Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Quyện Tầm Phương - Chương 9

Chương 9.

Nhạc Phương ôm Mộ Dung Phức, nhưng lại đang run bắn lên. Mộ Dung Phức đã ngáy khò khò, nhưng mắt hắn vẫn mở thật to, một chút buồn ngủ cũng không có. Thật không thể nói rõ là thành công hay không thành công... chỉ cho hắn rung động rất lớn rất lớn.

Nếu nói không thành công, thực ra việc đó cũng đã đến nơi. Nói là thành công, hắn không kiên trì nổi, đúng chỗ liền... Liền đã xong. Hắn quẫn không biết nên làm gì bây giờ, Phức thân vương vẫn an ủi cổ vũ hắn, nói lần đầu tiên của nam nhân đều là như vậy.

Thật vậy chăng? Hắn không biết. Hắn rất muốn bồi thường một chút, nói ví như dùng phương thức khác... Nhưng Phức thân vương cự tuyệt. “Ê ê, lúc này là lưỡng tình tương duyệt.” Nàng nhắm nửa mí mắt nói, “Không phải ai hầu hạ ai... Nhớ kỹ chưa?” Hắn ngơ ngác gật gật đầu, còn đắm chìm tại khoái cảm kì dị trong nháy mắt kia.

Cuối cùng Phức thân vương xoay mặt vào tường, dạy hắn đặt tay dưới cổ, tay kia thì đặt trên hông, buồn ngủ díp cả mắt lẩm bẩm, “Ôm nhau mà ngủ nha... thật ra đến sáng tay đã tê rần, không thiết thực. Như thế này ta tuyệt đối sẽ không đè tê tay ngươi, hơn nữa ngủ gần nhau sẽ tương đối ấm...” “...Điện hạ, người thất vọng về ta phải không?” Hắn hơi hoàn hồn, thấp giọng hỏi. “Đâu có.” Tiếng lẩm bẩm của nàng đã sắp nhanh chóng biến thành lời vô nghĩa, “Ta yên tâm đem phía sau lưng giao cho ngươi...” đã ngủ rồi.

Hắn kề mặt vào tóc Phức thân vương, ôm chặt thắt lưng nàng. Thân thể nữ nhân thực... mềm mại. Bất kể là chỗ nào. Không tự chủ được nghĩ đến khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, kỳ diệu, hưng phấn, mừng như điên và thỏa mãn. Nghĩ đến khoảnh khắc đó... Hắn trố mắt nhìn chính mình nổi lên phản ứng. Hắn còn tưởng rằng... Tưởng rằng đã tê liệt lâu rồi, tưởng rằng mình sẽ vô cùng chán ghét... Tưởng mình am hiểu những chuyện phong nguyệt, sẽ chẳng có cảm giác gì nữa.

Sự thật không phải như thế. Bây giờ phải làm sao? Vẫn là không nên cử động, nhỡ lại đánh thức Phức thân vương? Nàng đang ngủ say thế này. Nàng đã yên tâm giao phía sau lưng cho ta.

Sự bối rối, xấu hổ cùng phiền não ban đầu, dần dần bình ổn. Nhắm mắt lại, hắn nghĩ. Còn sống dường như cũng không có gì không tốt. Ít nhất thoạt nhìn trước mắt là thế. Sáng hôm sau, Mộ Dung Phức đã ngủ say sưa có chút luyến tiếc mở mắt. Giấc ngủ có chất lượng tốt thế này thật sự là chỉ có thể gặp chứ không thể cầu... Quả nhiên nhân loại cần âm dương điều hòa, cấm dục lâu rất tai hại đối với sức khỏe cả thân thể và tâm lý.

Cho dù chỉ điều hòa một lát như vậy. Tuy nhiên, Nhạc Phương rất đáng yêu, là một đứa trẻ tốt. Nhìn hắn kích động đòi mạng, nàng chỉ có thể gắt gao nín cười trong lòng. Ít nhất hắn không vừa thấy mình là mềm oặt, điểm ấy xem như thực dũng cảm. Hơn nữa, thời gian dài ngắn, cũng không phải trọng điểm. Đối phương khao khát mình hay không, đắm chìm vào trong đó hay không, mới chân chính là trọng điểm.

Mở to mắt, vừa vặn nhìn thấy gương mặt phóng đại của Nhạc Phương. Hắn đã tỉnh táo sáng ngời hữu thần, đang chuyên chú ngắm gương mặt nàng. Nhìn nàng trợn mắt, hắn lập tức nở một nụ cười cười trăm hoa nở rộ cực kỳ hoa lệ, làm cho Mộ Dung Phức sáng sớm có chút choáng váng ngây ngất. “Ách... Chào buổi sáng.” Lúc này nàng mới phát hiện tư thế ngủ của mình không tốt, không biết đã xoay người lại lúc nào, “Ta có đè đau tay ngươi không?” “Không có.” Hắn ôn hòa nói.

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi...” Mộ Dung Phức cười gượng hai tiếng, “Vậy, ta rời giường mặc quần áo trước đã...” Nhạc Phương cắn môi, nhưng không buông tay. Có chút sợ hãi hỏi, “Thưa, điện hạ...” Thanh âm nhỏ như muỗi kêu, “Có thể... Có thể cho ta thử lại một lần được không...?” Lỗ tai hắn đỏ lựng, hai lúm đồng tiền ửng lên. Lúc này, Mộ Dung Phức hoàn toàn tha thứ cho việc xương cốt hắn đụng nàng phát đau.

Nhất thời muốn chơi xấu, Mộ Dung Phức không trả lời, lại liếm cắn lỗ tai hắn, đưa đầu lưỡi tiến vào. Tay Nhạc Phương chợt căng ra, nhẹ giọng hô nhỏ, toàn thân phải gắt gao kiềm chế. “Ồ?” Mộ Dung Phức cực kỳ xấu xa cười, “Chỗ mẫn cảm của ngươi ở đây a ~ “ “Điện hạ!” Hắn vừa xấu hổ vừa tức giận, “Đừng! Đừng mà... Đừng...”

“Đừng là sao? Ngươi không phải muốn thử ư? Đợi chút, đợi chút! Ta còn chưa súc miệng, ê!” Nàng trốn tránh không cho hắn lại gần. “Ta đã súc miệng rồi.” Nhạc Phương có chút hờn dỗi giữ lấy mặt nàng hôn, lấy thêm dũng khí, kề trên người nàng..