Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sau Tang Lễ - Chương 5

.



- Lại mệt lử rồi chứ gì.

Cô Entwhistle nói với giọng độc đoán của một người em gái tận tụy chăm lo việc nhà cửa cho anh trai mình.

Ở tuổi này anh phải nghỉ ngơi một chút chứ.

Em thật không hiểu tại sao anh lại phải xem vào chuyện ấy, anh đã nghỉ hưu rồi cơ mà.

Ông Entwhistle bối rối thanh minh rằng Richard Abernethie là một trong những người bạn lâu năm nhất của ông.



- Được rồi, nhưng mà ông ấy đã chết rồi.

Thật là điên rồ khi xen vào những chuyện không can hệ gì đến mình và chịu lạnh trong những khoang tàu gió lùa ấy.

Đó là một vụ giết người, tại sao người ta lại gọi đến anh làm gì?



- Họ đã gọi đến tôi bởi vì họ đã tìm thấy một lá thư của tôi cho bà Cora thông báo về đám tang.



- Đám tang? À có một trong những người anh em của ông bạn Abernethie của anh đã gọi điện cho anh đấy

- Timothy thì phải.

Ông ấy gọi từ Yorkshire và đã nói về một đám tang khác.

Ông ta sẽ gọi lại sau.

Tối hôm đó ông Entwhistle nhận một cú điện thoại của Maude Abernethie.





- Ơn Chúa, thế là cuối cùng tôi cũng gặp được ông! Tin cái chết của Cora đã làm Timothy rất xúc động.



- Tôi hiểu.



- Tôi rất lo cho Timothy.

Những tin này làm cho ông ấy rất đau lòng.

Tôi vừa phải thuyết phục ông ấy đi ngủ nhưng trước khi đồng ý đi ngủ ông ấy đã nài tôi mời bằng được ông đến đây.

Có bao nhiêu điều ông ấy nóng lòng muốn biết.

Có mở một cuộc điều tra hay không? Ai sẽ tham gia điều tra? Khi nào thì tổ chức đám tang? Cora có muốn được thiêu hay không? Bà ấy có di chúc không?.

.

.



Ông Entwhistle quyết định ngắt lời:

- Có một bản di chúc và bà ấy đã chỉ định Timothy là người thực hiện.



- Ôi trời, tôi e rằng Timothy không thể làm gì được.





- Bà đừng lo, văn phòng của tôi sẽ đứng ra lo liệu tất cả.

Di chúc của bà ấy rất đơn giản.

Bà ấy để lại những bức tranh của bà ấy và cái ghim cài bằng amênit cho cô hầu gái, cô Gilchrist, và tất cả những gì còn lại cho Suzan.



- Suzan? Tôi không hiểu tại sao? Bà ấy chưa bao giờ gặp cô ta, hay là mới chỉ gặp một lần từ lúc còn rất nhỏ cơ mà.



- Tôi nghĩ rằng ấy là bởi vì hình như Suzan có một cuộc hôn nhân mà gia đình phản đối.



Maude khịt mũi rất mạnh:

- Dẫu sao thì Gregory cũng hơn Pierre Lansquenet nhiều.

Tất nhiên lấy một người phục vụ trong cửa hàng lúc bấy giờ là không danh giá lắm, nhưng nhân viên hiệu thuốc lại là chuyện khác, hơn nữa Gregory có vẻ của một người đáng tôn trọng.

Bà im lặng một lát rồi tiếp tục:



- Điều đó có nghĩa là Suzan thừa kế khoản trợ cấp mà Cora đã thừa kế từ Richard?

- Không, vốn đầu tư sẽ được chia theo di chúc của Richard.

Cora đáng thương chỉ có vài trăm bảng và một số vật dụng.

Nếu bán hết những vật dụng này thì tôi cũng không nghĩ rằng sẽ còn quá 500 bảng sau khi trả hết nợ.

Sẽ có một cuộc điều tra, nếu ông Timothy không phản đối thì chúng tôi sẽ cử Lloyd làm việc đó.

Ông Entwhistle nói thêm như xin lỗi:



- Tôi e rằng câu chuyện này sẽ gây xôn xao nhiều đấy.

.

.

ờ.

.

.

trong hoàn cảnh này.

.

.



- Sự việc quả thực chẳng dễ chịu gì.

Người ta đã tìm ra kẻ khốn nạn ấy chưa?

- Không, vẫn chưa.





- Cảnh sát thật chẳng làm được việc gì cả.



- Không, không đâu, những người làm việc cho cảnh sát cũng có năng lực lắm chứ, đừng nghĩ rằng không.



- Dẫu sao thì những sự kiện này cũng thật là kỳ quái và thật đáng ngại đối với TImothy.

Ông có định đến thăm chúng tôi không ông Entwhistle? Tôi sẽ rất vui và tôi tin chắc rằng Timothy sẽ khá hơn nếu được gặp ông.



Nhà luật gia im lặng một lúc không nói gì, ông chẳng hứng thú lắm với lời mời này.

Nhưng cuối cùng ông cũng trả lời:

- Có lẽ là bà có lý.

Tôi cũng nghĩ rằng nên đến gặp ông bà.

Và tôi cũng cần ông Timothy, với danh nghĩa là người thực hiện di chúc, ký một vài văn bản cho tôi.



- Tuyệt thật! Tôi đã cảm thấy bớt lo lắng đi rồi.

Ông đến ngày mai chứ? Và ông sẽ ở lại với chúng tôi một đêm nhé.

Có một chuyến tàu chạy từ ga St

-Panacrace lúc 11 giờ 20 phút.





- Ồ, chiều tôi mới đi được vì tôi có một vài việc cần làm sáng mai.

*** George Crossfield đón tiếp ông Entwhistle một cách nhiệt tình pha một chút ngạc nhiên.





- Tôi đến từ Lytchett St

-Mary, ông nói như để thanh minh cho chuyến thăm viếng này nhưng thực ra câu nói ấy chẳng có ý gì cả.



- A, thì ra ông đến vì việc cô Cora? Tôi đã đọc tin trên báo và tôi đã không tin nổi ở mắt mình.

Ban đầu tôi cứ nghĩ đó là ai đó trùng tên.



- Ấy thế mà họ Lansquenet không phải là một họ phổ biến.





- Không, quả đúng vậy.

Tôi nghĩ rằng theo lẽ thường ai lại cho là tai họa lại có thể rơi xuống đúng gia đình của mình.

Câu chuyện này làm cho tôi nghĩ đến vụ án đã xảy ra ở Dartmoor tháng trước.



- Vậy ư?

- Vâng, các tình tiết giống hệt nhau.

Một biệt thự cách biệt, hai người phụ nữ đứng tuổi cùng sống, một người bị giết và tên sát nhân đã lấy đi một khoản tiền không đáng kể gì.





- Giá trị của đồng tiền bao giờ cũng là tương đối tùy theo nhu cầu của từng người.



- Vâng, ông nói đúng.



- Nếu anh rất cần 10 bảng, 15 bảng sẽ là rất lớn.

Ngược lại, nếu anh cần 1000 bảng thì một vài trăm bảng chẳng có nghĩ lý gì lắm.



Một tia sáng lờ mờ chợt léo lên trong mắt của George.



- Theo tôi thì này nay tiền nhiều hay ít cũng đáng lấy hết.

Ai cũng nghèo cả.



- Nhưng không đến nỗi tuyệt vọng

- Ông Entwhistle nhấn mạnh

- Sự tuyệt vọng đáng sợ hơn sự túng thiếu.





- Ông nghĩ đến điều gì đặc biệt chăng?

- Ồ không, không đâu.

Nhà luật gia ngừng một lát rồi tiếp tục: Khoản thừa kế từ Richard sẽ phải đợi một thời gan mới chuyển được sang tiền mặt, ông có muốn được ứng trước không?

- Thật tình tôi đang định nói với ông về điều đó.

Sáng nay tôi đã đến ngân hàng.

Tôi đã viện ra tên ông và họ đã đồng ý ứng trước cho tôi một khoảng nhỏ.



Lại một tia sáng lóe lên trong đôi mắt George.

Lúc này ông Entwhistle đã biết chắc rằng anh chàng này đang ở trong tình trạng tài chính rất tồi tệ hay ít ra là khó khăn.

Ông tự hỏi không biết Richard Abernethie, cũng là một người rất biết nhìn nhận đánh giá con người, có cảm thấy điều đó hay không.

Nhà luật gia đã gần như là chắc chắn rằng sau khi Mortimer mất đi Richard đã có ý định nhật George là người thừa kế duy nhất.

Anh ta không mang họ Abernethie nhưng là đại diện nam giới duy nhất của thế hệ trẻ và như vậy là người kế vị của Mortimer.

Vả lại, Richard đã cho gọi cháu trai đến ở Enderby Hall vài ngày.

Nhưng có lẽ là ông ấy đã không hài lòng về ông cháu của mình.

Ông đã có cảm giác

- như ông Entwhistle vừa rồi

- rằng anh chàng Crossfield không ngay thẳng? Mọi người trong nhà vẫn cho rằng Laura đã đen đủi lấy phải Rex Crossfield, anh chàng môi giới chứng khoán bí hiểm ấy.

George giống bố nhiều hơn giống nhà Abernethie.

Có lẽ rằng anh chàng đã hiểu sai sự im lặng của nhà luật gia.

Anh ta cười ngượng nghịu.



- Thật tình, tôi đã không gặp may với các khoản đầu tư của tôi trong thời gian qua.

Tôi đã mạo hiểm vô ích.

Tôi đã mất sạch.

Nhưng bây giờ tôi có thể cứu vãn lại, tất cả chỉ cần có một khoản vốn nhỏ.

Các cổ phần của Ardents Consolidated là những cổ phần chắc chắn, phải vậy không?

Ông Entwhistle không bày tỏ ý kiến gì.

Ông đang nghĩ có thể là George đã liều đầu cơ với tiền của khách hàng.

Và nếu như vậy anh ta có nguy cơ bị kiện ra tòa.

.

.



- Tôi đã gọi cho anh hôm sau đám tang ở cơ quan nhưng anh không có ở đó.



- Thế à? Tôi không biết là anh đã gọi.

Nói thật, tôi đã cho phép mình một ngày nghỉ để mừng tin vui.

.

.





- Tin vui? George đỏ mặt.



- Ồ, tôi không muốn nói về cái chết của bác Richard.

Nhưng khi người ta biết sắp thu về một khoản tiền, , điều đó làm cho người ta vui, chẳng phải vậy sao? Và tất nhiên người ta muốn ăn mừng điều đó.

Thực ra, tôi đã đến Hurst Park và cá hai ngựa về đầu.

.

.

ồ, chỉ được 50 bảng, mỗi lần tôi chỉ chơi ít thôi mà.

.

.





- Và bây giờ, anh sắp lại được hưởng một khoản nữa vì bà cô Cora của anh đã chết.

George làm ra vẻ buồn.



- Tội nghiệp cô ấy.

Thật là không may! Đúng vào lúc cô ấy bắt đầu được sung sướng.





- Mong rằng cảnh sát sớm tìm ra thủ phạm.



- Tôi tin rằng họ sẽ sớm bắt được hắn.

Cảnh sát của chúng ta khá khôn khéo đấy chứ.

Họ sẽ bắt tất cả những kẻ khả nghi trong vùng, tra hỏi chúng về sử dụng thời gian của chúng tại thời điểm xảy ra vụ án.



- Không dễ như anh tưởng đâu, nhất là khi một thời gian đã trôi qua.

Ông Entwhistle nói với vẻ mỉa mai hài hước.

Chính tôi chẳng hạn, 15 giờ 30 phút ngày hôm ấy tôi đang ở hiệu sách cũ Hatchard.

Nhưng liệu trong 10 mười ngày nữa tôi có thể nhớ ra điều đó không? Và chính anh nữa.

Hôm ấy anh đã đến Hurst Park đúng không? Nhưng nếu người ta hỏi tới trong một tháng anh có còn nhớ ngày nào anh đã đến trường đua nữa không?



- Ồ, có chứ, hôm ấy là ngày sau ngày lễ tang của bác Richard.



- Ờ, đúng rồi.

Thế anh có còn nhớ tên hai con ngựa đã làm cho anh thắng cược không?

- Gaymark và Grog II, hai tên ấy thật không dễ quên đối với tôi đâu.



***

- Ồ, tất nhiên là tôi rất vui được gặp ông, nhưng phải nói là vẫn còn sớm quá.

Rosamund đã tiếp đón ông Entwhistle như vậy đấy, vừa ngáp rất to vừa nói chẳng mấy hứng thú.





- Đã 11 giờ rồi.

Rosamund lại ngáp nữa.



- Chúng tôi đã dự một cuộc dạ hội, đã uống hơi nhiều và Michael vẫn còn mệt.



Michael Shane xuất hiện, tay phải cầm một ly cà phê đen.

Anh ta mặc một bộ đồ ở nhà khá đẹp.

Và mặc dù vừa mới ngủ dậy trông anh ta vẫn khá đẹp trai và có một nụ cười quyến rũ.

Còn Rosamund, cô mặc một chiếc váy màu đen, và khoác một chiếc áo len hơi bẩn , vẻ rất tầm thường.

Nhà luật gia không ưa gì cách sống của gia đình Shane.

Trong căn hộ tồi tàn của họ ở tầng hai khu chung cư của Chelsea, vỏ chai, cốc và mẩu thuốc lá vứt đầy trên sàn nhà, không khí ô nhiễm và đầy bụi.

Và ở giữa đống hỗn độn ấy là hai con người xinh đẹp: Rosamund và Michael.

Hiển nhiên, họ có vẻ của một đôi vợ chồng thanh lịch và rất yêu nhau.

Ít ra cũng phải thừa nhận rằng Rosamund rất yêu chồng.



- Anh yêu, cô vợ trẻ gọi Michael, anh có muốn một chút champagne không? Em nghĩ rằng nó có thể làm cho chúng ta khỏe lại đấy, và chúng ta uống mừng cho tương lai của chúng ta nhé.

Ồ, ông Entwhistle, thật là một cơ may kỳ diệu việc bác Richard để lại cho chúng tôi khoản tiền ấy vào lúc này.

.

.



Ông Entwhistle liếc thấy Michael cau mày vẻ không đồng ý, nhưng Rosamund tiếp tục nói một cách thật thà:

- Bởi vì Michael đã nhận làm một vở kịch quan trọng.

Anh ấy có một vai rất tuyệt và có cả một vai nhỏ cho tôi nữa chứ.

Vở kịch nói về những tội phạm trẻ nhưng thực ra lại là những người tốt.

Vở kịch có đầy ý tưởng, đầy ý tưởng hiện đại.



- Tôi cũng thấy vậy.

Ông Entwhistle nói một cách miễn cưỡng.





- Ông biết không? Họ ăn trộm, giết người.

Vậy nên họ bị cảnh sát theo dõi, xã hội bỏ rơi và cuối cùng họ lại làm nên một điều kỳ diệu.

Ông Entwhistle giữ im lặng để không bộc lộ sự phẫn nộ.

"Bọn trẻ ngu ngốc này nói những điều ngớ ngẩn, tệ hại và những kịch bản mà chúng viết ra cũng cùng một giuộc", ông nghĩ thầm.

Từ đầu đến giờ Michael vẫn giữ vẻ mặt cau có và tỏ vẻ ít lời.

Cuối cùng anh ta nói với vợ.





- Ông Entwhistle không quan tâm mấy đếnchuyện của chúng ta.

Đừng nói nữa và hãy để ông ấy cho chúng ta biết vì sao ông ấy đến gặp chúng ta.

Vậy là cuối cùng ông Entwhistle cũng có thể bắt đầu nói:

- Tôi đến gặp anh chị để làm sáng tỏ một vài điều.

Tôi vừa đến từ Lytchett St

-Mary.





- À, vậy ra người bị giết là dì Cora của tôi.

Chúng tôi đã thấy tin ấy trên báo.

Tôi đã ngờ rằng đó là dì Cora vì họ ấy là một họ hiếm.

Dì Cora tội nghiệp! Khi tôi nhìn thấy bà ấy ở lễ tang, bà ấy lôi thôi như là một mụ phù thủy và tôi đã nghĩ thầm rằng người ta sống như vậy thì cũng nên chết đi mới phải; ấy vậy mà bây giờ bà ấy chết thật.

Thế mà tối hôm qua khi tôi nói rằng người bị giết bằng rìu mà báo chí đã nói đến mấy hôm nay là dì ruột của tôi thì chẳng ai tin tôi cả, họ còn cười vào mũi tôi nữa chứ.

Anh nhớ chứ Michael? Michael Shane không trả lời và Rosamund vẫn với giọng vui vẻ hồn nhiên, tiếp tục:

- Hai vụ giết người liên tiếp! Thật lạ lùng phải không?



- Đừng có ngốc ngếch như vậy Rosamund.

Bác Richard không phải đã bị giết.



- Nhưng ít ra thì Cora cũng đã khẳng định là như vậy.

Ông Entwhistle nói xen vào:



- Anh chị đã trở về London ngay sau lễ tang?

- Đúng thế, chúng tôi đã đi chung tàu với ông mà.



- Ờ, đúng rồi, đúng rồi.

Tôi hỏi như vậy vì tôi đã gọi cho anh chị nhiều lần.

.

.

(ông liếc nhìn cái máy điện thoại của nhà Shane).

.

.

ngay ngày hôm sau, nhưng không có ai nhấc máy.





- Ồ, tôi lấy làm tiếc.

Chúng mình đã làm gì hôm đó nhỉ? Hôm kia.

.

.

ờ.

.

.

chúng mình đã ở nhà đến tận trưa.

Rồi anh đã đi tìm gặp Rosenheim và ăn trưa với Oscar.

Còn em, em đã đi mua đồ.

.

.

Em đã hẹn với Janet để cùng đi nhưng rồi lại lỡ hẹn, song em cũng đã có một buổi chiều tuyệt vời và đã mua được rất nhiều đồ.

Buổi tối, chúng mình đã đi ăn ở Castille và đã trở về vào khoảng 10 giờ.



- Đúng thế, khoảng 10 giờ.

Michael đồng tình và quay sang ông Entwhistle hỏi: Hôm ấy ông gọi điện cho chúng tôi có việc gì thế?

- Ồ, chỉ là một vài văn bản cần phải ký thôi mà, về chuyện thừa kế tài sản của Richard Abernethie.





- Chúng tôi có được nhận tiền ngay hay là phải đợi một trăm năm nữa? Rosamund lên tiếng hỏi.



- Tôi lấy làm tiếc cho anh chị nhưng luật pháp qui định một thời hạn.

.

.



- Nhưng chúng tôi có quyền đề nghị ứng trước chứ? Rosamund lộ rõ vẻ lo lắng.



Michael nói xen vào với giọng vui vẻ:

- Ồ, chẳng có gì khẩn cấp lắm, vấn đề chỉ là phải quyết định làm vở kịch ấy hay không.



- Việc ứng trước cho anh chị một khoản cũng không có gì khó lắm.

.

.





- À, vậy thì tuyệt! Rosamund thở phào nhẹ nhõm và rồi cô chợt hỏi như thể cô vừa nhớ đến chuyện gì đó.



- Dì Cora có để lại gì không?



- Có, một chút thôi.

Và chị họ của cô, cô Suzan, là người thừa kế duy nhất.



- Suzan? Tại sao lại là Suzan nhỉ? Dì Cora đã để lại cho chị ấy bao nhiêu?

- Vài trăn bảng và một vài vật dụng.





- Chúng có giá trị chứ?

- Không.

Ông Entwhistle thả lời cụt lủn.

Và Rosamund không quan tâm đến chuyện ấy nữa, cô nhận xét:

- Nhưng chuyện này thật là kỳ lạ.

Khi dì Cora nói sau đám tang: "Nhưng ông ấy đã bị giết, chẳng phải vậy sao?", ai cũng chỉ nghĩ rằng có chỉ là cung cách suy nghĩ ăn nói của bà ấy.

Ấy vậy mà ngay ngày hôm sau đến lượt bà ta bị giết.

Thật là kỳ lạ phảikhông?

Mọi người bối rối, im lặng.

Rồi ông Entwhistle lên tiếng:

- Quả đúng vậy, rất kỳ lạ.

***

Ông Entwhistle ngắm nhìn Suzan, cô đang nghiêng mình trên bàn và nói chuyện một cách rất sôi động.

Cô có một khuôn mặt quyến rũ, nhưng dường như sức quyến rũ ấy toát lên từ chính sức sống của cô.

Về nhiều mặt, Suzan giống Richard Abernethie

- chú cô: dáng đầu, khuôn mặt, đôi mắt màu đậm với cái nhìn đầy suy tư.

Cũng như ông ấy, cô có nghị lực mạnh mẽ luôn đẩy cô về phía trước, có sự suy nghĩ chính chắn và tính cẩn thận.

Trong số ba thành viên của thế hệ trẻ, cô là người duy nhất có phong cách của những người đã làm nên cơ nghiệp nhà Abernethie.

Richard có nhận thấy sự gần gũi giữ ông và cô cháu gái này không? Ông Entwhistle tin rằng có, vì Richard vẫn luôn luôn biết nhìn nhận, đánh giá con người.

Suzan có chính những phẩm chất mà Richard tìm kiếm.

Vậy mà Richard đã không có một biểu hiện ưu tiên nào đối với cô.

Ông Entwhistle nghĩ, vì chẳng thể tin tưởng được vào George và coi thường cô Rosamund xinh đẹp và ngu ngốc thì lẽ ra Richard phải thấy ở Suzan người thừa kế lý tưởng của mình.

Tại sao ông ấy đã không chọn cô? Tại sao nếu không phải là tại chồng cô? Điều đó cũng hợp lý thôi.

Ông Entwhistle liếc nhìn qua vai Suzan về phía chồng cô Gregory Banks đang đứng gọt bút chì sau lưng vợ, vẻ lơ đễnh.

Đó là một gã đàn ông gầy và ốm yết, đường nét mờ nhạt và tóc hung đỏ, hoàn toàn dưới trướng vợ

- loại đàn ông luôn luôn nói "Vâng".

Hai vợ chồng này là một cặp không tương xứng tí nào.

Ấy vậy mà Suzan đã làm tất cả để lấy được anh chàng này.

Tại sao? Cô ấy yêu anh ta ở điểm nào cơ chứ? Suzan vẫn nói một cách mạnh mẽ và giận dữ:



- Thật là đáng xấu hổ.

Ông có còn nhớ người phụ nữ đã bị giết năm ngoái ở Yorkshire chứ? Vậy thì tôi nói với ông rằng vẫn chưa hề tìm ra thủ phạm.

Và người phụ nữ chủ tiệm bán mứt nữa chứ.

Bà ấy đã bị giết bằng một cái nạy cửa.

Cảnh sát đã bắt một người rồi lại thả.



- Ồ, Suzan thân mến, còn cần phải có bằng chứng nữa chứ.



- Vụ bà y tá về hưu nữa chứ, bà ấy cũng đã bị giết bằng rìu như cô Cora.

Suzan tiếp tục nói như thể không nghe thấy gì.





- Ồ Suzan, cô có vẻ rất hiểu biết về các vụ giết người.



- Đơn giản thôi.

Người ta luôn nhớ lại các vụ án khi có ai đó trong gia đình mình bị giết trong những điều kiện tương tự.

Ông thấy đấy, có những kẻ nguy hiểm ở các vùng nông thôn đột nhập vào nhà người khác và người phụ nữ đơn độc.

Nhưng dường như cảnh sát chẳng chú ý lắm đến điều đó.



- Đừng đánh giá thấp cảnh sát như thế, Suzan.

Họ là những người rất mực kiên nhẫn.





- Vậy thì tại sao mỗi năm có hàng trăm vụ án không giải quyết?

- Hàng trăm?

- Ông Entwhistle tỏ vẻ nghi ngờ

- Một vài thì đúng hơn.

Nhưng có những trường hợp mà cảnh sát biết rõ ai là thủ phạm nhưng không có đủ bằng chứng để buộc tội hắn.



- Tôi không tin vào điều đó.

Cô gái phản bác lại.

Tôi tin rằng nếu người ta biết thủ phạm của một vụ giết người, thể nào người ta cũng tìm thấy các bằng chứng buộc tội.

Cảnh sát có hướng điều tra nào không? Tôi nói về vụ cô Cora bị giết ấy.





- Tôi không biết, chẳng có lý do gì để cảnh sát cho tôi những thông tin ấy cả.

Hơn nữa vẫn còn quá sớm để có thể đưa ra một ý kiến.

Đừng quên rằng cô của tôi mới bị giết hôm kia thôi.

.

.



- Thế còn cô hầu gái thì sao? Cô ta có liên quan gì đến vụ này không? Cô Cora có để lại gì cho cô ta không?

- Ồ, một cái ghim cài bằng amênit đáng giá 5 xu và một vài bức tranh bến cảng đánh cá chỉ có giá trị tình cảm.





- Trừ khi thủ phạm là một thằng điên, người ta không giết người không động cơ.

Ông Entwhistle cười khùng khục.



- Trong chừng mực những điều đã được biết cho đến nay, người duy nhất có động cơ để giết Cora chính là cô đấy, Suzan thân mến.





- Hả? Gregory chợt bước tới như người vừa tỉnh dậy.

Trong mắt anh ta ánh lên một tia giận dữ và đột ngột anh ta không còn là một người lu mờ, đứng ngoài mọi chuyện nữa.



- Chuyện ấy có liên quan gì đến Suzan? Ông muốn ám chỉ điều gì?



- Đủ rồi, Greg! Ông Entwhistle không ám chỉ gì đâu.



- Tôi chỉ đùa thôi mà

- nhà luật gia phân trần

- chẳng phải là một chuyện đùa hay hớm lắm, tôi thừa nhận là như vậy.

Nhưng cô Cora đã để lại toàn bộ tài sản lại cho cô, Suzan.

Tuy nhiên đối với một người vừa thừa kế vài trăm nghìn bảng thì tài sản thừa kế của bà cô Cora của cô, trị giá vài trăm bảng, chẳng thể được coi là động cơ giết người được.



- Bà ấy đã để lại cho tôi tiền?

- Suzan không giấu được ngạc nhiên

- Thật là lạ! Ông có biết tại sao cô tôi lại làm như thế không? Thậtm chí bà ấy còn chưa gặp tôi bao giờ.





- Bà ấy đã nghe nói đến những khó khăn mà cô đã gặp phải khi cưới Gregory (anh chàng lại dừng gọt bút chì và khẽ nhíu mày).

Chính bà ấy cũng đã gặp nhiều cản trở khi lấy Pierre Lansquenet.

Có lẽ là điều đó làm cho cô trở nên gần gũi đối với bà ấy.



- À đúng rồi, bá ấy đã lấy một họa sĩ mà trong gia đình chẳng ai ưa cả.

Ông ấy có giỏi không? Ông Entwhistle lắc đầu.





- Trong nhà của cô Cora Lansquenet có tranh của ông ấy chứ?

- Có.



- Vậy thì tôi sẽ tự mình đánh giá.

Tôi nghĩ rằng tôi nên đến đó một chút.

Có ai còn ở đó không?



- Tôi đã thỏa thuận với cô Gilchrist để cô ấy ở lại trong ngôi nhà trong lúc chờ đợi có điều gì mới.



- Hẳn là cô ta có thần kinh vững vàng lắm mới dám ở lại nơi vừa xảy ra một vụ giết người như thế.

Gregory nói xen vào:



- Cô Gilchrist là một nguời có lương tri.

Vả lại hiện giờ cô cũng chẳng biết đi đâu.



- Cô ta và cô Cora có thân thiết với nhau không?

- Tương đối thân, tôi nghĩ vậy.

Cora không đối xử với cô ấy như với một người ở.





- Tôi thì tôi không nghĩ thế.

Ngày nay, những người hần gái thường bị lợi dụng.

Tôi sẽ cố gắng giúp cô ấy tim thấy một việc tử tế hơn.

Có lẽ là cũng không đến nỗi khó khăn.

Chỉ cần biết làm các công việc gia đình, biết làm bếp cũng đã có thể kiếm tiền được rồi.

Cô ấy biết làm bếp chứ?

- Ồ, có chứ.

Điều duy nhất cô ấy không ưa, như cô ấy đã nói, là làm những công việc quá nặng.

Ông Entwhistle liếc nhìn đồng hồ đeo tay và nói:



- Bà cô của cô đã chọn TImothy làm người thực hiện di chúc của bà ấy.



- Timothy! Chú Timothy chỉ là một huyền thoại.

Chẳng ai nhìn thấy ông ấy bao giờ cả.

Suzan trả lời, vẻ coi thường lộ rõ trong giọng nói.

Nhà luật gia lại xem giờ một lần nữa và nói:



- Tôi sẽ đi tàu đến gặp ông ấy vào chiều nay.

Tôi sẽ cho ông ấy biết về ý định của cô đến nhà của Cora.



- Tôi sẽ chỉ ở đó một hoặc hai ngày thôi.

Tôi không định rời xa London lâu ngày.

Tôi có nhiều dự định trước mắt, tôi sẽ thử sức trong kinh doanh.

Ông Entwhistle nhìn quanh phòng khách nhỏ xíu của căn hộ.

Rõ ràng là Suzan và Gregory đang ở trong tình trạng túng bấn.





- Xin lỗi nếu như điều đó không quá tò mò, có thể cho tôi biết về dự định của cô không?

- Tôi đã nhắm một tòa nhà ở phố Cardigan.

Tôi nghĩ rằng tôi có thể được nhận một khoảng ứng trước chứ? Vì có thể là tôi sẽ phải đặt cọc trước.



- Điều đó là có thể được.

À, tôi đã gọi điện cho anh chị nhiều lần ngay ngày hôm sau đám tang nhưng chẳng có ai trả lời cả, tôi cũng định hỏi xem anh chị có cần được ứng trước một khoản không.

Có lẽ là anh chị đã không ở nhà.

.

.





- Ồ, không, Suzan kêu lên không chút di dự.

Cả ngày hôm đó chúng tôi đâu có đi ra ngoài đâu.



- Hình như điện thoại nhà mình bị hỏng hôm ấy thì phải em ạ, Gregory nói nhẹ nhàng, em có nhớ chiều hôm đó anh đã không gọi được cho công ty Hard không? Anh định gọi cho công ty điện thoại nhưng sáng hôm sau đường dây đã lại hoạt động bình thường.



- Ôi, máy điện thoại! Ông Entwhistle kết luận.

Thật không phải lúc nào cũng có thể tin tưởng ở nó được.





- Làm sao mà cô Cora đã biết được điều đã xảy ra khi chúng tôi cưới nhau? Đột nhiên Suzan hỏi.



- Cólẽ là Richard nói cho bà ấy biết.

Cora đã sửa lại di chúc của bà ấy cách đây khoảng ba tuần, vào thời điểm Richard đã đến thăm bà ấy.

Trước đấy bà ấy định để lại tất cả cho Giáo phái thần trị.



- Chú Richard đã đến gặp cô Cora ư? Tôi không hề biết điều ấy.





- Tôi cũng mới được biết đến thôi.



- Thế điều đó đã xảy ra như thế nào?

- Sao?



- Ơ, không có gì.

.