Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rồi sau đó - Chương 8

Chương 8.

Vậy ra chúng ta hoàn toàn đơn độc trong bóng tối của cuộc đời này sao? Lời thoại trong phim Abyss của

James Cameron Về đến nhà, anh chuẩn bị nấu món mì. Nui trộn với húng dổi và pho mát Parma dùng làm đồ nhắm cho chai rượu vang California. Ăn xong, anh tắm một lần nữa, mặc vào người một chiếc áo chui đầu sợi lông dê và một bộ vest lịch lãm. Anh quay ra gara, đỗ chiếc xe địa hình vào chỗ rồi ngồi vào trong chiếc Jaguar. A ha, anh sống lại rồi! Ngày mai, anh sẽ lại chạy trong công viên, rồi anh sẽ nhờ Peter lùng vé xem một trận bóng rổ tuyệt hay tại sân vận động có mái che tại MadisonSquareGarden. Anh lục tìm trong hộc đựng găng giữa hàng chục CD mà anh rất thích nghe trong lúc cầm lái. Anh đặt một đĩa của Eric Clapton vào ổ và sảnh sỏi thưởng thức những đoạn lặp ngắn mang âm hưởng dân gian không thể quên của ca khúc Layla.

Thế mới là âm nhạc đích thực chứ! Đây là những gì anh sẽ làm trong vài ngày nghỉ phép này; dành thời gian cho những thứ anh thực sự yêu thích. Anh có tiền, anh sống tại một trong những thành phố đẹp nhất thế giới, cuộc đời đáng ra còn có thể tệ hơn nhiều. Nathan thấy nhẹ người. Thật vậy. Lần này, anh phải thú nhận là anh đã sợ. Nhưng ngay lúc này, anh không còn thấy đau đớn chút nào nữa. Thế đấy. Đó chỉ là một chút căng thẳng thần kinh. Thứ thuế anh đã buộc phải đóng cho cuộc sống hiện tại và chỉ thế thôi.

Sau khi đã tăng âm lượng của máy nghe nhạc, anh hạ cửa kính xe rồi ngửa mặt lên trời, hét lên một tiếng trong khi động cơ V6 gầm rú. Ý thức rõ mình đã hơi lam dụng rượu vang trắng California, anh liền chạy xe chậm lại. Đây không phải là lúc gây tai nạn. Anh lái xe lên phà và đến thẳng trung tâm phẫu thuật đã ghé thăm hôm qua. Nhưng bác sĩ Goodrich không có ở đó - Vào giờ này, ông sẽ tìm thấy bác sĩ ở bên khu điều trị tạm thời, cô tiếp tân ở lối vào hướng dẫn anh và viết tháu một địa chỉ lên mẩu giấy nhắn.

Nathan lại nhanh chóng quay ra. Anh nhất định phải cho Garrett biết kết quả kiểm tra sức khỏe tổng quát của anh. Năm phút sau, anh đã đứng trước khuôn viên của khu điều trị, một tòa nhà xinh xắn ốp đã granit màu hồng có cây xanh bao quanh. Khi đẩy cửa bước vào tầng trệt, anh có một cảm giác lạ lùng. Nơi này không thực sự giống một cơ sở khám chữa bệnh. Không có những máy móc điều trị phức tạp, cũng không có sự náo nhiệt thường ngự trị trong bệnh viện. Một cây thông lớn với những món trang trí truyền thống chiếm phần lớn diện tích sảnh ngoài. Dưới gốc cây, một vài gói quà đang chất thành đống. Nathan tiến về phía khung của sổ rộng nằm sát đất trông xuống một vườn cây nhỏ trưng đèn sáng rực và phủ kín tuyết. Đêm đã buông và một vài bông tuyết trắng đang xoay lượn trong không khí. Anh rời khỏi ô cửa sổ rồi men theo hành lang dẫn tới một đại sảnh thông với các lối đi, trên tường căng vải màu tía và vàng rực. Những ngọn nến nhỏ được đặt rải rác khắp gian sảnh, hệt như những cọc tiêu, trong khi những bài thánh ca đem lại vẻ đẹp lạ thường phát ra dìu dặt. Chừng ấy yếu tố đã góp phần tạo cho nơi này một không khí bình lặng và tạo cảm giác an toàn.

Tất cả nhân viên đều có vẻ đang bận rộn với công việc của mình, đến nỗi không ai thực sự để ý đến sự hiện diện của anh. Nathan lặng ngắm trong thoáng chốc một phụ nữ còn trẻ, ngồi trong xe đẩy. Thân mình cô ta trơ xương và đầu nghiêng sang một bên trong một tư thế cố định đến tuyệt vọng. Một nhân viên của khu điều trị vừa bón cho cô ta từng thìa nhỏ, vừa bình luận với cô ta một chương trình đang phát trên ti vi. Đó là một bộ phim hoạt hình. Nathan cảm thấy một bàn tay vỗ vỗ lên vai anh.

- Xin chào Del Amico, Goodrich nói giản dị, không lấy làm ngạc nhiên khi gặp anh. Thế nào, cậu ghé qua thăm chúng tôi đấy ư? - Ấn tượng đấy, Garrett. Tôi chưa từng đến một nơi như thế nàác sĩ mời anh đi thăm xung quanh. Khu điều trị có khoảng một trăm giường bệnh, tiếp nhận những người mắc phải những chứng bệnh vô phương cứu chữa, chủ yếu là ung thư giai đoạn cuối, AIDS hoặc những bệnh về thần kinh. Đa số bệnh nhân đã bị hủy hoại về thể xác và thoạt đầu, luật sư khó mà chịu đựng được khi nhìn vào họ. Đến chỗ ngoặt của một hành lang, anh mới dám hỏi Goodrich:

- Bệnh nhân có biết rằng….? - Rằng họ sẽ chết à? Dĩ nhiên là biết. Ở đây, chúng tôi không nói dối họ: giờ phút cuối cùng không phải là lúc để lừa gạt. Với Nathan bám theo sát gót, Garrett kết thúc vòng thăm bệnh buổi tối. Ông giữ một thái độ vui vẻ và khiến người khác an tâm, mỗi lần thăm bệnh, bác sĩ lại dành thời gian trao đổi vài câu thân tình với người bệnh. Thường thì cuộc nói chuyện không xoay quanh chủ đề bệnh tật: ông hỏi thăm tin tức của gia đình hay bạn bè với những người có khách tới thăm. Và những bệnh nhân khác, ông sẵn sàng bình luận - đôi khi rất lâu - kết quả của trận đấu vừa kết thúc - thời tiết hay những sự kiện quốc tế. Đó là một diễn giả không có đối thủ và điều khiển khiếu hài hước vô cùng thuần thục. Ngay cả những bệnh nhân khó tính nhất rồi cũng mỉm cười và hiếm khi bác sĩ rời khỏi phòng mà không nhận được một nụ cười.

Lão già này hẳn sẽ là một luật sư đáng gờm đây, Nathan nghĩ thầm. Chuyến thăm bệnh khắp khu điều trị khiến người ta ngao ngán, nhưng bầu không khí không đến nỗi bệnh hoạn như anh hình dung, giống như người ta có thể tạm thời gạt cái chết sang một bên, tuy biết chắc rằng nó sẽ quay trở về lẩn quất đâu đây. Goodrich giới thiệu với anh một vài tình nguyện viên đến phục vụ trong khu điều trị. Nathan thực sự khâm phục những người đã dành một phần thời gian của bản thân để chăm sóc người khác và anh không khỏi nghĩ đến vợ mình. Anh hiểu cô quá rõ, anh biết chắc cô sẽ thoải mái ở nơi này, rằng cô sẽ truyền ánh sáng và niềm lạc quan cho người bệnh. Anh những muốn chính mình cũng có khả năng cảm thông với họ, nhưng anh chưa bao giờ biết cách xích lại gần người khác.

Bất chấp tất cả những điều ấy, để không biến mình thành người duy nhất nhàn rỗi trong tòa nhà, anh đi khắp các phòng và rụt rè đề nghị giúp đỡ: anh thảo luậnchương trình truyền hình với một thợ nhiếp ảnh trẻ tuổi bị nhiễm AIDS và giúp một cụ già đã trải qua ca phẫu thuật cắt bỏ thanh quản dùng bữa. Đến thìa mứt cuối cùng, Nathan nhận ra tay mình đang run lên nhè nhẹ. Những tràng ho su sụ và những tiếng khò khè phát ra từ cổ họng người bệnh khiến anh ghê sợ. Anh không thể làm chủ cảm xúc của mình trước chừng ấy nỗi đau đớn. Thiếu chút nữa anh đã phải cáo lỗi với cụ già nhưng cụ vẫn vờ như không nhân thấy sự khó chịu của anh. Cụ cảm ơn anh bằng một nụ cười rồi nhắm nghiền mắt. Đúng lúc đó Goodrich bước vào phòng. Ông ta nhận ra sự bối rối của Nathan.

- Ổn chứ, Del Amico? Luật sư tảng lờ câu hỏi. Cái nhìn của anh vẫn gắn chặt vào khuôn mặt bình thản đến lạ lùng của kẻ đang hấp hối. - Tại sao người đàn ông này không có vẻ gì là sợ hãi? Anh hạ giọng hỏi bác sĩ trong lúc cả hai người rời khỏi phòng bệnh.

Garrett gõ bỏ cặp kính đang đeo và day day quanh mắt mình, vẻ như đang cân nhắc câu trả lời đưa ra cho câu hỏi này. - Gil là một trong những bệnh nhân nội trú có thâm niên nhất của chúng tôi. Ông cụ đã tương đối già cả và đã tỉnh táo chấp nhận căn bệnh của mình. Điều đó đã giúp ông cụ có thời gian tiến hành những bước từ giã cuộc đời và trở nên thanh thản. - Tôi sẽ không bao giờ được như vậy, Nathan ghi nhận.

- Cậu biết câu châm ngôn này chứ: “Bạn sẽ biết sợ hãi một khi đã thôi hy vọng”? Mà nó cũng có thể áp dụng cho trường hợp này: nỗi sợ sẽ giảm bớt khi người ta không còn dự định nào nữa. - Làm thế nào để sống mà không chờ đợi điều gì? - Cứ cho là Gil không còn mong chờ điều gì nữa ngoài một điều cuối cùng, bác sĩ trả lời với giọng điệu cam chịu số phận. Nhưng cậu chớ nhầm lẫn: không phải người đang hấp hối nào cũng ra đi nhẹ nhàng như ông cụ. Đa phần họ chết trong nỗi giận dữ, hoàn toàn phẫn nộ với căn bệnh mình đang mang trong người.

- Tâm trạng của những kẻ đó thì tôi lại có thể hiểu được, Nathan khẳng định không chút ngạc nhiên. Một tấm màn buồn bã phủ lên trên mặt anh. Garrett nói với anh cộc lốc: - Nào, đừng có chường bộ mặt ấy ra, Del Amico. Những người này cần đến một tình yêu vô điều kiện và sự cảm thông, chứ không phải thương hại. Đừng quên rằng khoảng thời gian này cần có phần đặc biệt hơn: phần đông bệnh nhân ở đây đều biết đây sẽ là kì Giáng sinh cuối cùng trong đời họ.

- Có phải ông tính cả tôi vào lũ người đó không? Luật sư hỏi với vẻ khiêu khích. - Ai mà biết được? Goodrich nhún vai đáp. Nathan không muốn kề cà thêm về chủ đề này. Một câu hỏi luẩn quẩn trong đầu anh:

- Như vậy không phải là thiệt thòi cho một bác sĩ như ông sao? - Cậu muốn nói…. Vì không chữa khỏi bệnh được cho những bệnh nhân đó ấy à? Nathan gật đầu.

- Không, Goodrich đáp. Ngược lại thì có: công việc này mang tính động viên vì việc chữa lành bệnh cho họ là quá khó. Không phải vì lẽ người ta không chữa khỏi được mà người ta thôi chăm sóc họ nữa. Ngành phẫu thuật là một cái gì đó đòi hỏi nhiều về kỹ thuật nhưng không phải nhờ cậy đến trái tim. Ở đây thì khác. Chúng tôi ở bên họ trong những giây phút cuối cùng. Nghe thì có vẻ sáo rỗng nhưng riêng chuyện đấy thôi đã là quá nhiều, cậu biết đấy. Nói cho đúng ra, mổ xẻ một người trên bàn phẫu thuật dễ hơn nhiều so với việc đi cùng họ về những nơi tối tăm. - Nhưng đồng hành ở đây có nghĩa là làm những gì? Goodrich khoát tay:

- Việc ấy cùng lúc cực kì phức tạp và cũng cực kì đơn giản: cậu có thể đọc sách cho người bệnh nghe, giúp họ chải tóc, vỗ cho gối cao lên, dẫn họ đi dạo trong vườn…. Nhưng thường thì cậu không l cả. Cậu ngồi lại bên họ để chia sẻ với họ nỗi sợ về mặt tinh thần và đau đớn về mặt thể xác. Cậu chỉ việc có mặt khi họ cần và lắng nghe họ. - Tôi vẫn không hiểu làm thế nào người ta lại quyết định chập nhận cái chết. - Chối bỏ cái chết không phải là một giải pháp! Xã hội chúng ta đã biến điều đó thành một điều kiêng kị bằng cách xóa bỏ phần lớn những nghi thức của bước chuyển sang thế giới bên kia. Chính vì vậy mà con người thấy bối rối khi họ phải đối mặt với cái chết!

Bác sĩ im lặng vài giây trước khi nói thêm: - Nhưng cái chết đâu phải một điều dị thường. Ông ta nói những lời cuối cùng này rất hùng hồn, như thể đang cố gắng thuyết phục bản thân.

Bây giờ hai người đàn ông đã tiến về sảnh ngoài. Nathan đã bắt đầu cài nút áo choàng. Nhưng trước khi đi, anh có điều cuối cùng muốn nói: - Nói cho rõ nhé, Garrett: tôi hoàn toàn không sợ ông đâu. - Cậu nói gì kia?

- Tất cả những chuyện ông đã nói với tôi, tất cả những phỉnh phờ của ông về cái chết và Sứ giả. Tôi không tin lấy một lời nào đâu. Goodrich không tỏ ra ngạc nhiên. - Ổ! Tôi hiểu mà, những ai nghĩ đang làm chủ cuộc đời mình đều không muốn bị người khác thuyết phục tin vào điều ngược lại.

- Mặt khác, tôi muốn cho ông thấy rằng tôi hoàn toàn đang khỏe mạnh. Thực sự lấy làm tiếc cho ông, nhưng tôi tin ông đã lầm: tôi không phải là kẻ đang hấp hối. - Rất vui được biết chuyện đó. - Thế mà tôi đã xin nghỉ phép vài ngày cơ đấy

- Hãy tận hưởng những ngày phép đó đi. - Ông làm tôi khó chịu đấy, Garrett. Nathan nhấn nút gọi thang máy. Goodrich vẫn đứng cạnh và nhìn anh như thể đang tìm cách ước lượng anh. Cuối cùng, lão quyết định:

- Tôi nghĩ cậu nên tới gặp Candice. Nathan thở dài: - Candice là ai vậy?

- Một phụ nữ sống tại đảo Staten. Cô ấy làm phục vụ trong quán Dolce Vita, một quán ăn nhanh thuộc khu trung tâm St. Geogre, thỉnh thoảng tôi vẫn ghé qua uống cà phê buổi sáng. Luật sư nhún vai. - Rồi sao?

- Cậu sẽ hiểu tôi rõ hơn. Nathan ạ. Đột nhiên, kí ức về Kevin hiện lên trước mắt anh. - Ông muốn nói cô ta sắp.

Garrett gật đầu xác nhận. - Tôi không tin ông đâu. Ông lướt qua trước mặt cô ta và rồi bỗng nhiên, ông nhận ra cô gái ấy sắp chết ư? Garrett không nói gì cả. Del Amico tiếp tục xấn tới:

- Và đầu đuôi ra làm sao? Có phải đầu cô ta bắt đầu nhấp nháy từ giữa đám đông trên nền bản nhạc Hành khúc tang lễ không? - Đã nói đến thế rồi mà cậu vẫn không tin, Goodrich rầu rĩ nói. Đôi khi xuất hiện một loại ánh sáng trắng mà cậu là người duy nhất nhận thấy. Nhưng đó không phải là dấu hiệu quan trọng nhất. - Cái gì mới quan trọng nhất?

- Đó là điều cậu tự cảm nhận được. Đột nhiên, cậu biết, cậu tin chắc rằng người này chỉ còn sống được vài tuần lễ nữa. - Tôi nghĩ ông thật nguy hiểm. - Còn tôi, tôi nghĩ cậu nên gặp Candice, Garrett chỉ nhắc có thế.

Hãy nhìn cây nến này tỏa ánh sáng của mình ra xa! Một việc thiện cũng tỏa sáng như vậy trong một thế giới đầy dã tâm. Shakespeare

Ngày 12 tháng Chạp Quán Dolce Vita nằm tại một trong những khu phố sầm uất nhất của St. Geogre. Ngay từ tám giờ sáng, nơi này đã rất náo nhiệt. Trước quầy có hai hàng dài người đứng đợi nhưng vì công việc phục vụ nhanh chóng nên sự chờ đợi không kéo dài quá lâu. Vào giờ này, phần lớn khách hàng là khách quen, thường gặp nhất là những người làm việc quanh khu phố, ghé qua gọi một tác cappucino hay donut.

Nathan chọn một bàn ở gần cửa sổ và chờ đến lượt mình được phục vụ. Anh liếc qua và xác định được thành phần nhân sự của quán: hai người lo phục vụ món khách yêu cầu và hai người khác phục vụ khách ngồi tại bàn. Ai là Candice mới được chứ? Goodrich đã nhắc đến tên một người phụ nữ trẻ nhưng không cung cấp đặc điểm nhân dạng chính xác. - Ông muốn gọi món gì Nữ nhân viên phục vụ bàn tới hỏi anh là một phụ nữ tóc hung với khuôn mặt mệt mỏi. Cô ta ít nhất đã qua tuổi bốn mươi. Và bảng tên cài trên ngực áo cho thấy tên cô ta là Ellen.

Anh chọn phần ăn sáng đầy đủ các món để gọi cho qua chuyện, gần như ngay lập tức cô ta đã mang ra. Vừa nhấm nháp ly cà phê anh vừa nhìn xoáy vào hai cô nhân viên đứng quầy. Người đầu tiên, một cô gái tóc nâu với đôi môi bơm silicon và trang điểm đậm, chắc vừa tròn hai mươi. Cô ta thu hút nhiều ánh mắt đàn ông với bộ ngực nở nang mà chủ nhân của nó vẫn cố gắng ưỡn về phía trước. Người ta có thể rõ là cô ta đang đem hình ảnh của chính mình ra làm thí nghiệm, bằng cách tạo ra cho mỗi cử chỉ thứ ấn tượng khêu gợi rẻ tiền. Người kia kín đáo hơn, hẳn là lớn tuổi hơn, vóc người nhỏ bé với mái tóc vàng cắt ngắn. Nhanh nhẹn và hiệu quả, cô có khả năng phục vụ cùng lúc hai khách hàng trong khi người kế bên chỉ đáp ứng được một người khách. Không có gì là lẳng lơ khêu gợi trong cách ăn mặc của cô. Đó là một cô gái dễ mến, dáng vẻ bình dị mà không tầm thường. Bản năng mách bảo Nathan rằng cô gái ấy chính là Candice. Để xác định điều này, anh đến lấy ít giấy ăn đựng trong khay mạ crôm gần quầy thu ngân. Anh tiến lại gần hết sức có thể, đủ gần để có thời gian kín đáo liếc sang bảng tên của cô phục vụ tóc vàng.

Cô ta tên là Candica Cook. Anh ngồi chôn chân tại quá ăn nhanh trong vòng nửa tiếng đồng hồ rồi bắt đầu tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Hôm qua, anh đã quyết tâm không đếm xỉa gì đến những lời huyên thuyên của Goodrich. Vậy mà, sáng nay, anh đã không mất nhiều thời gian do dự trước khi quay lại đảo Staten. Điều gì đó hết sức lạ lẫm đã thôi thúc anh làm việc đó. Phải chăng là sự tò mò? Cơn sảng khoái vì biết mình đang hoàn toàn khỏe mạnh? Hay nỗi e sợ rằng Goodrich còn mạnh hơn cả các bác sĩ? Hẳn là sự pha trộn của tất cả các cảm giác ấy. Garrett đã khéo đẩy anh vào một tình thế khó khăn! Phải nói rằng từ sau vụ tự sát của Kevin, anh luôn luôn rơi vào trạng thái bất an. Anh cảm thấy nguy hiểm đang lẩn khuất ở khắp mọi nơi và sắp ập đến, đe dọa anh và cả những người khác. Chính vì thế mà anh muốn để mắt đến Candice. Nhưng anh không muốn ở lại đây cả buổi sáng. Anh đã kết thúc bữa sáng của mình từ lâu và người ta rốt cuộc sẽ phát hiện ra mánh lới rình rập của anh. Dẫu sao chăng nữa, có thể xảy ra người phụ nữ trẻ trong khu phố yên tĩnh này cơ chứ? Anh bước ra phố. Hành động không khác gì một cỗ máy, anh mua tờ Wall Street Journal rồi lang thang trong vài cửa hàng khu trung tâm. Anh tranh thủ quãng thời gian này để mua sắm quà Noel, trong một không gian khác xa bầu không khí náo nhiệt ở Manhattan. Quà thực chất chỉ gói gọn trong vài món: vài bản độc tấu và một phần mềm âm nhạc cho Bonnie, một chai vang Pháp lâu năm cho Abby và một con dao cắt đầu xì gà cho gã Jordan đần độn. Mua thứ gì đó cho Mallory cũng vô ích: cô ấy sẽ không nhận và điều đó sẽ tạo thêm một sự khó xử nữa giữa hai người.

Anh quay lại chiếc xe hai cầu - ít gây chú ý hơn là chiếc Jaguar - đang đỗ đối diện quán ăn nhanh. Khi đi ngang qua, anh liếc vào ô cửa kính rộng: mọi việc vẫn ổn, quán đã vãn khách nhưng Candice vẫn ở nguyên vị trí của mình. Tốt rồi, anh sẽ không đợi ở đây cả buổi sáng. Anh tra chìa khởi động, nhưng rồi chợt đổi ý. Anh không thể quyết định, như thể điều gì đó phi lý khuyên anh không nên dời đi chỗ khác. Anh liền nghe theo bản năng của mình và giở tờ báo ra. Anh giống như một thám tử tư đang ẩn náu. Vào lúc mười một giờ ba mươi phút, điện thoại cầm tay của anh đổ chuông.

- Chào ba. - Bonnie đấy à, con không đi học sao? - Hôm nay nghỉ toàn trường ba ạ. Họ mượn trường để diễn tập an ninh.

- Con đang làm gì vậy? - Con đang ăn sáng, con bé vừa ngáp vừa trả lời. Ba đừng quên bên này mới là tám giờ sáng. - Mẹ con đâu?

- Vẫn đang tắm ạ. Bonnie được phép gọi điện cho bố bất cứ khi nào nó muốn. Đó là một quy tắc được đề ra giữa anh và Mallory. Anh nghe đầu dây bên kia con bé lại ngáp lần nữa. - Con ngủ muộn sao

- Vâng, tối qua chú Vince đưa con với mẹ đi xem phim. Anh nghe như có luồng điện chạy qua người. Từ vài tháng nay, vợ anh tình cờ gặp lại một người bạn cũ, Vince Tyler, người cô đã ít nhiều hẹn hò trong năm đầu đại học. Vince là con trai của một gia đình giàu có ở California có mỗi giao hảo với gia đình Wexler đã lâu. Theo như Nathan hiểu, hắn sống bằng những lợi tức cổ phần của một hãng mỹ phẩm được thừa hưởng từ cha mẹ. Hắn dã ly dị vợ từ vài năm nay và lại bắt đầu tin vào vận may của mình trong mối quan hệ với Mallory khi cô chuyển đến sống tại San Diego. Nathan ghét tất cả những gì thuộc về Vince Tyler và chiều ngược lại cũng đúng.

Tuy nhiên, mỗi lần nghe con gái nhắc đến hắn, anh đều cẩn trọng không dè bỉu Tyler, trong trường hợp Mallory thực sự có ý định đi bước nữa với hắn. Bonnie, vốn đã khổ sở vì bố mẹ ly hôn, có xu hướng trở nên hằn học với người đàn ông gần gũi với mẹ nó. Không cần thiết đổ thêm dầu vào lửa bằng những tranh cãi của người lớn. - Con đi chơi vui chứ? Anh hỏi. - Ba thừa biết là con không ưa chú Vince mà.

Con nghìn lần có lý, con yêu. - Nghe này, Bonnie, nếu một ngày nào đó, mẹ muốn tái hôn thì con cũng không nên buồn đâu đấy nhé. - Tại sao ạ?

- Mẹ cần được yên ổn và có lẽ một người như chú Vince có thể chăm lo cho hai mẹ con. - Con đã có ba và mẹ để chăm lo cho con rồi. - Tất nhiên, nhưng sống ở đời ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Anh nghĩ đến những lời Goodrich nói. Và nếu những gì lão bác sĩ nói với anh là thật? Và nếu cái chết đã tìmnh? - Ba muốn xảy ra chuyện gì kia? - Ba không biết.

- Chú Vince không phải ba của con. - Tất nhiên là không rồi, con yêu. Bằng một nỗ lực phi thường, cuối cùng anh cũng thốt lên:

- Chú Vince có lẽ không phải là người xấu. Mẹ có lẽ sẽ được hạnh phúc bên chú ấy. - Trước kia ba thấy chú ấy là một thằng khốn cơ mà! - Không được hỗn, Bonnie! Đó là một từ con tuyệt đối không nên dùng.

- Chính ba đã nói thế khi ba nói chuyện với mẹ đấy thôi! - Ba không ưa chú ấy lắm, đúng là vậy, Nathan buộc phải thừa nhận. Nhưng có thể là vì ba và chú ấy không cùng một tầng lớp xã hội. Con biết đấy, những người như chú Vince sinh ra đã ngậm sẵn một cái thìa bạc trong miệng. Con bé thốt lên ngạc nhiên:

- Một cái thìa bạc ấy ạ? - Đó là một thành ngữ, con yêu. Ý nói gia đình họ luôn luôn giàu có. Chú Vince không phải làm việc kiếm tiền đóng học phí. Trong khi mình phải rửa xe làm việc cực nhọc trong những kho hàng ẩm mốc ở Brooklyn.

- Thời trẻ mẹ và chú Vince đã từng đi chơi với nhau hả ba? - Nói khẽ thôi, con yêu, mẹ sẽ không hài lòng nếu nghe con nhắc chuyện đó đâu. Như để trấn an anh, con bé thì thầm:

- Mọi chuyện đều ổn, con lên trên phòng rồi ạ. Con đang ngồi gần lò sưởi cho ấm. Anh dễ dàng hình dung ra cô con gái, trong bộ đồ ngủ bằng vải sợi bông có in hình Jack O’ Lantern và đôi chân xinh xắn giấu trong đôi giày mềm có in hình Harry Potter. Anh ước mong được chia sẽ bí mật cùng con gái. - Họ chỉ đi chơi với nhau có vài lần thôi, Nathan thừa nhận, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Bonnie im lặng một lát, dấu hiệu cho thấy con bé đang suy nghĩ, rồi nó lưu ý anh, vẻ thành thực lộ rõ quang giọng nói: - Nhưng mẹ sinh ra cũng đã ngậm sẵn trong miệng một cái thìa bằng vàng cơ mà! - Bằng bạc, con yêu. Mà nói vậy cũng đúng, nếu con muốn. Nhưng mẹ thì khác: mẹ không xem thường những người không cùng tầng lớp với mình. Mẹ rất chính trực.

- Cái đó thì con biết ạ. - Con cũng giống như mẹ, con nghe ba nói chứ? Con không được xem thường những người lao động quét dọn trường học hay những người phục vụ trong căng tin. Người ta vẫn có quyền được tôn trọng ngay cả khi người ta không kiếm được nhiều tiền, con hiểu không? Vì con bé khá nhanh trí, nó đã vặn lại anh với những mâu thuẫn trong lời anh nói:

- Thế mà… Thế mà ba vẫn hay bảo ở đất Mỹ này, ai muốn kiếm tiền rồi cũng sẽ trở nên giàu có. - Vậy sao, đôi khi ba cũng giống như tất cả mọi người, nói ra những điều ngu ngốc. - Con có nên xem thường những người giàu không?

- Con cũng đừng làm vậy chứ! Con không nên đánh giá người khác dựa vào tiền của họ mà hãy nhìn vào cách cư xử của họ. Rõ chưa nào? - Rõ rồi ạ, thưa Rồi con bé nói với anh bằng giọng tâm tình:

- Ba biết đấy, con không tin mẹ lại yêu chú Vince. Ngạc nhiên bởi lời nhận xét này, anh im lặng giây lát trước khi nói tiếp: - Đôi khi đâu cần đến tình yêu để sống chung với một ai đó.

Tại sao mình lại nói với con bé những chuyện như vậy? Đó chỉ là một đứa trẻ con thôi. Nó đâu có thể biết được. - Nhưng mà con thì con tin mẹ cần đến tình yêu trong cuộc sống đấy. Anh nghe giọng của Mallory từ trong bếp gọi với lên phòng con gái.

- Con phải xuống dưới nhà đây, Bonnie vừa nói vừa mở hé cửa phòng. - O.K., bé con. Nhưng trước khi gác máy, con bé thì thầm:

- Ba biết đấy, con chắc chắn là mẹ không yêu chú Vince đâu. - Làm sao con biết được điều ấy? - Phụ nữ hiểu những loại chuyện ấy mà.

Con bé nhạy cảm biết bao. Để che giấu cảm xúc của mình, anh tự ép mình phải phô ra một vẻ gần như nghiêm khắc: - Con không phải phụ nữ, con chỉ là một cô bé con phải nhanh chóng đi ăn cho hết phần ngũ cốc của mình. Nhưng ba yêu con nhiều lắm, sóc ạ. Hơn mọi thứ trên đời này. - Con cũng yêu ba nữa.

Nathan tăng mức sưởi trong xe, vẩn vơ nghĩ đến điều con gái vừa với anh. Nói thật lòng, anh hoàn toàn không hiểu vợ mình có thể tìm thấy gì ở tên khốn Vince: hắn hợm hĩnh và ngạo nghễ, loại người luôn chắc mẩm dòng họ xuất thân sẽ đem lại cho hắn một ưu thế vượt trội so với thế giới xung quanh. Nhưng nói cho cùng, có lẽ Vince có lý do để tin vào vận may của mình. Hắn ở ngay đó, ngày nào cũng có thể gặp gỡ Mallory và nhất là, hắn luôn sẵn thời gian rảnh. Lần đầu tiên trong đời, Nathan tự nhủ mình có lẽ đã mất Mallory mãi mãi.

Như thế thật kì cục, bởi ngay vào thời điểm ly dị, anh đã luôn nghĩ rằng sớm muộn cô cũng sẽ quay trở lại với anh; rằng đây thực chất chỉ là một sự xa cách tạm thời. Tin đến mức về phần mình, anh chưa từng thực sự nghĩ đến chuyện lại bắt đầu điều gì đó với một phụ nữ khác. Từ dạo ly dị, quả là anh đã có hai hay ba cuộc hẹn nhưng chúng chỉ dẫn đến những cuộc phiêu lưu ngắn ngủi mãi giậm chân tại chỗ, không hứa hẹn chút tương lai. Dù sao chăng nữa, không ai có thể làm đối trọng nếu đặt cạnh Mallory. Như môt kẻ truy lùng xác tàu đắm, anh đi tìm cô ở nơi sâu nhất của đáy hồ Sankaty Head nhão bùn đất, Và điều này đã mang lại cho anh một tình yêu không thể suy chuyển.

Candice kết thúc ca làm việc của mình vào lúc hai giờ chiều. Mặc trên người chiếc quần Jeans bạc phếch và áo khoác da, cô ngồi vào chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ đậu không xa quán cà phê. Nathan khởi động xe mình và bám theo sát nút. Vào giờ này, đường xá vẫn còn đông đúc. Anh tranh thủ chiếc đèn đỏ đầu tiên để gài hai chiếc xe khác vào giữa xe của mình và xe của cô, hệt như trong phim. Đời anh chưa theo dõi ai bao giờ nên rất lo bị phát hiện. Chiếc xe tải nhỏ rời khu trung tâm và chạy về hướng nam. Candice lái xe khoảng hai mươi phút trước khi rẽ vào khu dân cư, giản dị nhưng yên tĩnh. Cô đỗ xe ngay phòng chái ngay cạnh lối vào của một căn nhà nhỏ.

Cô ta sống trong đó ư? Sau khi cô bấm chuông, một phụ nữ to béo, khuôn mặt phúc hậu ra mở cửa vào nhà rồi năm phút sau trở ra, bế trên tay một bé trai khoảng năm tuổi, lọt thỏm trong chiếc áo khoác kiểu phi công rộng thùng thình. - Cảm ơn lần nữa nhé, Tania, cô thốt lên vui vẻ rồi quay ra xe.

Cô bế đứa trẻ trên tay, ôm ghì lấy bé rồi đội lên đầu bé một chiếc mũ không vành màu đỏ rực. Candice cẩn thận thắt dây an toàn cho đứa trẻ ngồi trên ghế sau rồi lái thẳng sang siêu thị lớn kế bên. Sau khi đỗ xe vào bãi, cô đặt đứa trẻ ngồi trong xe đẩy hàng rồi rảo bước vào bên trong. Nathan theo sát cô qua những dãy kệ bày hàng. Cô chọn đồ chậm rãi, hẳn là đề phòng không để vượt quá số tiền đang có. Tuy chọn những sản phẩm toàn loại rẻ tiền nhất nhưng nhìn Candice, người ta vẫn có cảm giác cô đang rất thích thú với công việc đó. Đôi khi cô dừng lại để thì thầm vào tai con trai mình, vừa hôn cậu bé vừa chỉ cho cậu thấy những sản phẩm chính hãng: “Nhìn con cá to đùng này, Joss! Đây nữa, con thấy quả dứa xinh chưa kìa?”

Đứa bé cười toe toét và mở to đôi mắt, nhìn chăm chú mọi vật xung quanh. Candice nhắc đi nhắc lại với con trai mình rằng cậu bé rất kháu khỉnh và rất ngoan rồi thưởng cho cậu một gói nhỏ kẹo dẻo. Ngay lập tức. Nathan nhận ra rằng người mẹ trẻ này đang rất bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình và hạnh phúc của cô không hề giả tạo chút nào. Anh tự hỏi liệu Candice có sống cùng ai không hay nuôi con một mình. Anh đã nghiêng về lựa chọn thứ hai nhưng lại không dám chắc lắm nữa sau khi Candice dừng lại trước quầy đồ uống để mua hộp Budweiser.

Thật kì cục, anh không hình dung ra cảnh cô uống bia như thế nào. Trên đường ra bãi đỗ xe, anh đi ngay sát cô. Cô có một gương mặt bình thản. Anh nhìn sang đứa bé và bất giác nhớ đến con trai. Candice ngồi vào chiếc xe tải nhỏ, và lại một lần nữa, anh bám theo cô trên con đường xuyên qua hòn đảo nhỏ.

Vđịa hình rải rác những ngọn đồi nhỏ xíu, đảo Staten gần New Jersey hơn là New York. Ở đây, cuộc sống đỡ áp lực hơn so với bên Village. Nhà cửa nom đặc thù hơn và bầu không khí cũng đỡ hung bạo hơn và thân thuộc hơn so với Manhattan. Dân số của vùng ngoại ô này đã tăng đáng kể từ khi một bộ phận dân cư sống trong khu phố đổ nát của Brooklyn đã tới đây tìm kiếm thêm chút an toàn và yên ổn. Nhưng nơi này trong mắt dân Manhattan vẫn chỉ là xó nhà quê heo hút. Còn dân đảo đã có ý muốn ly khai, đề nghị tách họ ra khỏi Manhattan về mặt hành chính, vì đã chán ngán phải nộp những mức thuế cao ngất ngưởng chỉ thích đáng đôi với những người láng giềng quen thói tiêu xài hoang phí. Candice tiếp tục lái xe sang khu nhà cô vừa đón con trai khi nãy. Nhưng lần này cô không dừng lại trước nhà của Tania. Cô ngoặt phải rồi lái theo một con đường rải nhựa dẫn đến một trong những ngôi nhà cuối cùng của khu cư xá.

Luật sư dừng xe cách nhà chừng năm mươi mét. Anh nhớ năm ngoái đã mua một cặp ống nhòm, trong dịp nghỉ cuối tuần tại vùng núi Stowe cùng với Bonnie. Nó có thể ở chỗ quái nào nhỉ? Anh lục tìm phía sau xe và rốt cuộc cũng tìm thấy nó dưới chân ghế. Nhanh như chớp, anh chộp lấy và chĩa ống nhòm về phía nhà của Candice Cook. Người phụ nữ lúc này đang cười với một người đàn ông. Đó là một người vóc dáng cao gầy, tuổi trên sáu mươi, đầu đội mũ bóng chày và một điếu thuốc giắt sau vành tai. Nathan thấy ông ta nhang nhác giống Clint Eastwood.

Có lẽ là bố cô ta. Đang sơn lại hiên nhà, người đàn ông ngừng tay để phụ Candice chuyển những túi giấy màu nâu từ trong cốp xe ra. Hai người có vẻ phối hợp rất ăn ý. “Clint” bế đứa nhỏ ra khỏi xe. Thằng bé lục túi kẹo dẻo của nó và nhét một viên kẹo vào miệng ông nó trong khi Candice lái xe vào trong một gara nhỏ.

Có vẻ như cô ta sống ở đó. Candice bế Josh vào trong nhà, người đàn ông quay sang cọ rửa chổi sơn. Cô mang tới cho ông một chai Budweiser mà cô vừa mua. “Clint” cảm ơn cô, quàng tay qua vai cô rồi cùng vào nhà. Trời vụt trở nên âm u và đêm bắt đầu buông.

Phòng khách vụt sáng lên, ba bóng người in bật như trong trò rối đèn của người Trung Hoa. Tiếng cười vang lên xen lẫn với tiếng động phát ra từ vô tuyến. Nathan lờ mờ tự hỏi tại sao cô gái này vẫn còn sống với bố. Mất một lúc lâu anh ngồi bất động trong xe, trở thành khán giả bất đắc dĩ trước cảnh sum họp hạnh phúc của kẻ khác. Ai cũng có việc để làm khi về nhà mình: kể cho những người thân nghe về một ngày vừa trôi qua, bàn luận về tin tức trong ngày, lên kế hoạch cho kì nghỉ sắp tới….

Anh thì chẳng còn gì trong những thứ ấy. Anh cảm thấy hơi tủi thân và tăng nhiệt độ sưởi trong xe. Rồi chợt nhận ra mình nhìn lén người khác, anh quyết định gấp ống nhòm lại. Anh sắp sửa lái xe đi khi điện thoại lại một lần nữa đổ chuông. Anh nghĩ đến một cuộc gọi từ văn phòng nhưng đó chỉ là một tin nhắn ngắn gọn:

Check mail của cậu đi Garrett Goodrich. Lão còn muốn gì ở anh nữa đây? Sau vài giây suy nghĩ, Nathan bật đèn trong xe, lấy máy tính xách tay ra khỏi túi và nhấn nút khởi động. Trong thời gian tải hệ điều hành, anh kích hoạt cổng hồng ngoại của điện thoại, kết nối với máy tính xách tay để kiểm tra hòm thư điện tử. Anh có đến ba mươi cái thư mới.

Thư đầu là lời nhắn của Abby: “Chúc một kì nghỉ vui vẻ. Chúc mừng Giáng sinh, tới anh và con gái”. Như thông lệ, cô lại gửi kèm theo trong lời nhắn một câu trích dẫn: “ Một người đàn ông không dành thời gian bên gia đình của mình thì không bao giờ là người đàn ông đích thực”. Nathan mỉm cười. Đó là t chỉ hai người họ biết với nhau, trò chơi đoán lời thoại trong phim qua những câu trích dẫn. Câu này thì dễ rồi. Anh nhấn vào biểu tượng “hồi đáp” rồi gõ cộc lốc: “Vito Corleone trong Bố già” Bức thư thứ hai là tấm ảnh của Bonnie. Con bé cầm Bugs, chú thỏ lùn của nó, áp lên má. Từ khi Mallory mua cho nó một chiếc webcam có tích hợp thêm tính năng chụp hình, con gái anh đều đặn gửi cho bố một vài bức ảnh do nó tự dàn cảnh rồi chụp. Con bé đã cắt một tấm bìa cứng thành hình ô van giống như lời thoại trong truyện tranh rồi đội lên đầu. Trên đó là dòng chữ viết bằng bút dạ:

BUGS VÀ CON THỨ BẢY NÀY BỌN CON ĐỢI BA NHÉ. Anh ngắm bức ảnh hồi lâu và như mọi lần, lại xúc động vì khuôn mặt xinh xắn của con bé: mái tóc dài xõa tung, đôi mắt tinh nghịch - giống Mallory như lột - và những cái răng nhỏ, hơi thưa, đang gửi tới anh một nụ cười thật quyến rũ.

Cùng lúc anh cảm thấy quá đỗi hạnh phúc và quá đỗi buồn rầu mà thực sự không hiểu tại sao. Anh hối hả quay lại bức mail cuối cùng có file đính kèm là một đoạn phim MPEG. Anh biết tường tận công nghệ này: ngày nay, với sự hỗ trợ của một máy quay phim kỹ thuật số, người ta có thể quay một lớp phim video và ghi vào thẻ nhớ trước khi gửi qua mail. Nathan kiểm tra địa chỉ người gửi. Bức mail được gửi từ hòm thư cá nhân của Goodrich. Anh chờ cho đoạn phim được tải về hoàn chỉnh rồi cho hiển thị lên màn hình. Đoạn phim được quay ngắt quãng với những hình ảnh rõ nét.

Anh nhìn ngày quay hiển thị dưới màn hình: đoạn phim này được quay cách đây hơn ba tháng. Hình ảnh đầu tiên được ghi lại từ cửa kính ôtô. Những tấm biển chi dẫn cho thấy hiện trường quay là Texas. Chính xác hơn là ở Houston. Người ta thấy chiếc xe rờirung tâm lịch sử để đi theo xa lộ đến tận vành đai ngoại vi đầu tiên. Nathan mới tới thủ phủ bang Texas có một lần nhưng chỉ một lần đó thôi cũng đủ lưu lại trong anh một kỷ niệm không mấy dễ chịu. Tất cả những gì anh còn nhớ là một vùng ngoại ô trải rộng, bị tàn phá bởi những vụ kẹt xe và bị tiêu diệt bởi cái nóng và ô nhiễm môi trường. Anh còn nghe đồn rằng các văn phòng luật địa phương gặp phải rất nhiều khó khăn khi mời luật sư về làm việc, vì lẽ hình ảnh không mấy hấp dẫn của thành phố có vẻ như đã dồn môi trường sống và chất lượng cuộc sống nơi đây đi vào ngõ cụt. Chiếc xe luồn lách trong dòng xe cộ đông đúc và tiến vào một vùng ngoại ô mà giá thuê nhà hẳn là không cao lắm. Ống kính máy quay lia qua những nhà kho của những khu công nghiệp và chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại trên bãi đậu của một khu dân cư tồi tàn xây bằng thứ gạch nhem nhuốc.

Phải chăng Goodrich đã ghi lại đoạn phim này? Dẫu là ai chăng nữa, người cầm máy cũng rất chuyên chú ghi hình những tấm biển chỉ đường, đến mức chỉ cần có ý định, người ta có thể dễ dàng tìm đến tận nơi. Lớp cảnh kế tiếp theo cho thấy quang cảnh bên trong của một căn hộ nhỏ xíu. Đó là một căn hộ với một phòng duy nhất được sơn màu vàng nhạt, đồ đạc thưa thớt nhưng sạch sẽ, với một chiếc ti vi đời cũ đặt trên mặt bàn formica và một chiếc tủ lạnh nhỏ kê gần chiếc bồn rửa sứt mẻ. m thanh nền là những tràng hò reo cổ vũ lọt qua ô cửa sổ: hẳn là tiếng bọn trẻ đang chơi bóng rổ dưới phố.

Hình ảnh chập chờn nhưng người ta vẫn thấy rõ ràng một khoảng tường treo đầy ảnh, phía trên một bàn làm việc nhỏ. Máy quay dịch chuyển lại gần một bức ảnh khổ lớn nhất trong số đó, một tấm ảnh cũ kỹ đã ngả màu. Ảnh chụp một bé gái tóc vàng, tóc xõa tung trong gió, đứng trên một chiếc xích đu. Cô bé cười toét miệng, trong khi có một người đàn ông mặc áo sơ mi đang lấy đà đẩy chiếc xích đu từ phía sau.

Ông ta có một điếu thuốc lá giắt sau vành tai. Đừng tìm cách xoay chuyển để sự việc xảy ra như anh hằng mong muốn, mà hãy đón nhận

s ự việc như nó đang xảy đến. Épictète[9]

Nathan bật đèn pha trước khi khởi động chiếc xe 4x4. Vừa lái xe, anh vừa lấy chiếc điện thoại cầm tay bấm phím tự động liên lạc với tổng đài. Anh yêu cầu được kết nối với bệnh viện đảo Staten bởi lẽ anh đã quyết tâm nói chuyện với Goodrich. - Bác sĩ rời bệnh viện từ cuối buổi chiều, nhân viên trực tổng đài giải thích. Bác sĩ không có lịch làm việc ngày mai, có lẽ ông ấy đã về nghỉ ngơi tại nhà riêng ở Connecticut rồi.

- Tôi muốn có địa chỉ của bác sĩ. - Rất tiếc, thưa ông, chúng tôi không được phép cung cấp thông tin chỉ dẫn dạng này, chị đáp bằng một giọng ngờ vực. - Tôi là chỗ bạn bè với bác sĩ và chuyện khá khẩn cấp.

- Nếu là chỗ bạn bè thì chắc bác sĩ đã phải cho ông địa chỉ nhà riêng của mình….. - Nghe này, anh ngắt lời cô một cách thô bạo, hôm qua tôi đã đến và cách đây ba ngày cũng vậy. Có lẽ chị còn nhớ tôi chăng? Tôi là - Tôi lấy làm tiếc.

- Cho tôi cái địa chỉ khốn khiếp ấy ngay! Nathan gào lên trong ống khói. Thần kinh anh đang căng thẳng tột độ. Ở đầu dây bên kia, nhân viên trực tổng đài buột một tiếng thở dài. Sally Graham sẽ kết thúc ca trực của mình trong nửa tiếng đồng hồ nữa. Bệnh viện trả chị bảy đô la cho một giờ làm việc. Từ bác sĩ cho đến y tá, chẳng ai tỏ ra kính trọng hay quý mến chị hết. Chị không định để minh bị quấy rối bởi một gã điên đang lên cơn này và giải pháp tối ưu nhất để tống khứ cái của nợ là đưa cho gã cái thông tin chết tiệt kia. Chị liền tra trên dữ liệu máy tính và rốt cuộc cũng cung cấp cho gã địa chỉ chính xác.

- Ờ… cám ơn, Nathan ấp úng, ngao ngán vì đã không làm chủ được bản thân. Nhưng chị đã gác máy. Anh bẻ lái một cú đột ngột và vừa kịp ngoặt theo hướng cầu Verrazano để quay lại Brooklyn mà không qua phà.

Phía xa, những ánh đèn của khu Financial District phản chiếu trong làn nước đen ngòm của vịnh Hudson. Chiếc Range Rover động cơ 285 mã lực chạy khá bám đường. Anh rời Manhattan sang đường 95 rồi chạy theo hướng Connecticut. Những hình ảnh trong đoạn phim anh vừa xem đan xen trong tâm trí anh. Anh chạy xe nhanh, thậm chí là quá nhanh: liếc nhìn lên bảng đo tốc độ, anh nhận ra mình đã vượt khá xa giới hạn cho phép nên đành phải cho xe chạy chậm lại. Anh yêu vùng đấy New-England với những ngôi làng như nằm ngoài thời gian của nó, giống như được bê nguyên xi từ những bức tranh minh họa của Norman Rockwell. Đối với anh, đó mới là nước Mỹ đích thực, những Mỹ của những người khai khẩn tiên phong và của những truyền thuyết, nước Mỹ của Mark Twain và Stephen King.

Anh chạy xe suốt một giờ trước khi đến thị trấn nhỏ Mystic, nơi trước đây vốn là trung tâm đánh bắt cá voi, và từ đó đến nay vẫn giữ nguyên dáng dấp của một cảng có từ thế kỷ XIX. Anh đa từng ghé qua bến cảng này vào mùa hè năm ngoái - hay năm kia nhỉ? - trên đường đến Philadelphia. Anh vẫn còn nhớ như in những ngôi nhà có hình dạng rất đặc biệt của các cựu thuyền trưởng tàu đánh bắt cá voi. Vào mùa biển lặng, đó là một nơi rất tấp nập người qua lại, nhưng vào mùa đông, hoạt động du lịch giảm thiểu. Tối nay, bao trùm lên cảnh vật là bầu không khí tĩnh lặng và chết chóc, như thể cơn gió lạnh và mang theo hơi thở muối của đại dương đã tràn vào Mystic để biến nó thành một thị trấn ma. Anh tiếp tục lái xe vài dặm về phía Đông theo đường số 1. Khi chỉ còn một đoạn ngắn nữa là đến quận Stonington, anh dừng lại trước một căn nhà nằm khá cách biệt trên bờ biển. Nếu những chỉ dẫn của nhân viên trực tổng đài là chính xác, thì đây chính là nơi anh có thể tìm ra Goodrich.

Anh xuống xe và băng qua dải cát ngăn cách giữa ngôi nhà với đường cái. Nhiều lần anh phải che mắt để tránh những đám mây cát gió thổi tung lên. Đại dương ngay bên cạnh và tiếng sóng vỗ ầm ào, lẫn với tiếng kêu inh ỏi của đám mòng biển, đã tạo nên một âm thanh kì dị, gần như không có thực. Vẻ ngoài của ngôi nhà có phần kì bí. Với ba tầng xây lên, ngôi nhà rất cao nhưng hẹp và hơi lệch. Mỗi tầng có một bao lơn nhỏ, không sâu lắm nhưng kích cỡ không đều, chi tiết này góp phần đem lại cho tổng thể ngôi nhà một hình dạng kì quái và lổn nhổn. Cửa ra vào không gắn chuông. Anh gõ mạnh liên hồi để át đi tiếng gió.

Tốt rồi, bình tĩnh nào Nathan, dẫu sao thì đây cũng không phải là nhà trọ của Bates[10]đâu! Garrett ra mở cửa cho anh khá nhanh. Mắt lão sáng lên. Lão nhìn luật sư với nụ cười hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt lão, nói ngắn gọn: - Tôi đang đợi cậu đây, Nathan.

Lã đang xắn cao tay áo sơ mi và đeo trên người tạp dề lấm tấm vết bẩn. Không nói lời nào, Nathan theo lão vào bếp. Đó là một căn phòng bài trí đơn giản nhưng toát lên vẻ ấm cúng, tường phòng được ốp bằng thứ gạch vuông màu xanh nước biển không đồng bộ. Bàn bếp dài bằng gỗ phủ một lớp gỉ đồng chạy dọc suốt chiều dài của căn phòng và trên tường là một bộ nồi đồng vừa được đánh bóng với số lượng rất ấn tượng.

- Xin cứ tự nhiên, Goodrich nói trong khi chìa ra cho anh một chai rượu. Cùng tôi nếm loại vang trắng Chile này đi, loại hảo hạng đấy. Rồi lão bỏ mặc anh một lát để hối hả tất bật trước những vỉ nướng của một bếp lò kiểu cổ. Mùi thơm của hải sản lan tỏa khắp phòng. Trong nhiều phút liền, bác sĩ không nói một lời, hoàn toàn tập trung vào công việc chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Nathan bối rối quan sát lão. Rõ ràng là lão già này đang kích thích trí tò mò của anh. Thật ra lão là ai mới được chứ? Lão muốn gì ở anh? Garrett dường như đang hoạt bát hẳn lên, hân hoan lạ thường, nguyên nhân không gì khác chính là chai vang đã bật nắp mà luật sư vừa đặt lên quầy rượu.

Mình đã gặp lão. Mình biết là mình đã từng gặp người đàn ông này. Đã lâu rồi, nhưng…. Anh thử hình dung trong một thoáng khuôn mặt lão nếu không có râu. Tuy nhiên, anh vẫn chưa thể nhớ ra. Anh chỉ có cảm giác mình đã từng có lúc cố quên gương mặt này đi. Goodrich lấy ra hai cái bát sành từ trong tủ bát đĩa bằng gỗ sơn.

- Cậu vui lòng ăn tối cùng tôi chứ. Tôi nấu chowder[11], cậu nếm thử rồi cho tôi biết ý kiến nhé. - Nghe này, Garrett, tôi thật tình không phải tới đây để làm chuột lang cho những thí nghiệm bếp núc của ông. Tôi tin rằng chúng ta nên nói về… - Tôi không thích ăn một mình, Garrett ngắt lời anh, tay múc một thứ xúp sền sệt từ sò và hành ra đầy hai bát.

- Ông chưa có gia đình sao, Goodrich? Nathan hỏi trong lúc xúc thìa súp đầu tiên. - Cậu có thấy vụn thịt hun khói nướng lên không? Chúng giòn tan. Luật sư mỉm cười.

- Tôi đã đặt ra cho ông một câu hỏi kia mà, Garrett: ông sống có một mình thôi sao? - Đúng vậy, thưa ngài thanh tra: người vợ đầu của tôi đã mất cách đây hai chục năm. Sau đó tôi tái hôn và trải nghiệm bất hạnh ấy kết thúc bằng ly dị. Tôi chẳng dại gì thử thêm lần nữa. Nathan giở một tấm khăn ăn bằng vải lanh ra.

- Đã lâu rồi, phải không nào? - Xin lỗi? - Hai ta. Chúng ta đã từng gặp nhau nhưng đã lâu rồi phải không?

Goodrich thêm một lần nữa lẩn tránh câu hỏi. - Cậu thấy chỗ ở độc thân của tôi thế nào? Hay đấy chứ hả? Cậu có biết ở đây có vài xó rất tuyệt cho những tay câu cá nghiệp dư không? Sáng ngày mai tôi không làm việc và tôi định đi câu một chuyến. Nếu muốn, cậu có thể đi cùng…. Với một niềm vui thích thấy rõ, Garrett tiếp tục mang ra món sò om mỡ, gạo thổ dân và bơ tỏi. họ khui thêm một chai vang Chile rồi thêm một chai nữa.

Từ rất lâu rồi, lần đầu tiên Nathan có cảm giác lòng mình chùng xuống. Một cảm giác dễ chịu tràn ngập cơ thể và bỗng nhiên anh thấy hoàn toàn hòa hợp với bác sĩ. Garrett đã nói với anh về thực tế khủng khiếp mà ông ta phải đương đầu trong công việc của mình: vềệnh nhân mắc bệnh nan y mà ông ta kề cận hàng ngày, về cái chết thình lình chộp lấy những con người chưa được chuẩn bị tinh thần để bước vào lãnh địa mịt mùng của nó, về sự cần thiết không bao giờ là thừa của công việc chuẩn bị, của việc chữa khỏi bệnh cho đồng loại và xoa dịu nỗi đau của họ. Bác sĩ cũng nhắc đến niềm đam mê bếp núc và câu cá đã giúp ông ta lấy lại cân bằng vào mỗi dịp cuối tuần.

- Quá khó để giữ thế cân bằng, cậu biết đấy. Không nên gắn bó với người bệnh trong lúc phải đủ gần gũi để hiểu được tâm trạng và giúp đỡ họ. Không phải lúc nào cũng có thể tìm ta được biện pháp thích đáng. Nathan lại nghĩ về cảnh cùng quẫn cả về thể xác lẫn tinh thần của những bệnh nhân trong khu chăm sóc tạm thời mà anh đã tham quan hôm qua. Làm thế nào để tiếp tục chăm sóc, chạy chữa khi đã xác định ngay từ đầu rằng đừng mong có ngày xuất viện? Làm thế nào người ta có thể nuôi dưỡng hy vọng và mang lại ý nghĩa cho cuộc sống đến tận giây phút cuối cùng? - Không, không dễ dàng gì mà tìm ra biện pháp thích đáng. Goodrich nhắc lại như tự nhủ với chính mình.

Rồi một khoảng yên lặng dài. Thế nên Nathan lên tiếng hỏi: - Có phải ông định nhắc với tôi về Candice Cook?

Gian bếp thông với phòng khách bằng một mái vòm lớn. Những phiến gạch lát bằng đất nung xuất hiện trong tất cả các phòng đã hợp nhất không gian và khiến cho sự ngăn cách giữa các phòng liền kề nhau không còn rõ ràng. Phòng khách hẳn là một trong những nơi dễ chịu nhất của ngôi nhà và khiến Nathan thích thú ngay lập tức. Đó là một dạng địa điểm nơi anh muốn trải qua trọn một buổi tối cùng Bonnie và Mallory. Ở đây, dường như mọi thứ được sắp đặt để tạo nên một không khí ấm cúng, từ những tranh xà nổi trên trần đến những bức tường ốp gỗ đều sưởi ấm cho căn phòng. Trên lò sưởi, mô hình của một chiếc thuyền ba cột buồm nằm cạnh một cỗ máy lục phân cũ kỹ, trong góc phòng c chiếc giỏ bện bằng thừng được đặt ngay trên mặt đất, bên trong chứa cả một bộ sưu tập những kỷ vật của nghề câu.

Nathan đến ngồi trong một chiếc ghế bành mây màu vàng sậm trong khi Garrett đang thận trọng thao tác một chiếc máy pha cà phê cổ có những đường hoa văn khía rãnh tinh xảo. - Vậy cậu đã gặp cô ấy rồi chứ? Nathan thở dài:

- Thực ra ông đâu có cho tôi được lựa chọn. - Đó là một cô bé tử tế, cậu biết đấy. Một màn sương ảm đạm lại bao trùm ánh mắt của Goodrich. Del Amico đã nhận thấy điều đó:

- Chuyện gì sẽ xảy đến với cô ta? Ngay lập tức, anh lấy làm tiếc vì đã hỏi câu hỏi này vì nó cho thấy rằng anh vẫn luôn luôn công nhận quyền lực của vị bác sĩ. - Điều tất yếu, Goodrich trả lời trong lúc mang tới cho anh một tách cà phê.

- Chẳng có gì là tất yếu cả, luật sư khẳng định với vẻ cả quyết. - Cậu biết rõ là có đấy thôi. Nathan rút điếu thuốc ra khỏi bao và châm nó bằng ngọn lửa cháy chập chờn của một cây nến. Anh rít một hơi dài và cảm thấy cùng lúc yên ổn hơn và yếu đuối hơn.

- Đây là một ngôi nhà không thuốc lá, Goodrich lưu ý. - Ông cứ đùa, chính ông vừa tọng cỡ hai lít rượu đấy chứ, vậy nên xin miễn cho tôi cái bài học đạo đức ấy đi và nói cho tôi về cô ta là hơn. Hãy nói với tôi về Candice. Garrett buông phịch người xuống tràng kỷ bọc vải voan rồi khoanh hai cánh tay chắc nịch lên trước ngực.

- Candice sinh ra trong một khu phố nghèo của Houston, gốc gác bình dân. Bố mẹ chia tay khi cô bé mới lên ba. Cô bé theo mẹ đến New York và vẫn tiếp tục được gắp bố mình cho đến năm mười một tuổi. - Một câu chuyện như vô vàn câu chuyện khác, luật sư nhận xét. Goodrich lắc đầu.

- Tôi không tin cậu có thể trở thành một bác sĩ giỏi: mỗi cuộc đời là duy nhất. Không khí căng thẳng đột nhiên leo thang. Nathan đối đáp chan chát. - Tôi là một luật sư giỏi. Với tôi, thế là đủ.

- Cậu chỉ là một người bảo vệ hiệu quả quyền lời của một số doanh nghiệp lớn. Điều ấy không có nghĩa cậu là một luật sư giỏi. - Tôi mặc xác lời phán của ông. - Cậu thiếu tình người…………..

- Đúng thế đấy! -…. và liêm sỉ. - Tôi không muốn tranh cãi với ông chuyện đó. Nhưng kể tiếp đi nào Garrett. Candice đã tiếp tục gặp bố cô ta đến năm mười một tuổi và rồi?

-…..và rồi, đột nhiên không nhận được tin tức gì của bố mình nữa. - Tại sao? - Lý do vô cùng đơn giản: ông ta đang….ngồi tù.

- Đó là người đàn ông tôi đã nhìn thấy trong đoạn phim ban nãy và hiện đang sống cùng cô ta? - Chính xác. Một người đàn ông từng vào tù ra tội. Ông ta đã bị kết án vào năm 1985 vì một vụ trộm được dàn dựng vụng về. - Người ta đã phóng thích ông ta?

Goodrich đặt tách của mình lên trên một cái rương gỗ đánh xi được dùng làm bàn thấp. - Đúng vậy. Ông bố đã ra tù được hai năm nay. Ông ta xin vào làm công nhân bảo trì trong một sân bay ở Houston và dọn đến sống trong một căn hộ nhỏ mà cậu đã thấy trên phim. - Chính ông đã tìm ra ông ta?

Goodrich gật đầu xác nhận. - Ông ta không đủ can đảm để nối lại liên lạc với cô con gái. Thời gian ở tù, ông ta đã viết rất nhiều thư cho con gái, nhưng không bao giờ dám gửi đi. - Và ông đã đóng vai thiên thần hộ mệnh?

- Xin miễn cho tôi cái danh xưng ấy đi. Tôi chỉ phá khóa căn hộ của ông ta trong khi gia chủ vắng nhà để đánh cắp những bức thư ấy, rồi gửi chúng cho con gái ông ta kèm theo thước phim nhỏ của tôi để Candice có thể tìm đến tận nơi. Nathan ném cho ông ta một cái nhìn bực tức: - Nhưng ông nhân danh điều gì mà đám tự cho phép mình can thiệp vào cuộc sống người khác như vậy?

- Candice cần đến cuộc hội ngộ này. Cô ấy luôn tủi hổ khi nghĩ mình bị bố đẻ bỏ rơi. Cô ấy được an ủi khi biết rằng người bố ấy chưa bao giờ ngừng yêu thương cô. - Điều ấy quan trọng đến thế sao? - Cậu biết đấy, thiếu người bố bao giờ cũng khiến nhân cách của đứa con không thể hoàn thiện.

- Chuyện ấy cũng còn tùy, Nathan đáp, bố tôi luôn đánh đập mẹ tôi cho đến khi lão ta chuồn đến đầu bên kia của đất nước. Cứ suy từ chuyện ấy ra thì tôi chẳng lấy gì làm phiền với sự vắng mặt của lã Một sự yên lặng đầy bất ổn phảng phất trong không khí. Cuộc đời của người đàn ông này đã mất mát nhiều rồi. Ông ta đang tự gây dựng lại từng chút một. Ông ta hoàn toàn có quyền tìm lại con gái và biết mặt cháu trai của mình.

- Nhưng khốn khiếp thật, nếu ông biết Candice sắp chết thì hãy bảo vệ cô ta đi chứ! Hãy làm sao đó để việc ấy không thể xảy ra! Goodrich nhắm mắt lại và trả lời với vẻ cam chịu: - Tôi chỉ có thể đưa các thành viên của gia đình này xích lại gần nhau, Nathan ạ, để mang lại cho họ một chút an ủi nhưng như tôi đã nói với cậu rồi đấy: không ai có thể xoay chuyển trình tự mọi việc. Cậu cần phải chấp nhận điều ấy.

Luật sư đứng bật dậy. - Nếu trong đời mình, tôi chấp nhận tất thảy những gì người ta áp đặt lên tôi thì bây giờ tôi vẫn chất thùng thành đống trong một nhà máy nào đó thôi! Đến lượt Goodrich cũng đứng bật dậy và cố nén một tiếng ngáp.

- Cậu có một xu hướng tai hại là luôn quy mọi chuyện về mình. - Tôi chỉ thế thôi. Bác sĩ tóm lấy tay vịn của một cầu thang nhỏ xuất phát từ chính giữa phòng khách.

- Cậu có thể ngủ lại đây nếu muốn. Tôi có một phòng dành cho khách ở trên lầu với chăn đệm sạch sẽ. Bên ngoài, người ta nghe thấy tiếng gió gầm gào và tiếng sóng xô bờ cát. Có cảm tưởng đại dương ở đó, sát ngay cạnh. Phần vì chán nản khi nghĩ đến căn hộ trống trải và lạnh lẽo của mình, phần vì nhận ra mình đã uống hơi quá chén, Nathan nhận lời mời không một chút khách sáo.

11 She’s like a rainbow… The Rolling Stones[12]

Ngày 13 tháng Chạp Khi Nathan xuống tới phòng khách vào sáng sớm hôm sau, Goodrich đã đi câu cá hồ nước ngọt. Bác sĩ để lại trên bàn mẩu giấy nhắn: “Lúc nào đi, cậu nhớ khóa cửa rồi vứt chìa khóa cửa vào hòm thư.”

Nathan lấy lại xe rồi lái thẳng hướng đảo Staten. Đang lái xe, anh không ngừng thắc mắc về thứ cảm xúc pha trộn giữa sự ghét bỏ và kính phục anh dành cho Goodrich. Tất nhiên, người đàn ông này thường xuyên làm anh khó chịu nhưng thỉnh thoảng anh lại thấy hoàn toàn gần gũi hòa hợp với lão, như với một người thân, và anh không sao diễn giải nổi những tình cảm trái ngược ấy. Nathan mất cả ngày theo dõi Candice và gia đình cô. Anh đi về rất nhiều lần giữa quán cà phê và ngôi nhà nhỏ. Lần này, đứa bé ở lại với ông ngoại nó. Từ bên ngoài, Nathan chỉ có thể nhìn thoáng thấy những gì diễn ra trong nhà. Bù lại, anh nhận thấy “Clint” luôn cẩn thận ra ngoài sân đứng mỗi khi hút thuốc. Người đàn ông chạc sáu mươi tuổi này lặng lẽ hí hoáy làm những việc lặt vặt suốt cả buổi sáng rồi buổi chiều lại đưa cháu đi dạo quanh. Ông ta rất hoan hỉ bên cạnh đứa nhỏ, mặc thêm quần áo để nó không bị nhiễm lạnh và đẩy xe nôi rất thành thạo.

Nathan đứng từ xa, quan sát hai ông cháu đang dạo chơi giữa những bồn hoa kiểu Anh và những cây trồng nhiệt đới trong nhà kính của vườn ươm. Nếu tiến lại gần, anh hẳn sẽ nghe thấy “Clint” lầm rầm hát ru đứa cháu nhỏ bằng những bài hát cũ của dân miềNam thời chiến tranh ly khai. Trong suốt những giờ đồng hồ ngồi một mình trong xe, Nathan thường nghĩ đến Mallory: nhớ những thời khắc hạnh phúc sẽ không quay trở lại, nhớ nụ cười của cô, nhớ cách cô trêu đùa anh và chỉnh anh đến nơi đến chốn. Anh đã nhiều lần thử gọi đến San Diego nhưng lần nào cũng gặp hệ thống trả lời tự động.

Như thế đối với anh cũng không phải là quá. Trong những lúc chán nản, tâm trạng anh lại càng không được yên ổn bởi những hình ảnh về đứa con trai. Anh hồi tưởng lại mọi chuyện và tất cả đều khiến anh nhớ khôn nguôi: những lần được chạm vào hình hài bé nhỏ, đôi má mịn mượt, hơi ấm nơi chóp và hai bàn tay bé xíu khoắng loạn xạ trước khi ngủ thiếp đi. Thế rồi anh cay đắng liệt kê những điều anh đã mãi mãi bỏ lỡ: lễ Noel đầu tiên của thằng bé, những bước đầu tiên chập chững, cái răng sữa đầu tiên, những tiếng bập bẹ đầu tiên….

Đầu giờ tối, Candice đảo qua nhà trước khi bắt đầu ca làm việc mới. Thứ sáu hàng tuần, cô có một công việc làm thêm trong một quán bar bình dân của thành phố. Dĩ nhiên là cô thích ở nhà với bố và Josh hơn. Ba người họ sẽ cùng nhau tận hưởng buổi tối: nấu một bữa ngon, nhóm lửa trong lò sưởi, bật nhạc….. Nhưng cô không thể từ chối một cơ hội kiếm tiền. Giáng sinh đang đến gần. Dịp lễ này là một nguồn vui đối với cô, nhưng đó cũng là một nguồn thu nhập. Candice ra khỏi phòng tắm, đẩy nhẹ cánh cửa mở sang phòng của con trai. Cô ngỡ như nghe thấy tiếng thằng bé khóc. Cô tiến đến bên giường. Có vẻ như Josh đang ngon giấc. Chỉ là báo động giả, nhưng cảnh giác vẫn hơn: chị Tania Vacero hàng xóm đã nhắc với cô về một dịch cúm đang hoành hành khắp vùng. Yên tâm, cô rời phòng sau khi hôn phớt lên má đứa trẻ. Khi đi ngang qua, cô liếc nhìn đồng hồ treo tường. Ca trực của cô sẽ bắt đầu trong hai mươi phút nữa. Cô phải nhanh lên nếu không muốn đến muộn. Cô sửa soạn trước một tấm gương lớn sứt góc, mặc vội chiếc váy ngắn và áo sơ mi đồng phục. Joe, người quản lý quán bar, chỉ muốn có những nữ nhân viên phục vụ gợi cảm, như ông ta vẫn thường nhắc.

Cô ôm hôn bố mình, lắng nghe những lời dặn dò phải thận trọng của ông, phản kháng một chút lấy lệ (“Bố này, cứ làm như con mới mười bốn tuổi ấy!”) rồi bước nhanh vào đêm. Cô hạnh phúc vì một lần nữa được sống cùng ông, cảm thấy an tâm vì có người đàn ông trong nhà, với lại, bố cô ân cần chăm sóc Josh thế kia cơ mà…. Mất một lúc cô mới khởi động được chiếc xe bán tải hiệu Chevy già nua của mình, cũng là chiếc xe đầu tiên trong đời cô tậu được, đã từ xa xưa lắm rồi (trong trường hợp này là lúc mở đầu nhiệm kì của Geogre Bush cha….). Rõ ràng chiếc xe này không còn trẻ trung gì nữa nhưng một khi đã chịu khởi động, nó luôn hoàn thành xuất sắc những quãng đường ngắn.

Tối nay, tâm trạng Candice đang cực kì phấn chấn. Cô bật radio trên xe và bắt đầu hát theo Shania Twain ở đoạn điệp khúc: Man! I feel like a woman.[13] Câu hát bị cắt ngang bởi một cái ngáp dài. Chúa ơi, vậy là cô đã mệt rồi! Nhưng may mắn làm sao, mai đã là ngày nghỉ phép. Sáng ra cô có thể ngủ nướng sau khi đã bế Josh vào giường nằm cùng cô. Rồi cô sẽ đi mua quà Giáng sinh cho nó. Cô đã nhắm được hai con thú bông dễ thương trong trung tâm thương mại: một chú gấu cười toe toét và một chú rùa cổ dài trông rất ngộ. Josh hãy còn nhỏ. Ở tuổi này, chúng thích nhất những món đồ chơi chúng có thể ôm theo khi ngủ. Vài năm nữa, khi thằng bé lớn hơn, cô sẽ mua cho nó xe đạp, rồi sách truyện và một bộ máy tính.

Candice ngáp lần nữa. Mặc cho ai nói gì thì nói, sống tại đất nước này không phải dễ dàng gì. Mỗi tháng, cô dành dụm vài đô la để lo việc học hành sau này của thằng bé, thế mà đã phải vất vả lắm để xoay xở đủ tiêu với thu nhập hàng tháng và chút ít tiền làm thêm mới lĩnh cũng chẳng hại gì. Phải rồi, Josh sẽ học lên đại học. Và Candice hy vọng thằng bé sẽ làm nghề gì đó có ích: nghề gì đó như bác sĩ, giáo viên hay luật sư chẳng hạn 19h58 Cô lái xe vào bãi đậu cùng lúc với một chiếc hai cầu to bè màu xanh nước biển rồi bước vào trong quán bar Sally’s lúc này đã rất ồn ào náo nhiệt. Quầy bar đã kín đến ba phần tư chỗ. Bia chảy tràn và nhạc của Springsteen được bật ở mức âm thanh cực đại. Đó là một không khí đậm chất bình dân, đậm chất New Jersey hơn là New York.

- Cô nàng xinh đẹp nhất đây rồi, Joe Conolly đang đứng quan sát sau quầy nói với ra. - Chào ông, Joe. Conolly là một cựu cảnh sát của Dublin, chuyển đến sống ở đáo Staten từ mười lăm năm nay. Mọi người đều có chung nhận xét là quán bar của ông là một nơi sạch, chủ yếu đón khách là cảnh sát viên và lính cứu hỏa trong thành phố. Từ khi cô làm việc ở đây. Candice chưa bao giờ gặp phải một vấn đề nghiêm trọng nào: những cuộc xô xát không biến thành ẩu đả và các nữ tiếp viên luôn được tôn trọng.

Người phụ nữ trẻ thắt nút tạp dề của mình và bắt đầu ca làm việc. - Xin chào, Ted, ông gọi món gì đây? 20h46

- Có người muốn theo đuổi cậu kìa. - Cậu đang huyên thuyên gì thế, Tammy? Candice hỏi. - Tớ bảo có người muốn theo đuổi cậu chứ sao. Cái anh chàng bảnh bao ngồi ở cuối quầy kia kìa, anh chàng không ngừng chiếu tướng cậu từ khi cậu bước vào

- Cậu toàn nói vớ vẩn thôi, Candice nhún vai đáp. Cô bê trên tay một khay mới đầy ứ cốc vại đựng bia và rời khỏi quầy, nhưng dẫu sao cũng kịp liếc nhìn về phía quầy. Người đàn ông ấy đang dán mắt vào cô. Cô chưa từng gặp anh ta đến quán này. Trông anh ta không có vẻ gì là cảnh sát hay lính cứu hỏa. Mắt hộ giao nhau trong thoáng chốc và kéo theo “chuyện gì đó”.

Miễn sao anh ta không nghĩ mình muốn quyến rũ anh ta. Candice nghĩ thầm. Miễn sao cô ta không nghĩ mình muốn tán tỉnh cô ta. Nathan tự nhủ. Từ khi có mặt ở đây, anh vẫn tự hỏi làm sao tiếp xúc được với người phụ nữ đó. Ngay cả khi giả bộ không hề tin trước mặt Garrett anh vẫn không khỏi lo lắng cho cô. Bằng mọi giá anh phải biết liệu có điều gì đó trong đời Candice có thể dẫn đến một cái chết bất đắc kì tử hay không.

Nhưng có cách nào khác để tiếp cận một cô gái trong quán bar vào tối thứ Sáu ngoài giọng điệu bông lơn kia chứ? 21h04 - Anh mới đến khu này hả? Candice hỏi.

- Quả có thế thật. Tôi là luật sư ở Manhattan. - Tôi mang cho anh đồ uống gì khác nhé? - Không, cám ơn, lát nữa tôi còn lái xe.

Candice lại gần Nathan rồi vừa cười vừa nói nhỏ với anh: - Nếu anh không gọi vại bia thứ hai, ông già Joe sẽ tức điên và rất có thể sẽ yêu cầu anh rời khỏi quán vì anh đang chiếm dụng một chỗ cạnh quầy. - Được thôi, vậy hãy lấy cho tôi vại thứ hai.

21h06 - Anh chàng cũng đâu đến nỗi, Tammy phán trong lúc khui hàng loạt chai Budweiser với một tốc độ nhanh đến kinh ngạc. - Làm ơn thôi ngay những chuyện dớ dẩn của cậu đi.

- Nói gì thì nói, một cô gái xinh đẹp ở tuổi của cậu mà sống một mình thì chẳng bình thường chút nào! - Lúc này tớ chẳng khiến gã đàn ông nào xen vào cuộc đời của mình, Candice khẳng định. Dứt lời, cô buồn bã nhớ lại những cuộc hẹn hò yêu đương gần đây nhất. Buộc lòng phải thừa nhận rằng chẳng có gì là nghiêm túc cả. Những mảnh tình rơi rớt đây đó nhưng chưa bao giờ là đủ bền chặt để xem xét đến khả năng tạo dựng một gia đình theo đúng nghĩa. Rồi cô nghĩ đến bố của Josh, một tay chào hàng gặp trong buổi tiệc tối tại nhà cô bạn thời trung học. Tại sao cô lại để một kẻ như gã phỉnh phờ nhỉ? Cô đã tin vào cái gì cơ chứ? Nói đúng ra, gã cũng rất biết cách gây thiện cảm và khéo ăn nói, thật thế, nhưng Candice chưa bao giờ là người dễ bịp. Buổi tối hôm đó vẫn đọng lại trong tâm trí cô như một khoảnh khắc cô đã khao khát được tồn tại trong mắt một ai đó, khao khát đến tuyệt vọng. Ước vọng hão huyền ấy không dài hơn cái ôm siết và chỉ một thời gian sau, cô kinh ngạc phát hiện ra mình có thai, một lần nữa chứng minh nguyên lý cũ rích rằng không có biện pháp tránh thai nào đạt hiệu quả đến 100%. Nghĩ lại cô cũng không thấy hối tiếc chút nào vì giây phút nông nổi ấy đã mang lại cho cô món quà đẹp nhất thế gian, chính là bé Josh bằng xương bằng thịt. Cô có báo cho cha đứa trẻ biết chuyện mình mang thai nhưng không đòi hỏi gì ở gã sự giúp đỡ hay khoản cấp dưỡng nào. Cô chỉ lấy làm tiếc rằng gã chưa bao giờ xin thăm nom con trai. Tất nhiên, cô muốn có một ai đó ở bên cạnh để cùng nuôi dạy Josh nhưng chuyện đã thế rồi và cũng chỉ đến thế mà thôi. “Forgive and forget[14]” như bố cô đã nói.

21h08 - Bia của anh đây. - Cám ơn.

- Vậy anh đến đây để làm gì vậy, thưa ngài luật sư đến từ Manhattan? - Cứ gọi tôi là Nathan. - Anh đến quán chúng tôi làm gì vậy…. Nathan?

- Thực ra tôi đến để nói chuyện với cô, Candice ạ. Cô bất giác lùi lại. - Làm sao anh biết tên tôi? Cô hỏi, vẻ ngờ vực.

- Tất cả các khách quen đều gọi cô là Candice…. Anh mỉm cười thú nhận. - O.K., cô công nhận, giọng đã dịu lại, một điểm cho anh. - Nghe này, anh nói tiếp, khi nào cô tan ca, chúng ta có thể đến nơi khác uống thứ gì đó được không?

- Anh đang mất thời gian với tôi đấy, cô nói giọng chắc chắn. - Tôi không thử tán tỉnh cô đâu, hứa đấy. - Anh có nói nữa cũng vô ích thôi, thật đấy.

- Miệng cô nói không nhưng mắt cô nói có kìa. - Ấy đấy, câu đó lại là tán tỉnh. Lộ liễu nữa là đằng khác, tôi có cảm tưởng người ta đã nói với tôi câu đó đến cả chục lần - Cô có mùi hoa nhài, anh đành vớt vát.

21h12 Suy cho cùng thì quả là anh ta không đến nỗi nào. 22h02

- Làm ơn rót cho tôi vại thứ ba. - Thậm chí anh còn chưa nhấp môi vại thứ hai. - Tôi gọi vì không muốn mất chỗ ngồi ở quầy.

- Chỗ này có cái gì thú vị thế? - Được ngắm cô. Cô nhún vai nhưng không nén nổi một nụ cười.

- Nếu điều đó đủ để làm anh hạnh phúc… - Cô đã nghĩ đến đề xuất của tôi chăng? - Đề xuất của anh?

- Đi uống nước với tôi sau khi tan ca. - Nữ tiếp viên không bao giờ đi chơi với khách hàng, đó là quy tắc. - Một khi quán bar đã đóng cửa thì cô không còn là tiếp viên và tôi đâu còn là khách hàng nữa.

- Đúng là giọng điệu luật sư.u ấy, phát ra từ miệng cô, không phải một lời khen. 22h18 Không tệ, nhưng tự tin quá đấy.

22h30 - Dẫu sao chăng nữa, tôi cũng không bao giờ hẹn hò với những gã đã kết hôn, cô nói, trỏ vào chiếc nhẫn cưới Nathan vẫn đeo trên tay. - Cô nhầm rồi, những gã đã kết hôn mới là những gã thú vị nhất, chính bởi thế nên họ mới bị chiếm mất.

- Suy luận đó thật ngớ ngẩn, cô phán. - Đùa thôi mà. - Một trò đùa vô ý thức.

Nathan đang chuẩn bị đáp lại thì Joe Conolly bước đến chỗ họ. - Mọi chuyện đều ổn, Joe ạ, Candice trấn an ông. - Thế thì tốt, ông lẩm bẩm trong lúc rời đi.

Nathan chờ cho chủ quán đi xa hẳn mới lặp lại lời mời. - Thế nếu tôi không phải người có vợ, cô sẽ nhận lời mời này chứ? - Có thể.

23h02 - Thực ra tôi đã ly hôn. - Lấy gì làm chứng cho chuyện ấy?

- Lẽ ra tôi nên mang giấy tờ ly hôn đến cho cô xem nhưng tôi không nghĩ nó cần thiết nếu chỉ để mời một cô gái đi uống nước. - Bỏ đi, lời nói của anh là đủ rồi. - Tức là cô đồng ý?

- Tôi nói là có thể… 23h13 Tại sao anh ta lại khiến mình tin tưởng thế nhỉ? Nếu anh ta mời mình lần nữa, mình sẽ đồng ý.

23h24 Quán bar vãn khách dần. Những âm điệu rock chắc nịch của Boss đã nhường chỗ cho những bản balade đệm nhạc đơn giản của Tracy .