Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rừng hổ phách - Chương 19

Hồi 18.

Có thứ gì đó đã tan chảy, có thứ gì đó đã đổ vỡ, Giống như sự trưởng thành phải xé nát tim gan kia, Cuối cùng cũng đều phát hiện ra, tất cả chỉ là một bi kịch.

*** Chín giờ sáng chủ nhật. Ở thành phố E dĩ nhiên là ánh nắng rực rỡ, nhưng thành phố B thì sắc trời lại u ám. Tô Ngu dậy hơi muộn, lúc cô hớt hơ hớt hải chạy đến nhà Hạ Ly thì đã không thấy anh ta đâu cả. Có điều, cả bốn chiếc bình đều đã được đổ đầy nước xếp thẳng hàng trên bậc thềm. Có lẽ là chủ nhân đang định ra tưới hoa nhưng thấy trời sắp mưa nên đã từ bỏ ý định.

Nhưng nếu không tưới hoa thì lúc này Hạ Ly đi đâu? Tô Ngu đi tìm một vòng quanh sân không thấy liền đi vào trong ngôi nhà sơn trắng tiếp tục tìm kiếm. Bỗng nhiên cô nhận thấy có vấn đề: Ngôi nhà đẹp lộng lẫy này nhìn qua có vẻ như không có bất kì điều gì khác thường, nhưng nếu quan sát kĩ lưỡng thì sẽ phát hiện ra rằng… Nó không có phòng khách. Vừa bước vào cửa là đến ngay một hành lang dài hun hút, bên cạnh hành lang là một khoảng không đi sâu xuống lòng đất, trên tay vịn hành lang quấn vải gai, vốn được thiết kế tỉ mỉ dành riêng cho mèo, đồng thời cũng thể hiện rõ một sự thật.

Khách đến nhà không nên vịn tay vào đó. Căn phòng hình vuông nửa chìm nửa nổi, phía bên trái thông sang cửa phòng làm việc, phía bên phải là nhà bếp cũng không có chiếc bàn ăn bốn chỗ ngồi theo lẽ thông thường, mà chỉ có một chiếc bàn vuông rất nhỏ dựa sát vào tường. Nếu lí giải nó được thiết kế dành riêng cho một cặp tình nhân, thì xem ra không hợp lí bằng cách giải thích rằng, thực ra nó chỉ đơn giản là thiết kế dành cho một người ngồi ăn. Chắc chắn nếu không phải là trước đây từng có một dạo mẹ Hạ Ly đến ở thì có lẽ một trong hai chiếc ghế ăn cũng đã bị bỏ đi rồi.

Trong ống đũa có một bộ dao dĩa, một đôi đũa. Trong tủ bếp chỉ lác đác vài chiếc bát đĩa. Mỗi một chi tiết đều đang nói lên rằng…

Đây là ngôi nhà của một người. Hơn nữa, quanh năm suốt tháng sống cô độc. Vì sao Hạ Ly không tìm người phụ việc? Những người bảo vệ mặc âu phục đen của anh ta đâu? Mấy lần đến đây đều không thấy họ.

Bác Hạ đã đến nhưng tại sao lại không ở luôn đây? Người mẹ già và đứa con cùng sống chung, nương tựa giúp đỡ lẫn nhau không phải là lẽ đương nhiên hay sao? Quan sát càng nhiều, vấn đề phát hiện ra cũng càng nhiều. Tô Ngu nhìn quanh ngôi nhà trống không, từ tận đáy lòng cảm thấy một thứ gì đó gọi là “cô độc” đang từ từ lan tỏa.

Nếu là Tô Hòa thì trong tình cảnh này chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào mà lập tức xắn áo dọn dẹp giúp, bởi vì cô luôn có tinh thần trọng nghĩa, hơn nữa còn biết làm việc nhà. Nhưng Tô Ngu là người được nuông chiều từ bé, điều cô làm được lúc này chỉ là tiếp tục đi xuống phía dưới. Tầng hai dưới lòng đất là phòng chế tác của Hạ Ly. Trên chiếc bàn gỗ ở gần cầu thang nhất, cô nhìn thấy chiếc vòng đeo tay. Chiếc vòng bằng vàng đen, từ chỗ là bản phác thảo trên giấy giờ đã thực sự hiển hiện trước mắt cô một cách kì diệu.

Cô vội vàng bật tất cả đèn lên, ánh sáng trắng từ mười hai ngọn đèn công suất lớn lập tức soi tỏ từng ngóc ngách trong phòng, chiếc vòng bằng vàng đen phơi bày dưới ánh sáng rõ như ban ngày, lớp vỏ thô kệch của ngày hôm qua đã hoàn toàn được lột bỏ, trở thành một tác phẩm nghệ thuật đích thực. Tô Ngu cầm chiếc vòng lên. Chiếc vòng nặng trịch nằm trong tay đem đến cho cô cảm giác ấm áp dịu dàng. Hạ Ly đã vứt bỏ cấu tứ ban đầu của mình để chuyển sang làm theo thiết kế của cô, đồng thời trên cơ sở đó còn gia công tỉ mỉ để nó trở nên hoàn mĩ hơn.

Tổ hợp trái tim bằng vàng, hoa hồng bằng đá đỏ và thân vòng bằng vàng đen khiến cho màu sắc đạt đến cảnh giới cao nhất của sự lộng lẫy. Rốt cuộc anh đã phải dùng bao nhiêu thời gian mới có thể hoàn thành được nó? Tối qua, lúc cô ra về, chiếc vòng mang tên Hi vọng này rõ ràng mới chỉ ở dạng thô mà thôi. Thế mà giống như có phép màu, giờ đây khi cô quay lại thì nó đã được hoàn thiện – đẹp đẽ, sống động hệt như trong một giấc mơ, quả là một kì tích. Không kìm lòng được, Tô Ngu lồng thử chiếc vòng vào tay mình, hơi rộng một chút. Bấy giờ cô mới nhớ lại hôm qua lúc mình vẽ đã không tính toán đến kích thước. Như thế cũng có nghĩa là kích thước hiện tại của nó là do Hạ Ly quyết định.

Vậy thì anh làm nó theo kích thước cổ tay của ai? Mải suy nghĩ về câu trả lời khiến cô ngẩn người ra. Cô đợi trong phòng đã rất lâu, rất lâu, nhưng Hạ Ly vẫn không xuất hiện. Lúc này cô mới nhận ra rằng, mình không có số điện thoại của Hạ Ly. Hoặc cũng có thể nói, ngoài ngôi nhà này ra, cô không biết bất kì nơi nào anh có thể đến cũng như bất kì phương thức nào để liên lạc với anh.

Không hề có. Mười hai giờ. Sau bữa ăn trưa ngập tràn tình thân thuộc, Ôn Nhan Khanh và bà ngoại Tô Hòa bắt đầu chuẩn bị thưởng thức trà. Còn bà Đổng Tiểu Thanh thì đi vào phòng ngủ, đá cho Tô Hòa – lúc này đang nằm bò trên giường say sưa ngắm chiếc nhẫn trên tay một cái.

- Đừng có ngắm nghĩa mãi nữa, đã hai tiếng rồi đấy! Chẳng phải chỉ là một viên đá hay sao mà phải đến nỗi thế? Rảnh rỗi thì giúp mẹ làm việc đi! - Không phải đâu mẹ, đây là Thần hộ mệnh đấy! – Tô Hòa say sưa vuốt ve chiếc nhẫn, giọng như mơ ngủ - Ban đầu, lúc đọc thấy bài báo của đồng nghiệp viết về chiếc nhẫn này trên tạp chí, con có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng nó lại trở thành nhẫn cưới của mình… - Thế ra là vì nó mà con đã nhận lời lấy chồng phải không? – Bà Đổng Tiểu Thanh tỏ vẻ rất coi thường – Thật chẳng ra sao cả.

- Mẹ nói thế mà không ngượng à, chẳng phải mẹ cũng bán đứng con gái chỉ vì một hòm đĩa DVD sao? - Cái gì gọi là một hòm đĩa DVD, chưa biết chừng đó là cả một bộ sưu tập đĩa DVD đầy đủ tất cả phim ảnh từ thời Chiến tranh thế giới thứ nhất trở lại đây đấy! Con có biết không hả? Trong đó có ít nhất một trăm bộ hiện nay đã không còn phát hành nữa! - Thế mẹ có biết chiếc nhẫn Thần hộ mệnh này không, trường S.S đã sản xuất tổng cộng 999 chiếc đấy. Có tiền cũng không mua được đâu!

Sau một hồi lâu mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, cuối cùng hai mẹ con không hẹn mà cùng bật cười khì khì. Rồi bà Đổng Tiểu Thanh cũng ngồi lên giường, lắc đầu than thở: - Mẹ hết cách với con rồi, vẫn tính khí trẻ con như vậy, thế mà cũng đòi lấy chồng…

Tô Hòa ngây ra một lát rồi đứng dậy, bước tới xoa bóp vai cho mẹ: - Con cũng không ngờ là lại nhanh đến vậy… Con luôn nghĩ duyên phận vẫn còn ở rất xa mình, ai nghĩ là bỗng nhiên xuất hiện thế này… - Con có yêu cậu ta không? – Bà Đổng Tiểu Thanh liếc qua khe cửa nhìn Ôn Nhan Khanh lúc này đang ngồi hầu trà bà ngoại ở phòng khách.

Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: - Thực ra… con cũng không rõ lắm. - Việc trọng đại như vậy mà cũng hồ đồ thế à?

- Thì mẹ biết đấy, anh ấy đẹp trai, gia thế tốt, ngoài ra còn có tài, là mẫu đàn ông hoàn thiện mà rất nhiều cô gái khao khát có được. Nhưng khi gặp được anh ấy, chính những thứ này lại khiến con nghi ngờ: Liệu có phải mình bị vẻ bề ngoài của anh ta mê hoặc không? Hay là mình không thể cưỡng nổi sức mạnh kinh tế to lớn của anh ta? Hay là bởi vì mình cô đơn lâu rồi nên khao khát được chung sống với một người đàn ông? Bao nhiêu sự nghi ngờ đan xen nhau khiến con không thể nào chắc chắn điều gì cả… - Cô gục đầu lên vai mẹ - Mẹ, tình yêu là gì vậy? Bà Đổng Tiểu Thanh nắm tay cô: - Tình yêu à…

- Tình cảm giữa cha và mẹ thế nào? - Khi ở gần cha con, mẹ luôn cảm thấy thật dễ chịu, bao nhiêu khát vọng về mặt tình cảm đều được thỏa mãn. Lúc mẹ nói, ông ấy đáp lời; lúc mẹ gặp phiền phức, ông ấy giúp đỡ; lúc mẹ ốm, ông ấy chăm sóc; lúc mẹ không ở bên, ông ấy nhớ mong. Ngược lại, mẹ đối với cha con cũng như vậy, cũng mong nhớ lúc ông ấy đi vắng, cũng hào hứng lắng nghe lúc ông ấy nói, cũng buồn phiền mỗi khi ông ấy gặp phiền phức, cũng luôn mong muốn ông ấy mau khỏe lại mỗi khi bị ốm… Vợ chồng là bạn đời, tình nhân của nhau. Phải cùng nhau đi suốt cuộc đời thì mới được gọi là vợ chồng. Nói rồi bà quay lại vuốt mà con gái:

- Con à, đừng có mãi hồ đồ như thế, cũng đã đến lúc nên tự hỏi mình xem có thể cùng con người này đi hết cuộc đời, mãi mãi không rời xa nhau không. Hôn nhân của những kẻ giàu có phần lớn đều chỉ là trò đùa. Mẹ không muốn con gái mẹ trở thành kẻ bị hại trong trò đùa này. Vẻ mặt Tô Hòa chợt trầm lắng lại. Đúng lúc này bỗng nhiên có bóng người thoáng qua phía ngoài cửa, thì ra là Ôn Nhan Khanh đột nhiên đứng dậy, bước nhanh đến gõ cửa. Vẻ mặt anh rất lo lắng, một biểu hiện vô cùng hiếm thấy ở Ôn Nhan Khanh. Tô Hòa hỏi: - Có chuyện gì vậy?

- Em ra đây một lát. Cô nhảy vội xuống giường, theo anh ra đến cửa chính phòng khách. Ôn Nhan Khanh tay cầm điện thoại, nói rất khẽ:

- Anh có chuyện khẩn cấp phải quay về ngay. Vừa rồi vệ sĩ gọi điện nói là… Diệp Nhất mất tích rồi. - Hả? – Tô Hòa thất kinh – Sao lại thế được? - Hôm qua Diệp Nhất đột ngột bảo họ nghỉ, không cho đi theo mình. Họ đương nhiên không nghe theo, nhưng trên đường đi đã bị nó cắt đuôi.

- Cái cậu thái tử gia này, không biết đang nghĩ thế nào nữa! Biết rõ mình là miếng thịt Đường Tăng mà còn đi lại lung tung, đùa giỡn với bọn yêu ma quỷ quái! – Cô gần như nổi cáu. Diệp Nhất lại mất tích, nếu Tô Ngu biết thì sẽ lo lắng đến mức nào! Đúng là chỉ biết lo chơi bời cho sướng bản thân mình, không quan tâm gì đến cảm nhận của những người xung quanh! Ôn Nhan Khanh vỗ vỗ vào tay cô:

- Anh xin lỗi… - Gì cơ? – Diệp Nhất mất tích đâu phải lỗi của anh ấy. - Anh vốn định ở lại đây sắp xếp mọi thứ cho thật ổn thỏa để…

Tô Hòa vội lắc đầu, nói: - Công việc ở đây không có gì gấp gáp, em về thành phố B cùng anh. Cứu người như cứu hỏa! - Em ở lại đây thêm mấy ngày nữa đi, đằng nào cũng đã xin nghỉ rồi.

- Nhưng… - Nghe lời anh đi, bà ngoại và bác đã lâu lắm rồi không gặp em – Giọng nói của Ôn Nhan Khanh thậm chí còn dịu dàng hơn cả thường ngày, nhưng Tô Hòa phát hiện ra rằng, đối với cô, những lời dịu dàng như thế này còn có sức nặng hơn nhiều. Cô không thể không nghe theo, đành chỉ còn biết gật đầu. - Vậy anh về đây, em giải thích với bà và bác hộ anh nhé! - Ôn Nhan Khanh nói rồi vơ lấy áo khoác treo trên giá.

Tô Hòa chợt thấy trong lòng rất căng thẳng, bất giác đưa tay ra nắm lấy tay áo của Ôn Nhan Khanh. Ôn Nhan Khanh ngoái đầu lại, hơi có chút ngạc nhiên nhưng rồi lập tức trở về trạng thái bình thường. Cô bỗng thấy vô cùng bối rối.

Sao… trong lòng bỗng thấy như có lớp lớp con sóng cuộn dâng lên? Sao sống mũi bỗng cay cay một cách lạ lùng thế này? Bàn tay nắm chặt không nỡ rời thế này là sao? Là sao? Là sao? Cô vội rụt tay lại, ai ngờ vừa buông khỏi tay áo Ôn Nhan Khanh thì đã bị anh nắm lấy, rồi tiện đà đẩy một cái khiến lưng cô tựa sát vào tường, cùng lúc đó anh ôm lấy đầu cô rồi cúi xuống hôn. Tô Hòa liên tục giãy giụa: - Này, này, mọi người nhìn thấy, nhìn…

Này anh, đừng nên ở đây mà! Bà ngoại và mẹ đều trong nhà đấy! Cô đưa mặt nhìn một lượt, cả bà ngoại ở phòng khách và mẹ ở trong phòng ngủ đều như đã có hẹn từ trước cùng lúc quay mặt đi, làm như không nhìn thấy gì. “Không phải như vậy chứ?” – Cô thầm kêu lên trong lòng. Ôn Nhan Khanh hôn cô rất sâu, vừa gấp gáp, lại vừa rất dịu dàng.

Đây là nụ hôn chỉ có ở những người yêu nhau. Nhưng đây cũng là nụ hôn đong đầy tình cảm sâu nặng, bắt nguồn từ sự xa cách. Dần dần, tất cả mọi suy nghĩ rối loạn trong đầu đều tiêu tan, chỉ còn lại bờ môi của anh, hơi thở của anh, vòng tay của anh, sức nóng của anh… Những thứ đó bao trùm khắp cơ thể cô, rồi xa dần… xa dần…

Tô Hòa mơ mơ màng màng mở mắt ra, trông thấy Ôn Nhan Khanh đứng cách mình khoảng chừng nửa thước và đang nhìn mình, khe khẽ thở gấp. Thì ra không phải chỉ có một mình cô đang yêu say đắm. - Anh đi đây! - Ôn Nhan Khanh đã kìm nén được tâm trạng rối bời, lấy lại dáng vẻ bình thường – Gọi điện cho anh nhé.

- Cái đó… - Tô Hòa đỏ mặt, nũng nịu bảo – Anh phải cẩn thận đấy… Em… em… em không muốn chưa tổ chức lễ cưới đã trở thành quả phụ đâu. Ôn Nhan Khanh phì cười, véo mũi cô: - Em nghĩ mình đang xem phim gangster đấy à?

Tô Hòa ôm mũi lầu bầu: - Người ta quan tâm đến anh đấy chứ! Có trời mới biết lần này bọn bắt cóc có dễ dàng để bị tìm thấy như lần trước hay không, anh xen vào đó nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? - Sẽ không có chuyện gì đâu.

- Hừm, những nam diễn viên chính gặp phải bi kịch cũng đều nói như vậy đấy. - Thật sự sẽ không có chuyện gì mà – Ánh mắt Ôn Nhan Khanh rực sáng, ngoài sự trấn tĩnh còn có một thứ gì đó sâu xa hơn nữa – Sự việc xảy ra lần này anh ít nhiều cũng đã có tính toán trước rồi. - Anh nói gì cơ?

Như thế là có ý gì? Trong lúc cô còn đang nghi hoặc thì Ôn Nhan Khanh đã tiến sát lại hôn lên trán cô, sau đó quay người đi thẳng, không ngoái đầu lại. Tô Hòa nhìn theo bóng anh nhanh chóng mất hút ở góc cầu thang. - Còn nhìn gì nữa? Nhìn nữa sẽ biến thành hòn vọng phu đấy. Bà Đổng Tiểu Thanh bước đến giễu cợt, trong lòng nghĩ rằng nhất định cô con gái tính khí thẳng băng này sẽ nhảy dựng lên bắt bẻ lại, không ngờ Tô Hòa chỉ lặng lẽ ngoái lại nhìn mẹ mà không nói lời nào, sau đó ủ rũ vào nhà.

Thôi xong. Bà Đổng Tiểu Thanh hoàn toàn thừa nhận – Lần này con gái bà đã thật sự rơi vào vòng tình ái mất rồi. Ở thành phố B, vào khoảng hai giờ chiều, cuối cùng trời cũng đã mưa.

Tô Ngu ngồi trên bậc thềm của ngôi nhà sơn trắng nhìn ra màn mưa bên ngoài. Cô đã rất đói, nhưng chủ nhân ngôi nhà vẫn chưa về. Hạ Ly… đi đâu vậy nhỉ? Đi vội vã thế, chẳng lẽ đến thời gian viết mấy chữ để lại cho cô mà cũng không có hay sao?

Lúc này, có lẽ mình nên về nhà, đợi lúc anh ấy chủ động liên lạc rồi tính sau vậy? Dù sao thì cứ ngồi đợi một cách ngốc nghếch thế này cũng không phải là biện pháp tốt. Vừa nghĩ đến đây, Tô Ngu liền đứng dậy đi vào phòng làm việc của Hạ Ly, chuẩn bị viết lời nhắn để lại cho anh ta. Phòng làm việc tối om.

Cô bật tất cả bóng đèn ngoài hành lang, nhờ vào luồng ánh sáng này để đi vào bên trong, nhưng lại không thể nào tìm được công tắc của chiếc đèn bàn. Hôm qua Hạ Ly bấm vào chỗ nào nhỉ? Cô lần mò sờ khắp xung quanh chiếc đèn bàn làm việc chật hẹp, khó khăn lắm mới tìm thấy một đường dây điện ở bên cạnh bàn, tiện đà kéo thì va phải một loạt thứ gì đó. Cô sợ hết hồn, không kịp tránh mà ngồi bệt ngay xuống nền nhà. Một số thứ trong đó va vào người cô, rất may là va không mạnh lắm nên cũng không đau lắm. Trong lúc cấp bách, cô tìm thấy chiếc điện thoại trong túi, rồi khở động màn hình hiển thị, nhờ vào ánh sáng từ đó phát ra mà cô đã tìm thấy vật vừa nãy va vào người mình, đó là một số bức ảnh cỡ bảy tấc. Các bức ảnh đều chụp chung một người, cùng một khuôn mặt, chỉ khác nhau ở tư thế nằm hoặc, ngồi… Điện thoại của Tô Ngu chính vì thế mà rơi xuống đất, vài giây sau màn hình tắt ngấm.

Toàn bộ phòng làm việc lại chìm trong bóng tối đen đặc. Gió gào thét bên ngoài cửa sổ, những giọt nước mưa quất vào cửa kính. Nhưng Tô Ngu không nghe thấy gì cả, cô chỉ có thể nhìn rèm cửa bị ánh sáng chiếu vào biến thành màu xám trắng, sau đso xuất hiện cái bóng lắc lư trông giống như con mạnh thú đang nhe nanh giơ vuốt, có thể xông vào nuốt chửng con người bất cứ lúc nào. Cánh cửa mở rộng cũng bị gió thổi lắc qua lắc lại. Trong cơn cuồng phong như thế, Tô Ngu ngửi thấy mùi hương quen thuộc…

Hoa quế. Hoa quế… rất thơm. Nhưng hoa quế… cũng dự báo điềm chẳng lành.

Tô Ngu cắn chặt môi, rồi bỗng nhiên như nổi điên vơ lấy tất cả các bức ảnh và điện thoại ở dưới nền nhà lên, ôm vào trước ngực, xông ra ngoài. Trong lúc như thế, cô vô tình đâm sầm vào một người ở trên hành lang khiến cô đau đớn ngã lăn ra, những tấm ảnh ôm trước ngực rơi đầy mặt đất. Từng tấm, từng tấm, đều là ảnh Diệp Nhất. Diệp Nhất bị chụp bao tải chỉ để lộ phần đầu ra ngoài, Diệp Nhất đã được bỏ bao tải ra nhưng đang hôn mê nằm dưới đất, Diệp Nhất bị trói giật cánh khuỷu một mình ở trong nhà kho trống rỗng… Rất nhiều rất nhiều hình ảnh Diệp Nhất xếp thành một hình cánh cung lớn trên mặt đất, trông giống như một cái miệng đang mấp máy kêu cứu, nói với cô: “Cứu mình với! Đau quá! Cứu mình với! Tiểu Ngu, cứu mình!”.

Tô Ngu cất tiếng kêu. Rõ ràng cô không nghe thấy gì, nhưng sao tiếng kêu cứu kia cứ xuyên thẳng vào tận trong óc cô, nhọn như kim, sắc như dao thế này! Cô đưa tay lên ôm tai theo phản xạ. Người bị cô va phải lặng lẽ ngồi yên chỗ cũ, ánh mắt lướt một lượt qua những tấm ảnh nằm trên đất, cuối cùng dừng lại trên người cô, thần sắc vẫn bình tĩnh, dường như không có bất kì thay đổi gì. Nhưng chính sự bình tĩnh như vậy lại càng khiến người ta sợ hãi.

Tô Ngu chống tay, cố gắng đứng dậy nhưng hai chân lại giống như không còn là của mình, vừa đứng lên được nửa chừng đã lại ngã xuống, càng cố gắng đứng lên thì lại càng thảm hại. Cô chỉ có thể vừa nhìn chằm chằm vào đối phương vừa loạng choạng lùi lại phía sau. Người kia cười vẻ bình tĩnh, cất tiếng: - Cô sợ à?

Trong cổ họng Tô Ngu phát ra những tiếng lục cục và giọng nói run rẩy không thành tiếng: - Là… là anh… - Cái gì?

- Lần trước… bắt… bắt cóc Diệp Nhất… là… là anh… Nước mắt cô chợt rưng rưng. Mặc dù có rất nhiều điều không thể tin được, nhưng ở thời điểm này, chân tướng đã bày ra trước mắt, một câu hỏi từ trước đến giờ nghĩ mãi không ra cuối cùng cũng có câu trả lời trong con mắt trong suốt như gương của người này. - Vì… sao? Là anh? Vì… sao? – Tô Ngu khóc nức nở.

Vì sao phải là Hạ Ly? Vì sao? Vì sao? Vì sao? Vì sao lại là Hạ Ly, một người cô tin tưởng, ngưỡng mộ, kính trọng như vậy?

Người ngồi trước mặt cô kia, đích thực là Hạ Ly. Hạ Ly nhìn vẻ sợ hãi kinh hoàng và khuôn mặt đầy nước mắt của cô, bằng một cái nhìn vô cùng lạnh lùng. Tô Ngu cứ thế lùi lại, lùi lại, đầu cô bỗng nhiên đập vào tường đau điếng khiến toàn thân co rúm lại. Hạ Ly theo phản xạ tự nhiên hơi cử động, định tiến đến nhưng Tô Ngu ra sức xua tay, nói bằng giọng khản đặc:

- Không… được… đến đây! Anh… đừng đến! Hạ Ly bèn dừng lại. Tô Ngu dựa sát vào tường, run rẩy nhặt chiếc điện thoại ở gần cô nhất. Làm thế nào bây giờ? Cô phải làm gì bây giờ? Nếu gọi được điện thoại thì tốt, nếu có thể báo cho Diệp Nhất biết bí mật cô phát hiện được cũng tốt. Nhưng Hạ Ly đang ở đây, anh ta nhất định không bao giờ để cho mình tiết lộ bí mật này.

Làm thế nào, làm thế nào, làm thế nào? Đúng lúc này điện thoại của cô rung lên. Cô đột nhiên mở tròn mắt, bất ngờ trông thấy trên màn hình hiện lên dòng chữ “Diệp Nhất đang gọi”! Diệp Nhất… gọi điện thoại cho cô?!

Cô vội ngẩng lên nhìn Hạ Ly, sợ rằng anh ta cũng trông thấy điện thoại của mình đang rung nhưng cuối cùng lại thấy anh ta đang cười, nét mặt có chút thương hại pha lẫn mỉa mai, chậm rãi bảo: - Thật đáng thương… - Cái, gì?

- Người bị điếc không nghe thấy gì quả thật rất đáng thương. Không nghe nổi điện thoại… - Theo phản xạ Tô Ngu định giấu điện thoại đi, nhưng Hạ Ly không có bất kì động tác nào để ngăn cô lại mà vẫn thản nhiên ngồi trên xe lăn, sau đó nói tiếp - … Và cũng không biết rằng, thực ra trong căn phòng này còn có một chiếc điện thoại khác cũng đang kêu. Sau đó cô chằm chằm nhìn anh ta từ từ đút tay vào túi lấy ra một chiếc điện thoại. Cùng kiểu cách.

Cùng màu sắc. Giống hệt chiếc điện thoại Tô Ngu đang cầm trên tay. Lòng cô đột nhiên lắng xuống, mắt mở to thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại trên tay Hạ Ly.

Anh ta tiến lại gần cô một chút để cô có thể nhìn rõ hơn – trên màn hình chiếc điện thoại này hiện dòng chữ: “Đang gọi Tiểu Ngu” Đó là điện thoại của Diệp Nhất!

Như thế cũng có nghĩa là giờ này, phút này, Hạ Ly đang dùng điện thoại của Diệp Nhất, và đang gọi cho cô! Tia hi vọng cuối cùng cũng theo dòng chữ này rơi xuống địa ngục sâu thẳm. Tô Ngu lắc đầu vẻ khó tin, giọng nghẹn ngào:

- Không, không, không phải… Vì, vì sao, vì sao, vì sao, vì sao? – Cô liên tiếp hỏi hàng loạt câu vì sao, càng lúc càng đau đơn, càng lúc càng tuyệt vọng. - Vì sao ư? – Hạ Ly thoáng chút bối rối, hơi ngước mắt nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm – Tôi thực sự thích nghe câu hỏi “vì sao” này, bởi vì tôi đợi có người đến hỏi mình như vậy đã từ rất lâu, rất lâu rồi… Tô Ngu sững sờ.

Điều khiến cô sững sờ không phải là phản ứng có tính chất kì quái của Hạ Ly, mà là vì cô liếc mắt để ý thấy cửa chính ngôi nhà không biết đã mở ra từ lúc nào, hai người mặc quần áo đen khoác áo mưa khiêng một vật gì đó bước vào, rồi tùy tiện ném vật này xuống nền nhà. Tuy không quan sát được trước đó họ nói những gì, nhưng mới nhìn qua cô cũng nhận ra hai người này là vệ sĩ của Hạ Ly, còn vật họ ném xuống đất là một cái túi nhựa màu đen, vì bị dầm mưa nên ướt đẫm toàn nước. Là thứ gì vậy? Tô Ngu căng thẳng nhìn sang Hạ Ly, thấy anh ta phẩy tay, ý bảo những người mặc áo đen lui ra. Hai người này liền nhanh chóng đóng luôn cửa lại, từ đầu đến cuối không hỏi han gì về sự có mặt của Tô Ngu.

Hạ Ly yên lặng nhìn, cho đến khi Tô Ngu trở lại nhìn mình mới gật đầu nói với cô, nói: - Đi thôi. Cô hơi run lên, lộ rõ vẻ căng thẳng.

- Người cô thực sự muốn gặp đã đến rồi. Không muốn đi gặp người ta sao? Ý của anh ta là… Không lẽ người ở trong túi kia chính là Diệp Nhất? Tô Ngu lập tức đứng dậy, xông lên túm lấy chiếc túi, vì hai tay quá run rẩy nên mãi vẫn không cởi được dây buộc, cuối cùng cô dứt khoát dùng răng cắn rách thân túi. Hàm răng đau nhói như thể phản đối hành động thô bạo này của cô, nhưng cô không quan tâm, sau khi thấy túi đã rách ra một lỗ nhỏ cô liền vội vàng dùng tay xé rộng ra. Sau đó, đầu của một người từ lỗ thủng chui ra ngoài, mắt to, tóc đen, bởi vì ở trong túi nên không hề bị ướt nước mưa.

Một Diệp Nhất hoàn toàn sạch sẽ. Trong hoàn cảnh đặc biệt này nhưng cậu ta không hề có vẻ gì là sợ hãi, trái lại còn cười hì hì nháy mắt với Tô Ngu, bảo: - Ồ, thật trùng hợp.

Tô Ngu thấy người mềm nhũn, một lần nữa ngồi bịch xuống đất. Diệp Nhất… Đúng là Diệp Nhất…

Diệp Nhất… Ở trong túi… Mặc dù không biết chuyện này là thế nào, cũng không biết tình hình lúc này nguy hiểm và khẩn cấp đến mức nào, nhưng vì đã gặp được Diệp Nhất nên tâm trạng cô bỗng nhiên được thả lỏng, không còn bị bó cứng đến mức tưởng như có thể tan vỡ bất kì lúc nào như trước đó nữa. Cô kéo lê đối chân đang căng cứng, một lần nữa bò đến giúp Diệp Nhất xé rách toàn bộ chiếc túi nhưa. Tay cậu ta bị buộc chặt bởi một sợi dây thừng. Đúng lúc cô đang định cởi sợi dây này ra thì bỗng nhiên có một vật gì đó chạm vào sống lưng.

Tô Ngu quay lại nhìn, thấy vật đang chạm vào mình kia là một chiếc ba-toong, nó nằm trong tay Hạ Ly. Thái độ của Hạ Ly tuy rất bình tĩnh nhưng giọng nói lại khiến người ta không rét mà run: - Hình như tôi không cho phép cậu ta được tự do. Vậy mà Tô Ngu lại không sợ, hơn nữa còn vì tức giận mà càng thêm can đảm:

- Vậy… anh muốn thế nào? Diệp Nhất huých khuỷu tay vào cô. Tô Ngu quay lại nhìn, cậu ta cười, bảo:

- Không sao đâu. Mình như thế này cũng tốt mà. Coi như là rèn luyện sức khỏe. Nói rồi liền đưa mắt ý bảo cô không được manh động. Tô Ngu nhìn Diệp Nhất rồi lại nhìn Hạ Ly đang cầm ba-toong trong tay, tuy không biết thực ra anh ta có dụng ý gì nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng vào Diệp Nhất, vì thế nghiêng người ngồi xuống bên cạnh cậu ta.

Hạ Ly thu ba-toong lại, hướng ánh mắt sang kẻ bị bắt cóc: - Diệp Nhất, cuối cùng chúng ta cũng đã gặp nhau. Diệp Nhất bắt đầu cười:

- A ha, nhà thiết kế vĩ đại, anh khỏe chứ! – Thái độ cậu ta rất nồng nhiệt, như thể ngồi trước mặt Hạ Ly lúc này là một người bạn cũ lâu ngày không gặp – Thực ra anh muốn gặp em thì cần gì phải đao to búa lớn như vậy, là sinh viên của trường S.S, được gặp anh cũng có thể nói là vinh hạnh cả đời của em rồi! Diệp Nhất lúc nào cũng bình tĩnh như vậy… - Tô Ngu tự thấy hổ thẹn trong lòng. Quay sang nhìn Hạ Ly, sắc mặt anh ta không hề thay đổi, vẫn tuấn tú, thanh nhã, rõ ràng… Một người như vậy lẽ ra không thể dính dáng tới tất cả những việc bẩn thỉu, xấu xa. Vậy mà đằng này anh ta lại là chủ mưu.

Một sự thật quá nực cười. Tô Ngu cắn chặt môi nhưng vẫn không thể nín nhịn được, hỏi: - Vì sao, anh, bắt có Diệp Nhất? Vì BLOOD ư? Vì để có được BLOOD? Thế nên, bắt cóc cậu ấy!

Diệp Nhất ở bên cạnh cựa quậy, bất ngờ lên tiếng: - Anh muốn có chiếc vòng cổ đó à? Hạ Ly đột nhiên bật cười, khóe miệng hơi nhếch lên. Khi cười, môi anh ta chỉ hơi cong lên nhưng lại mang vẻ vô cùng lạnh lùng, mỉa mai và tàn nhẫn.

Trông thấy nụ cười này, Tô Ngu một lần nữa lại suy sụp. Từ trước đến nay cô luôn không chịu tin Hạ Ly là người xấu, nhưng lúc này anh ta lại thể hiện dáng vẻ đáng sợ như vậy, hình như là đã ngang nhiên thừa nhận tất cả đều là do mình làm, anh ta chính là ông trùm của những nhân vật phản diện phía sau hậu trường kín đáo và thần bí nhất. Điều này đã khiến cô – một người luôn sùng bái và tin tưởng anh ta vô điều kiện – cảm thấy như thế nào? Thấy khó chịu, theo phản xạ cô tựa vào người Diệp Nhất. Diệp Nhất đá vào chân cô, ý bảo cô quay sang nhìn mình. Khi cô quay sang nhìn, cậu ta toét miệng cười:

- Sao không nói sớm. Chiếc vòng cổ đó vốn là do Hạ Ly thiết kế, vì thế để lại cho anh ấy cũng không vấn đề gì. Dù sao thì nó cũng không phải thứ đem bán, chỉ cần để một chiếc mô phỏng vào trong tủ trưng bày là được rồi… Tiểu Ngu, gọi điện cho anh họ mình, bảo anh ấy… - Đến đây sắc mặt Diệp Nhất hơi có chút thay đổi, rồi dừng lại không nói nữa. Tô Ngu quay sang, thấy Hạ Ly đang nói: -… Nghe rõ rồi chứ? Tôi… không cần BLOOD.

Sao có thể thế được? Rõ ràng hôm qua khi nói về BLOOD, anh ta đã tỏ ra rất đau khổ cơ mà! Bây giờ lại bảo không cần nữa là sao? Tô Ngu hỏi: - Vậy, anh, muốn gì?

Diệp Nhất ở bên cạnh gật đầu, bổ sung cho cô: - Phải rồi, anh muốn gì? Tiền à? Em cho rằng tiền lương và tiền thưởng hàng năm tập đoàn Quý Thị trả cho anh cũng đã đủ rồi, hơn nữa lúc này anh cũng đã công thành danh toại, bất kì một cái ý tưởng nào cũng đều là tiền, tính ra còn kiếm được nhiều tiền hơn là phạm tội bắt cóc em rất nhiều. Hạ Ly đáp:

- Tôi không cần tiền. - Vậy là, là, danh tiếng à? – Tô Ngu vừa nói khỏi miệng lại lập tức tự bác bỏ - Không phải. Anh đã, rất nổi tiếng, rồi. Hạ Ly không trả lời.

Tô Ngu đành quay sang Diệp Nhất, ánh mắt cậu ta lóe lên mấy lần, rồi chậm rãi nói: - Thế thì chỉ còn lại một khả năng… - Là gì vậy? – Tô Ngu hỏi

- Thù hận – Diệp Nhất tuy đang trả lời cô nhưng nhưng lại luôn nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Ly, hình như muốn nhìn thấu vào tim anh ta – Người anh hận là em? Hay là tập đoàn Quý Thị? Chắc không phải là em, bởi vì anh em mình chỉ mới gặp nhau lần đầu. Thế tức là tập đoàn Quý Thị rồi? Họ đối xử với anh không công bằng à? Không đãi ngộ anh đúng mức lẽ ra anh cần được hưởng à? Khi cậu hỏi xong, Tô Ngu liền vội vàng quay lại xem Hạ Ly trả lời thế nào. Chỉ thấy trong mắt anh ta xuất hiện hàng loạt thay đổi, lấy tay khẽ sờ vào chiếc ba-toong ngắn hơn những chiếc thông thường một chút, cuối cùng đột nhiên nói:

- Gọi điện cho cha cậu! – Sau đó đưa điện thoại của Diệp Nhất cho Tô Ngu – Cô bấm số giúp cậu ta. Tô Ngu sững sờ, nhìn Diệp Nhất bằng ánh mắt cầu cứu. Cậu ta gật đầu với cô:

- Làm theo anh ta bảo đi. Số đầu tiên trong danh bạ. Cô vội vàng mở danh bạ, cái tên đầu tiên: Lão Đậu. Đó chính là tên gọi thân mật Diệp Nhất dành cho cha mình. Còn hàng thứ hai, rõ ràng là cô.

Trong lòng cô thấy rung động. Ngước lên nhìn Diệp Nhất, cậu ta tắc lưỡi với vẻ tinh nghịch. Không hiểu vì sao mặt Tô Ngu đỏ bừng lên. Nhưng giờ không phải là lúc phân tâm, vì thế cô cố kìm nén tình cảm, bấm số của Lão Đậu rồi đưa điện thoại vào sát bên tai Diệp Nhất. Điện thoại có vẻ lập tức được kết nối, bởi vì cô thấy lông mày cậu ta nhảy lên, miệng toe toét, cợt nhả nói:

- Ồ, cha à, con xin lỗi, đứa con xui xẻo của cha lại bị bắt cóc rồi… Nếu không phải tình hình lúc đó thực sự quá nguy hiểm thì có lẽ Tô Ngu cũng đã cười rồi. Diệp Nhất hình như chẳng có chút gì sợ hãi cả. Vậy cô cũng phải dũng cảm lên, không được tiếp tục mềm yếu và hốt hoảng thế này nữa, chỉ có bình tĩnh thì mới có thể tìm được cơ hội và hi vọng. Cô ngầm bấm vào lòng bàn tay mình. Diệp Nhất sau khi nói xong vài câu liền hướng ánh mắt sang Hạ Ly, hỏi:

- Cần nói thêm những gì? Hạ Ly đẩy xe lăn lại gần, lấy điện thoại trong tay Diệp Nhất, nói: - Tôi là Hạ Ly. Con trai ông đang ở trong tay tôi, nếu muốn nó sống thì ông phải đến đây ngay. Nhớ mang theo BLOOD. Tôi đợi ông đến mười giờ sáng mai. Lúc đó nếu ông còn chưa đến thì hãy chuẩn bị mà đưa xác con trai về.

Nói xong anh ta liền buông tay thả điện thoại rơi thẳng xuống đất. Trong lòng Tô Ngu quặn đau. Đây vốn dĩ là điện thoại của cô!

Bên kia Diệp Nhấ đang cười nói với Hạ Ly: - Nghe nói em chỉ cần rời khỏi tầm mắt của các vệ sĩ quá ba mươi phút là họ liền gọi điện cho cha em. Vì thế lúc này chắc hẳn ông ấy đang trên đường đến đây rồi. Không cần đợi đến sáng mai mà có khi ngay tối nay đã đến luôn ấy chứ. Hạ Ly xoa xoa hai bàn tay:

- Như thế là tốt nhất… tôi cũng không muốn đợi quá lâu. Bởi vì… - Anh ta dừn lại một lát, nhìn vào mặt Diệp Nhất nói thẳng – Mỗi một giây ở cạnh cậu là một giây tôi bị dày vò. Tô Ngu quay sang nhìn Diệp Nhất, cậu ta quả nhiên bật cười ha hả: - … Em bây giờ có khác nào cá nằm trên thớt, thế mà sao một đầu bếp giỏi như anh lại còn cảm thấy dày vò…

Nhưng vẻ mặt Hạ Ly lúc đó lại vô cùng nghiêm túc, khiến cho Diệp Nhất sau khi tự mình cười lên mấy tiếng rồi cũng cảm thấy nhạt nhẽo nên không cười nữa. Tô Ngu an ủi bằng cách đặt tay lên cánh tay cậu ta. Cậu ta quay lại nhìn về phía cô, sau đó liếc mắt ra hiệu cho cô. Cô không hiểu. Thế là Diệp Nhất lại đưa mắt một lần nữa, đồng thời mấp máy môi. Lúc này thì cô đã hiểu, ý cậu ta là: Nói đi.

Diệp Nhất đang ngầm bảo cô phải nói nhiều hơn nữa. Chỉ có nói nhiều, hỏi nhiều, giao lưu nhiều thì mới có thể biết được suy nghĩ chân thực của Hạ Ly. Vừa nghĩ đến đó, cô vội vàng quay sang Hạ Ly, nhìn thẳng vào ánh mắt anh ta, hỏi: - Chúng ta… cứ đợi… thế này à? - Đúng vậy! – Hạ Ly trả lời.

- Anh, tiết lộ, địa chỉ rồi, có thể, cảnh sát, sẽ đến ngay đấy. - Không sao, chỉ cần có Diệp Nhất trong tay là được rồi. - Anh, muốn nói, với ông Quý, điều gì? Không nói, trực tiếp được, hay sao, mà phải dùng, biện pháp, bắt cóc này…

Hạ Ly nhìn cô bằng cái nhìn sâu thẳm: - Không liên quan đến em. Tô Ngu cứng họng, đang nghĩ xem phải nói tiếp thế nào thì Diệp Nhất ở bên cạnh bỗng nhiên giãy lên, vùng vằng. Cô vội vàng nghiêng đầu, nhìn thấy cậu ta đang hét lên:

- Đói quá đói quá đói quá… tôi đói lắm rồi… Lòng cô thắt lại, sợ Diệp Nhất làm Hạ Ly nổi giận nên vội vàng nắm lấy cánh tay cậu ta. Thế là Diệp Nhất liền đổi sang một thái độ khác, nháy nháy đôi hàng mi dài, thể hiện một dáng vẻ hết sức hồn nhiên, nói:

- Xin hỏi, con tin có được ăn cơm không? Bị anh bắt từ tối qua đến giờ vẫn chưa được ăn gì cả. Tô Ngu vốn cho rằng Hạ Ly chắc chắn sẽ không đáp ứng yêu cầu này, không ngờ sau một lát trầm tư, anh ta lại hướng cái nhìn sang cô, nói: - Trong bếp có sẵn nguyên liệu, em vào nấu đi.

- Tôi ư? – Tô Ngu sững sờ, sau đó xấu hổ - Xin lỗi, tôi không biết nấu ăn. Diệp Nhất không nhịn được nữa, bật cười. Nhưng Tô ngu thì lại đỏ hoe cả mắt. Nếu cô biết nấu ăn thì tốt biết mấy, lúc này đã có thể nấu cho Diệp Nhất ăn rồi. Nhưng cô thường ngày vốn được mọi người nuông chiều, đặc biệt là mẹ và chị, vì thế đến giờ vẫn không biết làm gì cả, để đến nỗi trong giờ phút quan trọng này, chỉ một việc đơn giản nhất cũng không giúp được. Cô càng nghĩ càng cảm thấy áy náy, càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ. Đúng lúc đang không biết làm thế nào thì một chuyện không ngờ xảy ra…

Hạ Ly lặng lẽ nhìn cô, sau đó xoay người đẩy xe lăn đi xuống dốc, vào nhà bếp. Anh ta định nấu cơm thật à? – Tô Ngu gần như không dám tin vào mắt mình. Nhưng Hạ Ly đúng là đã gác ba-toong lên móc treo trên thân chiếc xe lăn, giơ tay lấy nguyên liệu từ trong tủ bếp ra rồi bắt đầu rửa.

Cô lại vội vàng quay sang Diệp Nhất, nhận thấy cậu ta cũng kinh ngạc giống như mình, tuy nhiên cậu đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hét lên với Hạ Ly: - Em thích ăn ngọt, cho nhiều đường vào nhé! Việc Hạ Ly đi nấu cơm cho con tin đã là một chuyện lạ đời lắm rồi, không ngờ một kẻ đang bị bắt cóc như Diệp Nhất lại còn dám đưa ra yêu cầu!

Tô Ngu hết nhìn Hạ Ly lại nhìn Diệp Nhất, cô đã hoàn toàn trở nên mơ hồ - không biết họ đang diễn trò gì đây! Hình như là để an ủi, Diệp Nhất quay sang nhìn cô, nói với cô bằng khẩu hình: - Yên tâm đi, trước lúc cha mình đến, anh ta tuyệt đối không dám ra tay với chúng ta đâu.

Tô Ngu lấy tay ra hiệu: “Nhưng vì sao Hạ Ly, lại bắt cóc cậu?”. Diệp Nhất chăm chú nhìn Hạ Ly đang nấu trong bếp, một nỗi đau xót thoắt lóe lên trong mắt, nói bằng vẻ đầy ý tứ sâu xa: - Điều này phải đợi cha mình đến mới biết được.

Món cơm cà-ri thơm phức, nóng hổi đã được múc ra đĩa bưng lên. Tô Ngu định đưa tay đón lấy, ai ngờ Hạ Ly lại đi thẳng đến trước mặt Diệp Nhất, sau đó cầm thìa tự tay đút cho cậu ta khiến cô tròn mắt kinh ngạc. Diệp Nhất nở một nụ cười ngọt ngào:

- Ái chà, để thần tượng đích thân đút cơm cho mình, thật ngại quá. - Ăn đi – Hạ Ly lạnh lùng nói – Bởi vì cậu chết đến nói rồi. - Hụ hụ hụ hụ… - Diệp Nhất bỗng nhiên phun tất cả chỗ cơm vừa ăn ra ngoài, tiếp đó cười vẻ khổ sở - Lão huynh, anh nói thẳng tưng như thế thì làm sao em có thể nuốt trôi được chứ?

Bấy giờ Tô Ngu mới hiểu, thì ra đây là bữa cơm ân huệ giống như người xưa vẫn thường cho phạm nhân ăn trước khi hành hình. Cô không biết lòng dũng cảm từ đâu nổi lên, nhào đến nắm lấy cánh tay Hạ Ly, cánh tay đó gầy nhỏ hơn trong tưởng tượng rất nhiều khiến cô sững sờ. Tiếp đó cô lại nghĩ đây không phải là lúc để sợ hãi, vì thế vội vàng cầu khẩn: - Anh, đừng giết, Diệp Nhất, em xin anh. Dù, thế nào, chúng em, cũng đều, làm theo. Xin anh, đừng!

Hạ Ly còn chưa nói gì thì Diệp Nhất đã lấy chân ngoắc cô. Tô Ngu quay sang nhìn, thấy cậu ta cười với mình: - Bây giờ đừng nói như thế được không? Mình thực sự rất đói, trời đánh còn tránh miếng ăn. - Nhưng mà…

- Mình không cần anh ta đút, cậu đến đút cho mình đi, ngoan nào! – Diệp Nhất nháy nháy mắt. Cô đành nghe lời Diệp Nhất, bưng lấy đĩa cơm trên tay Hạ Ly, quay sang đút cho cậu ta. Diệp Nhất há to miệng, a – giống hệt như một đứa trẻ. Trong lòng Tô Ngu thấy chua xót, nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ Ly ở bên cạnh lặng lẽ quan sát cảnh này, ánh mắt rất lạ, không biết hận thù hay căm ghét, hoặc cũng có thể là cảm xúc ở một mức độ sâu hơn nữa, nhưng anh ta không ngăn cản mà lại đẩy xe ra phía xa.

Diệp Nhất ăn được vài miếng, xong nói với Tô Ngu: - Cậu cũng ăn đi. Cô nhìn cậu ta, nước mắt lưng tròng.

- Ăn đi, tài nấu bếp của thần tượng của cậu… khá lắm. Đã đến nước này rồi mà còn trêu chọc mình. Tô Ngu vừa xấu hổ vừa tự trách mình, nước mắt càng tuôn trào. - Ngốc ạ, chúng ta còn phải đợi đến tận sáng mai đấy. Xem ra anh ta sẽ không nấu thêm cho mình bữa nào nữa đâu, cậu không ăn thì làm sao có sức? Nhỡ đến lúc cần chạy mà không chạy được thì làm thế nào? – Diệp Nhất nói với cô, chỉ mấp máy môi mà không phát ra âm thanh.

Tô Ngu hiểu ra, toàn thân run lên, lập tức xúc cơm ăn. Tuy tâm trạng rất tệ nhưng quả đúng như Diệp Nhất nói, Hạ Ly nấu ăn rất khá, cơm rà-ri vừa đậm vừa thơm, đồng thời còn cho rất nhiều đường theo yêu cầu của Diệp Nhất nên ăn vào rất ngọt mà lại không ngấy. Trong lúc ăn cơm, Diệp Nhất ở bên cạnh hỏi Hạ Ly: - Ồ, Hạ Ly, tay nghề của anh rất giỏi, anh học bằng cách nào vậy?

Hạ Ly ngồi bên cửa sổ, lặng nhìn ngoài trời mưa tưởng như không dứt, mãi lâu sau mới liếc nhìn họ, lạnh lùng đáp: - Nếu từ lúc năm tuổi đã phải tự mình nấu cơm thì chắc hẳn cậu cũng làm được như thế. Diệp Nhất nghiêng nghiêng đầu, lại hỏi:

- Sao từ lúc mới năm tuổi anh đã phải tự nấu cơm? Cha mẹ anh đâu? Câu nói này hình như đã chạm đến điều cấm kị của Hạ Ly, lông mi anh ta rung lên mấy lần, sau đó trả lời gượng gạo: - Tôi không có cha!

Tô Ngu nhớ lại lúc mình lần đầu tiên gặp Hạ Ly. Tuy lúc đó mẹ anh ta không nói và cũng không ai đề cập đến nhưng đúng là bà trông không giống người có chồng. Cô lấy can đảm, hỏi: - Thế, bác Hạ, không, chăm sóc, anh à? - Bà rất bận, phải làm thuê kiếm tiền.

Diệp Nhất ở bên cạnh tỏ vẻ rất khó hiểu: - Bận đến nỗi cả thời gian nấu cơm cũng không có á? Hạ Ly cười nhạt:

- Nếu cậu chỉ học hết tiểu học, đơn độc một mình, lại mang theo đứa con hai chân tàn phế, yếu ớt và hay ốm thì cậu cũng không thể có thời gian. Diệp Nhất trầm mặc. Tô Ngu mấp máy môi, cô cảm thấy mình và Diệp Nhất đã dần dần xích lại gần Hạ Ly hơn, vì thế tuyệt đối không thể để cuộc nói chuyện kết thúc ở đây được. Thế là cô hỏi hộ Diệp Nhất một câu ở mức độ sâu hơn:

- Nhưng mà, bác Hạ, đối với anh, rất tốt phải không? - Đúng vậy! – Nhắc đến mẹ, thái độ của Hạ Ly trở nên nhẹ nhàng, anh ta cầm lấy chiếc ba-toong, vuốt nhẹ thân nó, trong mắt ánh lên cái nhìn dịu dàng. - Vì sao, anh, không ở cùng, với bác ấy? Vì sao, bác, không ở lại? Như vậy, thì, sẽ không phải, xa cách.

Mặt Hạ Ly lúc này không khác gì chiếc mặt nạ bị đập nát, trong chốc lát đã hoàn toàn sụp đổ vì câu hỏi này. - Mẹ… - Hạ Ly quay sang nhìn thẳng vào Tô Ngu, trong mắt như đầy sương mù, long lanh nước, sau đó nói bằng một vẻ mặt méo mó do bị ức chế đã quá lâu – Bà ấy chết rồi. Một tia chớp vạch ngang bầu trời đen kịt.

Nó khiến cho cả căn phòng cũng rực sáng theo. Trong ánh sáng có thứ gì đó chảy xuống, tràn ra trên mặt Hạ Ly để lại những dấu ấn không lời. - Mẹ… chết rồi… - Hạ Ly nói rồi khom lưng, tựa cả phần thân trên vào đầu gối. Từ chỗ Tô Ngu có thể trông thấy vai anh ta liên tục rung lên, bờ vai đó gầy lạ thường và cũng cô độc… lạ thường.

Hạ Ly… Đang khóc..