Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Quỷ Mộ - Tập 2: Truy tìm ký ức - Chương 3

Phần 3

Nói lại tình cảnh lúc bây giờ, tình hình là cả bầy Quỷ Hầu đang bao vây chúng tôi. Trong tay không một ngọn đuốc, ba người chỉ có hai cây rựa làm vật phòng thân. Riêng Trung tài bất tỉnh chưa dậy, chẳng rõ thế nào. Trời thì đã sụp tối, thứ ánh sáng bây giờ chẳng qua là leo lắt mờ nhạt, trong rừng tiếng gió thổi qua tán cây rào rạt lại hòa chung với những tiếng lào xào tru tréo của bọn Quỷ Hầu. Tôi định thần quan sát, trước có bốn con, sau có ba con, tả hữu hai bên chí ít cũng năm sáu con. Tôi hỏi:

"Giống này sợ lửa ?" Ông Tư đáp: "ừ"

Tôi bỗng chợt nghĩ một lúc rồi nói: "Lấy hai cây rựa chém mạnh vào nhau đi ông, nó tóe lửa cũng tạo tiếng rét, biết đâu hù được" Hai người nghe xong, lập tức hiểu ý tôi. Bảy bại lập tức đưa cây rựa cho ông Tư Huyền. Đám Quỷ Hầu thấy động, khù khù khẹc khẹc mấy tiếng rồi lập tức lao vào chúng tôi.

Tình thế càng cấp bách hơn, Tư Huyền chém mạnh hai cây rựa vào nhau, chỉ nghe keng một tiếng, hai thứ kim loại va vào nhau, nhưng vẫn chưa đủ té lửa. Một lần không được Hai lần không được

Mãi đến lần thứ ba thứ tư gì đó, mới có thấy ánh lửa phát ra rồi chợp tắt. Định thần lại nhìn thì đám Quỷ Hầu đã đến ngay trước mặt chúng tôi. Bụp một tiếng, một con Quỷ Hầu chẳng biết từ đâu quơ tay đánh mạnh vào sau lưng tôi, lúc này cảm giác như xương cốt rơi vụn, tôi lăn mấy vòng trên đất, cảm thấy lưng đau nhói. Sau đó thì tiếng hét của Tư Huyền và Bảy Bại. Tôi lăn nằm ngay sát cạnh Trung Tài, vừa định lòm còm đứng dậy thì con Quỷ Hầu kia đã bổ nhào tới. Tôi quơ đại thứ gì bên cạnh mình ném vào nó, nhìn lại thì cũng vô dụng, càng làm cái vật nổi máu điên hơn.

Nhưng bất thần, trong rừng rậm tứ bề vang lên tiếng cười, tiếng cười rất ma mị. Thanh âm tuy nhận biết rõ là tiếng cười, nhưng lại chẳng có tý gì vui vẻ, mà trái lại càng làm cảnh sắc ma mị. Cảnh hỗn chiến dừng lại, đám Quỷ Hầu hung hãn cũng vội tru tréo nhau mà chạy đi. Bảy bại lập tức chạy đến đỡ tôi dậy hỏi: "Có sao không ?"

Tôi lắc đầu, mặc dù bị một cú đánh văn đi gần hai ba mét của con Quỷ Hầu, toàn thân đau nhói, nhưng thứ đáng lo hơn là tiếng cười ma dị kia. Tư Huyền lúc này cũng đến quỳ gối trước Trung Tài, ổng vỗ vỗ mặt Trung Tài mấy cái, rồi xoa xoa huyệt nhân trung, cuối cùng Trung Tài cũng tỉnh dậy. Tiếng cười quái dị kia chưa dừng lại, có lúc cười hihi như đứa con nít được kẹo, có lúc lại cười lớn rất sảng khoái.

Trung Tài tỉnh dậy, xoa xoa sau ót rồi bảo: "Đi, đi ra khỏi rừng" Tư Huyền đỡ ổng lên, rồi bốn người chúng tôi lại đi tiếp. Trước lúc đi, Tư Huyền lấy thân cây làm hai cây đuốc, một ổng cầm đi trước, cái kia cho chú Bảy đi sau cùng.

Cứ vậy chúng tôi đi thành một đường thẳng, Tư Huyền, Trung Tài, tôi, rồi tới Bảy Bại. Đi được đoạn, thì tiếng cười kia cũng dứt. Lúc này, tôi nhìn sang sung quanh, dưới ánh đuốc vàng lập lè xa xa, có bóng dáng của một con mèo, hai mắt nó phản chiếu ánh đuốc vàng rực. Toàn thân màu đen tuyền, nếu như không phải nhờ những màu sắc cây cối xung quanh, chắc cũng không nhận ra nó. Tôi bảo mọi người đứng lại, rồi chỉ về hướng con mèo kia.

Tư Huyền nói: "kệ nó, đi tiếp" Vậy rồi cả đoàn đi tiếp, đi thêm chốc nữa, lại nghe tiếng cười ma dị đó xuất hiện. Tim tôi đập thình thịch, sợ đến mức không dám nói chuyện. Tư Huyền vẫn động viên tinh thần:

"Kệ nó, tiếng cười thôi" Tôi lúc này nhớ đến trong lời cha tôi từng ghi trong sổ, "không sợ ma khóc, chỉ sợ quỷ cười"... giữa chốn rừng rú, nơi âm u, hay động mộ thì dù có nghe tiếng khóc cũng không đáng sợ bằng tiếng cười, hễ có tiếng cười thì biết rằng là có quỷ. Cả bốn người chúng tôi đi một lúc khá lâu, thì ông Tư dừng lại nói:

"Sao kỳ vậy" Trung tài lên tiếng: "Đi lại đường cũ rồi đúng không?"

Tôi giật mình, tuy nghe rõ hai người đó nói, nhưng khi nhìn sang bên cạnh, có thứ khác làm tôi hoảng sợ gấp trăm lần. Tôi nắm lấy áo của ông Trung, thều thào nói: "Nó nữa kìa" Tất thẩy nhìn sang, dưới ánh đuốc lập lè cũng lại là con mèo đen đó... Chỉ có điều, nó đứng hai chân, hai chân trước chấp ra sau như người ta chấp tay sau lưng, gương mặt nó biểu lộ hệt như con người. Hai miệng kéo lên như cười, để lộ hàm răng trắng nhỡn. Cũng chính lúc này, tôi mới biết, tiếng cười ma dị kia phát ra từ con mèo này.

Bốn người chúng tôi đứng bất động nhìn nó, con mèo đen lửng thửng chấp tay sau lưng rồi bỏ đi sâu vào trong rừng, dần dần khuất khỏi tầm chiếu sáng của ánh lửa. Tiếng cười của nó cũng dần xa xa... Hình ảnh cuối cùng là cái đuôi dài đập xuống đất. Tôi nuốt nước bọt rồi hỏi: "Nó là cái gì vậy?"

Trung tài lắc đầu, nói: "Chú không biết" Tư Huyền và Bảy bại cũng dường như chẳng nói được thành lời.

Lúc này tôi nghe giọng Tư Huyền bình tĩnh nói: "Đi tiếp, kệ mẹ nó có đứng hai chân hay một chân thì thách nó cũng dám làm gì tao" Nói dứt câu, Tư Huyền lập tức lại dẫn đoàn đi tiếp. Đi thêm chốc, nghe đằng trước có tiếng soạt soạt rồi lại tiếng cười của con mèo.

Tư Huyền lúc này thất kinh la lên một tiếng không lớn, tôi cũng bị giựt mình, nghiêng người nhìn ra trước. Thấy con mèo lững thững chấp hai tay sau lưng đi ngang trước mặt Tư Huyền, vừa đi vừa nhe hàm ra cười... nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi rồi lại mất hút vào rừng rậm. Tư Huyền lúc này lợm giọng, ổng nói:

"Lại về chổ cũ rồi".