Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Rừng hổ phách - Chương 21

Hồi 20.

Trên thế gian này, Đẹp nhất là tình yêu, Nhưng vững chắc nhất, bền lâu nhất, khi đã quyết định là mãi mãi

Không thể thay đổi thì lại là một thứ khác. BLOOD TIES OF BLOOD[1]

[1] Blood: Huyết thống; Ties of blood: Quan hệ huyết thống *** A Thuấn – đội trưởng đội vệ sĩ – chạy vượt lên, đến trước mặt Diệp Nhất:

- Cậu Diệp Nhất, cậu không sao chứ? Để cậu phải sợ hãi rồi! Nguy hiểm đã được giải quyết xong, nhưng Diệp Nhất lại không hề vui mừng, trái lại tòn tỏ vẻ phiền não: - Đã nói là mọi người đừng xông vào sớm như vậy rồi mà...

- Xin lỗi, chuyện này là do anh Ôn rói rằng, chỉ cần anh ấy gọi điện thoại cho tôi thì tôi không cần nghe mà có thể tiến hành đột phá bằng vũ lực ngay... Ôn Nhan Khanh nhìn chằm chằm vào Hạ Ly đang bị trói bẻ khuỷu tay ở dưới đất, giơ chiếc điện thoại trong tay lên: - Cám ơn đã cho cơ hội để gọi điện thoại.

Tình hình đã đảo ngược như vậy nhưng Hạ Ly không hề tỏ ra sợ hãi mà chỉ cất tiếng cười ha hả, cười một cách vô cùng kì dị và thê lương. Cảnh sát Ngô chỉ đạo: - Các cậu xuống dưới gỡ bom.

Cảnh sát đặc nhiệm liền vội vàng xuống dưới. Ôn Nhan Khanh bước đến trước mặt Hạ Ly, hơi có chút bùi ngùi: - Thực ra cậu không nhất thiết phải đến bước đường này.

Hạ Ly đáp lại bằng một giọng cười nhạo. Ôn Nhan Khanh cũng không phí lời nữa, bảo cảnh sát Ngô: - Đưa cậu ta đi. - Khoan đã! – Người đứng ra ngăn lại là Diệp Nhất.

Diệp Nhất bước nhanh lại, ngước mắt nhìn thẳng vào mặt Ôn Nhan Khanh, thái độ từ vẻ uể oải lúc trước đã đổi thành vô cùng nghiêm túc: - Em vẫn chưa nghe được điều em muốn nghe, anh không thể đem anh ta đi như vậy được Mắt Ôn Nhan Khanh ánh lên mấy lền, rồi nói:

- Có một số chuyện em không cần biết làm gì. - Nhưng em bắt buộc phải biết! – Diệp Nhất giơ tay chỉ về phía Hạ Ly – Người này đã bắt cóc em hai lần rồi! Em cần phải biết là tại sao, vì chuyện gì mà em lại bị bắt cóc một cách không rõ ràng như vậy. Còn điều em không cam lòng nhất là, ngoài em ra, hình như mọi người đều biết rõ nguyên nhân trong đó. - Tuy em là người bị hại nhưng chuyện này thực ra không liên quan gì đến em! – Ôn Nhan Khanh không muốn nhiều lời, ra hiệu để cảnh sát đặc nhiệm hành động.

Thế là hai cảnh sát đặc nhiệm liền áp giải Hạ Ly ra ngoài cửa. Đúng lúc này những người xuống tầng hầm tìm bom cũng chạy lên: - Báo cáo đội trưởng, không tìm thấy bom! - Sao lại thế được? Tiếp tục tìm!

Ôn Nhan Khanh bỗng nhiên biến sắc mặt, quay lại trừng mắt nhìn Hạ Ly: - Cậu lừa tôi hà? Hạ Ly bật cười ha hả, khuôn mặt vốn thanh tú nhưng khi cười lại méo mó một cách khó tả:

- Lừa anh thì đã sao? Đời người vốn là một trò lừa đảo, không phải à? Mắt Ôn Nhan Khanh nhíu lại đầy cảnh giác. Nhưng câu nói tiếp theo của Hạ Ly lại là: - Có hay không có bom ư? Đây là cả một vấn đề. Sao anh không thử ấn vào cái nút trên tay vịn xe lăn kia xem thế nào? Chắc sẽ biết kết quả ngay thôi.

Một chiếc xe lăn bé tí nằm ngay giữa nhà bỗng nhiên lại trở nên vô cùng nguy hiểm. Đặc biệt là cái nút tròn bóng trên tay vịn kia xem ra rất đáng sợ, khiến người ta tưởng như chỉ một giây nữa thôi là nó sẽ tự động kích nổ. Ắnh mắt Ôn Nhan Khanh ngưng lại. Hạ Ly tiếp tục cười: -Anh không dám ấn đâu. Ôn Nhan Khanh, tính mạng anh quý như vàng, làm sao lại có thể đem ra để thử kiểu này được? Đúng không? Anh, Diệp Nhất và cả cái tên Quý Trù đã chết kia nữa, tính mạng các người quý giá như vậy, chỉ tiếc rằng cuối cùng cũng có một ngày kết thúc...

Diệp Nhất nghe thấy hai tiếng “Quý Trù” liền lập tức mặt biến sắc, túm ngay cổ áo Hạ Ly: - Sao anh lại biết tên anh trai tôi? Quả nhiên có liên quan đến anh trai tôi phải không? Anh còn biết những gì về anh ấy nữa hà? - Có liên quan à? Ha ha... Ôn Nhan Khanh, nói cho cậu ta biết đi, nói cho đứa em họ bé nhỏ vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, được ngâm trong nước đường và được bảo vệ chặt chẽ của mình, rằng vì sao tôi biết Quý Trù, tôi có quan hệ gì với Quý Trù đi...

- Im đi! – Ôn Nhan Khanh quát lên. Nhưng Hạ Ly không phải là một sinh viên nên không sợ anh: - À, đúng rồi, anh không nói được. Những chuyện xấu xa mà người mẹ đáng yêu đáng kính của anh đã làm thì làm sao có thể nói ra trước đám đông được?

- Quả nhiên có liên quan đến cô... – Diệp Nhất không nhịn được nắm lấy vai anh ta mà lắc – Nói cho tôi biết đi, Hạ Ly! Sở dĩ tôi cố tình để anh bắt lại lần thứ hai chính là vì muốn biết sự thật, anh thực ra có quan hệ gì với anh trai tôi? Có quan hệ gì với cô của tôi? Anh có phải là, có phải là... – Môi cậu ta run lên, không nói ra được những từ mấu chốt sau cùng. Đây là lần đầu tiên Tô Ngu thấy Diệp Nhất hoảng hốt lo sợ như vậy. Cậu ta xưa nay vốn trời không sợ đất không sợ, gặp chuyện gì cũng đều có thể nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, đây là lần đầu tiên cậu tỏ ra kích động và bất lực như vậy trước mặt cô. Có phải cậu ta đã phát hiện ra điều gì không?

Hay là cậu ta đã biết đươc điều gì đó nhưng lại không thể nắm được và cũng không thể đối mặt với đáp án của họ? Cô cắn chặt môi, cảm thấy tim mình cũng đang đập dữ dội giống như tim Diệp Nhất. Không, thậm chí còn đập mạnh hơn, bởi vì cô không kịp trông thấy tất cả những điều họ nói! Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, Hạ Ly lại trả lời ngày càng thong thả hơn:

- Muốn biết à? – Anh ta liếc nhìn Tô Ngu lúc này đang ở bên cạnh và rõ ràng không theo kịp diễn biến tình hình, ánh mắt trở nên độc ác và tàn nhẫn – Tiếc là tôi không bao giờ có thể làm cậu hài lòng được. Cậu sẽ không bao giờ biết được câu trả lời, trừ phi... - Trừ phi thế nào? - Trong túi tôi có một thứ, cậu có muốn xem không?

Sau một thoáng sững sờ, Diệp Nhất thò tay vào túi anh ta, bên trong quả nhiên có vật gì đó, liền lấy ra. Tô Ngu nhìn kĩ, đó là một miếng sắt hình trái tim bị nứt ra ở chính giữa, lờ mờ trông thấy những nét chạm khắc hàng rào chưa hoàn chỉnh. Trong đầu cô chợt hiện lên chiếc vòng tay trong căn phòng dưới lòng đất kia.

Hạ Ly đã bỏ cấu tứ ban đầu của mình để chọn chiếc vòng do cô thiết kế. Nhưng trong thiết kế của cô không có chi tiết hàng rào đâm rách trái tim như thế này. Cô nghĩ là chi tiết này vốn là của chiếc vòng do Hạ Ly thiết kế. Nhưng vì sao nó lại nằm trong túi anh ta?

Anh ta làm nó vào lúc nào? Vì sao đang làm dở dang rồi lại thôi? Hàng loạt ý nhĩ lướt qua trong đầu cô, rồi bỗng nhiên cô chợt hiểu ra. Tô Ngu lập tức hét lên:

- Mau... ném đi... Nhưng khi cô vừa mới nói được ba tiếng này thì đã thấy mắt Diệp Nhất bỗng chốc mở to đến mức cực đại, sau đó mặt đất ầm ầm rung động, những vách ngăn được thiết kế dành riêng cho mèo lần lượt rơi xuống...’ Cảnh tượng rõ nét như một pha quay chậm trong phim về thảm họa, nhận thức đã đến chậm...

Nổ, rồi!!! Tô Ngu mở to mắt, chỉ kịp trông thấy Diệp Nhất nhào đến ôm lấy Hạ Ly, cả hai cũng ngã xuống đất, và bỗng nhiên xuất hiện cánh tay của Ôn Nhan Khanh, với một sức mạnh cực lớn đẩy cô ra. Cả người cô lăn xuống bậc thềm phía ngoài cửa, mắt cô tối sầm, rồi không còn biết gì nữa...

Bóng tối mênh mông. Một đứa trẻ bé bỏng. Tên nó là Tiểu Ly.

Nó rất ngoan, rất hiểu chuyện, từ nhỏ đã không bao giờ khóc lóc. Trong thế giới của nó chỉ có mẹ và chiếc xe lăn. Mẹ bảo Tiểu Ly ngoan lắm, mẹ yêu Tiểu Ly nhất, sẽ mãi mãi không bao giờ xa Tiểu Ly, có Tiểu Ly là mẹ hạnh phúc. Nhưng... Tiểu Ly không đi được, Tiểu Ly rất hay ốm, vì thế mẹ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để chăm sóc. Mà mẹ lại nghèo.

Có điều mẹ có một người bạn thân, nghe nói bạn thời tiểu học. Người phụ nữ này rất giàu có, hàng tháng đều gửi tiền cho mẹ. Mẹ nói những đồng tiền đó dùng để cho cậu sau này đi học, lập nghiệp và cưới vợ, không được chi tiêu bừa bãi. Tiểu Ly cũng cảm thấy kì lạ, vì sao chi phí cho cậu đi học lại cần bạn của mẹ cung cấp. Trẻ con nhà hàng xóm lén bảo cậu rằng, mẹ không phải là mẹ đẻ mà người phụ nữ kia mới là mẹ đẻ của cậu. Cậu không tin. Rõ ràng cậu đã trông thấy ảnh lúc mẹ mang thai và lúc cậu được sinh ra. Bức nào cậu cũng xem cùng với mẹ.

Làm sao có thể không phải là mẹ đẻ được? Trẻ con nhà hàng xóm chắc chắn nói bừa. Giống như các thím hàng xóm, cũng luôn nói năng xằng bậy. Các thím ấy thường tụ tập với nhau nói xấu mẹ, bảo mẹ không chồng mà có con, bảo mẹ bị gã đàn ông lang bạt làm cho mang thai rồi hắt hủi. Dù cho mẹ có nghe được những lời nói bóng nói gió này thì cũng không bao giờ giải thích mà chỉ im lặng. Mẹ đối xử với cậu rât tốt.

Bà tất bật làm thuê, làm thuê không kể ngày đêm. Tiểu Ly rất ngoan, quả thật rất ngoan. Tiểu Ly không đi được nhưng cậu biết nấu cơm, một cây cải thảo mà cậu có thể làm được nhiều món, mỗi ngày một món khác nhau. Mẹ ăn rau cải cậu nấu thì rất vui, xoa đầu bảo: Tốt lắm, có Tiểu Ly thật tốt, có Tiểu Ly rồi thì mẹ không cần gì nữa.

Cuối cùng cũng có một chú cùng làm thuê ở nhà máy thích mẹ, muốn lấy mẹ, nhưng người nhà chú ấy đưa ra một điều kiện duy nhất: Tống khứ Tiểu Ly đi. Mẹ không đồng ý. Có lần Tiều Ly đến nhà máy tìm mẹ, thấy mẹ và chú ấy đang cãi nhau.

Chú ấy hỏi: Rõ ràng không phải do mình sinh ra, tại sao không tống khứ đi được? Mẹ khóc, nói: Đúng là con đẻ, là con đẻ thật, mang thai rồi sinh ra, sao lại nói không phải là con đẻ? Chú ấy cười nhạt: Rõ ràng đôi vợ chồng kia không thế sinh con nên thụ tinh trong ống nghiệm rồi nhờ em mang thai hộ, không phải là nòi giống của em, hiểu chưa!

Mẹ vẫn khóc, khóc mãi. Tiểu Ly đứng thẫn thờ ngoài cổng nhà máy rất lâu. Sau đó cậu quay ra đẩy xe đến thư viện, tìm hiểu xem thế nào là thụ tinh trong ống nghiệm, xem xong những điều giải thích trong sách thì lặng lẽ ngây người ra. Mãi đến lúc mặt trời lặn.

Mãi đến lúc trăng lên. Mẹ vừa mới trở về nhà. Hai mắt sưng húp. Tiểu Ly bưng cơm rau đã nấu xong đặt lên bàn, mẹ ăn một miếng, nước mắt lã chã rơi xuống bát.

Tiểu Ly rất ngoan, Tiểu Ly luôn thông minh hơn những đứa trẻ cùng lứa. Cậu giúp mẹ lau khô nước mắt, xúc cho mẹ ăn, sau đó còn rửa bát sạch sẽ. Đợi đến khi mẹ ngủ rồi mới lặng lẽ gấp mấy bộ quần áo xếp vào hòm, một mình len lén rời khỏi nhà. Nhưng Tiểu Ly không có nơi nào để đi. Cậu mới có mười một tuổi. Cậu vô cùng khó nhọc đẩy xe lăn lên trường học. Cổng trường đóng chặt. Cậu lặng lẽ ngồi nhìn ngôi trường, thầm nghĩ nhất định mẹ sẽ đến đây tìm mình, vì thế cậu không thế tiếp tục đến trường học được nữa. Nhưng ngoài nhà và trường học ra, cậu còn biết đi đâu? Nếu... hai chân của mình có thể đi được thì tốt quá. Như vậy người nhà của chú kia liệu có thôi ghét bỏ cậu nữa không nhỉ? Nếu... không có mình trên đời thì cũng tốt, mẹ sẽ có thể sống cuộc sống của một người bình thường, không phải vất vả khổ sở như vậy. Mẹ cao một mét sáu mươi tám mà chỉ nặng có bốn mươi kilogam. Nếu như... không có mình...

Sau đó cậu nghĩ đến con sông ở cạnh trường. Nghe nói đã có rất nhiều người chết đuối khi đến đó bơi vào mùa hè. Nếu cậu cũng nhảy xuống đó, chân không nâng đỡ được cơ thể, chắc sẽ chết ngay thôi. Chết đi cũng tốt. Dù sao cậu sống cũng chỉ làm cho mẹ thêm bất hạnh. Thì ra cha không phải là một gã đàn ông lang bạt, mẹ cũng không phải là một phụ nữ ăn chơi, chỉ là vì một nguyên nhân nào đó mẹ đã thay thế người khác sinh ra cậu. Và cũng vì một số nguyên nhân nào đó mà cha mẹ thật của cậu không cần cậu nữa, bỏ mặc cậu lại cho mẹ một cách vô trách nhiệm.

Vậy thì cậu chết đi thôi. Dù sao vốn dĩ cậu không nên sinh ra trên cõi đời này. Mẹ sẽ trút bỏ được hết mọi gánh nặng để đi lấy người ta. Mà mình cũng không phải chịu đựng sự khổ sở này như thế này nữa. Vì không thể bước đi được nên những việc như trở dậy, đi vệ sinh, thay quần áo... mà những người bình thường làm hết sức nhẹ nhàng lại khiến cho cậu mệt vã mồ hôi. Có lẽ do cậu tàn tật nên cha mẹ thật mới không cần cậu. Cuộc sống như vậy kết thúc cũng là điều rất tốt.

Tiểu Ly đi về phía dòng sông. Trong bóng đêm, dòng sông giống như dải lụa đen dát bạc, chất chứa đầy sự mê hoặc thần bí. Xuống đi, xuống đi, xuống đi. Văng vẳng đâu đây có tiếng nói đang thúc giục cậu.

Sau đó cậu cố sức đẩy mạnh một cái, chiếc xe lăn lao về phía trước, rời khỏi mặt đất, trọng tâm bỗng chốc chao nghiêng... Đúng vào giây phút này, có hai cánh tay đột nhiên từ phía sau vươn ra, ôm chặt lấy cậu, sau đó... Tùm, tùm.

Hai người và chiếc xe lăn cùng rơi xuống sông. Cậu uống mấy ngụm nước, nước sông lạnh buốt, nhưng người ôm cậu lại vô cùng ấm áp. Cánh tay ấm áp ấy kéo cậu, cố sức nâng lên, sau đó cậu một lần nữa cảm nhận được bầu không khí tươi mới.

Cậu mở to mắt và trông thấy mẹ. Mẹ ướt lướt thướt. Cậu ướt lướt thướt. Mẹ kéo cậu lên bờ rồi khóc hu hu.

Mẹ khóc nức nở, giống như muốn trút bỏ tất cả những uất ức đã phải chịu đựng trong suốt cuộc đời. Cậu đưa tay ra, định lau nước mắt cho mẹ, nhưng lại bị mẹ tát cho hai cái thật mạnh. Hai cái tát khiến cho tai cậu ù đi, một lúc không nghe thấy gì. Đến lúc có thể nghe lại được, cậu thấy mẹ đang thút thít nói trong tiếng khóc: - Xin lỗi con, xin lỗi Tiểu Ly, xin lỗi con! Mẹ không lấy chồng nữa đâu, về với một gia đình mà ngay cả một đứa trẻ tật nguyền cũng không dung nạp được như thế thì sẽ không thể có hạnh phúc. Mẹ cam tâm tiếp tục chờ đợi. Vì thế Tiều Ly cũng không được chết, phải cùng chờ đợi với mẹ chứ! Con có nghe thấy không? Con không được chết, mẹ không cho phép con tự sát lần nữa đâu!

Mẹ nói rằng không được tự sát. Vâng, con không tự sát. Cậu là Tiểu Ly biết nghe lời, cậu là đứa con ngoan nhất. Cậu cũng là Tiều Ly – niềm hy vọng duy nhất của mẹ.

Và thế là lau khô nước mắt, vứt bỏ tất cả, cậu tiếp tục đi học, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Ưu tú hơn bất kì ai! Xuất sắc hơn bất kì ai!

Cậu học tập, vẽ tranh, nấu cơm, trưởng thành lên từng ngày. Rồi có một hôm, người bạn ấy của mẹ đến, mang theo một phong thư. Mẹ xem xong, vui mừng phát khóc. Sau đó, mẹ lấy từ trong phong thư ra một tấm phiếu đưa cho cậu. Đó là: Giấy mời nhập học của trường S.S.

Mảnh giấy màu đen, cỏ bốn lá xanh mướt, và một dòng chữ màu bạc: SEASON. Đó là năm mở đầu của SEASON. Cậu may mắn được là sinh viên khóa đầu tiên của trường.

Ở đó, một thế giới hoàn toàn mới lạ mở ra trước mắt cậu, lúc đó cậu mới biết rằng thì ra mình vẫn có thể bước lên cao hơn, xa hơn, xuất sắc hơn. Đúng lúc mọi thứ dường như đang ngày càng đi vào quỹ đạo ổn định thì bỗng nhiên có một hôm mẹ đổ bệnh. Trong lúc lục lọi khắp nơi tìm thẻ bảo hiềm cho mẹ, cậu phát hiện ra trong ngăn bí mật ở tủ đầu giường có một tờ bệnh án đã từ rất lâu rồi: Năm 1987. 1987 là năm cậu ra đời.

Cậu run rẩy mở tờ bệnh án, biết được toàn bộ quá trình mang thai nhân tạo, đồng thời biết được nguồn gốc thật sự của đứa trẻ trong ống nghiệm – Quý Doãn Tiên và Chu Lan. Một người là hiệu trưởng danh dự ngôi trường cậu đang học. Một người là phu nhân hiệu trưởng.

Những sự nhạo báng ở đời, còn có gì hơn chuyện này. Cậu ngồi chết lặng rất lâu trong nhà mình. Những chuyện của năm cậu mười một tuổi cuồn cuộn trở về, cảnh tượng mẹ và chú công nhân kia cãi nhau hiện ra rõ mồn một. Hóa ra trong suốt bao nhiêu năm nay, cậu chưa hề quên một tí gì... Cậu trở lại bệnh viện, hỏi người mẹ đang ốm:

- Vì sao? Mẹ rớt nước mắt nói: - Xin lỗi con.

Cậu hỏi lại: - Vì sao? Mẹ vừa khóc vừa ôm cậu nói:

- Con trai, con trai đáng thương của mẹ! Con là thuốc! Con là thuốc đấy! Tiểu Ly là thuốc. Năm mười chín tuổi, cuối cùng Tiểu Ly cũng biết được nguyên nhân ra đời của mình – Cậu là thuốc.

Bấy giờ con trai cả của Quý Doãn Tiên là Quý Trù mắc chứng bệnh không tái sinh được máu, thông thường còn được biết đến với tên gọi là bệnh máu trắng. Để chữa trị, gia đình họ đã đăng tin trên toàn quốc tìm kiếm tủy phù hợp để ghép nhưng không tìm được. Thế là Chu Lan quyết định sinh thêm một đứa con nữa, dùng máu từ dây rốn của đứa con này để cứu Quý Trù. Tiếc rằng người tính không bằng trời tính, bệnh viện phát hiện bà ta bị u xơ tử cung, trước khi chữa khỏi thì không được có thai. Có điều trong thế giới của những kẻ có tiền, không chuyện gì là không thể làm được. Họ sử dụng phương tiện kĩ thuật cao, kết hợp tinh trùng của Quý Doãn Tiên và trứng của Chu Lan, sau đó tìm một người phụ nữ tình nguyện mang thai giúp để cấy trứng đã thụ tinh vào tử cung người này – đó chính là đứa trẻ trong ống nghiệm. Đồng thời đây cũng là một cuộc trao đổi tiền bạc. Còn mẹ cậu vốn là bạn học của Quý Văn Văn, em gái Quý Doãn Tiên, vì lúc đó cha của mẹ ốm nặng phải cần gấp một khoản tiền lớn nên đã đồng ý mang thai hộ.

Mẹ bảo rằng, xin lỗi Tiểu Ly, bởi vì mẹ kém cỏi, không cung cấp được đầy đủ chất dinh dưỡng cho đứa trẻ trong bụng nên khi con sinh ra lượng máu cuống rốn không đủ, vì thế không thể cấy ghép được. Mẹ bảo rằng, xin lỗi Tiểu Ly, đó là lỗi của mẹ, không phải của con, là do mẹ vô dụng... Mẹ bảo rằng, Tiều Ly, do không được cấy ghép tủy nên anh con đã chết, vì thế cha mẹ thật của con rất đau lòng, trút tức giận sang con...

Mẹ bảo rằng, không có vấn đề gì cả, mẹ mãi mãi yêu con, và con cũng yêu mẹ, phải không nào? ... ... Mẹ hỏi câu nào, Tiểu Ly cũng đều đáp “Vâng ạ”.

Mẹ - người Tiểu Ly quý nhất đương nhiên và mãi mãi là mẹ. Là mẹ mang thai sinh ra cậu. Là mẹ luôn chăm sóc cậu – một đứa trẻ không đi được.

Là mẹ- vì cậu mà suốt đời không lấy chồng. Là mẹ - vì cậu mà làm việc vất vả đến nỗi sinh bệnh... Tất cả đều là vì cậu.

Xem ra, Hạ Ly thực ra là một tai họa. Đã không cứu được anh trai. Lại còn liên lụy đến mẹ. Thực ra cậu đã nên chết từ năm mười một tuổi đó. Ồ không, đã là thuốc thì sau khi thấy không sử dụng được, đáng lẽ cần phải hủy ngay đi chứ.

Cậu là thuốc. Cậu là một Người thuốc. Ngay từ ban đầu, cậu đã mất đi tư cách của một “con người”.

Mẹ bảo, không cho phép cậu tự sát. Cậu... chỉ mong mình bị giết. Bóng tối mênh mông, một đứa trẻ bé bỏng.

Cậu hét lên với đứa bé đó: Này, tại sao mày khóc? Đứa bé ngẩng lên, từ trong hốc mắt, một thứ chất lỏng không ngừng chảy ra, từng giọt từng giọt theo gò má chảy xuống. Đó không phải là nước mắt.

Mà là máu. BLOOD. Chất lỏng trong suốt từ chiếc bình treo trên cao nhỏ xuống từng giọt, chảy theo chiếc ống dài và nhỏ, cung cấp thành dinh dưỡng còn thiếu cho một sinh vật tên là “Con người” đang nằm trên giường bệnh.

Trên chiếc mặt nạ ô-xy bao trùm một lớp sương mù mỏng làm che khuất khuôn mặt nên không nhận ra người này là ai, nhưng lại có thể trông thấy những giọt nước mắt đang không ngừng trào ra từ trong khóe mắt chảy xuống gối. Bên cửa sổ, hai bóng người đang lay động, người thấp hơn thở dài một tiếng: - Thì ra anh ấy đúng là anh trai em.

- Đúng vậy. - Anh đã biết từ lâu rồi. - Ừ, chung quy lại, chuyện của năm ấy đều là do một tay mẹ anh dắt dây làm cầu. Nếu không phải là bạn thời tiểu học thì cũng không tìm được Hạ Tử Hàm.

- Em nhìn thấy bản báo cáo theo dõi Hạ Tử Hàm trong máy tính của anh, trong đó ghi lại quá trình lớn lên của Hạ Ly. Vì sao lại không nhận anh ấy? - Gia tộc lớn có rất nhiều điều kiêng kị, em hiểu không? Người thấp hơn cười nhạt:

- Em biết, nhưng em không chấp nhận được. - Đó là cha mẹ em, không chấp nhận cũn phải chấp nhận. - Em không phải là anh. Em không thể nhắm mắt làm ngơ trước những việc cha mẹ em làm!

Người cao hơn trầm ngâm một chút, lát sau mới nói: - Tùy em. Nói xong quay người bỏ đi. Người thấp hơn đứng yên tại chỗ rất lâu, sau đó vén rèm đi vào, tựa vào cạnh giường, chăm chú nhìn người nằm trên giường, khẽ thở dài.

- Anh đừng bao giờ vương vấn chuyện cũ nữa nhé... Dừng một lát, lại nói: - Em đã truyền sang cho anh đến một lít máu rồi đấy, sau này nhớ mà trả.

Lại dừng một lát, rồi nói một cách thâm trầm: - Vì là Người thuốc nên anh thấy không cam lòng phải không? Nhưng nếu nghĩ rằng đó là dùng sự nỗ lực của bản thân mình để cứu anh em ruột thịt thì có phải dễ chịu hơn không? Như em bây giờ... cũng là Người Thuốc của anh đây... Máy đo nhịp tim bên cạnh giường đều đặn phát ra những tiếng “bíp bíp”.

Dường như là thay cho câu trả lời của chủ nhân. Nhưng cũng dường như là không có câu trả lời nào cả. Mẹ yêu quý!

Đã lâu con không viết thư cho mẹ, không biết dạo này mẹ có khỏe không? Cha có khỏe không? Con ở thành phố B mọi thứ đều tốt, xin mẹ yên tâm. Có điều gần đây xảy ra một số việc nên con kể lại để mẹ cùng biết. Trước tiên, sau khi điều tra, cảnh sát đã có kết luận về vụ nổ đó. Đúng như con suy đoán lúc đó, Hạ Ly giấu chất nổ trong chiếc vòng tay, tức là chiếc vòng Hi vọng do anh ta chế tác theo hình vẽ ban đầu của con. Con cũng không hiểu vì sao lúc đó mình lại suy đoán như vậy, liệu có phải là con với Hạ Ly thực sự có thần giao cách cảm về mặt thiết kế không? Do bên cạnh chiếc vòng có thiết bị gây nhiễu nên lúc đó cảnh sát đặc nhiệm không tìm thấy nó. Bởi vì chiếc vòng rất nhỏ, lượng thuốc nổ không nhiều nên chỉ phá hủy được căn phòng ngầm dưới đất.

Vốn dĩ đã chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng... mẹ biết đấy, thầy Ôn tốt bụng đã đẩy con ra ngoài, sau đó con lại xui xẻo lăn xuống bậc thềm và ngất đi. Lúc tỉnh dậy mới phát hiện ra bị trẹo chân, vì thế buộc phải nằm viện mất mấy hôm. Nếu cứ ở trong ngôi nhà đó cùng với thầy Ôn thì đã không có chuyện gì xảy ra – trừ mặt mũi bị bụi bẩn đôi chút. Có điều tình trạng của Hạ Ly tương đối nghiêm trọng. Diệp Nhất ôm anh ấy ngã xuống đất, vốn là định lấy cơ thể mình che chở cho anh ấy, nhưng không ngờ sàn nhà chỗ đó lại sụt lún khiến cả hai cũng rơi xuống tầng hầm và va phải một số máy móc ở đó. Thế là Hạ Ly rất không may lại trở thành tấm nệm đỡ cho Diệp Nhất... May mà được cấp cứu kịp thời và được Diệp Nhất tiếp máu – nhóm máu của họ hoàn toàn phù hợp nhau! Hạ Ly giờ đã qua cơn nguy hiểm, bác sĩ nói rằng nghỉ ngơi vài tháng là sẽ hồi phục sức khỏe.

Bác Quý đã phong tỏa mọi thông tin không cho lan truyền ra bên ngoài, đồng thời cũng không biết bác ấy đã dùng cách gì mà khiến cảnh sát không lập hồ sơ vụ án. Đương nhiên con thở phào trước một kết quả như vậy, bởi vì sau khi biết rõ chân tướng sự việc, con cảm thấy Hạ Ly thật đáng thương. Con thật sự không muốn anh ấy phải ngồi tù. Bởi vì cha mẹ rũ bỏ trách nhiệm nên cuộc đời anh ấy đã phải chịu bi kịch kéo dài suốt hai mươi tư năm. Làm sao có thể để quãng đời còn lại của anh ấy phải trôi qua trong lao tù được chứ? Cũng cần phải nói rằng, sở dĩ tính cách của anh ấy trở thành tối tăm và méo mó như vậy cũng có phần trách nhiệm rất lớn của bác Quý và Quý phu nhân đã quá cố. Con nghe Diệp Nhất nói rằng, Quý phu nhân vô cùng yêu quý anh trai Quý Trù của cậu ấy, do trước đây con gái cả bị bọn bắt cóc sát hại nên bác ấy đã đau buồn trong suốt một thời gian dài. Vất vả lắm mới lại sinh được một cậu con trai, hơn nữa cậu con trai này rất xinh xắn, vừa mới chào đời đã biết cười, thế nhưng lại mắc phải chứnh bệnh nan y. Với tình yêu con tha thiết, bác ấy không ngại cứu con bằng bất kỳ giá nào, nghĩ như vậy thì cũng không có gì là sai cả. Còn bác Quý lại quá yêu vợ, không bao giờ từ chối bất kì yêu cầu gì của vợ, vì vậy nên cũng đành vứt bỏ đứa con trai tật nguyền của mình. Nhưng con cũng nghe Diệp Nhất nói rằng, thực ra bác Quý luôn ngấm ngầm quan tâm tới Hạ Ly, sở dĩ anh ấy có thể theo con đường thiết kế trang sức quý hiếm và nổi tiếng nhanh như thế này, cũng đều là nhờ có sự âm thầm giúp đỡ rất lớn của bác ấy. Thí dụ như trường S.S này, thực ra mục đích ban đầu nó được xây dựng là để đào tạo anh ấy...

Có lẽ ai cũng đều có nỗi khổ riêng của mình, vì thế không ai có lỗi cả. Có chăng lỗi chỉ là ở kĩ thuật y học của chúng ta đã quá dễ dãi tùy tiện khi tạo ra con người, nhưng lại quá yếu đuối bất lực khi chữa trị cho họ... Đúng rồi, con nghe thầy Ôn đã cầu hôn chị Tô Hòa rồi, có vẻ như thím cũng đã đồng ý, mẹ biết chuyện này chưa? Sao con ở cùng chị ấy mà trước đó không hay biết gì thế nhỉ? Chà! Mà thầy Ôn cũng... nhanh tay quá đấy?

Ồ, con nghĩ mãi mà không hiểu được, thế giới của người lớn thật phức tạp... Nhưng dẫu sao thì hôn nhân cũng là một việc tốt, con chỉ cần ở bên cạnh chúc mừng họ là được rồi. Nghe nói đúng là họ định nghỉ tuần trăng mật ở Provence, nghĩ đến đã cảm thấy hạnh phúc rồi! Còn nữa, thầy Ôn cho phép con về trường học rồi, ha ha, thực ra con cũng vẫn trơ mặt ở lại đó chứ đã đi đâu.

Trước đây, thầy Ôn không cho con tham gia cuộc thi là bởi vì không muốn con tiếp xúc với Hạ Ly. Thầy ấy cảm thấy Hạ Ly là một người rất tuyệt vọng, rất đen tối, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến tư duy và phong cách thiết kế sau này của con. Bây giờ, mọi thứ đều đã lộ hết chân tướng rồi, thầy không còn ngăn cản con nữa. Tất nhiên cũng không loại trừ ở đây còn có công của chị Tô Hòa thủ thỉ bên tai thầy ấy nữa. Nhưng Diệp Nhất bảo rằng, quan trọng nhất là trong thời gian xảy ra vụ bắt cóc, con đã thể hiện sự dũng cảm phi thường, điều đó chứng tỏ rằng con sẽ không bao giờ giống như Hạ Ly (Diệp Nhất bảo, nếu Hạ Ly là ác quỷ thì con là thiên thần. Mẹ, trước đây mẹ bảo con là người cá, bây giờ con được phong lên làm thiên thần rồi, ha ha). Thực ra, còn có một điểm quan trọng nữa:

Hạ Ly có thể là một người tuyệt vọng. Nhưng anh ấy tuyệt đối không đen tối. Một người bị cha mẹ ruột vứt bỏ như anh ấy nhưng vẫn không vì thế mà nản lòng, chối bỏ bản thân mình, trái lại còn rất nỗ lực, rất kiên cường để sống, dùng tài năng giúp mình trở lại đứng trên đỉnh cao của thế giới. Một người tích cực như vậy sao có thể đen tối được? Hơn nữa anh ấy cũng không thật sự có ý định trả thù nhà họ Quý, nếu không, với tài năng của anh ấy thì dù có đến làm việc cho bất kì hãng châu ngọc nào khác cũng đều gây ra cho tập đoàn Quý Thị sự uy hiếp rất lớn. Nhưng anh ấy không làm như vậy. Anh ấy lại càng không trả thù xã hội.

Có điều sau khi chỗ dựa tinh thần của anh ấy – tức là bác Hạ - qua đời, anh ấy đã bị giáng một đòn quá đau, suy sụp đến nỗi muốn để cho người ta giết mình. Vì thế sau khi bác Hạ phát hiện ra mình bị mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, chỉ có thể sống được một thán nữa thì anh ấy liền bắt đầu sắp đặt kế hoạch và bố trí mọi việc để bị giết. Lần bắt Diệp Nhất đầu tiên phải dừng lại vì bác Hạ đột ngột đến thành phố B, vốn dự định tối hôm đó đi nhận người về, nhưng rồi cuối cùng lại không đi được, vì thế mới cho chúng con có cơ hội cứu Diệp Nhất. Sau đó bác Hạ qua đời, không còn ai ngăn cản anh ấy được nữa, thế là xảy ra vụ bắt cóc lần hai.

Tội bắt cóc, dùng súng, lại thêm cả đánh bom, đủ kết án tử hình. Tuy nhiên, mặc dù anh ấy đã kích nổ quả bom nhưng nó lại không đủ sức công phá để làm hại bất cứ ai... Một người thà rằng mình chết cũng không muốn làm hại người khác như vậy thì là sao có thể đen tối chứ?

Con gửi kèm tấm ảnh chụp ngôi nhà của Hạ Ly cho mẹ xem. Mẹ, con vẫn rất thích Hạ Ly, từ trong những thiết kế của anh ấy, con cảm nhận được thứ gì đó rất trong sáng và chân thật. Từ trong xương tủy, Hạ Ly vẫn là người trong sáng và chân thật. Đúng rồi, bây giờ từ ngoài nhìn vào, ngôi nhà màu trắng này hoàn toàn xứng đáng được gọi là ngôi nhà xiêu vẹo.

O( _ )O Sau đó... đúng rồi, mẹ, cuộc thi “Viên ngọc hi vọng” đã kết thúc. Người đoạt giải cao nhất đương nhiên là người quen của chúng ta!!! Mẹ có nằm mơ cũng không nghĩ được lại là người này đâu!!! Mẹ có muốn đoán thử không? Ha ha, kết quả công bố là – thầy giáo Chung Bài Bài! Không ngờ thầy ấy lại tham gia cuộc thi này! Điều làm con bất ngờ, mà lại càng làm người khác bất ngờ hơn, đó là lí do tham gia cuộc thi: “Muốn dùng tiền thưởng để mua quà cho đại mĩ nhân, muốn cùng nàng hẹn hò...” Ha ha, nguyên văn đấy! Khi thầy Chung thẹn thùng nói ra câu này trên giảng đường, Diệp Nhất giơ ngón tay cái lên, còn đại mĩ nhân mà thấy ấy muốn nói đến – tứ là Tạ Thanh Hoan- thì giận đỏ bừng mặt, lẳng lặng đứng dậy đi ra ngoài. Thầy Chung đuổi theo bạn ấy, rất lâu sau mới quay lại,. Cũng không biết giữa hai người thế nào...

Cuối cùng... vâng, con hiểu điều mẹ muốn biết nhất là gì, con nói nhé, không có gì giấu mẹ cả! Con với Diệp Nhất vẫn là bạn tốt của nhau. Hàng ngày chúng con đều cùng nhau lên lớp, cuối tuần này sẽ cùng nhau đến đọc truyện tranh tại cửa hàng. Con tò mò hỏi Diệp Nhất là thích truyện tranh như vậy thì mua về nhà xem là được rồi! Cậu ấy bảo rằng thuê xem tại cửa hàng mới có cảm giác, bởi vì biết đó là đi thuê nên mới nảy sinh áp lực “phải xem thật nhanh cho bõ thời gian và số tiền bỏ ra”, còn xem ở nhà thì sẽ sinh ra lười nhác và không biết quý trọng. Đúng là một suy nghĩ đặc biệt, phải không mẹ? Nhìn từ góc độ này, cậu ấy và Hạ Ly quả không hổ là anh em ruột, Hạ Ly thích vẽ ở một nơi tối tăm chật hẹp, bởi vì nó cũng sẽ gây sức ép.

Phải rồi, con từng hỏi Diệp Nhất sau này sẽ giải quyết chuyện của Hạ Ly như thế nào. Diệp Nhất nói cậu ấy và bác Quý đều có ý muốn khôi phục quan hệ gia đình, nhưng những tổn thương mà Hạ Ly phải gánh chịu đã chất chứa suốt hơn hai mươi năm, không thể khôi phục ngay được, vì thế cần phải có thời gian cho vết thương lành dần. Diệp Nhất đã nói như vậy, nên con tin rằng Hạ Ly chắc chắn sẽ không có ý định tự sát nữa. Bởi vì tuy bác Hạ đã ra đi nhưng vẫn còn có Diệp Nhất. Diệp Nhất là người ấm áp nhất trên thế gian này! Chỉ cần Diệp Nhất bảo là muốn hòa hảo, thì cậu ấy nhất định sẽ nghĩ ra được giải pháp hữu hiệu! Ái chà, có phải là con đã tâng bốc Diệp Nhất quá không nhỉ? Nhưng mẹ à, nếu mẹ gặp cậu ấy thì chắc mẹ cũng sẽ yêu mến. Cậu ấy nói chuyện rất duyên, hơn nữa còn rất dũng cảm, thông minh nữa. Cậu ấy bảo rằng xem trong máy tính thầy Ôn thấy tư liệu nói bác Hạ và cô Quý là bạn thời tiểu học, lại trông thấy một số bức ảnh sinh hoạt của hai mẹ con Hạ Ly, từ lúc anh ấy một tuổi đến năm mười sáu tuổi. Mà sau khi xảy ra vụ bắt cóc đầu tiên, thầy Ôn lại trú tâm điều tra hành tung của Hạ Ly vào ngày hôm đó, cậu ấy cảm thấy rất kì lạ, vì thế không ngại lấy chính bản thân mình ra để thử nghiệm xem có đúng thật là Hạ Ly muốn bắt cóc mình không. Kết quả... Diệp Nhất cái gì cũng tốt cả, chỉ có điều to gan quá. May mà Hạ Ly không có ác ý, nếu như gặp phải kẻ xấu thật sự thì không biết sẽ làm thế nào?

Không được, con phải nói với cậu ta về chuyện này. Ngày mai gặp cậu ta con sẽ nói. Mẹ, con viết đến đây thôi, còn phải học tập để còn tốt nghiệp cùng với Diệp Nhất nữa. Diệp Nhất bảo muốn về quê mình chơi, nghỉ đông này con đưa cậu ta về nhà mình được không mẹ?

Ở đây con sẽ hết sức cố gắng. Ở nhà mẹ thế nào? Có chuyện gì xảy ra không? Bất kể là vui hay buồn mẹ cũng phải nhớ rằng con gái ở đây luôn sẵn sàng chia sẻ với mẹ tất cả. Con yêu mẹ. Con gái: Tiểu Ngu.

Viết xong chữ cuối cùng, Tô Ngu nhấn phím gửi đi. Cô giơ hai tay lên, uể oải vươn vai một cái, chợt vô tình trông thấy một đôi mắt đen nhánh như ngọc ở bên cạnh. Đôi mắt ấy đang nhìn cô không chớp, cũng không biết đã nhìn như thế bao lâu rồi. Cô vội bỏ tay xuống, mỉm cười e thẹn:

- Anh, tỉnh rồi à? Anh khát không? Uống nước không? Ánh nắng đầu buổi chiều chiếu rọi qua cửa sổ lên tấm đệm giường trắng và mảnh chăn trắng. Hạ Ly mặc quần áo bệnh nhân kẻ xanh trắng, sắc mặt nhợt nhạt nhưng dáng vẻ rất bình thản. Anh nhìn cô mà cứ như thể xuyên thấu qua cô để nhìn sang người khác.

- Bác sĩ bảo, anh, không sao, họ bỏ, máy thở ô-xy đi rồi, nghỉ ngơi, vài hôm, là xuất viện được. Vốn là, Diệp Nhất, chăm sóc anh, cậu ấy, đi mua cơm, vì thế, em ở đây trông anh. Cậu ấy, sẽ về, ngay bây giờ. Mấy hôm nay, hễ tan học, là cậu ấy, đến đây ngay. Trong đáy mắt Hạ Ly dường như có gợn sóng. Tô Ngu lại cười, nói: - Cậu ấy bảo em, nếu anh tỉnh, thì, hỏi anh, một câu. Anh, có thể trả lời, hoặc không trả lời, cũng được. Nhưng anh, phải nghe, câu hỏi.

Hạ Ly yên lặng nhìn cô. - Học, trưởng – Tô Ngu hít sâu một hơi, sau đó mới truyền đạt lại câu hỏi của Diệp Nhất bằng cách phát âm mà cô cho là chuẩn xác nhất – Tên gọi, chiếc vòng cổ BLOOD, do anh thiết kế, không phải là Máu, mà là Huyết thống, phải không? Hạ Ly yên lặng nhìn cô rất lâu, sau đó từ từ nhắm mắt lại như thể đang ngủ.

Tuy anh không trả lời nhưng trong lòng Tô Ngu lại như có thứ gì đó đang tan chảy, ấm áp, lan tỏa khắp người cô, khiến cô thấy lòng phơi phới. Ánh nắng tươi sáng và rực rỡ quá. Chiếc vòng cổ có tên gọi BLOOD đặt trong một chiếc hộp tuyệt đẹp, chiếc hộp đó lúc này đang để cạnh gối của Hạ Ly.

BLOOD. Còn có cả TIES OF BLOOD. Giống như chiếc vòng tay Hi vọng kia, sau khi bị phá hỏng thì lại được tái sinh.

Mang tất cả những xúc cảm trong cuộc đời, hòa với yêu và hận, hòa với nhựa của cây, chôn sâu trong lòng đất, để nghìn năm sau lấy lên, nó sẽ thành hổ phách..