Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều - Chương 682

682



Chương 683: Bất an

Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm tự giác biết mình đấu không lại Lynda liền há mồm: “Nói thế tôi cũng…”

Tiếu Nhiễm làm một động tác kéo giấy niêm phòng, cũng bắt đầu cúi xuống ăn cơm.

Cố Mạc cưng chiều vuốt đầu cô, cũng không nói nữa.

Sau khi ăn xong, Lynda đề nghị đi khiêu vũ, Cố Mạc lập tức lắc đầu từ chối: “Tiếu Nhiễm còn có kỳ thi, tôi phải đưa cô ấy về.”

“Đưa?” Lynda lặng đi một chút: “Cố Tổng, anh còn muốn đưa Tiếu Nhiễm quay về Tiếu gia?”

“Phải!” Cố Mạc im lặng vài giây, trầm trọng nói: “Trước mắt còn chưa trấn an được bác gái, tôi sẽ không đón Tiếu Nhiễm về. sự kiên trì của ba vợ cũng có đạo lý.”

“Cố Mạc, là em làm anh khó xử.” Tiếu Nhiễm dựa sát vào trong lòng Cố Mạc, tràn ngập xin lỗi nói.

Nếu Cố Mạc thích cô gái khác, phu nhân Tưởng nhiều lắm chỉ không quá vui vẻ, nhưng không có lý do gì để ngăn cản anh lấy vợ. dù sao Tưởng Y Nhiên cũng đã chết.

Nhưng là bởi vì cô đã đâm chết Tưởng Y Nhiên, hại bác trai Tưởng tự sát, cho nên phu nhân Tưởng ngăn cản là đúng lý hợp tình, mà Cố Mạc thì không có cách nào nhẫn tâm bỏ mặc cả.

Thân phận của cô thật sự là một sự tồn tại rất mẫn cảm.

“Đừng nghĩ nhiều, giao cho anh!” Cố Mạc dùng sức nắm chặt tay cô, cổ vũ cười nói.

Hôm nay bác gái Tưởng không khống chế được, có gì đó khác thường. có lẽ, anh nên để lúc nào bà ấy ở trạng thái bình thường thì thuyết phục.

Điều kiện tiên quyết là anh phải tìm ra được sự thật, tinh thần của bác gái thất thường, hẳn không phải chỉ là vì Y Nhiên.

“Chờ mấy ngày nữa em thi thử xong, chúng ta cùng nhau nói chuyện với bà ấy.” Tiếu Nhiễm kiên trì.

Cô không để Cố Mạc đối kháng một mình với một kẻ như người điên. Tuy rằng vết thương ở lòng bàn tay của anh đã khép lại, nhưng còn để lại một vết sẹp. vết sẹo dài như vậy nhắc nhở cô phu nhân Tưởng đã điên cuồng như thế nào.

Không thể nào lại có người bị thương, cho nên cô phải ra mặt xin lỗi.

“Thi cho tốt.” Cố Mạc cũng không đồng ý Tiếu Nhiễm, mà là ôm cô đi về phía thang máy, đưa cô về nhà.

Lynda kéo cánh tay của Trịnh Húc, sau khi nhìn Cố Mạc và Tiếu Nhiễm ngồi vào trong Maybach, khe khẽ thở dài: “Nếu có được tình yêu trong thiên hạ đều phải chịu tra tấn như vậy, thì thà không có còn hơn.”

“Sẽ không như vậy. cũng có tình yêu bình lặng như nước, tình yêu ấm lòng.” Trịnh Húc vỗ lưng Lynda: “giống như chúng ta.”

“Hai chúng ta đúng là quá thuận buồm xuôi gió, ngược lại khiến em thấy bất an.” Lynda nghiêm túc nhìn Trịnh Húc.

Từ ngày bọn họ ở chung bắt đầu bình lặng yên ổn, tính tình của Trịnh Húc tốt đến mức cho dù cô chỉ vào mũi anh chửi ầm lên anh cũng sẽ không phản kích, anh chỉ biết mặt không chút thay đổi xoay người rời đi.

Nhưng là, trong lòng của cô lại lờ mờ thấy bất an.

Lúc vừa mới bắt đầu ở chung, cô còn tìm thấy nội y ở trong tủ quần áo của anh, son môi ở trong bàn trang điểm, phát hiện được nước hoa nữ trong nhà vệ sinh… vài thứ kia đều nhắc nhở cô, từng có một người phụ nữ chân thực tồn tại trong sinh mệnh của anh.

Cô không phải người duy nhất anh yêu.

Cô sợ hãi chính mình cũng không phải là người cuối cùng.

“Xem ra anh làm còn chưa đủ tốt.” Trịnh Húc cũng không nổi giận, ngược lại thản nhiên cười tự giễu.

Anh nhận thấy được Lynda bất an, nhưng không biết nên dùng cái gì để trấn an cô. Cô đã bất an, chỉ có thể là vì anh không đủ tốt đến mức làm cho cô yên tâm?

“Anh làm đủ tốt. Là em nghi thần nghi quỷ.” Lynda nói xong, lập tức thức được chính mình vừa lộ ra cái gì.

Trịnh Húc nhíu mi, nghiêm túc nhìn cô: “Lynda, em còn để ý đến Tôn Mạn?”

“Cô ấy từng tồn tại trong cuộc sống của anh mười năm rồi. nói không ngại thì chính là nói dối. trịnh Húc, cho em thời gian.” Lynda tựa vào đầu vai của Trịnh Húc, buồn bã nói.

“Được, bao lâu anh cũng chờ.” Trịnh Húc nắm chặt tay Lynda, thản nhiên nói.

.