Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rồng bay phượng múa - Chương 76

Chương 77: Thẳng thắn.

Một bạt tai này khiến Long Tam có chút sững sờ, hiển nhiên không dự đoán được nàng sẽ ra tay với hắn, nhưng hắn rất nhanh phục hồi tinh thần, thò người ra ôm lấy nàng. “Thực xin lỗi, Phượng Nhi.” Đây là câu duy nhất hiện tại hắn có thể nghĩ đến. Phượng Trữ khóc thật là thê thảm, nàng không thể nào dự đoán được nguyên lai mọi chuyện lại là như vậy, không dự đoán được nguyên lai người nàng tín nhiệm nhất yêu thương nhất lại có thể trơ mắt nhìn nàng gặp ủy khuất, trơ mắt nhìn tâm tình nàng áy náy thống khổ, thời điểm nàng vì những chuyện phát sinh trong quá khứ mà không thể làm được gì, đau khổ giãy dụa, hắn lại như người không biết chân tướng không có việc gì cùng nàng ở chung.

Hắn lại có thể giả bộ cái gì cũng không biết! Bất an của nàng, sợ hãi của nàng, với hắn mà nói không có chút ý nghĩa gì sao? Phượng Trữ ức chế không được cảm xúc, khóc khàn cả giọng, thời điểm nàng bày tỏ tâm tình với hắn, cùng hắn thổ lộ khát vọng, tại sao hắn có thể làm như không có việc gì, bình thản ung dung cùng nàng nói: “Không quan hệ, đừng lo lắng, giao cho ta.”

Hắn nói giao cho hắn, nàng tin, nàng vui vẻ cái gì cũng không để ý, kết quả cuối cùng… Nàng nghĩ đến nàng đã từng làm chuyện xấu, kỳ thật những chuyện đó không có quan hệ với nàng, áy náy của nàng, ưu khổ của nàng, sợ hãi của nàng, thống khổ của nàng, bất quá là kết quả bị nói dối lừa gạt. Phượng Trữ đẩy Long Tam ra, nhưng hắn lại ôm thật chặt, hắn gắt gao ôm nàng, vẫn nói thực xin lỗi. Phượng Trữ khóc không còn khí lực, ngồi dưới đất khóc lóc om sòm, dùng chân đá hắn, nhưng đá là đá không nổi, thật ra ở trên người hắn ấn vài cái dấu hài. “Dưới đất lạnh, cẩn thận thân mình.” Long Tam thấy nàng như vậy, tất nhiên là đau lòng, mất chút khí lực đem nàng ôm lấy đến. Phượng Trữ thở không ra hơi, giãy dụa bất động, chỉ một tập trung hô hấp. Long Tam thấy thế, sợ tới mức nhanh chóng ngồi xổm, đem nàng đặt ở trên đùi, đưa tay vỗ vỗ phía sau lưng nàng, đến khi Phượng Trữ khí thuận, lại một quyền đánh vào ngực hắn, Long Tam ngồi không xong dưới đất. Rơi vào đường cùng, chỉ đành liền ngồi như vậy ôm nàng dỗ.

Phượng Trữ thật đi ra, vẫn nhìn ở một bên, nhìn đôi này xoay đánh dây dưa, nhìn Long Tam như một nam nhân không tiền đồ trên bàn ăn nói khép nép, nước mắt của nàng ta bỗng nhiên cũng trào ra. Lúc này Long Tam đang lau nước mắt cho Phượng Trữ, lại bị Phượng Trữ cầm lấy tay cắn lên, hắn đau đến hít vào, cũng không dám tránh, Phượng Trữ cắn thật, không giống như cắn đùa bình thường. Nàng khóe mắt nhìn đến cái người gọi là Phượng Trữ thật đang hai mắt đẫm lệ nhìn bọn họ, nàng trừng mắt, hướng Phượng Trữ kia la lớn: “Nhìn cái gì vậy? Hắn là tướng công của ta, là của ta.” Phượng Trữ thật kia nghe xong lời này khóc lợi hại hơn, dung mạo giống nhau như đúc, vì sao đồ giả kia là có thể lớn tiếng tuyên cáo nàng có tướng công, mà nàng ta lại thật sự lẻ loi hiu quạnh, vô y vô dựa vào.

Phượng Trữ thấy nàng ta khóc lợi hại, lại lớn tiếng khóc theo, ôm chặt Long Tam la lên: “Là của ta, liền là của ta…” “Hảo, hảo, là của nàng, là tướng công của nàng, không phải của người khác.” Long Tam vừa muốn khóc vừa muốn cười, bàn tay còn đang đau muốn chết. “Không thích nàng ta, không thích nàng ta…” Phượng Trữ nói năng lộn xộn, cũng không biết chính mình đang nói cái gì.

“Hảo, không thích nàng ta, chỉ thích nàng.” Nàng nói cái gì hắn đều đồng ý, giờ phút này thật sự là thê tử lớn hơn trời. Long Tam ngồi ở trên đất lạnh lẽo thật lâu sau, xem Phượng Trữ làm như không hề từ chối, còn muốn ôm chặt hắn, vì thế cẩn thận đem nàng bế lên, xoay người hướng tiểu viện bọn họ đang ở đi đến. Khi đi ra ngoài hắn nháy mắt ra dấu, một hộ vệ canh giữ ở cửa gật gật đầu, chuyển vàotrong viện trông giữ Phượng Trữ thật, nhưng hiện tại Phượng Trữ thật không cần trông coi cũng sẽ không chạy, nàng ta nhìn bóng dáng Long Tam ôm Phượng Trữ giả rời đi như bảo bối, nhất thời bi thương, lại khóc không thể át, vì sao không có người nào sủng nàng ta như vậy, vì sao vốn không có người nào đối nàng ta thật tình như vậy, nàng ta mới là Phượng Trữ, nàng ta mới là Phượng Trữ thật!

Bên này Phượng Trữ cũng còn đang khóc, Long Tam ôm nàng về trong phòng, đặt ở trên giường, Phượng Trữ liền chui sâu vào trong giường, con mắt cũng không nhìn Long Tam. Vừa rồi còn ngao ngao kêu tướng công này là của ta, hiện tại trở về phòng lại giống như không muốn để ý đến hắn. Long Tam biết rõ tính tình của nàng, lập tức cũng không giận, kỳ thật cũng là không dám giận, hắn mang khăn ướt lại đây, muốn lau mặt cho nàng, kết quả lại bị Phượng Trữ hung hăng một chưởng đẩy tay hắn ra. Long Tam thét lớn một tiếng, nhìn tay của mình, chưởng kia chụp ngay ở chỗ bị thương trên tay hắn, Phượng Trữ vụng trộm liếc mắt nhìn tay hắn một cái, lại nhanh quay đầu đi chỗ khác, tự nhiên cái gì cũng không biết. Long Tam thở dài, lại nói một câu: “Thực xin lỗi.”

Phượng Trữ rõ ràng xoay người sang chỗ khác, dùng cái ót đối với hắn. Long Tam lại thở dài, ngồi ở bên giường, đối với phía sau lưng của nàng nói: “Ta biết ta làm là không đúng, nàng giận ta cũng chịu. Nhưng, Phượng Nhi, tâm ta đối với nàng nàng cũng hiểu được, trừ bỏ giấu diếm nàng chuyện này, ta đối đãi nàng như thế nào, nàng cũng biết. Thời gian lâu như vậy, ta cũng luôn luôn do dự giãy dụa, muốn đem sự tình nói cho nàng, nhưng nếu nói ra, nàng bỏ ta mà đi, ta nên làm cái gì bây giờ? Ta cũng rất sợ hãi.” Phượng Trữ nghe đến đó, thân mình giật giật, Long Tam thấy thế nhịn không được lặng lẽ đưa tay xoa xoa đầu nàng, kết quả bị Phượng Trữ xoay người lại dùng sức bóp tay hắn, lại nhanh chóng xoay người lại không nhìn hắn.

Tay Long Tam cứng ở giữa không trung, cuối cùng ngượng ngùng thu trở về, lại tiếp theo nói: “Ta lúc trước rốt cục hạ quyết tâm muốn cùng nàng thẳng thắn, nhưng không nghĩ tới nàng lại vụng trộm chạy tới kỹ viện đòi lại bạc, lời nói của ta, nàng cũng chưa nghe. Sau lần đó, ta liền không có dũng khí, bởi vậy cứ kéo dài kéo dài…” Hắn nói tới đây ngừng lại, Phượng Trữ tĩnh lặng không nhúc nhích, hoàn toàn không cho hắn phản ứng. Long Tam thở dài: “Ta đem những ta biết đều nói cho nàng, nàng chớ lại tự giận mình đi.” Phượng Trữ không nói lời nào, Long Tam vì thế bắt đầu nói: “Từ lúc nàng nhớ ra tên sát thủ mặt dài, ta liền luôn luôn tra xét, nguyên lai hắn là người Tuyệt Hồn Lâu, kêu là Lô Duyên. Thời điểm ta cùng với nàng cùng Bảo Nhi ở Phú Dương Thành, thu được tin tức, nói có người Tuyệt Hồn Lâu ở Cửu Giang Huyện bị hại, ta nghĩ tới chuyện Lô Duyên bị giết, vì thế liền đi qua điều tra. Ở nơi đó, ta gặp đại sư huynh của nàng, Niệm Nhất.”

Phượng Trữ thân mình vừa động, nhưng nhịn xuống không xoay người nhìn hắn, Long Tam nhếch miệng, tiếp tục nói: “Cái thời điểm kia, chính là đoán, còn chưa có thể xác định, chính là cách nói của Niệm Nhất cùng sự tình có chút trùng hợp, cho nên ta liền nổi lên lòng nghi ngờ, ta hoài nghi nàng không phải là Phượng Trữ thật.” “Hắn đã nói cái gì?” Phượng Trữ cuối cùng mở miệng hỏi. “Hắn nói, hắn giết sát thủ Tuyệt Hồn Lâu, là vì báo thù cho sư muội của hắn, sư muội của hắn rời Hạ Quốc, đến Tiêu Quốc làm gia sự, nhưng thật lâu chưa về, cũng không có tin tức, vì thế hắn đi tìm kiếm, phát hiện sư muội của hắn bị sát thủ Lô Duyên của Tuyệt Hồn Lâu đánh rớt vào sông hàn, chết không thấy xác.”

Phượng Trữ xoay người lại, lộ ra nước mắt chưa khô, hai con mắt khóc sưng lên, Long Tam đau lòng đưa tay muốn sờ, nàng lại nhanh lùi vào sâu hơn. Long Tam thấy thế ngừng tay, tiếp tục nói: “Sau đó, chúng ta cùng cha nàng cùng đi tầm bảo, nàng bị ám sát, dùng là độc đến từ Hạ Quốc, ta liền tra xét, kẻ sai khiến sau lưng, là Kiều Lỵ, cũng chính là nương Phượng Trữ. Ta hoài nghi hai người là chị em song sinh, mà Kiều Lỵ không phải là mẹ ruột của hai người, vì thế ta liền sử kế, giả ý Hạ Quốc bên kia có người đem nàng cướp đi, lưu lại một tờ giấy, trên tờ giấy dùng Hạ văn viết ‘Nữ nhi ta mang đi ‘, lần này, cha nàng quả nhiên nhượng bộ, vì cứu nàng, kể hết những chuyện cũ của ông ta cho ta nghe.” Phượng Trữ nghe đến mê mẩn, không khỏi hướng Long Tam đến gần một chút, Long Tam tiếp theo nói: “Cha nàng năm đó vì truy tra chân tướng tổ phụ nàng bị hại, từng đi Hạ Quốc, ở nơi đó, một nữ tử tên là Kiều Linh cứu ông ta, bọn họ yêu nhau rồi thành thân, nhưng cha nàng một lòng muốn báo gia cừu, liền trở về Tiêu Quốc, Kiều Linh không muốn, hai người liền nổi lên xung đột, cha nàng bỏ lại nàng một mình trở về, nhưng không nghĩ tới, Kiều Linh thời điểm kia đang có bầu, đối này cha nàng cũng chết tâm. Sau qua đã hơn một năm, Kiều Lỵ mang theo Phượng Trữ tới tìm cha nàng, bà ta là muội muội của Kiều Linh, cùng cha nàng cũng có quen biết. Bà ta nói Kiều Linh từ khi cha nàng đi rồi, cảm xúc liền thật không tốt, sinh đứa nhỏ xong, bệnh cũng vẫn không tốt, vừa oán chính mình lại oán cha nàng, cuối cùng rốt cục sinh tử niệm, liền đem đứa nhỏ giao cho muội muội Kiều Lỵ nuôi nấng, chính mình một phen hỏa thiêu nhà, tự sát.” Phượng Trữ nghe được há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc. Long Tam thấy nàng không hề phát giận, liền nhân cơ hội dùng khăn nhẹ nhàng xoa xoa mặt cho nàng, Phượng Trữ không quản này đó, vội vã hỏi: “Vậy sau đó thì sao? Bà ấy đã chết sao?”

Long Tam xoa xoa tóc của nàng, đáp: “Kiều Lỵ nói là đã chết, cho nên cha nàng liền giữ bà ta cùng đứa nhỏ ở bên người. Kiều Lỵ kia một bên chiếu cố đứa nhỏ, một bên nhúng tay giải quyết chuyện khó khăn giúp cha nàng, dần dần cha nàng đối bà ta ỷ lại cùng tín nhiệm, thế là bọn họ thành thân.” “Ta đây đâu? Ta là chuyện gì xảy ra?” “Cụ thể, ta cũng không rõ lắm, chính là đoán nhớ ngày đó nương nàng cũng không phải tìm chết, ta đã thử Kiều Lỵ, bà ta rất là chột dạ, hơn nữa nếu như nương nàng thật sự là đem đứa nhỏ phó thác cho bà ta, vì sao bà ta chỉ mang đi một đứa?”

Phượng Trữ nắm chặt quyền, chỉ cảm thấy đầu từng đợt đau, nàng bỗng nhiên dùng sức lắc đầu của mình: “Vì sao ta nghĩ không ra, ta một chút ấn tượng cũng không có, nếu là ta trở về làm gia sự, chắc chắn là biết nguyên do phương diện này, vì sao ta nghĩ không ra, vì sao nghĩ không ra…” Long Tam cả kinh, vội vàng cầm lấy tay nàng: “Phượng Nhi, đừng như vậy, nàng không nhớ ra việc cũng không phải là ngày một ngày hai.” “Điều này sao là ngày một ngày hai, này đều đã nhiều năm, tại sao vẫn là ngày một ngày hai?” Phượng Trữ hung tợn rống Long Tam, hiện tại tất cả tức giận đều hướng trên người hắn phát tiết, quản nó có phải có liên quan đến hắn hay không.

“Hảo, hảo, là ta sai lầm rồi, không phải là ngày một ngày hai, nhưng là sốt ruột cũng không có thể dùng a.” Phượng Trữ lại trừng hắn: “Chàng nói, chàng còn biết cái gì?” “Về thân thế của nàng, ta chỉ biết những chuyện đó, ta phái người đi Hạ Quốc tra qua, nhưng là tra không ra Kiều Linh này, trận hỏa hoạn năm đó quả thật là đem hết thảy đều cháy sạch sẽ.

“Ta đây vì sao còn sống?” “Ta không biết, ta chỉ biết sư phụ nàng thu dưỡng sáu cô nhi làm đồ đệ, nàng đứng hàng thứ năm, tên của nàng là Hiểu Ngũ.” “Hiểu Ngũ?” Phượng Trữ thì thào lặp lại : “Ta gọi là Hiểu Ngũ?” Trong đầu của nàng, đối xưng hô này thật là một chút ấn tượng cũng không có. Nàng khẽ cắn môi, chịu đựng xúc động trong đầu.

Long Tam nhìn nàng, đau lòng lại khổ sở, lại nói một câu: “Thực xin lỗi.” Hiểu Ngũ trừng mắt nhìn hắn, trừng mắt trừng mắt, nước mắt lại bừng lên: “Kẻ đại lừa đảo, chàng là kẻ đại lừa đảo!” Long Tam hốc mắt cũng đỏ, đưa tay chùi nước mắt của nàng, gian nan nói: “Còn có một việc, cũng là nguyên nhân vì sao ta vẫn gạt nàng.”

Hiểu Ngũ nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp, Long Tam lại thấp đầu, không dám lại nhìn ánh mắt của nàng, tay hắn có chút đau, nắm quyền dùng sức để sự cổ vũ, trầm mặc thật lâu sau rốt cục nói: “Đại sư huynh của nàng, Niệm Nhất, hắn nói, hắn nói…” “Hắn nói cái gì?” “Hắn nói, sư muội Hiểu Ngũ của hắn cùng hắn là thanh mai trúc mã, đợi khi nàng xong xuôi gia sự trở về, hắn liền tỏ rõ tâm ý cho nàng hiểu.” Long Tam ngạnh thanh âm, mu bàn tay nổi gân xanh bởi vì bàn tay dùng sức nắm tay mà hiện ra đến, hắn không có nghe thấy Phượng Nhi của hắn có đáp lại, nhưng hắn vẫn là nói tiếp, chân tướng này, là hắn thiếu nàng.”Niệm Nhất nói, hắn cùng với Hiểu Ngũ rất tốt, tâm của hắn, tuy rằng chưa nói, nhưng nàng nhất định là cũng hiểu…”

Thanh âm Long Tam càng nói càng nhỏ giọng, hắn thấp đầu hơn nửa ngày, rốt cục cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn nàng: “Chuyện ti bỉ nhất ta đã làm trong cuộc đời này, đó là chuyện này. Ta lo nàng cũng thực cảm nhận như thế… Ta… hoành đao đoạt ái…” Hiểu Ngũ hoàn toàn ngốc ở đương trường, không biết nên phản ứng như thế nào mới tốt, nàng nhìn ánh mắt Long Tam lộ ra thống khổ khẩn cầu, chỉ cảm thấy tâm giống bị một cái tay vô hình bóp chặt, hắn đang sợ hãi, trong ánh mắt của hắn thậm chí ẩn ẩn phiếm thủy quang, đó là, lệ? Đây là lần đầu tiên Hiểu Ngũ thấy bộ dáng Long Tam rơi nước mắt, Long Tam gia phong lưu phóng khoáng cư nhiên cũng sẽ có lệ nam nhi, đơn giản là vì hắn hoành đao đoạt ái.

“Nàng đừng hận ta, Phượng Nhi!”.