Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 4

Chương 4.

Có một dự cảm không tốt dần dần dâng lên. Mộ Dung Phức cà nhắc bước đến sảnh, vội vã không để ý tư thế có dễ coi hay không. Nàng có cảm tình tốt nhất với nhị hoàng huynh Mộ Dung Khanh, có lẽ là vì Mộ Dung Khanh ngoài khuyết điểm háo sắc, trong chốn hoàng thất lạnh như băng, còn có một tia thiên chân và nhiệt huyết.

Tuy rằng năm tháng dần dần tiêu tán thiên chân cùng nhiệt huyết đó, nàng vẫn cảm thấy, giữa phần đông huynh đệ tỷ muội, nhị hoàng huynh vẫn giống con người nhất. Cho nên, nàng thực không muốn, cực kỳ không muốn, đối mặt Khanh hoàng huynh không hề giống người kia một khắc. Hắn ý cười trong suốt đứng lên, ăn mặc như một sĩ tử bình thường. “Hoàng muội,” hắn vái chào, “Ta biết ngươi mặt lạnh tâm nóng mà... Ta thay Phương nhi nói lời cảm tạ với ngươi. Ngươi không phải nói thích nghiên mực thơm sao? Ta vừa có được một nghiên mực hạng nhất, ngươi chấp nhận dùng trước, về sau nếu tốt...”

Mộ Dung Phức nghiêng người tránh đi cái lễ này, xem xét Mộ Dung Khanh trong chốc lát, chầm chậm ngồi xuống.”Hoàng tẩu coi trâm cài chim phượng tám cánh bằng vàng như bảo bối, quả nhiên chỉ có hoàng huynh mới có thể dễ dàng đắc thủ.” Mộ Dung Khanh có chút quẫn, “Không dùng chút mưu kế nhỏ, Phương nhi có thể nào ra khỏi phủ bình an? Đường tẩu của ngươi, căn bản là một bình dấm chua...” Bình an? Mộ Dung Phức mấp máy miệng. Nàng nghĩ đến Nhạc Phương gần như huyết nhân, móng tay bị nhổ sạch, ngón tay rỉ máu. Suy dinh dưỡng nghiêm trọng, lao lực quá độ, mất máu quá nhiều, miệng vết thương nhiễm trùng sốt cao. Nếu không phải ngự y lợi hại... giờ phút này mộ Nhạc Phương đã lên cỏ.

“Cho nên, hoàng huynh để ta đứng hai khắc ở bờ hồ hứng gió lạnh. Cho nên, hoàng huynh cho người đưa ta ra cửa sau.” Nàng thản nhiên nói. Cho nên, căn bản không phải ai nảy mầm thiện tâm. Cho nên, người tính kế nàng, chính là nhị hoàng huynh đã giao hảo từ thủa ấu thơ. Có lẽ hắn cảm thấy đây là việc nhỏ... Nhưng hôm nay hắn bởi vì Nhạc Phương tính kế nàng, ngày sau sẽ vì cái khác. Ví dụ như ngôi vị hoàng đế, ví dụ như tìm người nhận tội thay. Nàng vẫn thấy, kể từ lúc đó nhị hoàng huynh đã không còn giống con người.

Mộ Dung Khanh cảm thấy có chút không đúng, lại không biết không đúng ở đâu. Hắn thật cẩn thận nói, “Hoàng muội, ngươi nhất định có thể hiểu, ta là bất đắc dĩ ... Hoàng tẩu ngươi không dung, nhưng ta rời Nhạc Phương thì ngay cả cơm cũng không ăn được...” “Hoàng huynh vì sao không báo tin trước cho tiểu muội? Vạn nhất ta không quản bước đi?” Mộ Dung Phức bưng bát trà lên. “... Khắp phủ đều là người của Hoàng tẩu ngươi, ta tuy là Vương gia... Chao ôi!” Mộ Dung Khanh cười bồi, “Ta biết Hoàng muội tuy rằng thiết diện vô tư, lại dễ mềm lòng nhất. Khác tỷ muội huynh đệ... Ai, đừng nói đến cái lũ đầu trâu mặt ngựa ấy nữa. Cho dù người chết ở trước mặt họ, họ cũng không động đậy lông mày! Nếu không, sao ta phải đích thân đến đón Tiểu Phương nhi! Chính là sợ Hoàng tẩu ngươi mà biết lại gặp phiền toái... Ta đã tìm được một nơi che giấu tốt, cam đoan thần không biết quỷ không hay, Hoàng tẩu ngươi cũng sẽ không tới tìm ngươi tranh cãi ầm ĩ...”

Ngươi nói dối. Mộ Dung Phức phẩm trà, yên lặng nghĩ. Ngươi chọn ta không chỉ là vì ta mềm lòng, mà đã tính hết các mặt. Bởi vì Khanh vương phi sợ ta, cũng chỉ sợ ta. Cho nên ngươi rõ ràng đem lửa dẫn tới trên người ta, lại chuốc cho ta cừu hận. Còn không cân nhắc là phụ thân Khanh vương phi là tể tướng đương triều, quyền khuynh thiên hạ. Nếu có chuyện gì làm dao động sự ủng hộ của bố vợ... Ngươi đại khái ném ta ra đầu tiên để dập lửa giận của Tần đại nhân chứ gì? “Đáng tiếc.” Mộ Dung Phức đặt bát trà xuống, “Hoàng huynh không đến sớm một chút.”

Toàn bộ gương mặt của Mộ Dung Khanh tái nhợt, “... Ngươi đã giao Tiểu Phương nhi cho nữ nhân kia?!” Hắn cao giọng. “Không,” Mộ Dung Phức khí tức ổn định, thần sắc thư thái nhìn thẳng hắn, “Hắn đã được ta thu dùng, ta thực vừa lòng.” Mộ Dung Khanh cơ hồ đập hết đồ trang trí trong phòng khách, Mộ Dung Phức lại chỉ lạnh lùng nhìn hắn, lông mày cũng không động đậy.

Lúc hắn lớn tiếng rít gào, Mộ Dung Phức chỉ quay đầu nói với quản gia, “Ném cái gì đều ghi lại, sau đó đưa chi tiết đến cho Vương phi Khanh vương phủ đòi bồi thường.” Mộ Dung Khanh vẻ mặt không dám tin trừng mắt nhìn Mộ Dung Phức. “... Ngươi vì một tiện thiếp mà trở mặt với ta?!” “Hoàng huynh nói quá lời.” Mộ Dung Khanh buông rèm mắt xuống giữa đống hỗn độn ở đầy trên đất, tiếp nhận chén trà quản gia dâng lên, “Chỉ có thể xem như lỗi do vô tâm đi? Hậu viện Hoàng huynh kín người hết chỗ, chia cho ta một người... Một người bị trục xuất khỏi phủ đến an ủi tiểu muội ở goá tịch mịch, cũng chẳng nhiều nhặn gì phải không?”

Tranh cãi ầm ĩ đến cuối cùng, Mộ Dung Khanh oán hận bỏ đi, nói hắn tuyệt sẽ không cam lòng từ bỏ. Nhị hoàng huynh rốt cục cũng thành một loại sinh vật khác. Tên là sinh vật “Nam nhân”... không hề giống người. Nói không chừng, hắn đã là cái dạng này từ lâu, ta còn lừa mình dối người.

Lấy nữ nhân làm đồ chơi, cũng lấy nam nhân làm đồ chơi. Tự cho là rất giỏi khống chế cuộc đời người khác, buồn cười nhất chính là... cuộc đời của chính mình lại không tự chủ được. Nhưng vẫn cố xông lên, thượng lủi hạ nhảy1, tham vọng thèm thuồng ngôi vị hoàng đế vốn không thuộc về hắn. Hoàng huynh a, ta quyết không phải là người vì một “tiện thiếp” bên ngoài quyết liệt với ngươi. Ta chỉ là không đành lòng nhìn ngươi, vừa múa vừa hát đi đến vực sâu.

Hôm nay tâm tình của nàng, đặc biệt hỏng bét. Chú thích Thượng lủi hạ nhảy1: Ẩn dụ tứ xứ bôn tẩu, móc nối nhiều nơi, mưu tính hành động.

.