lại đêm nay, sáng sớm mai thì đi, chứ đi bây giờ rồi đến đêm hôm biết ở đâu” Tôi chau mày, chửi thầm trong bụng anh với mày hai đêm ngủ rừng, có chết chóc đâu. Nhưng rồi nghĩ lại cái vụ con Sấu lớn, tôi thấy cũng rét, nhưng ở cái nhà này tôi cứ cảm giác ơn ớn, không hiểu vì sao. Cuối cùng nói lòng vòng một hồi, tôi cũng đành ở tạm lại đây qua đêm. Tôi ăn được nữa chén cháo thì thôi, cũng không còn muốn ăn thêm. Thằng Bảy thì ăn luôn một lượt bảy chén.

Trời sụp tối thì nó lăn ra ngủ luôn. Đêm đó tôi thức hơi khuya, rồi mới đi ngủ. Cứ thấy bà già lục đục hoài, ráng thức coi bả làm cái gì, nhưng do mệt quá tôi lại đói bụng, nên tôi cũng nằm ngủ luôn. Ngủ được một lúc, tôi mơ thấy một giấc mơ, có ai đó đến lây lây tôi vừa lây vừa thều thào:

“Dậy đi Nghĩa, dậy đi” Tôi chẳng biết cái quái gì, cũng lờ mờ mở mắt, chợt bên tai có nghe tiếng sột sạo. Tôi với thằng Bảy nằm dưới đất, quay qua tính gọi thằng Bảy thì thấy nó đâu mất rồi. Nhìn lại trên cái giường thì bà già cũng không có. Trời lúc này tối om, chỉ có ánh trăng sáng soi qua cửa sổ. Từ bên ngoài tôi nghe có tiếng lạch cạch của kim loại. Tôi từ từ ngồi dậy, nhè nhẹ bước xuống sau nhà, chưa bước ra tới cửa, thì thấy có cặp giò ai đó trên đất. Tôi giật bắn người, lùi về một bước. Định thần lại một hồi, thấy không có gì biến động, tôi mới từ từ mò ra. Thì thấy thằng Bảy, trần truồng nằm ngửa trên đất… Tôi hoảng lên, vừa định lao ra kêu cho nó tỉnh dậy hỏi có chuyện gì. Thì phía sau lưng cảm giác lành lạnh, vừa quay người lại thì thấy một gương mặt rằn rện, không có môi, lộ ra hàm răng người nhưng răng nào răng nấy đều nhọn hoắc.

Tôi nhìn thấy cái gương mặt đáng sợ đó, vì bị bất ngờ tôi lùi lại một bước, lúc này dưới ánh trăng tỏ mới thấy con quỷ đó chính là bà già ở nhà này. Thân thấp lùn, bận đồ bà ba, có điều gương mặt lúc này rằn rằn rện rện, hai con mắt như mắt cọp, đang cầm con dao chặc thịt lù lù trước mặt. Chưa kịp nghĩ gì thì con quỷ đó đã lao đến chém tôi một nhát.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000