Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 32

Chương cuối

“Đất phong ở xa này, là ta cò kè mặc cả với Đế mẫu mới có được.” Trên đường đi, Mộ Dung Phức cẩn thận giải thích với Nhạc Phương. Không có cách nào khác, Nhạc Phương điểm gì cũng tốt, chỉ là tâm tư nào cũng giấu dưới đáy lòng, lại không hỏi, mà chỉ tự đau khổ suy nghĩ. Hao tổn tâm lực vô ích, không có lợi với sức khỏe tâm lý. Bên người nàng chẳng còn ai khác, chỉ có Nhạc Phương mà thôi.

Trước khi Dực Đế nổi giận, giam lỏng Mộ Dung Phức, từng có một trận tranh biện. Nàng vẫn biết Đế mẫu có một tật xấu, chính là lúc cuồng nộ sẽ tạm thời mất đi lý trí, chờ tỉnh táo lại mới hối hận không thôi. May là Đế mẫu sát tính không nặng, người không chết thường còn có thể vãn hồi.

Nên nàng trực tiếp chống đối, thành khẩn thông báo những kết quả có thể xảy ra. Dực Đế đang cuồng nộ làm sao nghe lọt tai, liền sai người kéo ra ngoài. Trước khi đi, Mộ Dung Phức nói với Dực Đế, “Đế mẫu ngày sau nếu không thể thu dọn được, nhi thần sẽ quét sạch cho. Nhưng nếu qua kiếp nạn này, thỉnh Đế mẫu phong cho ta đất Thục, vùng Tây Bắc Đại Vương thúc đã cai trị.” “Trẫm đầy triều văn võ, chẳng lẽ còn phải dựa vào ngươi hay sao?!” Dực Đế nghe vậy càng tức giận.

“Dù Đế mẫu có những người văn hay võ giỏi, không phải là nhi thần thì chưa đủ để thu thập tàn cục.” Mộ Dung Phức ngẩng đầu. Lúc này mới khiến Dực Đế thu hồi toàn bộ cung nhân hầu hạ nàng, ngặt nghèo ăn uống, chỉ thiếu chút nữa tức chết vì đứa con gái xấu xa này. Sau đó Bắc man vây thành, Dực Đế thật sự thúc thủ vô sách, đành phải triệu Mộ Dung Phức đến. Không ngờ Mộ Dung Phức yêu cầu được tạm thời nhiếp chính mọi mặt, còn muốn Dực Đế viết trước một văn thư phong Vương, còn phải đóng dấu.

Dực Đế tâm lực tiều tụy chửi ầm lên, nhưng chẳng có cách nào. Hoàng đế chưa từng phải nghe lời người khác, làm sao chịu được cơn giận này, mới có thể hộc máu té xỉu sau đó. Đợi sau khi vượt qua mối nguy vây thành, Dực Đế vẫn chưa hết giận, mới lệnh cưỡng chế một tháng phải cấp tốc rời khỏi kinh thành, đỡ phải nhìn thấy đứa con gái xấu xa này lại sôi máu.

Nhạc Phương cúi đầu một lát, nhẹ giọng hỏi, “Vậy... vì sao là Thục?” “Xa, khổ, nghèo, có xâm phạm biên cương. Không có ai nghi ngờ, cũng sẽ không có ai tranh cướp với ta...” Nhìn đến ánh mắt u oán của Nhạc Phương, nàng đầu hàng.”Được rồi được rồi, ta nói thật. Bởi vì ta phát hiện, cho dù ngươi thay lòng đổi dạ ta cũng không bỏ được ngươi, đành gia tăng ơn huệ, để ngươi một lòng một dạ với ta ... Vốn ta muốn đi Đại Lý, có vẻ ấm áp. Nhưng vì để ngươi có ơn lo đáp không nỡ thay lòng đổi dạ cho nên...” “Điện hạ!” Nhạc Phương gào to một tiếng, nước mắt không ngăn được, thánh thót rơi xuống như từng chuỗi trân châu, “Người, người... Người rõ ràng, rõ ràng chỉ vì ta... Còn, còn nói như thế...”

“Ai, ngươi đừng khóc mà...” Mộ Dung Phức phiền não, “Những người đọc sách các ngươi sao lại thích khóc đến thế?” Vì sao ta lại yêu một mỹ thụ hay khóc nhè, mà mỹ thụ này lại yêu ta chứ? Thần kỳ. Nhưng chuyện còn thần kỳ hơn... Cũng đã xảy ra.

Lúc nàng biết, ngây ra như phỗng, dọa lão quân y mồ hôi như tắm chết khiếp, tưởng nàng muốn giết người diệt khẩu. Chậc, ta là người như thế sao... Bị lộ ra cũng không sao, chỉ có chút phiền toái. Mới thỉnh hắn tạm thời giữ bí mật. Nhưng khi đất Thục trong tầm mắt, nàng cuối cùng có thể yên tâm. Chỉ là gia của bọn họ Như ý quân (hiện tại là Nhạc Phương chuyên xưng không có ai dám tự xưng hoặc hắn xưng như vậy), rất là trì độn, thế mà vẫn chưa phát hiện...

“Cái kia, khụ.” Nàng thanh thanh giọng, “Nhạc Phương... Ngươi có phát hiện... ta béo lên hay không?” Nhạc Phương dọc đường đi vẫn luôn dịu dàng săn sóc nàng nhìn gương mặt nàng có chút phù thũng, và chiếc bụng đã hơi hơi nổi lên, rất thông minh không nói thật. “Ta cảm thấy điện hạ như thế là vừa.” Hắn dù sao cũng là người đã từng ở nơi hậu trạch hỗn độn, biết nữ nhân đều có chút khẩu thị tâm phi. Lại nói, hắn cũng hiểu Mộ Dung Phức béo một chút thì tốt hơn, có nghĩa là ăn được ngủ được, khỏe mạnh.

Mộ Dung Phức xấu hổ cười, “Cái kia, ách... Ta cảm thấy, tiểu hài tử mang họ của ngươi tốt lắm. Họ Mộ Dung rất phiền toái.” Nhạc Phương nghi hoặc cười theo, “Sao lại nói đến đề tài này?” Hắn đã tiếp nhận sự thực không có người nối dõi rồi, có thể làm bạn với Phức thân vương như phượng hoàng, hắn đã cảm thấy là sự chiếu cố lớn nhất của ông trời, lại trải qua biết bao sinh tử, rất nhiều chuyện đều nhìn thấu triệt. “Giống điện hạ nói, họ của ai thì khác gì? Đều là con của chúng ta...” Giọng hắn càng ngày càng thấp, kinh ngạc nhìn Mộ Dung Phức càng xấu hổ tươi cười, ánh mắt lại chuyển qua chiếc bụng khá lớn của nàng.

Không thể nào? Chẳng lẽ... “... Mấy tháng?” “Bây giờ là tháng chín... Vậy là năm tháng? Yên tâm, tuy rằng thoạt nhìn bụng rất nhỏ, nhưng ta đã để thầy thuốc xem qua, nói ta thực khỏe mạnh, đứa nhỏ cũng thực khỏe mạnh.” Mộ Dung Phức vội vàng cam đoan.

“Vậy chẳng phải... đầu hè đã có.” Chẳng lẽ là đêm Phức thân vương vừa tiếp quyền nhiếp chính... Sợ hãi không có ngày mai cho nên...? “Ai, đúng vậy...” Mộ Dung Phức có chút ngượng ngùng. Cho nên, Phức thân vương đang mang bầu cưỡi ngựa chạy khắp thành, còn trợ giúp khắp nơi, tử thủ bắc môn, bắn đến gãy cung, chém giết Bắc man tử...

Bang một tiếng, Nhạc Phương té xỉu. Cắn đầu ngón tay, Mộ Dung Phức bất đắc dĩ lại dở khóc dở cười. Cha đứa bé này yếu ớt quá. “A, đây là kinh hỉ hay là kinh hách chứ...?” Nàng cũng thực cảm khái. Đứa bé này chính là muốn theo nàng a, đấu tranh anh dũng chém chém giết giết vẫn còn mạnh mẽ.

Thân bị trúng mấy mũi tên cũng không dọa chạy. Khéo ngã sông nhảy lầu cũng không mất được... Đương nhiên nàng sẽ không đi thí nghiệm, nói giỡn. Người cha mới cực kỳ lo lắng che chở Mộ Dung Phức như là che chở đồ dễ vỡ, ước gì có thể cõng nàng suốt đường đi đến đất Thục.

Mộ Dung Phức rống hắn vài lần mới khiến hắn hơi thả lỏng. Trước mắt, chưa lập được phủ ở đất Thục, Mộ Dung Phức tạm thời đưa Nhạc Phương ở tại phủ cũ của Sở Vương. Nhưng đất Thục đã bị Hồi Hột thừa dịp quốc nguy phá hủy một lần, Sở Vương phủ cũng bị giày xéo, miễn cưỡng mới tìm được một mảnh sân tương đối nguyên vẹn để ở. Thục quân đã bị gọi trở về để Dực đế lãng phí hết sạch. Sau chiến loạn, đất Thục bị tàn phá, trăm phế đợi hưng.

“Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng .” Mộ Dung Phức thở dài. “Điện hạ, ta đã điều một chút tài chính từ Giang Nam về đây, quan phủ cũng sắp đến. Hết thảy đều đã tốt.” Nhạc Phương an ủi nàng, “Chỉ là muốn dựng phủ ở đâu? Nơi này dù sao cũng là sản nghiệp của Sở Vương phủ... Chỉ có thể ở nhờ.” “Bờ sông Bạch Muội, Bình Nhạc.” Mộ Dung Phức cười một cách dữ tợn, “Để đứa nhỏ tế bái từ đường cho dễ. Ai, Phồn, ngươi cảm thấy người tộc Vương thị có giàu hay không? Trăm phế đãi hưng, thực cần bắt một nhà hai nhà bù đắp... Ta thực nghèo.”

Nhạc Phương mở to hai mắt. Lúc trước hai ông chú đã bán hắn đi... Nghe nói còn sống. Nhưng giận chó đánh mèo... như vậy có ổn không? “Nhà của ta nguyên bản là nhà giàu nhất nhì Bình Nhạc.” Hắn trả lời. “Tốt lắm, vô cùng tốt. Phồn, ngươi không ngại ta trưng dùng một chút chứ? Tương lai trả lại ngươi.”

“Điện hạ cứ việc dùng.” Hắn gương mặt thoắt đỏ bừng, “Tất cả những gì của Phồn, đều thuộc về điện hạ.” Đứa nhỏ này thật sự là bị làm hỏng rồi. Gần son thì đỏ gần mực thì đen... Mộ Dung Phức thực cảm khái một phen. “Giao cho ta đi. Ta đã được huấn luyện đẳng cấp ác bá chuyên nghiệp rồi.” Nàng thực khí phách xua tay, “Ngay cả Đế mẫu còn cho ta bá chiếm toàn bộ Thục, ta cam đoan. Hừ hừ, hừ hừ hừ...” Nàng suy nghĩ phải làm cho hai tên vương bát đản kia sống không bằng chết, hối hận đã sinh ra trên thế giới như thế nào.

Nàng chính là bao che khuyết điểm lại ích kỷ. Phạm người của ta... Kiểu gì cũng chết! Vấn đề trình tự mà thôi... Nhạc Phương rũ mắt xuống, chứa ý cười. Hắn nghĩ, gặp phải những người này, những chuyện này, hắn đáng ra phải cực kỳ thống khổ. Kỳ thật không phải vậy.

Những u oán đau khổ hận ý này, đều đã trở thành những ký ức xám trắng mơ hồ, không nhớ rõ nữa. Hiện tại, hắn chỉ cảm thấy, dáng vẻ ác bá của Mộ Dung Phức, thật đáng yêu lóa mắt. Hùng giả viết phượng, thư giả viết hoàng. Chỉ có nàng, nàng hoàn hảo như vậy, mới xứng làm phượng hoàng. Tháp tùng phượng hoàng, cho dù giết người phóng hỏa... Hắn cũng theo.

“Ta tin tưởng.” Hắn ôn tồn nói, tựa như mặt trời tỏa sáng ánh trăng tỏa hương, “Điện hạ. Nhưng vẫn nên chờ sinh con rồi nói sau. Vác cái bụng to này đi tịch biên, không dễ coi đâu.” “… … … … ...” — HOÀN —

.