Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 5

Chương 5.

Mộ Dung Phức thích trống trải, cho nên cái sân vừa đi đến, chính là một hồ nước nhỏ, bỏ không ít tâm tư mới chuyển dòng được một con suối chảy vào trong hồ. Vào thu nửa hồ sen đã tàn. Nàng xua tay không cho người đi cùng, chống trượng, lẻ loi độc hành. Muốn cho tâm tư của mình bình tĩnh một chút. Đã hơn năm ngày qua đi từ khi nhị hoàng huynh đến náo loạn. Quản gia báo cáo, Phức vương phủ phụ cận hơn không ít ám vệ, xin nàng chỉ thị có muốn đuổi đi không.

“Kệ bọn họ đi.” Mộ Dung Phức im lặng, “Tăng mạnh tuần tra bên trong phủ là được... Điều một đạo Vũ lâm quân đến. Vạn nhất có kẻ bắt cóc xông vào... một người sống cũng đừng lưu lại.” Tuy rằng nàng chỉ còn lại một mẫu ba phân đất này... Nhưng quá coi thường nàng là không được. Nàng muốn nhìn xem, hoàng huynh có cái gan xông vào Phức vương phủ của nàng trói người hay không. Nàng cũng không phải là người lương thiện.

Nhưng nàng vẫn thấy phiền chán, thực phiền chán. Đã muốn an phận thủ thường lui về đây, hoàng huynh vẫn cứng rắn muốn kéo nàng xuống nước. Nhạc Phương chính là mồi nhử. Hoàng gia chưa bao giờ là mảnh đất lành.

Nàng đi qua cây cầu chín khúc, gió thổi sen tàn, xào xạc tiêu điều. Mùa thu của cuộc đời nàng, làm sao để đi qua đây khi chưa có gì trọn vẹn cả. Đi đến giữa cầu, loáng thoáng nhìn thấy có bóng người trong đình giữa hồ. Nàng nheo mắt muốn nhìn cho rõ... Gió thu rét lạnh, nhóm hầu gái cũng không thích uống gió Tây Bắc đến vậy. Mà lúc này, đã qua thời gian quét tước tu sửa... Chờ nàng đi thong thả bước về phía trước mới thấy rõ ràng là Nhạc Phương gầy đến đáng thương, bất giác kinh ngạc. Hắn cũng mới có thể rời giường cùng lắm vài ngày mà thôi, sao lại đi đến đây? Trời đầy mây nửa hồ sen tàn, lại có cảnh sắc gì có thể xem?

Nhìn hắn đứng lên, nghiêng người nhìn hồ nước... Một cảm nhận về nguy cơ mãnh liệt nảy lên trong lòng Mộ Dung Phức. “Đừng! Nhạc Phương!” Nàng lớn tiếng. Nhạc Phương kinh ngạc quay mắt nhìn nàng, mỉm cười cực kỳ ôn hòa lạnh nhạt, khom người một cái thật sâu với nàng.

Sau đó liền nghiêng người xuống hồ nước lạnh như băng. “Nhạc Phương!” Nàng bổ nhào vào thành cầu, chỉ thấy được ống tay áo phiêu đãng. Đáng giận... Đáng giận! Bắt nạt ta chân thọt, không chạy đi ngăn cản được? Mộ Dung Phức giận dữ, lấy từ trong lòng ra một cây sáo nhỏ thổi mạnh, thanh âm bén nhọn cao vút, kinh động toàn bộ Phức vương phủ.

Sau đó nàng quăng hương mộc trượng khỏi tay, cởi bỏ quần áo, chỉ còn trung y, thả người nhảy vào giữa hồ nước rét lạnh. Đây là bí mật ai cũng không biết... Nàng biết bơi, hơn nữa bơi rất khá, thuộc loại vô sự tự thông. Mạnh mẽ chìm xuống đáy nước, Nhạc Phương không có một chút giãy giụa, gắt gao bắt chéo hai tay trước ngực, nhắm mắt lại thẳng tắp trầm xuống. Đáng giận... Đáng giận!

Nhưng tốc độ bơi của nàng vẫn không đủ nhanh, mất rất nhiều công phu mới đuổi theo được, miệng mũi của hắn đã bắt đầu xuất hiện máu loãng. Nhéo áo hắn, phổi sắp nổ mạnh, Mộ Dung Phức đáy lòng lửa giận càng tăng thêm. Đáng giận!

Nàng nỗ lực bơi lên trên mặt nước, ho mạnh, cố hết sức tha Nhạc Phương nặng nề, nâng cằm hắn, nô bộc theo sáo nhỏ đi đến hét lớn chỉ vào họ, gia tướng thả tiểu thuyền tìm đến. “Vời ngự y.” Mộ Dung Phức môi đông lạnh đến xanh tím, lạnh lùng nói, “Chữa khỏi hắn!” Gia tướng hai mặt nhìn nhau, vẫn là quản gia nói, “Hồi điện hạ, Nhạc tiên sinh đã... tắt thở.”

Tắt thở? Hắn dám tắt thở? Lão nương rơi vào tình trạng thế này cũng không dám phạm tội tự sát lớn như vậy... Hắn cảm tử cho ta xem? Mộ Dung Phức thô lỗ đẩy người che trước mặt nàng, Nhạc Phương trừng mắt nằm ở bên bờ, khóe miệng cư nhiên còn một tia cười. “Cút ngay.” Nàng không kiên nhẫn, “Đi vời ngự y!”

Mộ Dung Phức tự tay cấp cứu, làm cho hắn phun ra không ít nước. Hô hấp đã ngừng, trái tim còn thực mỏng manh nảy lên. Ngươi xem, thân thể của ngươi còn giãy giụa, làm sao ngươi có thể nói chết liền giết chết chính mình?! Nàng đem cằm Nhạc Phương nâng lên, dưới ánh mắt kinh ngạc ngượng ngùng của mọi người, đem miệng ấp vào trên môi hắn.

Chưa thấy qua hô hấp nhân tạo sao? Nàng rất khinh bỉ tiếng hít khí này. Quên đi... Bọn họ xác thực không biết cái gì là hô hấp nhân tạo... Một lát sau, Nhạc Phương ho mạnh rồi bắt đầu hô hấp, tiếng hít khí nháy mắt chuyển vì kinh ngạc. Thở dài một hơi nhẹ nhõm, Mộ Dung Phức lửa giận lại lớn hơn, nàng nắm lấy cằm Nhạc Phương, bắt hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mình, nghiến răng nghiến lợi nói, “... Ngươi tốt nhất có lý do chính đáng.”

Nhạc Phương thở nhè nhẹ trốn tránh ánh mắt nàng, “... Không thể sống như một con người... Ít nhất ta cũng hy vọng giống được chết như một con người.” Khi nói chuyện, lại ho vài tiếng. Mộ Dung Phức càng dùng sức bóp cằm hắn, “Sai lầm rồi. Chết thực không dễ dàng. Đối với ngươi mà nói, đặc biệt không dễ dàng. Ngươi có biết vì sao không? Bởi vì ngươi phạm vào điều cấm kỵ của ta.” Nàng hai mắt tựa như hàn tinh, phát ra sát khí lạnh băng, “Tự sát, là sai lầm ta tuyệt đối không thể tha thứ. Ngươi sẽ rất nhanh biết cái gì gọi là sống không bằng chết!”

“Nâng xuống!” Nàng quát, “Phái ba người trông hắn, nhìn chằm chằm cả ngày lẫn đêm! Để hắn xước một mảng da, thì tự xéo đi. Vương phủ không lưu đồ vô dụng! Ba bữa đều phải ăn no, hắn dám tuyệt thực... Liền tọng vào cho ta!” Nàng rẫy khỏi Tước Nhi đang muốn đỡ nàng, đoạt lấy hương mộc trượng, run rẩy tự trở về rửa mặt.

Nhưng cho dù là nước ấm thoải mái, cũng không có thể làm cho lửa giận nóng bỏng lại lạnh như băng nơi đáy lòng nàng dập xuống chút nào..