fa-bars

Quỷ Mộ – Tập 1: Hành Trình đi tìm con - Chương 9

Phần 9

Tôi né sang bên, tiện tay có thế, tôi chặc thật mạnh vào ót con quỷ. Nó quay lại, hai con mắt càng thêm dữ. Nó nhe cái hàm răng nhọn hoắc, chực đến cắn tôi. Hai tay đang đau, không thể cử động mạnh hoài được. Cú chặc vừa rồi làm tôi ê hết cả cánh tay trái. Đối với quỷ ma, thì có cầm súng mà bắn cũng chưa chắc đã xi nhê với tụi nó. Tôi quay người bỏ chạy, cũng chẳng dám liều mạng mà đối đầu tay không với nó, huống hồ nó lại có con dao bầu trong tay.

Tôi chạy ra cửa, lại vòng ra phía sau, chạy ngang thằng Bảy. Tôi đá luôn vô mặt nó một cái, cầu mong cú đá này làm nó tỉnh giấc, nào ngờ nó cứ ngáy o o… Con quỷ cũng đuổi theo sát đít, tôi chẳng dừng lại được. Lúc này tôi chợt nhớ tới một truyền thuyết ngày xưa ở vùng Nam bộ. Vốn là trong vùng rừng rú hoang sơn, có giống sơn quỷ, ban ngày làm người dụ dỗ kẻ hành hương qua đường, kéo néo người sống ở lại qua đêm. Đến khi người đó ngủ say, liền mổ bụng, rọc da làm thịt. Nhớ tới đó, tôi lại nhớ tới chén cháo mà trưa nay đã ăn. Không khỏi lợm giọng, tôi phun một bãi nước bọt xuống đường. Vẫn cứ tiếp tục chạy, tôi lại nhớ trong truyền thuyết sơn quỷ, giống quỷ này rất sợ nanh hổ. Nghe chuyện dân giang, thì sơn quỷ là vong hồn những con vật nhỏ bị hổ beo ăn thịt mà chết, những dân đi tìm Trầm Hương, Kỳ Nam, dân săn bắt, dân đào mồ quật mã hoặc dân buôn lậu, có vào rừng mà vì lý do gì đó bị vong hồn mấy con thú này ám nhập vào, thì biến luôn thành giống sơn quỷ, sau đó chúng lại dụ người để ăn thịt trả thù. Nhưng cái tính chất sợ chúa sơn lâm thì vẫn còn, bởi vậy trước giờ hỏi dân đi làm mấy cái nghề

“Ăn của rừng rưng rưng nước mắt” này, ông nào không mang bên mình ít nhất một cái nanh hổ, đã được làm bùa làm chú .Tôi chợt nhiên lại nhớ, trong ba lo mình có một cái nanh hổ, của từ đời ông nội tôi. Nghe ổng nói là răng của hổ vương trên núi Cấm, tôi cũng chẳng biết thực hư, nhưng chuyện ổng kể lại thì cũng kì dị không kém gì những điều tôi vừa trãi qua. Nhớ lại xong là tôi dừng lại, phải chạy về lấy cái nanh hổ để trong balo ra thử dùng, may ra trị được con quỷ này.

Nhìn lại thấy mình đã chạy cách cái chòi lá khá là xa, mà con quỷ như điên như dại cầm dao dí theo sát nút. Dưới ánh trăng vàng, cảnh tượng này vừa mang sự ghê rợn lại mang thêm cái gì đó tức cười. Tôi dừng lại, quay đầu nhìn con quỷ rằn rện kia. Con quỷ vừa thấy tôi dừng lại, hình như cũng đề phòng, nó cũng dừng lại. Cả hai một người một quỷ, mặt đối mặt. Gió chợt thổi lên, ù ù, tóc tai con quỷ đó bay lất, nhìn kinh dị. Tôi nhìn xung quanh, là một khoảng đầm lầy, bìa rừng thì chạy chút nữa là đến. Chỉ có duy nhất một đường để quay về cái nhà tranh, chính là đi ngược lại. Tôi hạ quyết tâm, chỉ còn nước là vượt qua con quỷ kia rồi về nhà tranh lấy cái nanh hổ. Tôi quyết định xong, là hết sức gào lên một tiếng, co cẳng đâm đầu chạy về phía con quỷ.

Con quỷ thấy tôi gầm lên, lại chạy bổ về phía nó, dường như nó kinh sợ, lại quay người bỏ chạy. Lúc này thì thành ra lại là cục diện, người đuổi quỷ rồi. Tôi dí con quỷ chạy được đoạn, thấy nó chỉ lo cắm đầu chạy về cái nhà tranh. Tôi chợt nãy ý, nhảy một cái vào bìa rừng. Tạm thời bất động quang sát.

Thấy con quỷ cũng đã dừng lại, nó nhìn xung quanh. Tôi bấc giác buồn cười, quỷ quái mà được như con quỷ này thì tôi đâu cần phải sợ cái gì. Nhưng đùa với quỷ thì phải nói là trước nay cổ kim chưa hề có, tôi tự nhiên thấy rợn xương sống, lúc này cũng chẳng phải lúc đùa mà là lúc nghiêm túc. Tôi tự nghĩ xong, rồi từ bìa rừng cứ lần lần mò mò, nhẹ nhàng hết sức để không gây ra tiếng động. Con quỷ bà bà kia thì vẫn để ý xung quanh, nó từ từ tiến chổ tôi vừa dừng lại khi nãy. Tôi thấy nó đi xa một đoạn, liền nhảy ra, chạy luôn vào cái nhà tranh. Nhanh chóng tìm cái balo, dòm hết một lượt, chẳng thấy cái balo đâu, tôi hoảng hồn, chạy ra sau nhà thì thằng Bảy vẫn ngủ say như chết, tôi lấy một miếng nước đổ vào mặt nó, nó mới lồm cồm ngồi dậy. Vừa thấy nó định mở miệng, tôi đưa tay chặn họng nó luôn, trừng mắt nói nhỏ với nó.

“Mày im lặng, cái balo của anh, mày bỏ ở đâu?” Thằng Bảy chau mày một cái, tôi bỏ tay ra. Nó nói:

“Sao người em trần truồng hết vậy nè” Tôi nhìn nó cũng bất giác cười cười, rồi nói: “Không quan trọng, mày chỉ chổ anh cái balo”

Nó bảo: “Ở dưới cái gầm giường tre đó” Tôi vội chạy vào, cuối xuống gần giường, đúng là thấy có cái balo, bên cạnh còn có một cái thùng gỗ khá to. Tôi chẳng quan tâm nhiều, vừa móc cái balo ra, thì bên ngoài cửa, con quỷ bà bà kia đã trở về. Nó đứng lù lù nhìn tôi, hai con mắt chứa sự ác độc không sao kể xiếc. Vừa ngước thấy cái bóng nó, là tôi vác balo chạy luôn. Bổng nghe cái bụp, rồi keng một cái, tôi liếc mắt nhìn thì thấy con dao vừa rớt xuống đất.

Chạy ra ngoài, thấy thằng bảy đang mặc đồ, nó vừa mới mặc cái quần, chưa kịp khoác áo vào thì bị tôi nắm tay kéo đi một mạch, nó la : “Làm cái gì vậy?” Tôi nói lớn:

“Quỷ chứ cái gì, bà già đó là quỷ” Thằng Bảy quay lại nhìn, nó bảo: “Sao vừa gặp anh là đủ thứ chuyện hết vậy?”

Tôi chẳng còn thì giờ để phân bua với nó, trở cái balo, thấy nó bị rách một miếng nhỏ. Lúc này tôi thấy lạnh người, thì ra không nhờ cái balo thì con dao kia nó đã găm vào người tôi rồi, tôi móc trong ba lo ra cái nanh hổ rồi dừng lại. Thằng Bảy bị chạy lố một đoạn mới dừng lại, nó gào lên, đây là lần đầu tiên tôi thấy nó hung dữ thế này: “Anh bị điên hả Nghĩa, dừng lại làm cái gì vậy?” Tôi chẳng quan tâm, cầm cái móng hổ giơ ngay trước mặt.

Con quỷ đang lao tới, thấy tôi giơ cái móng hổ, nó khựng lại, cái mặt rằn ri của nó nhăn quắc lại. Nó gừ gừ mấy cái rồi chạy vào rừng. Tôi đứng chưng hửng, tự hỏi chỉ có vậy thôi sao ? Tôi còn tưởng cái gì ghê gớm lắm, nhưng… chỉ có vậy thôi. Tôi lại nhìn cái nanh hổ đã được ông nội tôi bẻ từ con Hổ Vương trên núi Cấm trong một lần đi săn rắn thần. Tôi chẳng biết thực hư chuyện đó thế nào, nhưng cái răng hổ này truyền từ đời ông nội tôi đến nay, nó bây giờ như là của báu trong nhà, không thể để mất được. Từ dạo tôi lên mười tám thì ông già tôi đã đưa tôi cái nanh hổ này rồi. Ban đầu tôi còn không tin nó sẽ giúp ích gì được cho mình, nhưng tới lúc cùng đường mạc lộ kiểu này mới biết rằng nó có giá trị như thế. Ước gì lúc trước tôi mà nhớ tới nó, thì trong cái hầm quỷ kia, chắc sẽ không xảy ra chuyện đáng tiếc.

Thằng Bảy lúc này đứng cạnh bên tôi. Nó cũng ngơ ngác hỏi: “Sao… con quỷ già đó nó chạy rồi?” Tôi đưa thằng Bảy coi cái nanh hổ, nói:

“Nhờ cái nanh hổ này đó” Thằng Bảy nhìn cái nanh chằm chằm, chẳng nói gì, trên mặt lộ sự tức giận. Nó nắm cổ tôi, mà hét: “Sao lúc ở dưới cái hầm quái quỷ kia anh không lấy nó ra”

Tôi biết thể nào nó cũng như vậy, tôi chỉ thở dài, từ từ gỡ tay nó ra rồi giải thích cho nó rằng lúc đó tôi chưa nhớ tới cái nanh hổ. Phân bua một lúc, thì thằng nhỏ lại khóc ròng ròng. Tôi đỡ nó trở lại cái nhà tranh. Tôi nghĩ con sơn quỷ kia cũng đã chạy đi mất, nếu nó có trở lại thì cái nanh hổ chắc vẫn sẽ trị được nó, nên tạm an tâm mà ở lại đợi trời sáng. Kể ra đi rừng qua đêm cũng nguy hiểm lắm. Tôi tự nhiên nhớ tới cái thùng gỗ bên dưới cái giường tre mà mình đang ngồi, tôi cuối xuống lôi nó ra, vừa lôi ra thì nghe mùi thôi thối nhưng vẫn chịu được. Tôi mở nắp thùng ra, thì thấy có một cái đầu người cùng tứ chi và một bộ đồ lòng. Lúc này chẳng kịp nghĩ ngợi gì, tôi né người ói luôn ra một đống mật xanh mật vàng. Thằng Bảy nhìn xong cũng chạy lẹ ra ngoài nôn thốc nôn tháo.

Lúc này thật sự thì đã biết mình ăn thịt người rồi, hai thằng im lặng chẳng hé nữa câu, cũng chẳng dám nghĩ đến vì cứ nghĩ đến cái bát cháo là nhớ tới cái thân thể bầy nhày trong thùng gỗ. Hai thằng đậy kín cái thùng gỗ rồi đem ra ngoài chôn luôn dưới đất. Sau đó lại quay vào trong, cả hai ngồi chờ đến trời sáng, cả đêm không nói với nhau nữa lời.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000