Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rừng hổ phách - Chương 1

Trước khi tất cả bắt đầu.

Mẹ kể rằng, khi tôi mười bốn tháng, bà nội đưa tôi đi chơi công viên. Tôi chạy ra phần đường dành cho xe, thấy xe chạy đến, bà chạy theo gọi nhưng tôi không nghe thấy, mặc cho chiếc xe bấm còi inh ỏi tôi vẫn cứ tiếp tục chạy. Bà cuống lên, khó khăn lắm mới lôi được tôi vào bên đường, tôi lại tưởng là bà đùa với mình, nên ôm lấy bà cười khanh khách. Khi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói hai tai của tôi bị mất thính lực, rất khó chữa. Kết luận ấy của bác sĩ khiến cả nhà tôi như từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Năm bốn tuổi, tôi theo mẹ tới miếu Phu Tử[1] xem hội hoa đăng, người đông như kiến, mặc dù mẹ đã nắm tay tôi rất chặt, nhưng tôi vẫn tuột khỏi tay mẹ. Sau khi phát hiện ra, mẹ hớt hải chạy tìm tôi dọc theo con đường mà hai mẹ con đã đi qua… Cuối cùng thì mẹ cũng tìm thấy tôi ở trước cửa hàng McDonald’s. Mẹ kể rằng, hồi ấy tuy tôi còn rất bé nhưng đã biết ngồi yên một chỗ để chờ mẹ đến đón. Khi lớn lên, tôi nghĩ, nếu tai tôi nghe được, thì chắc hẳn tôi đã nghe được tiếng gọi đầy lo lắng của mẹ, và sẽ không khiến mẹ lo đến thế…

[1] Miếu Phu Tử: Tức miếu thờ Khổng Tử. Mẹ tôi rất tin tưởng rằng, tuy không nghe được, nhưng đầu óc của con gái bà rất tốt. Mẹ bắt đầu dạy chữ cho tôi khi tôi hai tuổi, rồi đưa tôi đến học một trường mẫu giáo bình thường. Mẹ dạy tôi nói, dạy rất nhiều lần, nhưng tôi không thể phát âm chính xác được. Vì tôi, mẹ đã mua một chiếc máy trợ thính rất đắt tiền vào thời điểm đó.

Chiếc máy trợ thính trở thành cầu nối duy nhất giữa tôi với thế giới có âm thanh. Tôi đã nghe được giọng nói hơi khàn khàn của mẹ. Sau mấy tháng luyện tập, cuối cùng tôi cũng đã có thể phát âm được những câu hoàn chỉnh. Khi nói được, tôi cất tiếng gọi ông, gọi bà, khiến ông bà tôi đều bật khóc và cứ ôm chặt lấy tôi. Tôi hiểu vì sao họ khóc. Trong một giờ học ngữ văn ở trường mẫu giáo, bỗng nhiên cô giáo bảo tôi ngồi xuống phía dưới cùng, các bạn ngồi thành hai hàng bên cạnh tôi, họ lần lượt đi tới bên cạnh cô giáo, chỉ trỏ vào tôi, tôi không biết họ đã nói những gì, họ còn dùng súng nước phun vào tôi. Lúc đó, hai tay tôi giữ chặt lấy chiếc máy trợ thính, máy trợ thính không thể tiếp xúc với nước được, tôi biết nó rất đắt, vì thế người tôi ướt đẫm nước.

Cảm giác buồn tủi và oán ghét các bạn phút chốc tràn ngập lòng tôi, nó cũng khiến tôi hiểu rằng, tôi khác với các bạn, chỉ cần tôi mạnh mẽ thì họ sẽ không dám làm gì tôi nữa. Thế là tôi xé sách, cướp đồ của bạn học, và tỏ ra rất hung dữ với họ. Khi cô giáo phê bình, tôi tắt máy trợ thính và nhìn xuống đất, không nói một lời nào. Cô giáo không biết phải làm gì với tôi, đành để mặc. Khi mẹ đến đón tôi, cô đã nói hết với mẹ. Trên đường về nhà, mẹ đã đánh tôi, tôi không khóc và cũng không kêu, nỗi căm ghét đối với cô giáo càng được nhân lên. Sau đó, một hôm, tôi cào rách mặt một bạn nữ trong lớp, cô giáo lôi tôi đến trước mặt bạn ấy và bảo tôi phải xin lỗi. Tôi nhìn khuôn mặt nhoèn nhoẹt vì nước của bạn đó, cười thành tiếng. Cô giáo tức quá, đánh vào mông tôi, tôi kêu lên vì đau, rồi sau đó lao vào cào cấu cô giáo.

Khi mẹ đến đón tôi, tôi òa lên khóc nức nở, rồi ôm chặt lấy mẹ không chịu buông ra. Mẹ của người bạn bị tôi cào mặt tìm đến để hỏi tội tôi, nhưng mẹ không hề mắng mỏ mà chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng và bồi thường tiền thuốc men cho cô bạn kia. Về đến nhà, tôi ngồi chơi, một lúc sau, tôi ngẩng đầu lên thì thấy mẹ đang nhìn tôi với đôi mắt chứa chan lệ. Sau đó, không có bạn nào trong lớp mẫu giáo muốn chơi với tôi nữa. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là cô độc. Tôi không xé sách vở hay cướp đồ của các bạn nữa, nhưng mỗi lần cô giáo gọi, tôi đều giả bộ như không nghe thấy, cứ một mình ngồi chơi với đám đồ chơi. Cô giáo không kiên nhẫn được nữa đi đến bên cạnh, túm lấy tôi. Tôi kêu lên giận dữ và nhe răng ra định cắn khiến cô giáo sợ, lùi về sau mấy bước. Tôi đắc ý, cúi đầu xuống tiếp tục chơi với đồ chơi của tôi. Không lâu sau, mẹ đưa tôi đến lớp phục hồi chức năng của Trường Câm Điếc Nam Kinh. Tôi phát hiện ra rằng, các bạn ở đây cũng đeo máy trợ thính như tôi, họ cười và làm động tác “chào bạn” với tôi. Cảm giác cô độc và sợ hãi trong lòng tôi tạm thời được xua tan, nên chỉ một lát sau tôi đã ngồi xuống cùng chơi với họ. Mẹ tôi đã nở nụ cười hạnh phúc mà đã lâu rồi tôi không được nhìn thấy. Ở trường, tôi biết nói và rất thích đọc sách, cô giáo rất quý tôi, các bạn cũng rất tốt với tôi, tôi đã trải qua những năm tháng tiểu học rất vui và khó quên.

Điều khiến tôi thấy tự hào là tôi luôn có một tình bạn vững bền trong suốt gần hai chục năm trời – thứ mà những người bình thường không sao có được. Ở đó, tôi rất cảm ơn các bạn học cũ vì khi tôi vui họ đã chia sẻ niềm vui được nhân lên, và khi tôi buồn họ cũng san sẻ để nỗi buồn còn lại ít nhất. Họ đã cùng tôi đi qua chặng đường gần hai chục mùa xuân, hạ, thu, đông. Hồi học trung học, tôi tình cờ thấy Tiên Tiên[2] trong hiệu sách, bìa rất đẹp đã thu hút tôi, thế là lần đầu tiên tôi mua nó. Trong Tiên Tiên, tôi đã được biết đến chị Mười Bốn[3] . Sau đó, ý nghĩ mời chị ấy viết một câu chuyện cho những bé gái bị điếc đột nhiên lóe lên trong đầu tôi khi tôi đọc xong cuốn Trúc mã không thanh mai của chị. [2] Tiên Tiên: Tên khác của tạp chí Cinderella – tạp chí chuyên đăng truyện ngôn tình (nhiều kì) của Trung Quốc – đơn vị xuất bản của cuốn Rừng hổ phách này.

[3] Chị Mười Bốn: Tức Thập Tứ Khuyết – tác giả Rừng hổ phách. Tôi viết ý tưởng đó lên tấm phiếu điều tra và gửi về Ban biên tập, nhưng không hi vọng nhiều lắm. Không ngờ, ít lâu sau, tôi đã thấy những lời đó của tôi xuất hiện trên Tiên Tiên. Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng, nỗi vui mừng lập tức nhấn chìm tôi, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy đôi chút lo lắng, liệu chị Mười Bốn có viết không? Chị ấy có cảm nhận được những biến cố trong lòng của những cô bé bị điếc như tôi không?! Trong Rừng hổ phách, chị ấy đã viết rất sống động, mỗi một niềm vui, nỗi buồn của Tô Ngu và cả diễn biến tâm lý phong phú của cô, khiến tôi mấy lần quên mất rằng Tô Ngu là một người điếc.

Người điếc, tuy tai điếc nhưng lòng không điếc. Họ cũng cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ, sự quan tâm, yêu quý của cô giáo, tình cảm mến yêu của bạn bè, nỗi buồn với các mức độ khác nhau, nỗi sợ hãi trước bóng tối, nỗi đau khổ do sự cô đơn mang lại…như những người bình thường khác. Mong rằng, tất cả những cô bé không nghe thấy và cả những cô bé nghe thấy đều được hạnh phúc. Lời tựa

Để tình yêu nghe thấy. Đó là hi vọng và tâm nguyện ban đầu của tôi khi viết Rừng hổ phách, và cũng là cảm ngộ lớn nhất của tôi có được nhờ lần viết ấy. Năm 2009, khi Họa quốc liên tục được đăng tải trên Tiên Tiên, có một độc giả tên Ngu Xuyến đã điền vào phiếu điều tra của Ban biên tập một câu hỏi rằng, liệu tôi có thể viết một câu chuyện và một nhân vật nữ bị điếc không, bởi vì cô ấy là một cô gái bị điếc bẩm sinh.

Thật khó có thể diễn tả được tâm trạng của tôi khi biên tập viên Bình Bình chuyển câu hỏi ấy cho tôi qua QQ, chỉ nhớ rằng có một câu cứ vang lên trong đầu tôi: “Văn tự, là một thứ vô cùng tuyệt vời…”, cho dù mất khả năng truyền đạt bằng âm thanh, nhưng thông qua những con chữ, tôi vẫn có thể kết nối với Ngu Xuyến. Sợi dây kết nối ấy vừa hiếm hoi lại vừa vô cùng quý giá. Cho nên, kể từ lúc đó, câu chuyện có liên quan đến Tiểu Ngu bắt đầu được thai nghén trong đầu tôi.

Cuối năm 2010, sau khi viết xong Họa quốc (tập 1), thì trong đầu tôi Rừng hổ phách đã như một hạt giống, dần dần nảy mầm, sau đó vươn cao và lớn lên, mỗi ngày một rõ ràng. Tháng Bảy, tôi gửi cho Bình Bình một bản đề cương về Rừng hổ phách, và trong thời tiết không thể nóng hơn của mấy tháng cuối năm, chúng tôi đã gặp mặt trong quán cà phê, từng nhân vật, từng tình tiết cứ thế dần dần hình thành và hoàn thiện. Có thể nói, Rừng hổ phách bây giờ so với ý tưởng ban đầu của tôi đã hoàn toàn khác, nhưng càng tới gần hơn với chủ đề mà tôi muốn thể hiện – Niềm vui. Tìm niềm vui trong mỗi chi tiết của cuộc sống, cảm nhận sự ấm áp của tình người trong mối quan hệ giữa người với người. Từ xưa đến nay, chưa bao giờ có một cuộc đời thuận buồn xuôi gió, cũng chưa bao giờ có một cuộc sống trọn vẹn toàn niềm vui. Nhưng, chỉ cần có một trái tim kiên cường và ấm áp, thì nhất định sẽ trở thành một cô gái “may mắn”.

Bạn, có may mắn không? Đáp án là: Có. Chỉ cần bạn hãy luôn nở nụ cười cho dù gặp bất cứ chuyện gì. Vì tình yêu là thứ đích thực mà trái tim có thể nghe thấy!

Hi vọng Tiểu Ngu trong hiện thực và các độc giả cùng tuổi với Tiểu Ngu sẽ có những năm tháng thời đại học tươi đẹp nhất để đến với tương lai tươi sáng và rực rỡ. Chúc mọi người luôn có một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ và ấm áp. Thập Tứ Khuyết của các bạn

Ngày 10 tháng 4 năm 2011. Mở đầu Nó tồn tại

Ở nơi không nhìn thấy Bằng những khoảnh khắc thời gian Chứng kiến những đổi thay dâu bể.

Nó tồn tại Bằng những lời thề không nghe thấy tiếng Nối liền hơi thở

Lặng lẽ viết lên niềm Hi vọng. Nó tồn tại Là bài thơ dưới ngòi bút của thi nhân lãng mạn,

Là nụ cười trong ống kính của nhiếp ảnh gia, Ngưng đọng trong khoảnh khắc. Lời giao kết chở che xưa ấy,

Thì ra đã kéo dài trong rất nhiều tháng năm. Mang tất cả những xúc cảm trong cuộc đời, hòa với yêu và hận, hòa với nhựa của cây, đậy nắp chặt, ngàn năm sau, lấy nó ra, nó sẽ thành hổ phách. Chuyện của cô và anh đã kéo dài đúng mười năm tròn.

Năm mười sáu tuổi, cô học sau anh một khóa. Cô đứng ngoài sân bóng chuyền, lặng lẽ ngắm nhìn anh. Sau một đường bóng ăn ba điểm rất đẹp mắt, cả sân vỗ tay hoan hô, một chị khóa trên xinh đẹp bước tới đưa cho anh chiếc khăn mặt và chai nước khoáng. Còn cô, chỉ có thể lựa chọn cúi đầu, lặng lẽ rời đi. Bóng cô đổ dài dưới ánh nắng chiều, cô cứ đi mãi đi mãi, thế rồi không biết từ lúc nào, bên cạnh cô có thêm một chiếc bóng, nó dần dần hiện rõ thành hình dáng của một thiếu niên.

Mấy năm sau, cô tốt nghiệp, lần đầu tiên đến công ty làm việc, cô phát hiện ra sếp của mình chính là người học khóa trên mà cô thầm ngưỡng mộ năm nào. Sự trùng phùng của số phận thường khiến người ta ngạc nhiên và vui mừng, vì công việc mà họ nhanh chóng trở nên thân thiết với nhau. Một hôm, cô cầm cặp tài liệu đến phòng làm việc của anh để xin chữ kí, khi mở cửa ra, cô đã nhìn thấy chị học khóa trên – người đã từng đưa chai nước cho anh năm xưa – đang vội vã buông anh ra.

Tình huống thật khó xử. Cô vội vàng xin lỗi, rồi hốt hoảng chạy đến phòng uống trà, vừa cúi đầu xuống thì những giọt nước mắt buồn tủi cứ thế tuôn trào. Số phận không cho cô và anh có cơ hội ở bên nhau. Một bàn tay thon dài mà chỉ ở tuổi thiếu niên mới có được bỗng chìa ra, đưa cho cô chiếc khăn mùi xoa, cô đón lấy, rồi quay đầu lại, nhưng chẳng nhìn thấy ai. Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua như vậy. Cô trở thành trợ thủ đắc lực của anh, càng ngày giữa hai người càng như có thỏa thuận ngầm.

Một hôm, anh hẹn cô đi ăn cơm, khi tới nơi, cô thấy một bó hoa hồng đỏ rực. Trong bó hoa còn có cả một hộp chocolate. Cô sửng sốt ngẩng đầu lên, thì thấy anh đang nhìn cô với ánh mắt rất ấm áp – đúng như những điều cô đã tưởng tượng trong rất nhiều giấc mơ. Cô nhận bó hoa hồng, vui sướng chạy đến ôm chầm lấy anh. Trên tấm cửa kính bên cạnh, bỗng hiện lên một khuôn mặt thiếu niên. Thiếu niên ấy có đôi mắt rất đẹp, đen láy, tựa như mọi ánh sáng của tất cả những vì sao đều ngưng đọng lại trong đôi mắt ấy. Người thiếu niên đã nhìn anh chàng khóa trên ôm cô bằng đôi mắt ấy. Chỉ một ánh mắt thôi, nhưng đã nói thay cho muôn ngàn lời.

Người con gái đang say đắm với tình yêu thường trở nên xinh đẹp lạ thường. Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất của cô. Mãi cho tới một ngày, khi đang đi dạo trên đường phố, cô bỗng vô tình phát hiện ra anh và cô gái học khóa trên đang ở trong quán cà phê, họ lặng lẽ nhìn nhau. Thì ra, họ vẫn còn liên hệ với nhau. Mặt cô thoắt nhiên biến sắc, cô chạy như bay về nhà, trùm kín chăn và khóc nức nở. Có ai đó đẩy cửa bước vào, cô tưởng đó là anh, nhưng không ngờ khi ngẩng đầu lên thì trông thấy một thiếu niên. Người thiếu niên ấy nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng.

Lúc đó, cô mới nhớ ra, mình đã quen với người thiếu niên ấy từ lâu lắm rồi, lâu tới mức cô cũng không biết người ấy xuất hiện trong cuộc đời của cô bắt đầu từ khi nào. Khi cô buồn, cô đơn cần được yêu thương thì người ấy lại xuất hiện và ở bên cạnh. Nhưng, người ấy…là ai nhỉ? Lúc đó, anh cũng vừa chạy tới, bồn chồn bấm chuông bên ngoài. Người thiếu niên định ra mở cửa thì bị cô giữ chặt tay lại rồi ôm chầm lấy, như thể ôm lấy chỗ dựa cuối cùng. Suốt ba ngày ba đêm cô không ra khỏi cửa.

Người thiếu niên cho cô uống nước, ăn cơm, cô gối đầu vào cánh tay cậu, và dần thiếp đi. Nhưng khi cô tỉnh dậy thì không thấy người ấy đâu nữa! Cô tìm khắp mọi ngóc ngách trong nhà, lật tìm tất cả mọi danh sách liên lạc, nhưng vẫn không tìm thấy. Lúc đó, cô mới nhớ ra rằng dù đã quen với người ấy từ lâu lắm rồi, nhưng cô vẫn không biết tên cậu là gì. Đúng lúc đó, tấm cửa kính của cửa sổ phòng khách bị đập vỡ, anh trèo qua cửa sổ vào nhà, khuôn mặt anh rất tiều tụy. Anh quỳ một chân xuống đất và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp màu đỏ, rồi từ từ mở nắp. Bên trong hộp là một chiếc nhẫn, mặt đá kim cương trên chiếc nhẫn tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Anh đã cầu hôn cô để thề rằng mình luôn chung thủy với cô. Cô suy nghĩ suốt một đêm.

Khi mặt trời thức dậy, cô vẫn phủ phục trên bàn. Cô nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn chiếc hộp màu đỏ trên bàn, một dòng nước mắt ứa ra. Dù thế nào, cô cũng lựa chọn tin tưởng vào tình yêu, tin tưởng vào anh – người cô đã yêu suốt mười năm trời. Trong lễ đường, cô mặc một bộ váy cưới màu trắng, chầm chậm đi về phía chú rể trong tiếng chúc phúc của mọi người. Kết thúc nghi lễ, cha cố mỉm cười ra hiệu cho chú rể trao nhẫn cho cô dâu, sau đó chú rể đón lấy chiếc hộp của phù rể đưa tới. Khi ánh kim cương trên chiếc nhẫn tỏa ra, thì khuôn mặt của người thiếu niên cũng đồng thời hiện lên. Vài giây sau đó, người thiếu niên đã bay ra khỏi lễ đường, nhìn cặp vợ chồng hôn nhau, khẽ mỉm cười.

Trong bóng đêm đen, đôi vợ chồng mới cưới đang ngủ say. Người thiếu niên ngồi bên cửa sổ, đưa mắt nhìn cô dâu, rồi sau đó toàn thân như chìm vào làn nước, dần dần tan biến thành hư vô, trong lúc đó, chiếc nhẫn trên bàn tay của cô dâu tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Một giọng nói đàn ông rất đỗi dịu dàng: “Ta là thần hộ mệnh hóa thân từ những giấc mơ tình yêu của Em, ta là tình yêu, là hạnh phúc, là SEASON mãi mãi của Em.”

Trên màn hình. Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, hội tụ từng tia sáng nhỏ, và dần dần hợp lại thành một từ: SEASON. Quảng cáo kết thúc.

Tô Hòa ngồi trên sa lông, đôi mắt sáng long lanh: - Tuyệt quá! Tuyệt quá! Mười sáu giây hình ảnh mà chỉ có một lời minh họa, nhưng lại khiến người ta xúc động đến thế là cùng! SEASON đúng là tuyệt quá! Không thẹn là Quý Thị bậc nhất trong nghề! Cô em họ thân mến của tôi, Tiểu Ngu. Nói rồi cô đầy đẩy cô gái đang ngồi cùng xem tivi với mình, khi xác định chắc chắn là đối phương đang nhìn mình, cô mới dùng bàn tay ra hiệu với vẻ chưa mấy thuần thục: “Em, nhất định phải thi vào S.S. Em, nhất định phải trở thành một nhà thiết kế của Quý Thị! Còn nữa, em nhất định phải tìm hiểu bằng được xem người đóng “Thần hộ mệnh” bí hiểm đó là ai!”. Cô gái bé nhỏ ngước mặt lên. Giữa mái tóc dài lòa xòa như dòng thác đổ xuống là một khuôn mặt nhỏ xinh, với làn da rất trắng, đôi mắt đen láy như hai giọt thủy tinh đen trong lòng suối, trong veo.

Trước vẻ nôn nóng của bà chị họ, thiếu nữ khẽ mỉm cười, dùng ngôn ngữ bàn tay trả lời: “Vâng ạ”. Tô Hòa tỏ ý không vừa lòng, ấn bàn tay cô xuống, nói: - Khoan đã, đã nói rồi, khi nói chuyện với chị, em nhất định phải nói bằng lời. Phải nói bằng lời, ok?

Thiếu nữ “vâng” một tiếng, rồi mở miệng nói, mỗi một từ phát âm đều rất chậm, cứng, nhưng cũng khiến người nghe thấy rất cảm động: - Em, sẽ, cố, gắng. - Nhất định rồi, cố gắng nhé! Liệu có thể tìm hiểu được xem thân phận thực sự của chàng thiếu niên đẹp trai bí hiểm đó không? Vì chuyện này có liên quan trực tiếp đến việc chị em – tức là chị đây, liệu có bị cho thôi việc không, em hiểu chứ? Nhớ nhé, chuyện đó quan trọng lắm đấy!

Tô Hòa đứng dậy, đi về phía trước chiếc tivi, rồi quay mặt lại phía cô em họ, dùng tay diễn đạt một câu: “Vì thế, đi thi – sau đó trúng tuyển – trở thành học sinh mới xuất sắc nhất của S.S nhé!” Lúc đó, cả Tô Hòa và Tô Ngu đều không nghĩ đến một điều. Chỉ một câu nói ấy thôi, kể từ đó bắt đầu một chuyện cổ tích tuyệt vời trong cuộc sống của hai chị em.

Màn thứ nhất Anh là ai? Một ngày nọ tháng nọ năm nọ

Lời tiên đoán thần kì trong chiếc gương ma quỷ, Hiện lên trong con bài số phận Trái đất sẽ nứt đôi

Thế giới sẽ bị hủy diệt Nếu muốn cứu lấy tất cả Thì sẽ phải đi bộ trong rất nhiều đêm

Mới có thể gặp được một cách thần kì Trong đôi mắt của nữ thần Echo.