Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rồi sau đó - Chương 9

man.

Candice đã tranh thủ năm phút nghỉ giải lao để nói chuyện với Nathan tại bàn phía trong cùng của quán. Cậu chuyện đang đến hồi thiện cảm và sôi nổi thì bỗng nhiên bị gián đoạn: - Candice, điện thoại này! Joe từ sau quầy thét lên. Người phụ nữ trẻ đứng bật dậy. Ai gọi đến chỗ làm cho cô mới được chứ?

Băn khoăn, cô nhấc ống nghe lên và chỉ vài giây sau, nét mặt cô biến dạng. Mặt tái xanh, cô gác máy, lảo đảo tiến vài bước trở lại quầy rồi chợt cảm thấy chân mình nhũn ra phía dưới. Nathan đã quan sát cảnh tượng từ đầu chí cuối, vội lao đến đỡ trước khi cô khuỵu xuống. Cô khócức nở trong vòng tay anh. - Xảy ra chuyện gì vậy? Anh hỏi. - Bố tôi. Ông… lên cơn đau tim.

- Ông ấy sao rồi? - Xe cấp cứu vừa chuyển đến bệnh viện. - Đi thôi, tôi đưa cô đi! Nathan đề nghị và chộp lấy áo khoác của mình.

Bệnh viện Staten - Phòng cấp cứu khoa tim mạch Vẫn đang mặc trên người bộ đồng phục chưa kịp thay, Candice chạy vội đến chỗ bác sĩ chăm sóc cha cô, thầm cầu trời cho những tin tức không có gì đáng lo. Lúc này thì cô đã đứng đối diện với vị bác sĩ. Cô thậm chí đã đọc được tên anh ta ghi trên bảng tên nơi ngực áo Blouse: bác sĩ Henry T. Jenkils. Cái nhìn của Candice đầy vẻ khoản nài: Xin hãy động viên tôi, bác sĩ, hãy nói với tôi rằng không có chuyện gì cả, nói với tôi rằng tôi có thể đưa bố về nhà, nói với tôi rằng chúng tôi có thể mừng Giáng sinh cùng nhau. Tôi sẽ chăm sóc bố, tôi sẽ mua thuốc, nấu cháo cho bố, như ông đã tự tay chăm sóc tôi hồi nhỏ, hãy nói rằng…

Nhưng bác sĩ Jenkils đã tạo cho mình thói quen không đọc cảm xúc trong mắt người bệnh hay thân quyến của họ nữa rồi. Theo năm tháng, anh ta đã học được cách che chắn, không “đích thân liên lụy” nữa. Đó là một điều tối cần thiết đối với anh ta: quá giàu lòng trắc ẩn khiến Jenkils bất ổn và ngăn cản anh ta làm đúng phận sự của mình. Anh ta hơi lùi lại khi Candice tiến đến gần. Thế rồi anh ta tuôn ra một bài diễn văn đã định sẵn độ dài: - Thưa cô, cha cô chỉ kịp gọi cấp cứu trước khi gục xuống nền bếp. Khi các nhân viên cấp cứu tìm thấy ông ấy, cha cô đã hội tụ tất cả những dấu hiệu của chứng nhồi máu cấp. Khi đến đây thì tim ông ấy đã ngừng đập. Chúng tôi đã làm hết khả năng để cứu chữa nhưng ông ấy không qua khỏi. Tôi rất tiếc. Nếu cô muốn nhìn mặt ông ấy lần cuối, y tá sẽ dẫn cô đ - Không, không, không! Cô hét lên, khuôn mặt đẫm nước mắt. Tôi chỉ mới tìm lại được ông ấy. Không công bằng. Chuyện này thật không công bằng!

Run rẩy, chân bủn rủn, cô cảm thấy như một vực xoáy chóng mặt mở ra dưới chân và một lần nữa cánh tay duy nhất an ủi cô chính là Nathan. Luật sư nhận lo liệu mọi việc. Trước tiên, anh hỏi thăm tình hình Josh. Người ta cho anh biết đứa bé đó được đưa đến bệnh viện cùng với ông ngoại nó và đang chờ mẹ ở khoa nhi. Sau đó anh dẫn Candice đến tận phòng nơi quản xác cha cô. Sau khi cám ơn Nathan vì đã giúp đỡ, thiếu phụ xin anh để cô lại một mình trong chốc lát. Trở lại trong sảnh lớn, anh hỏi quầy tiếp tân liệu bác sĩ Goodrich có ca trực tối nay không. Câu trả lời là không. Anh liền tra danh bạ điện thoại và cuối cùng cũng liên lạc được với bác sĩ tại trung tâm chăm sóc tạm thời.

- Ông hoàn toàn lầm rồi, Garrett, anh thông báo bằng giọng nghẹn ngào. Anh xúc động đến mức cảm thấy ông nghe run lên trong tay mình. - Về chuyện gì kia? Bác sĩ hỏi.

- Người phải chết không phải là Candice! - Sao? - Mà là bố cô ấy.

- Nghe này, Nathan, tôi không hiểu cậu đang nói đến chuyện gì. Luật sư hít một hơi dài, cố gắng làm chủ cảm xúc. - Tôi đang ở bệnh viện, anh giải thích một cách bình tĩnh hơn. Bố của Candice vừa mới mất vì một cơn suy tim.

- Chó má thật, bác sĩ thốt lên, vẻ đầy kinh ngạc. Giọng đã run lên giận dữ: - Vậy là ông đã không lường trước được cái chết này, phải không? Ông đã không nhận ra vòng hào quang nhỏ bé chứ gì?

- Không, Goodrich nhượng bộ, tôi không biết trước điều gì cả, nhưng tôi chưa bao giờ lại gần người đàn ông đó đủ để phát biểu về….. - Ông nghe đây, thật tôi lòng nghĩ đã đến lúc xóa sổ mấy cái thuyết mập mờ của ông rồi đấy! Thần Chết đã ra đòn hụt, tốt hơn hết là ông nên công nhận điều ấy. - Cậu quá căng thẳng rồi. Người đàn ông này đến tuổi rồi, có lẽ đã có tiền sử mắc bệnh tim… Cái chết của ông ta chẳng chứng minh gì hết.

- Dẫu sao đi nữa, Candice đã thoát, Garrett à, đó là tất cả những gì tôi biết. - Tôi hy vọng cậu nói đúng, Nathan, tự đáy lòng mình tôi hy vọng thế. Nhà của Candice Cook - Ba giờ sáng

Căn phòng chìm trong bóng tối. Chỉ duy có vài ngọn nến Noel đặt gần cửa sổ cho phép đồ đạc trong phòng và những gương mặt hiện ra lờ mờ. Candice rốt cuộc đã ngủ thiếp đi trên tràng kỷ trong phòng khách nhưng cô vẫn đang run rẩy và gương mặt có vẻ bồn chồn không yên. Ngồi trong ghế bành, Nathan nhìn cô đăm đăm như bị thôi miên. Anh biết cô sẽ chỉ ngủ một giấc ngắt quãng và đầy mộng mị. Sau khi đón Josh, anh đi đưa cả hai mẹ con về nhà ngay lúc một giờ sáng. Người phụ nữ trẻ ủ dột đến mức cô để mặc cho anh dẫn đi như người mất hồn. Họ chuyện trò một lát rồi anh cho cô uống thuốc ngủ theo chỉ định của bác sĩ. Một tiếng rên nhỏ kéo anh sang phòng bên cạnh. Đôi mắt mở to, bò lổm ngổm giữa giường của mình, Josh vừa tỉnh giấc. - Xin chào, cậu chàng, đừng sợ, anh bế thằng bé lên và nựng nó.

-…khát… đứa bé đòi. Anh rót cho nó một chút nước rồi bế nó vào phòng khách. - Cậu sao rồi hả bé yêu?

- ê..y…yêu, Josh thử nhắc lại. Nathan hôn vào trán đứa nhỏ. - Nhìn mẹ cậu ngủ kìa, anh thì thầm.

- M..Mẹ. Anh bế đứa nhỏ đến ngồi trong ghế bành và chậm rãi ru nó ngủ. Anh thậm chí còn buột miệng hát vài nhịp của Brahms’ Lullaby. Kể từ sau cái chết của đứa con trai, anh không còn hát điệu ru này nữa và cảm xúc ùa về buộc anh phải ngừng hát hầu như ngay lập tức. Khoảng vài phút sau, Josh ngủ lại. Nathan đặt bé vào giường và quay ra phòng khách nơi, Candice vẫn ngủ nãy giờ. Anh viết một dòng ngắn lên mặt bên kia của tờ giấy dùng để ghi danh sách các việc cần làm rồi để nó ra giữa bàn trước khi rời khỏi nhà.

Bên ngoài đang có tuyết rơi. Ngày 14 tháng Chạp Candice rút chốt và thò đầu qua khe cửa mở hé.

- Ôi! Là anh đấy à, mời vào. Nathan vào trong bếp. Bây giờ là chín giờ sáng. Ngồi trong chiếc ghế nhỏ của mình, Josh đã tự bôi mặt mũi lem luốc với những thứ đồ ăn. -…ào, đứa bé nói.

- Chào cậu Josh bé nhỏ, Nathan đáp, mỉm cười với đứa trẻ Candice lùa tay trong tóc con trai, mắt vẫn nhìn luật sư. - Tôi muốn cảm ơn anh vì đêm qua đã ở khuya đến vậy.

- Có gì đâu, cô ổn chứ? - Ổn cả, thiếu phụ nói để anh yên tâm, thế nhưng mắt cô đang khẳng định điều ngược lại. Nathan vẫy vẫy chùm chìa khóa mà anh vừa lôi từ túi áo ra.

- Tôi đã lấy xe về cho cô đây. - Cảm ơn. Anh thật… hoàn hảo, cô vừa nói vừa khoát tay. Anh vẫn để chiếc xe 4x4 ở quán Joe à? Nathan gật đầu.

- Vậy để tôi đưa anh qua đó lấy xe, cô đề nghị, nhưng trước hết, anh sẽ uống một tách cà phê cùng mẹ con tôi chứ? - Sẵn lòng, anh nói và ngồi xuống. Anh im lặng vài giây rồi quyết định nói thẳng vào vấn đề.

- Thật ra, tôi có chuyện này muốn đề nghị với cô, anh thông báo và đặt một vali nhỏ bằng da lên bàn. - Vâng? Candice hỏi, bỗng nhiên tỏ thái độ lo lắng như thể bấy nhiêu hành động tử tế của một người đàn ông rốt cuộc chỉ có thể đưa tới một điều ngạc nhiên tồi tệ. - Tôi muốn cô nhận lấy…

- Gì kia? - Tiền. Nathan đáp, tôi muốn cô nhận lấy một khoản tiền nhỏ để nuôi dạy con trai cô. - Đây.. đây là chuyện đùa hay sao? Cô vừa hỏi vừa đặt tách của mình xuống bàn để khỏi đánh rơ

- Không, tôi thật lòng muốn tìm cách giúp cô. - Anh coi tôi là hạng người nào mới được chứ? Cô phẫn nộ. Giận điên lên, cô đứng bật dậy khỏi ghế. Nathan cố gắng trấn an cô.

- Bình tĩnh nào, Candice, tôi không yêu cầu cô phải đánh đổi gì hết. - Anh điên rồi, cô nhắc đi nhắc lại, tôi không cần tiền của anh. - Có đấy, cô cần đến nó! Cô cần đến tiền của tôi để con trai cô được học hành. Cô cần đến bởi xe của cô đã chạy ba trăm nghìn cây số trên công tơ mét và có nguy cơ xếp xó bất cứ lúc nào. Cô cần đến vì cô không còn ai để nương tựa hết.

- Và anh muốn đưa tôi chính xác là bao nhiêu nào? Người phụ nữ trẻ buột miệng hỏi. - Cứ cho là một trăm nghìn đô la, Nathan đề nghị. - Một trăm nghìn đô! Nhưng.. không thể… không thể thế được. Ở đời này làm gì có những người muốn đưa tiền cho anh không để đổi lại bất cứ thứ gì!

- Đôi khi mọi chuyện không như người ta vẫn nghĩ…. Cô cứ xem như mình trúng số đi. Cô đứng ngẩn ra mất mấy giây. - Không phải trò rửa tiền hay cái gì tương tự chứ?

- Không đâu, Candice, đó không phải là tiền bất chính. Không có gì là phạm pháp trong chuyện này. - Nhưng thậm chí tôi còn không quen anh! - Tất cả những gì tôi nói với cô tối qua là thật. Nathan khẳng định, tay mở vali da. Tôi là Nathan Del Amico, tôi là luật sư có tiếng tại Park Avenue, tôi có thanh danh của một người liêm khiết và công việc của tôi thuộc loại đứng đắn nhất. Tôi đã mang tới đây một loạt các tài liệu chứng minh cho lời nói của m: hộ chiếu, bản kê các tài khoản ngân hàng, những bài báo đăng trên tạp chí pháp lý có nhắc đến tôi…

- Đừng nói nữa, Candice cắt ngang, tôi không mắc lừa đâu. - Hãy dành thời gian suy nghĩ, Nathan yêu cầu trong lúc bước xuống khỏi chiếc xe bán tải cũ kỹ. Cả hai cùng đến bãi đậu xe vắng tanh đối diện quán Sally’s. Candice vừa đưa luật sư đến chỗ đậu chiếc xe hai cầu của anh.

- Tôi đã suy nghĩ đâu vào đấy rồi, tôi không muốn phải thay đổi cách sống vì một món nợ với ai đó. - Cô không nợ gì tôi cả, không nợ tôi và cũng không nợ ai cả, anh nói trong khi nghiêng người về phía cửa kính xe. Cô có thể sử dụng khoản tiền này theo cách mà cô cho là phù hợp. - Nhưng điều đó sẽ đem lại gì cho anh nào, cho chính anh ấy?

- Nếu là cách đây một tuần, tôi sẽ không đời nào đưa ra đề nghị ấy với cô, Nathan thú nhận, nhưng kể từ đó, cuộc đời tôi đã ít nhiều xáo trộn… Nghe này, tôi không phải là người giàu có từ trong trứng. Tôi được nuôi dạy bởi một bà mẹ còn túng thiếu hơn cô. May mà tôi vẫn được đến trường. Đừng từ chối cơ hội dành cho con trai cô. - Con tôi sẽ được học hành tử tế, dù cho anh có giúp hay không! Candice chống chế. - Hay hông! Josh đang ngồi ở ghế sau liền lặp lại như để ủng hộ mẹ nó.

- Hãy cân nhắc thêm. Số điện thoại của tôi có trong cặp đựng tài liệu. Hãy gọi cho tôi một khi cô đã xem xét số giấy tờ tôi để lại. - Tôi cân nhắc kỹ rồi. Như anh đã nói đấy, tôi hầu như chẳng có gì hết, nhưng tôi còn giữ được thứ mà những người giàu có hơn tôi hầu như đã đánh mất: danh dự và lương thiện… - Tôi không yêu cầu cô phải từ bỏ nguyên tắc sống

- Ngừng ngay những lời bịp bợm phỉnh phờ của anh đi. Lời đề nghị của anh quá ư tốt đẹp để có thể là thật. Dĩ nhiên là có một cái bẫy. Anh sẽ đòi hỏi ở tôi điều gì đây, một khi tôi đã phạm đến khoản tiền ấy? - Nhìn thẳng vào mắt tôi đây này, Nathan nói trong lúc tiến lại gần cô. - Tôi không buộc phải nhận tiền của anh kia mà.

Dẫu sao cô cũng ngẩng lên nhìn anh. Nathan nhìn sâu vào mắt cô và khẳng định lại lần nữa: - Tôi thành thực, cô không có gì phải e ngại về tôi, xin thề. Hãy nghĩ đến con trai cô và nhận lấy số tiền này.

- Câu trả lời của tôi là không! Candice nhắc lại và sập cửa xe. Anh biết tính tôi rồi đấy. Không, không và không! Nathan và Candice ai lái xe về nhà người ấy. Candice dành cả thời gian còn lại của buối sáng đó xem xét tỉ mỉ những tài liệu đựng trong vali.

Nathan ngồi đợi, mắt dán chặt vào điện thoại di động của mình. Đến mười hai giờ trưa, rốt cuộc điện thoại cũng đổ chuông. 12

…khi đã chết còn bị bởi lũ chim săn mồi và dã thú cắn xé… Lucrèce[15]

Sau khi đã lòng vòng khắp khu phố mười phút, N athan cũng tìm ra chỗ đậu xe và thực hiện thành công ngay lần đầu tiên cú vào chuồng phức tạp. Ngồi bên cạnh, Candice chờ cho xe dừng hẳn rồi mới bế Josh ra khỏi ghế trẻ em đặt ở khoang sau. Tiếp đó, cô đặt bé vào trong xe đẩy to tướng có thể gấp ga id="filepos538305">n lại mà Nathan vừa lôi từ trong cốp chiếc xe hai cầu. Josh rất phấn khích, vừa hát váng những ca khúc bài nọ xọ sang bài kia vừa mút mát một bình sữa đã vơi quá nửa. Cả ba tiến về phía một tòa nhà xây bằng gạch hai màu xám và hồng, trụ sở của một trong những chi nhánh ngân hàng First Bank of New Jersey.

Đúng vào giờ cao điểm. Phần vì người ra vào đông đúc, phần vì cánh cửa quay khá chật chội nên họ phải loay hoay mất một lúc mới đưa được chiếc xe đẩy vào bên trong. Nhân viên an ninh - một thanh niên da đen với khuôn mặt thân thiện - đến phụ họ một tay, tay làm miệng đùa với hai vị khách hàng rằng những thiết bị hiện đại rõ ràng không tiện lợi với trẻ sơ sinh. Họ bước vào một gian phòng lớn sáng trưng, bốn phía ốp kính, được bố trí hợp lý với những quầy giao dịch dễ tiếp cận và những ngăn nhỏ nhắn thanh lịch bằng gỗ sẫm màu tạo cảm giác tin cậy cho những cuộc trao đổi giữa nhân viên và khách hàng. Candice lục tìm trong xách tay để lấy ra tấm sec đáng nể kia.

- Anh thực sự nghĩ đó là ý hay chứ? - Chúng ta đã bàn với nhau chuyện này rồi kia mà, Nathan tử tế đáp. Candice nhìn Josh, nghĩ đến tương lai của con trai một lần nữa và điều đó khiến cô quyết định đứng vào hàng.

- Tôi đi cùng cô nhé? Nathan đ - Không cần đâu, cô đáp, hàng cũng không dài lắm. Anh cứ ngồi đó đi, cô vừa nói vừa chỉ một dãy ghế ở cuối phòng. - Để tôi đẩy Josh cùng ra đó.

- Ổn mà, tôi sẽ bế bé trên tay. Chỉ cần cất giùm tôi cái xe đẩy đáng ghét này thôi. Trong khi anh tiến về cuối phòng, kéo theo chiếc xe đẩy trống không, Candice lấy tay ra hiệu và mỉm cười với anh. Vào chính khoảnh khắc đó, cô làm anh nhớ đến Mallory. Rõ ràng càng lúc anh càng cảm thấy gắn bó với người phụ nữ này, với sự giản dị mộc mạc của cô, với sự tự tin lặng lẽ toát ra từ cả con người cô. Anh thực sự xúc động trước tình cảm sâu nặng hai mẹ con họ dành cho nhau, bởi cái cách cô ôm hôn thằng bé, dịu dàng nựng nịu thằng bé khi mặt nó phụng phịu sắp khóc. Đó là một bà mẹ hiền từ và cẩn trọng trong việc chăm sóc con cái. Cái áo vest đã sờn hay màu thuốc nhuộm rẻ tiền cô đang dùng cũng có hề chi. Có thể cô không thuộc tầng lớp những cô gái của Cosmopolitan[16] nhưng trông cuốn hút và dễ gần hơn nhiều.

Dõi mắt theo thiếu phụ, anh không khỏi nghĩ đến dòng chảy đời mình. Có lẽ anh đã lầm khi chối bỏ xuất thân của mình bằng mọi giá. Có lẽ anh sẽ hạnh phúc hơn với một phụ nữ như Candice, trong một căn nhà đơn sơ cùng một con chó và một chiếc xe bán tải trang trí hình cờ Mỹ. Chỉ tầng lớp khá giả mới hình dung rằng cuộc sống của những người bình thường là nhàm chán. Anh, kẻ sinh ra trong một gia đình thuộc tầng lớp bình dân, anh biết chắc điều đó không đúng. Vì lẽ đó, anh không phải loại người hùa theo những chuyện tán dóc xung quanh tầm quan trọng của điều nhỏ nhặt được gán cho quyền năng mang lại cuộc sống hạnh phúc. Anh đã chịu cảnh thiếu thốn đủ để quay lại coi thường tiền bạc vào lúc này đây, khi anh đã có rất nhiều tiền. Nhưng, trái ngược với những gì bấy lâu anh tin tưởng, từ nay trở đi, anh biết rằng tiền với anh là chưa đủ. Anh cần một ai đó để chia sẻ tiền anh làm ra. Không có một bàn tay dẫn dắt anh, anh chẳng muốn đi đâu cả; không có một giọng nói trả lời anh, anh chỉ là sự im lặng; không có một khuôn mặt đối diện anh, anh không còn tồn tại nữa. Nathan quay sang tán gẫu với nhân viên an ninh đang gác trước cửa ra vào. Hôm qua, đội Yankees đã thông báo tuyển mộ một cầu thủ giỏi cho mùa bóng sau và anh ta hừng hực khí thế hình dung ra thành tích chói lọi mà đội bóng chày ưa thích sẽ sớm đạt được.

Bỗng nhiên, nhân viên an ninh im bặt, ngạc nhiên về một pho tượng khổng lồ vai u thịt bắp vừa đẩy cửa bước vào. To cao ngang với một cầu thủ bóng chày, người đàn ông mang khăn quàng cổ và một chiếc túi thể thao đeo chéo. Thật kì cục khi mang theo mình một chiếc túi to bằng ấy, Nathan nghĩ thầm. Người đàn ông có vẻ bồn chồn. Rõ ràng là đang rất bối rối, gã lén lút quay đầu lại nhiều lần để dò xét hai người đàn ông. Nhân viên gác cửa tiến vài bước về phía gã. Gã liền giả bộ tiến đến một trong hai dãy người đang xếp hàng rồi dừng sững lại giữa phòng. Trong một phần giây, gã rút từ trong túi đeo bên người một thứ vũ khí và một chiếc mũ chụp chỉ để hở hai mắt rồi đội lên đầu.

- Này, các người! Ngay trước khi nhân viên an ninh kịp rút súng ra, một đồng bọn của gã thình lình xuất hiện và giáng cho anh ta hai dùi cui cực mạnh. Bị tấn công bất ngờ, anh nhân viên đổ vật xuống đất và tên kia nhân dịp đó tước súng của anh ta. - Đứng yên! Không một cử động, chết tiệt thật! Đưa tay lên cái sọ khốn khiếp của các người đi!

Chính gã xuất hiện thứ hai đang điều khiển vụ cướp. Hắn không đội mũ hở mắt mà mặc một chiếc quần túi hộp chiếc áo vest lấy từ kho quân cụ thừa của quân đội Hoa Kì. Hắn có mái tóc nhuộm húi cua và cặp mắt đỏ ngầu. Và hắn trang bị vũ khí đến tận răng, tay phải cầm một khẩu súng lục nòng cỡ đại và một khẩu súng trường đeo trên vai, một thứ gì đó giống như loại súng máy nòng ngắn thường thấy trong trò chơi điện tử. Nhưng đây không phải một trò chơi. Một loại vũ khí tương tự cho phép xả đạn hàng loạt và có thể sát thương nhiều người trong khoảng thời gian ngắn

- Quỳ xuống! Tất cả quỳ xuống, nhanh lên! Có những tiếng gào thét thất thanh. Tất cả các khách hàng và nhân viên đều quỳ gối hoặc nằm ẹp xuống sàn nhà. Ngay lập tức, Nathan quay lại, dõi mắt tìm Candice. Người phụ nữ đã tìm thấy chỗ nấp dưới một bàn làm việc. Cô ôm chặt Josh vào ngực và cố dỗ dành bé. Cô vừa hạ giọng thì thầm, nhắc đi nhắc lại với con trai không biết mệt mỏi: “Đây là một trò chơi, chỉ là một trò chơi thôi, cưng của mẹ” vừa gượng cười. Như thường lệ, thằng bé mở to mắt và chăm chú quan sát cảnh tượng kì quặc đang diễn ra quanh mình.

Nỗi lo lắng đã biểu hiện trên mọi gương mặt. Nathan cũng đang quỳ gối giống như những người khác. Làm thế nào chúng có thể lọt vào bên trong với những vũ khí này? Người ta hẳn đã phải lục soát túi của chúng ở cửa ra vào. Mà tại sao hệ thống báo động vẫn chưa được kích hoạt nhỉ, mẹ kiếp? Bên cạnh anh, một phụ nữ nằm co quắp trong tư thế của bào thai ngay sát tấm vách bằng gỗ của một quầy giao dịch. Anh muốn thì thầm vài câu để giúp bà ta bình tĩnh lại nhưng khi vừa mở miệng, anh đã cảm thấy như một luồng điện chạy dọc cơ thể, và một lần nữa cơn đau nơi lồng ngực lại dội lên. Anh có thể nghe thấy tiếng trầm đục của tim mình đang đập ngắt quãng. Anh lục tìm trong túi áo khoác chai thuốc xịt trinitrine để đưa lên mũi hít.

- Gữi nguyên tay trên đầu mày đi! Tên vóc người nhỏ thó ra dáng thô bạo, mặc quần áo nhà binh gào rống lên với anh trước khi cả quyết tiến về phía người đàn ông hẳn là trưởng chi nhánh. Bọn cướp chỉ có hai tên. Một đồng bọn của chúng đang chờ trong ôtô đỗ ở gần đây. - Mày đi với tao, tao cần có mã số để mở cửa.

Tên vô lại đẩy người trưởng chi nhánh về phía phòng ở cuối sảnh. Người ta nghe thấy tiếng cửa kim loại mở ra, rồi ít lâu sau, một tiếng động nghe mơ hồ hơn cho thấy họ vừa mở đến cánh cửa thứ hai. Gã đội mũ trùm ở lại trong phòng chính để canh chừng các con tin. Đứng trên một chiếc bàn, gã muốn cho mọi người nhìn thấy gã đang hoàn toàn làm chủ tình thế. - Không động đậy! Không nhúc nhích! Gã tuôn hàng tràng không ngớt.

Trong hai tên cướp, có thể thấy rõ gã là mắt xích yếu hơn. Chốc chốc gã lại nhìn đồng hồ và d điên cuồng vặn vẹo viền mũ bởi cái mũ trùm đang thít chặt lấy cổ khiến gã đau điếng. Gã bắt đầu sốt ruột: - Mày làm cái quái gì thế, Todd? Nhanh lên chứ, mẹ kiếp! Nhưng gã kia, vẫn đang bận rộn trong phòng phía cuối, không trả lời.

Sau một hồi, không thể chịu được nữa, gã lột tung mũ trùm ra. Mồ hôi đọng thành giọt trên trán gã và vẽ thành quầng sẫm bên dưới cánh tay. Tóm lại, có lẽ gã đã được nếm mùi nhà giam và rất sợ phải lưu lại đó thêm một thời gian dài. Bởi lần này, gã quăng một mẻ lưới to: cướp ngân hàng có vũ khí và không ngại đổ máu. Gã đang quăng một mẻ lưới lớn và thời gian đang trôi thật mau. Rốt cuộc thì “quân nhân” cũng ùa vào phòng lớn, vác theo một túi đầy chặt. Hắn kêu lên với đồng bọn:

- Giờ đến lượt mày đấy, Ari, kết thúc thu hoạch đi nào. - Nghe này, Todd, ta chuồn thôi, chỗ tiền này cũng đã thừa đủ để… Nhưng gã mặc quần túi hộp không chịu nghe theo.

- Đi tìm chỗ còn lại đi, đồ con giòi! Nathan muốn tranh thủ phút chúng lơ là cảnh giác này để lại gần Candice. Tim anh đập dồn dập điên cuồng. Anh cảm thấy có trách nhiệm với cuộc đời người phụ nữ này. Khi anh đã đến gần chỗ Candice, gã tên Ari xông tới, đạp anh một cú thật lực khiến đầu anh và mạnh vào bà

- Mày, ở yên tại chỗ, hiểu chứ? Nhưng “quân nhân” chỉ mất đúng một giây để lao bổ đến trước mặt gã và bắt đầu rống lên: - Tao bảo mày đi tìm tiền cơ mà! Tao sẽ để mắt đến chúng.

Nathan bị choáng. Anh tạm hoàn hồn trước khi quẹt tay lên vòng cung lông mày. Một dòng máu chảy dọc theo thái dương và dây bẩn áo sơ mi của anh. Nếu sống sót thoát khỏi đây, anh chắc chắn sẽ mang bộ mặt sưng tấy trong nhiều ngày. Đúng lúc này, Candice ra hiệu cho anh. Anh ngẩng đầu lên. Cô nhìn anh với anh mắt lo lắng như muốn hỏi: “Ổn chứ?”. Để trấn an cô, anh gật đầu. Cô gượng cười, nhưng Nathan nhận ra vẻ mặt cô đã nhợt nhạt, hầu như tái mét.

Anh vẫn nhìn cô trong khi đột nhiên, tất cả nhòa đi trong tâm trí anh. Trong một giây, gương mặt Candice và Mallory chồng lên nhau. Anh những muốn bằng tất cả sức lực của mình tránh cho cả hai những hành vi tàn bạo này. Bỗng nhiên, đúng vào lúc không ai còn trông chờ gì vào nó nữa, một hồi còi báo động réo lên inh ỏi.

Cảm giác kinh hoàng choán lấy hai tên cướp. Ari đột ngột xuất hiện trong phòng chính, tay ôm một đống tiền. - Chuyện gì vậy, Todd? - Phải rút trước khi cớm đến! Gã “quân nhân” thốt lên.

- Mày bảo đã ngắt hệ thống báo động rồi cơ mà! Cứt thật, mày đã bảo mình sẽ không bị gì, Todd! Mồ hôi chảy thành giọt giàn giụa khắp mặt gã. Gã sợ hãi đến mức để rơi những bó tiền đang cầm trên Todd tiến lại gần khung cửa sổ trệt và nhận thấy một chiếc xe vừa bất thần phóng ngang qua cửa nhà băng.

- Chó mà, Geraldo chuồn mà không đợi chúng ta, thằng đần! - Chúng ta sẽ làm gì nếu không có xe trong tay? Ari thốt lên, vẻ hoàn toàn tuyệt vọng. Nhưng tên kia đã không còn nghe gã nói nữa. Trong nháy mắt, gã đã đeo túi to đùng lên vai, một tay chộp lấy khẩu súng trường, tay kia cầm khẩu súng lục. Gã điên cuồng đẩy cánh cửa nhà băng bước ra đúng lúc rất nhiều ôtô cảnh sát ập đến hú còi inh ỏi.

Người ta nghe thấy một cuộc đọ súng xen lẫn tiếng kêu thét. Ari, kẻ nãy giờ tần ngần chưa theo đồng bọn liền vội vã ngồi thụp xuống và đóng sập cửa lại. - Không nhúc nhích! Gã gào lên, chĩa nòng của khẩu súng 9 ly về phía nhân viên và khách hàng đang quỳ gối dưới đất.

Gã cầm vũ khí của mình như bấy víu một sự bảo hộ cuối cùng. Nathan cũng không rời mắt khỏi khẩu súng ngắn. Gã điên hung thần nãy sẽ biến bao nhiêu người thành nạn nhân của hắn?

Người ta nghe thấy một loạt súng nữa vang lên, rồi không gì nữa, cho đến khi một giọng quyền uy cảnh báo qua loa tăng âm: ANH ĐÃ BỊ BAO VY. ĐỒNG BỌN CỦA ANH ĐÃ BỊ BẮT.

HÃY BỎ VŨ KHÍ, RA KHỎI TÒA NHÀ VÀ TRÁNH GY THƯƠNG TÍCH Nhưng đó không phải là cái kẻ điên loạn định làm.

- Mày, lại đây! Điều Nathan lo sợ đã xảy ra: tên cướp lôi xềnh xệch Candice ra khỏi chỗ nấp và biến cô thành con tin. Nhưng vốn Candice không phải loại người dễ khuất phục. Sẵn sàng làm tất cả để cứu mạng con trai mình, cô giãy giụa kịch liệt và trốn được về cuối phòng trong khi Josh khóc toáng lên trong vòng tay mẹ. Ngay lúc ấy, Nathan vùng đứng dậy, chắn giữa Ari và hai mẹ con cô.

Phát cuồng lên vì hành động ngáng đường này, Ari chĩa thẳng nòng súng 9 ly của mình vào người Nathan, đúng thái dương bên trong có bộ não bấn loạn. Có lẽ hắn sẽ giết mình nhưng Candice sẽ không sao. Dù hắn có bắn mình đi nữa thì cảnh sát sẽ ập vào ngay lập tức: cô ấy sẽ không sao. Mỗi giây có vẻ như đang kéo dài đến vô tận.

Garrett đã nhầm. Mình biết lão đã nhầm. Làm gì có trật tự tiền định. Cuộc sống không thể vận hành như vậy được. Candice đã được cứu. Tôi đã thắng, Garrett ạ. Tôi đã thắng. Luật sư bị ám ảnh bởi vũ khí của Ari. Một khẩu Glock 17 Luger tự động mà người ta có thể mua với giá chưa đến năm mươi đô la trong bất kì một hội chợ vũ khí nào trên đất nước này, nơi súng ngắn bắn đĩa đã trở thành một môn thể thao quốc gia. Khuôn mặt hoàn toàn nhớn nhác, cả hai tay Ari vẫn ghì chặt báng súng. Hắn đặt ngón tay lên cò súng. Hắn không làm chủ được bản thân nữa. Hắn sắp bắn.

Nathan liếc nhìn phía cửa ra vào. Cú liếc chỉ kéo dài một phần mười giây. Nhưng ngần đó thời gian cũng đủ để anh nhìn thấy nhân viên an ninh đã tỉnh lại, đang rút khẩu súng giấu trong bao nhỏ đeo nơi bắp chân phải. Hành động đó nhanh đến nỗi Ari không nhận thấy gì hết. Nhân viên an ninh hơi nhổm dậy, tay duỗi thẳng và bắn hai phát đạn. Viên đạn đầu tiên chệch mục tiêu nhưng viên thứ hai trúng lưng tên tội phạm và làm hắn ngã xuống đất. Hai tiếng nổ gieo rắc cơn hoảng loạn ghê gớm. Mọi người bắt đầu chạy về phía lối ra trong khi cảnh sát và đội cứu thương xông vào theo hướng ngược lại và bao vây bên trong tòa nhà.

- Ra khỏi phòng! Sơ tán! Một viên cảnh sát ra lệnh. Nhưng Nathan vội lao đến cuối phòng. Một nhóm người đã tụ lại vây quanh một thân người nằm sõng soài trên mặt đất.

Luật sư tiến đến gần vòng người. Candice nằm đó trong khi Josh, khóc nấc lên vì khiếp sợ, bấu chặt lấy mẹ một cách tuyệt vọng. - Gọi cấp cứu đi! Nathan lấy hết sức bình sinh hét lên. Gọi xe cứu thương!

Viên đạn đầu tiên đã nảy thia lia trên cánh cửa đóng mở tự động của một trong những khung cửa bằng kim loại để rồi kết thúc hành trình của nó trong mạng sườn người phụ nữ trẻ giờ đang nằm giữa vũng máu. Anh cúi xuống Candice và cầm lấy tay cô. - Đừng chết! Anh thủ phục bên cô mà khẩn nài.

Khuôn mặt của Candice đã trắng bệch. Cô mở miệng định nói câu gì đó nhưng tất cả những gì thoát ra khỏi miệng cô chỉ là một dòng máu chảy dọc theo khóe môi. - Đừng chết! Anh hét lên lần nữa, khẩn cầu tất cả các thánh thần trong vũ trụ. Nhưng cô đã hồn lìa khỏi xác mất rồi. Chỉ còn lại một thân thể bất động không hề giống với người phụ nữ trẻ, mới cách đây một tiếng đồng hồ, còn đang mỉm cười rạng rỡ với đời và kể cho con trai nghe đủ thứ chuyện.

Mắt giàn giụa nước. Nathan không thể làm gì khác ngoài việc đưa tay vuốt mắt cô. Trong đám người vây quanh có một giọng hỏi: “Đó là vợ anh ta sao?” Vài phút sau, xe cứu thương tới nơi.

Luật sư ôm chặt Josh vào lòng. May sao, đứa trẻ không bị thương nhưng đang rất sốc. Nathan đi theo cáng chở Candice ra tới bên ngoài ngân hàng. Vào lúc khóa kéo của lần túi bao bằng nhôm lên đến ngang mặt của Candice, Nathan tự hỏi phải chăng tất cả đã thực sự chấm dứt với cô. Điều gì đã xảy ra vào lúc người ta chết? Sau đó có điều gì nữa không? Một phần tiếp theo? Vẫn luôn là những câu hỏi anh đã nhiều lần đặt ra sau khi mẹ và con trai anh qua đời. Lần đầu tiên kể từ một tuần qua, bầu trời được chiếu sáng bởi một vầng dương rực rỡ như New York vẫn đôi khi như vậy vào mùa đông. Không khí trong lành và được quét sạch bởi một làn gió lạnh và khô.

Trên vỉa hè, đám người vừa trải qua cơn chấn động tinh thần trong buổi sáng ghê rợn ấy an ủi lẫn nhau, và trong vòng tay của Nathan, Josh đang chìm trong tiếng nức nở thổn thức. Hoàn toàn choáng váng, luật sư có cảm giác như bị cuốn vào một cơn lốc xoáy. Những mảnh giọng đập tới tấp vào anh từ tứ phía và đôi mắt đỏ ngầu bị chói lóa trước vũ điệu của những đèn pha quay gắn trên nóc xe cảnh sát. Cánh phóng viên đã có mặt để phỏng vấn các con tin. Bị đè nặng bởi nỗi cắn rứt và mặc cảm tội lỗi. Nathan gắng hết sức để bảo vệ Josh khỏi đám đông náo động đó.

Trong khi người ta khiêng xác của tên cướp ra, một cảnh sát thuộc NYPD[17], bó chặt trong bộ cảnh phục màu xanh thẫm, đến gặp anh để hỏi vài câu. Đó là người gốc Mỹ La tinh, dáng người thấp đậm có khuôn mặt non choẹt của một thiếu niên. Viên cảnh sát bắt đầu nói nhưng Nathan không chú ý lắng nghe. Anh nhẹ nhàng lau mặt cho Josh với ống tay áo sơ mi nơi những vết máu đã trộn lẫn với nước mắt. Đó là máu của Candice. Cảm giác buồn rầu lại một lần nữa xâm chiếm lấy anh khiến anh trào nước mắt. - Chính tôi đã giết cô ấy! Tại tôi mà cô a ấy có mặt ở đây!

Cảnh sát viên tỏ ra thương cảm: - Ông đâu thể biết được, thưa ông. Tôi lấy làm tiếc. Nathan ngồi bệt dưới lòng đường, hai tay ôm đầu. Cả cơ thể anh rung lên vì những cơn co thắt. Chuyện này từ đầu chí cuối là lỗi của anh. Anh đã tự tay đẩy Candice vào chỗ chết. Nếu anh không đề nghị tặng cô khoản tiền khốn khiếp ấy, Candice sẽ không bao giờ đặt chân vào cái ngân hàng này và đã không có chuyện gì xảy ra! Anh là người duy nhất phải chịu trách nhiệm về chuỗi sự kiện nhằng nhợ quái quỷ này. Anh chỉ là một con tốt thí, được đặt vào đó tại một thời điểm chính xác để dự vào một diễn tiến vượt quá tầm kiểm soát của anh. Nhưng phải làm sao để quyết định chấp nhận một thế giới nơi sự sống và cái chết đã được ấn định rõ ràng đến thế lên mỗi số phận?

Bất ngờ anh ngỡ như nghe thấy giọng Goodrich đang lặp đi lặp lại với anh, giống như tiếng vọng: Ta không thể cưỡng lại phán quyết cuối cùng và không ai biết được giờ tận mạng của mình. Anh ngẩng nước mắt giàn giụa về phía viên cảnh sát.

Như để an ủi anh, người này lặp lại một lần nữa: - Ông đâu thể biết được..