Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 3

Chương 3.

Quản gia nói, Khanh vương phi tìm thấy trâm cài chim phượng tám cánh bằng vàng ở chỗ Nhạc Phương bèn đánh ba mươi gậy, trục xuất khỏi vương phủ. Thật sự có người cứu. Bằng không ba mươi gậy này quất xuống, hẳn là phải chết. Thủ đoạn của Vương phi thì vẫn vụng về trước sau như một... Đại khái là, bởi hoàng huynh còn cần chỗ dựa là thế lực nhà mẹ đẻ Vương phi, nàng ta mới nhân cơ hội này nhổ tận gốc cái đinh trong mắt đi... Nhưng đây cũng là một sinh mệnh.

“Đến chỗ Vương phi đòi khế ước bán thân của hắn.” Mộ Dung Phức có chút chán ghét nói, “Nhất định là ở chỗ nàng.” Phức vương phủ, diện tích ước chừng bằng một nửa Khanh vương phủ, nhưng rất ít người ở. Mộ Dung Phức đơn giản là dỡ bỏ đại bộ phận lầu các, biến thành vườn tược hết. Chỉ chừa lại hai cái sân, một cái sân để nàng ở, một cái khác là chuẩn bị cho người đến tạm trú dùng. Quản gia tự cho là hiểu được tâm ý của nàng, đem kẻ trọng thương tưởng chết Nhạc Phương an trí ở viện dành cho khách, khoảng cách giữa hai sân thật sự gần.

Mộ Dung Phức không có sửa đúng hắn, nhưng cũng đi thăm một lần. Những gì đập vào mắt thật khiến người ta kinh hãi. Gần hai năm, nàng vẫn ru rú trong nhà, ngay cả Khanh vương phủ cũng không đi quá vài lần, cũng chỉ ngồi một lúc là cáo từ, đương nhiên không để ý đến Nhạc Phương.

Nàng không có việc gì chú ý thiếp của hoàng huynh làm gì? Cho dù là nam thiếp. Nhưng ấn tượng của nàng với Nhạc Phương, dừng lại ở hắn rũ rèm mắt xuống, tuyệt mỹ như khắc từ bạch ngọc, vì đó là một dáng vẻ cực kỳ xuất trần... Cho nên nàng đặc biệt không đành lòng nhìn trước mắt.

Khuôn mặt tiều tụy, nếp nhăn bên khóe mắt, môi khô nứt, gầy chỉ có một lớp da bọc xương. Tóc đen đã khô vàng xơ xác. Thêm vào trên mỗi bàn tay, vết thương chồng chất, sẹo cũ sẹo mới tung hoành. Mười ngón tay như mới bị rút hết móng, một ít gọi là cũng không còn. Nàng đưa ra một phán đoán thực chuyên nghiệp: chịu ngược chí ít cũng ngoài hai năm rồi. Nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn còn cực kỳ cực kỳ xinh đẹp. Như là đóa hoa rơi vào mưa rền gió dữ tàn phá, một loại giãy dụa tàn héo bi ai, cuối cùng tuyệt mệnh nở rộ. Như là treo ngược ở dưới xà nhà, đóa hoa khô héo trong yên lặng, không có một tiếng kêu đau, trong cơn hấp hối vẫn có được hương thơm như trước...

Chậm rãi mở to mắt, Nhạc Phương tiêu cự trong mắt có chút rã rời, một hồi lâu mới nhìn thấy, giãy dụa muốn đứng lên hành lễ, Mộ Dung Phức lạnh lùng nói: “Miễn.” Để trượng gỗ ở một bên, nàng ngồi xuống. Nhạc Phương ngoan ngoãn nằm xuống, khàn khàn nói, “Tạ ân cứu mạng của Phức thân vương.” Bị tổn thương tệ hại là thế, ánh mắt vẫn còn ngạo khí đến vậy, không có oán hận, chỉ thừa sự bình ổn. Ánh mắt ấy rất mỹ lệ.

“Nhân chính, chân hảo1.” Mộ Dung Phức cảm thán rất bình thường. “Nhân chính?” Nhạc Phương có chút nghi hoặc nhìn lại. Mộ Dung Phức cười cười, không trả lời nghi vấn của hắn.” Ngươi an tâm dưỡng thương đi. Khanh vương phi mặc dù ngu xuẩn, cũng biết đạo lý đánh người không đánh mặt. Ta đã đòi nàng khế bán thân của ngươi. Làm ngươi bị thương, phải trả lại cho ngươi. Ngươi thích đi đâu, hãy đi đến đó.”

Nhạc Phương gương mặt luôn gò bó tĩnh lặng đột nhiên chậm rãi dâng lên vẻ không dám tin lại mừng như điên, khiến khuôn mặt tiều tụy của hắn nhiễm một tầng đỏ ửng, như là Thịnh Hoa Cổ đồi bại cuối cùng cũng sinh cơ, “Ta có thể...? Ta thật sự có thể... có thể... tự do?” “Không có người nói cho ngươi, thân vương Thiết Quan Âm không cho phép nghi ngờ ư?” Mộ Dung Phức cười nhẹ, “Ta thu giữ ngươi làm gì? Thế nhân đều biết, ta không thu trai lơ.” Ánh mắt nàng xa xăm, “Ngươi cũng bị giam cầm đủ rồi. Mười bảy năm ở tù... Thật sự đủ.”

Xua tay không cho hắn nói chuyện, tựa vào trượng gỗ đứng lên, nàng run rẩy đứng vững, “Chú ý tĩnh dưỡng đi. Những chuyện khác không cần nhiều lời.” Nàng cà nhắc chậm rãi đi ra ngoài, đáy lòng rất là khoái trá. Đêm nay đại khái có thể ngủ rất ngon. Ta thật sự là kẻ giả nhân giả nghĩa lại tự đại. Mộ Dung Phức tự giễu. Cũng chỉ có loại việc thiện này không cần tự mình động thủ, mới miễn cưỡng làm. Mục đích đều chỉ vì ngủ ngon.

Tối hôm đó, nàng vừa tháo chiếc trâm cài đầu, chợt nghe tiếng tiêu thăm thẳm phía xa. Là Nhạc Phương. Đây không phải lần đầu tiên nàng nghe hắn thổi tiêu... Khanh hoàng huynh luôn lấy hắn ra khoe khoang. Bình thường hắn thổi khúc “Đêm sông xuân trăng hoa”, “Năm tốt lành được mùa” là những làn điệu chúc mừng.

Nàng có thể chú ý tới tiếng tiêu Nhạc Phương, đại khái là vì, khúc tiêu hân hoan vui sướng như vậy, ý tứ hàm xúc chân chính, cũng là “Tĩnh mịch”. Tĩnh mịch, lạnh như băng, dị thường chuẩn xác, một phách cũng không sai. Ẩn ẩn hàm chứa dư vị rét lạnh của kim loại. Ở nơi tiệc tùng rầm rĩ náo nhiệt, tiếng tiêu như thế, như là một loại cô tịch châm chọc.

Hóa ra không phải chỉ có ta cảm thấy thế. Mộ Dung Phức thường nghĩ vậy. Nhưng hiện tại, một khúc “Dưới ánh trăng độc ngâm” này, lại hân hoan vui sướng như hoàn thành ước nguyện, không hợp khúc ý chút nào, cứ vương vít lơ lửng dưới ánh trăng. Nàng nằm trên giường lẳng lặng nghe. Hiếm khi, Mộ Dung Phức khóe miệng cong lên, cười một cách chân chính.

Đêm đó quả nhiên ngủ ngon. Không còn có những giấc mộng kỳ quái phiền nhiễu nàng. Nhưng tâm trạng tốt của nàng cũng không duy trì được lâu. Cách một tháng kể từ khi nàng đưa Nhạc Phương về, Khanh vương gia cải trang đến thăm Phức vương phủ.

Chú thích Nhân chính chân hảo1: (Tạm dịch) Xinh đẹp thật là tốt. Có nghĩa là người đẹp thì luôn chiếm tiện nghi..