Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 21

Chương 21.

Mộ Dung Phức một đòn búa bổ, một tiếng la ba tiếng vang. Đầu tiên là đánh cho Triệu quản gia lão nhân ngấm ngầm tự phụ, đầu nghếch đến trời chết dở, làm cho Dực Đế trợn mắt há hốc mồm kiêm dở khóc dở cười một phen. Cuối cùng chuyện này âm thầm lưu truyền, bách quan hoàng tộc trong triều vốn như hổ rình mồi muốn dệt chuyện cho nàng rút lui có trật tự, tránh lui không chỉ chín mươi dặm.

Con cọp què nhưng nanh vuốt vẫn sắc bén! Ai muốn chết tự mình chết đi, đừng liên lụy người khác. Sau tỉnh táo lại Dực Đế vừa bực mình vừa buồn cười mắng nàng một trận, nhìn nàng mặt dạn mày dày, cũng không có biện pháp gì. Đáng tiếc, thật sự là rất đáng tiếc. Tâm kế như thế, tính cách như thế, khiến nàng tối đắc ý trong tám đứa con gái. Lại gặp đại tai này.

Vì sự yên ổn của hoàng thất, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp an trí nàng... Tương lai nếu mình băng hà, tân đế tuyệt đối không khống chế được nàng. Cho nên Dực Đế mới có ý đồ nắm trong tay, phong nàng vương vị thân vương trấn an, hơn nữa hoả tốc giúp nàng tìm ngạch phụ. Nhưng không ngờ, Dực Đế thế mà lại nhìn lầm, coi trọng một kẻ vong ơn phụ nghĩa. Sợ Phức thân vương đến chết, còn dám phất cờ tạo phản, thiếu chút nữa liên lụy Phức thân vương. Nhưng chuyện này cũng làm cho Dực Đế chần chờ, không bức nàng tái giá. Mà hiện tại, nàng lại nhen nhóm lửa tình với nam sủng của ca ca ... Muội muội cướp người của ca ca, nói thế nào cũng khó nghe cả?

Khanh vương còn tới khóc lóc tố cáo vài lần, làm cho nàng rất phiền. Nữ nhân lớn như thế, còn muốn mẫu thân nhúng tay vào gia sự? Nhưng lại không thể hoàn toàn bỏ mặc. Khiến cho hai huynh muội không hòa thuận, là cái dạng vưu vật hại nước hại dân gì? Chỉ không ngờ, nữ nhi cơ trí này của nàng, khúc chiết uyển chuyển mượn chuyện này, phát biểu lần nữa, “Không chọc ta ta liền an phận thủ thường, mọi người đều vui, chọc ta ta tuyệt đối làm cho người sướng quá hóa rồ, khóc không ra nước mắt.” Ngay cả nàng Đế mẫu có cả quyền lực hoàng đế lẫn thiên hạ giàu có trong tay cũng phát đau đầu.

Nhưng ý đồ phong tên trai lơ kia làm Như ý quân, Mộ Dung Phức không chút suy nghĩ liền cự tuyệt, làm cho Dực Đế an tâm không ít. Không danh không phận, tàn sắc yêu phai. Nghĩ rằng nữ nhi cũng chưa hồ đồ. Mộ Dung Phức một lần giơ nanh múa vuốt, cuộc sống thanh tĩnh không ít. Nàng thực cảm khái, quả nhiên mọi người sợ kẻ ác, không làm người tốt được ... Cuộc sống của nàng trở nên rất an tâm. Triệu quản gia vừa bị tiêu trừ, vương phủ liền duy ngã độc tôn. Về phần bên ngoài tranh đấu giữa các đảng phái ầm ĩ ngất trời cũng không phải chuyện của nàng... Không ầm ỹ đến nàng là được.

Nàng và Nhạc Phương càng thân mật hơn, cặp kè quấn quýt. Công việc nội tổng quản dần dần vào quỹ đạo, không cần lao tâm lao lực như vậy nữa, có nhiều thời gian hơn. Có lẽ là nửa đời trước thời khắc chờ cơ hội quá nhiều, hiện tại Nhạc Phương không thể nhàn nhã nữa. Mộ Dung Phức cười hắn, lại ở thời điểm đầu xuân, đem sản nghiệp riêng của nàng cũng giao vào tay Nhạc Phương. Nhạc Phương nói đến cùng, cũng không phải nhân tài kinh thương. Nhưng sức quan sát của hắn rất mạnh, có thể sâu sắc nhận thấy hướng đi của trào lưu.

Hắn không thể cầm cờ việc buôn bán làm ăn nhưng lại là quân sư hiến kế cấp đề nghị tốt. Dần dần, ngay cả Mộ Dung Phức cũng thấy kinh ngạc và tiếc hận sâu sắc. “Nhạc Phương, tuy rằng so ra kém Phượng Sồ Ngọa Long, ngươi ít nhất cũng là Từ Thứ*.” Mộ Dung Phức thở dài. *: Phượng Sồ: Bàng Thống. Ngọa Long: Gia Cát Lượng. Từ Thứ: mưu sĩ của Lưu Bị, sau Tào Tháo bắt mẹ của Từ Thứ viết thư khuyên con hàng Tào, Từ Thứ trước khi đi còn tiến cử Gia Cát Lượng cho Lưu Bị.

Gương mặt hắn từ từ hồng lên, rũ mắt xuống, “Điện hạ nói gì vậy? Nửa đời trước lấy sắc hầu người...” Rửa không hết ô uế. “Đó là lỗi của hoàn cảnh, của xã hội quốc gia.” Mộ Dung Phức có chút rầu rĩ, “...Đến lúc mãn hạn ước hẹn của chúng ta, ta tiến cử ngươi cho Hoàng Trường tỷ?” Nhạc Phương dùng sức lắc đầu.

“Ách, ngươi lo lắng thanh danh của nàng?” Mộ Dung Phức cười gượng hai tiếng, “Sẽ không, ta làm sao có thể đẩy ngươi vào hố lửa? Hoàng Trường tỷ tuy rằng có tiếng xấu, nhưng rất yêu tài. Ngươi mưu sĩ như vậy, nàng chỉ biết nhiệt tình hoan nghênh, hơn nữa sẽ không xét xuất thân của ngươi...” “Ta biết.” Nhạc Phương yếu ớt nói, “Ta biết Hoàng thái nữ yêu tài hơn yêu sắc.” Hắn im lặng trong chốc lát, “Ta cả đời chỉ nguyện vì điện hạ mà mưu sách.”

Mộ Dung Phức trệ một chút, “... Ta không có gì cần mưu.” Nhạc Phương không nói lời nào, chỉ cúi đầu. Hiện tại Mộ Dung Phức đã biết, Nhạc Phương là fan của nàng, làm cho nàng không biết nên khóc hay cười. Nhạc Phương vì nàng bất bình, vì nàng tiếc hận. Nếu nàng muốn đứng đầu thiên hạ, nàng tin tưởng Nhạc Phương sẽ là kẻ đầu tiên không sợ chém đầu giúp nàng phất cờ.

“Ta không thể.” Nàng thở dài, “Lòng ta không đủ ngoan tuyệt. Ta ngoan ngoãn thần phục, ít người phải chết hơn. Ta nếu muốn tranh, vị tất không thể... Chỉ là sẽ rất nhiều rất nhiều người chết, nhiều người căn bản là vô tội ... Lòng ta thật sự không đủ ngoan.” “Nhưng là,” Nhạc Phương ngẩng đầu, đáy mắt tích lệ quang, “Thiên hạ sẽ không còn có người được như ta vậy.” Mộ Dung Phức chậm rãi mở to mắt.

chương .” Nhạc Phương thanh âm rất nhẹ, “Điện hạ, ngươi không cẩn thận để ở bản thảo sách.” Mộ Dung Phức nhảy dựng lên, khập khà khập khiễng vọt tới án thư, Nhạc Phương vội vàng gọi, “Điện hạ! Ta thu vào rồi! Cam đoan không ai thấy...” Sau khi tìm ra trả cho nàng, Nhạc Phương khóc.

Không công bằng, rất không công bằng. Nếu Phức thân vương trở thành Yến đế, sẽ tốt bao nhiêu. Sẽ không còn ai rơi vào hoàn cảnh như hắn nữa. Sẽ không còn tiểu hài tử bị bán đến chỗ dơ bẩn ô uế, sẽ không còn người bị tra tấn giống như hắn. Vì sao không phải là Phức thân vương? Mộ Dung Phức cầm lấy bản thảo, ánh mắt có chút mờ mịt. Nàng thở ra một hơi thật dài, lồng ngực vẫn thấy ngột ngạt “...Cho dù có cái này, cũng không thi hành được. Sau khi thi hành, cũng không thể ngăn chặn...”

“Sở trường của ta không phải đứng đầu thiên hạ, cầm quân đánh giặc, thậm chí cày ruộng trồng trọt. Trọng yếu nhất là... Lòng ta không đủ ngoan.” Nàng im lặng trong chốc lát, cười giúp Nhạc Phương lau nước mắt. Người đọc sách rất thích khóc thì phải. “Nhưng không nhất định phải đứng đầu thiên hạ a.” Nàng giơ giơ bản thảo trong tay lên, một trong “Tam bất hủ* là lập ngôn. Thế nào? Nhạc Phương, biên soạn cùng ta? Chúng ta lại biên một bộ pháp điển tối hoàn chỉnh. Một ngày nào đó... Chắc chắn sẽ có một ngày như vậy, sẽ có người tiếp nhận bộ pháp điển này...” Giọng nói của nàng rất nhẹ rất mềm, “Đại bộ phận trẻ em, sẽ không gặp vận rủi của ngươi.”

*: lập ngôn, lập đức, và lập công Lúc này Phức thân vương thật sự rất chói mắt. “Được.” Không chút do dự.

Kỳ thật, đây là chuyện mất đầu. Tự biên đại luật quốc gia, cho dù là thân vương cũng phải chịu tội, hắn càng không cần phải nói. Nhưng không quan trọng, thật sự không quan trọng. Ngẩng đầu nhìn Phức thân vương chói mắt như vậy, hắn một chút cũng sẽ không hối hận.

.