Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Say mê không về - Chương 11

Chương 11 : Thất Dương Cung.

Chín ngày sau, đội ngũ an ổn tiến vào An thành. An thành ở phía bắc chân núi Thất Dương, ở đây có rất nhiều sản nghiệp đều là của Thất Dương Cung. Ngã tư đường rộng lớn, phồn hoa náo nhiệt, rất nhiều người cười cười nói nói, một thân trang phục rực rỡ, thắt lưng giắt bội kiếm. Xuyên qua An thành, đi thêm mấy dặm chính là đường lên núi. Đại bộ phận kiến trúc Thất Dương Cung được xây dựng tại ngọn núi Thất Dương Sơn cao nhất, cũng là lớn nhất ở Trích Tinh Phong. Núi cao dốc đứng, rất nhiều chỗ đều là vách đá lổm chổm, địa hình dễ thủ khó công. Đường lên núi có rất nhiều trạm gác, có một chỗ vách núi đen ngòm, muốn qua phía đối diện phải bắt cầu treo mới có thể qua được. Trên núi là một dãy cung điện khổng lồ, mái cong điện giác, khí khái phi phàm. Mất một lúc đi dạo, rốt cuộc cũng tới đại môn Thất Dương Cung. Hai cánh cửa được trát chu sa đỏ thẳm cao hơn năm trượng chậm rãi mở ra. Đường bên trong đều được lát đá phiến, lại đi thêm một canh giờ ( 2 tiếng) đến một cái sân rộng lớn, đội ngũ bị tách ra, nữ quyến ( nhà gái) đi theo một hướng khác.

Thi Hiểu Nhiên bị đưa đến Lạc Hà Cung. Ngô quản sự là một lão nhân hơn năm mươi tuổi, hắn thật sự không biết nên an bài nàng như thế nào. Lạc Hà Cung có thể xem như hậu cung của Nhị cung chủ. Năm vị phu nhân mỗi người đều có một viện, mà cô nương này không phải là phu nhân nhưng phía trên lại không cho nàng cùng nha đầu hồi môn khác ở cùng một chỗ, chỉ nói an bài nàng ở một mình, điều này khiến hắn cực kì khó xử. Cuối cùng, hắn đem nàng an bài ở phòng của nha hoàn bên cạnh một cái tiểu viện, dặn nàng không được chạy loạn lung tung. Thi Hiểu Nhiên thấy tiểu viện này đơn giản xinh xắn, cảm thấy rất vui, liền đem quần áo ra đặt trong ngăn tủ, rồi đi xem nơi ở. ————————————

Tất Hàm lên núi liền tự mình đi trước, chạy tới chủ điện, đối với Cố Nam Viễn đang ngồi bên trên hành lễ: “Tham kiến Đại cung chủ!” Cố Nam Viễn phất tay,“Tất Hàm, lần này ngươi vất vả rồi. Đã có tin tức hồi báo chưa?” “Tạm thời chưa có. Không biết bên phái Trần Sơn đã sắp xếp thế nào?”

“Trong sơn động ở phía sau vách núi đen đã tìm được Xích Kim hoa, không biết mùa đông này có thể nở hay không. Ta đã cho người canh giữ ở nơi đó. Trong rừng sương mù cũng có người bắt gặp thần thú, ta còn phái lượng lớn nhân thủ tìm kiếm.” Cố Nam Viễn ngừng một chút, thở dài một hơi “Chỉ còn thiếu tin tức về Hồi Lung quả mà thôi.” “Nếu mười mấy năm trước có người đã tìm được thì chúng ta cũng có thể. Độc trên người Nhị cung chủ nhất định có thể loại bỏ được.” Thanh âm kiên định. “Chỉ có thể hy vọng thế, ta cũng không muốn hắn cả đời đều như vậy.” Cố Nam Viễn thực sự quan tâm người đệ đệ duy nhất này. Hắn đi đến bên người Tất Hàm “Nghe nói trong đội ngũ đón dâu có một người có thể tới gần Bắc Viễn?”

“Vâng. Nàng tên Thi Hiểu Nhiên, là Nhị cung chủ một tháng trước ở ngọn núi Đại Lang ngẫu nhiên gặp được. Sau lại bị bọn buôn người bắt, bị bán vào Phi Thiên Bảo, vừa vặn làm nha đầu hồi môn đưa tới đây.” Tất Hàm trả lời. “Lai lịch của nàng ta thế nào?” “Lạ ở chỗ đó, lai lịch trước kia của nàng một chút cũng không tra ra được. Chỉ nghe nói quê nàng ta ở phương xa, chính nàng còn không biết đến núi Đại Lang như thế nào.”

Cố Nam Viễn đi thong thả hai bước,“Ngươi tự mình thẩm vấn sao?” “Thật không có, đây là Nhị cung chủ nói. Nhị cung chủ không cho tại hạ thẩm vấn, tựa hồ có chút khẩn trương vì nàng. Chính bởi vì nàng bị bệnh, ngài ấy mới cố ý triệu thuộc hạ tới.” “Bắc Viễn khẩn trương cũng tốt.” Cố Nam Viễn cũng không muốn nhìn bộ dáng đệ đệ càng ngày càng lãnh đạm thờ ơ,“Ngươi thấy nàng ta thế nào?”

“Không có võ công, nàng thoạt nhìn cũng đơn thuần, hào phóng đáng yêu, không giống như có rắp tâm khác.” Tất Hàm thành thật trả lời, thông qua mười ngày quan sát, hắn có chút cảm tình với Thi Hiểu Nhiên . Cố Nam Viễn lộ ra ý cười nhẹ nhõm,“Ngươi đã nói thế thì ta cũng yên tâm. Ngày mai đi xem nữ tử này, nếu không thành vấn đề, để nàng ở cùng Bắc Viễn cũng tốt. Độc trên người hắn tất có thể loại bỏ. Trách không được lần này trở về, ta cảm giác hắn có chút hớn hở. Tất Hàm, ngươi cũng mệt mỏi rồi, trước hãy lui xuống đi, buổi tối cùng nhau dùng yến, cùng mọi người vui vẻ uống một chén.” Tất Hàm hành lễ, cáo lui.

Ngày hôm sau, thời điểm Tất Hàm cùng Cố Nam Viễn đến tiểu viện, Thi Hiểu Nhiên đã chuyển cái ghế, đang nằm trong viện phơi nắng, đến khi có người đi tới mới chú ý. Nam nhân này ước chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, mặt mày so với Cố Bắc Viễn có vài phần tương tự, cao lớn tráng kiện, không giống Cố Bắc Viễn lạnh nhạt, lại hơn vài phần uy nghiêm. Ánh mắt Thi Hiểu Nhiên từ trên xuống dưới người đi tới quét qua hai ba lần, mãi đến khi nghe thanh âm Ngô quản sự quát lên:“Lớn mật! Nhìn thấy Đại cung chủ còn không hành lễ!” Thi Hiểu Nhiên lập tức hồi thần, đều do thời gian này, ngày ngày đều rất thư thái, nàng đã quên mất đây là nơi nào, vội vàng từ trên ghế nhảy dựng lên, hành lễ: “Bái kiến Đại cung chủ.” Cố Nam Viễn đem động tác của nàng để vào mắt, cũng không kêu nàng đứng dậy, thanh âm lạnh lùng: “Ngươi chính là Thi Hiểu Nhiên?”

“Vâng”, Thi Hiểu Nhiên nơm nớp lo sợ. Đây là Đại cung chủ âm ngoan cay độc trong truyền thuyết chứ không phải là Nhị cung chủ, nàng như thế nào liền mạo phạm đến hắn. “Ngươi là nha hoàn hồi môn được đưa tới? Nha hoàn mà làm việc như ngươi sao?” “Đại, Đại cung chủ tha lỗi, nô, nô tỳ không phải cố ý .” Thanh âm run rẩy, nam nhân này khí thế quá cường đại.

Đại cung chủ thật lâu sau không lên tiếng, Thi Hiểu Nhiên không dám đứng lên, chỉ cảm thấy toàn thân rét run, người này quả nhiên đáng sợ như lời đồn đãi. Cố Nam Viễn thấy thân mình nàng có chút phát run, rốt cuộc mở miệng: “Nha hoàn phải cho ra bộ dáng của nha hoàn. Ngươi không cần ở nơi này. Đi hầu hạ Nhị cung chủ đi!” Nói xong, chắp tay sau lưng ly khai. Rời sân, Cố Nam Viễn nghiêng đầu, quay sang Tất Hàm nói: “Lá gan không lớn, bộ dáng cũng còn ưa nhìn. Gia cảnh hẳn là không xấu.”

“Nàng luôn luôn lơ đãng, không rành chuyện của nha hoàn.” Tất Hàm cười nói. “Việc này không cần gấp, chỉ cần cảnh giác ý đồ xấu. Thất Dương Cung cũng không thiếu hạ nhân hầu hạ.” Thi Hiểu Nhiên thấy bọn họ đi xa mới dám đứng dậy, thầm nghĩ về sau tốt nhất vĩnh viễn không nên gặp mặt đại cung chủ, nhìn thấy cũng nên theo đường vòng mà đi.

Ngô quản sự để nàng thu thập đồ đạc xong liền cùng hắn đi đến nơi của Nhị cung chủ. Cứ như vậy, Thi Hiểu Nhiên ghế còn chưa ngồi ấm đã rời xa tiểu viện này. Nơi Cố Bắc Viễn ở có phần nghiêng về phía trước, mặt sau dựa vào lưng núi. Xuyên qua giữa rừng cây, rốt cuộc dừng lại trước một tòa cung điện cực kỳ nguy nga, phía trên là tấm biển thượng thư “Trầm Hoa điện”. Trầm Hoa điện khí thế to lớn, phía trước có một loạt đại trụ màu son, góc mái cao cao cong vút, trông như diều hâu đang giương cánh bay. Ngô quản sự không biết hai vị cung chủ có ý tứ gì, một đường đi tới cũng không thấy được ai, đành đưa nàng vào trong điện, để cho nàng chờ một lát trước, còn mình thì ra ngoài tìm người. Trong điện thập phần trống trải, bày biện đơn giản nhưng đều vô cùng tinh mỹ. Thi Hiểu Nhiên một mình đứng trong điện. Cố Bắc Viễn lúc này không ở đây. Đợi hồi lâu cũng không thấy ai màng đến nàng, Thi Hiểu Nhiên liền ở trong điện đông nhìn xem tây sờ sờ.

Thi Hiểu Nhiên nhìn những thứ trang trí vô giá kia mà chảy ròng ròng nước miếng. Thật sự nhìn không ra Cố Bắc Viễn có tiền như vậy. Ngay cả cây cột cũng được khảm minh châu bảo thạch, nếu có thể đưa cho nàng một hai thứ thì tốt rồi. Nội thất ít nhất hơn trăm thước vuông, trừ bỏ những vật dụng cơ bản, không hề trang hoàng dư thừa. Chính giữa là một giường lớn trạm trổ hoa văn, trên có khảm hình trẻ con bằng dạ minh châu, rất rạng rỡ sinh động. Khi hai nha hoàn tiến vào liền nhìn thấy Thi Hiểu Nhiên đối với chiếc giường lớn bày ra vẻ mặt thèm nhỏ dãi, còn chưa phát hiện có người đến, trong lòng cảm thấy buồn cười. Nha đầu này vừa vào trong cung cái gì cũng không biết, đã muốn trèo lên giường. Nữ tử mặc bích sam trước hết mở miệng:“Ngươi chính là người mới tới kia? Ai cho ngươi trực tiếp vào trong phòng?” Thi Hiểu Nhiên vừa quay đầu lại, hai nữ tử như hoa đã đứng ở cửa phòng, một người mặc bích sam, người kia mặc hoàng sam, đều là dáng người thướt tha. Đoán các nàng là nha hoàn nơi này, không nghĩ tới, nha hoàn ở đây cũng xinh đẹp như vậy. Cố Bắc Viễn thật là có diễm phúc.

Bích sam nữ tử thấy nàng không nói lời nào, thầm nghĩ nha đầu từ ngoài tới đúng là loại ngu ngốc đần độn, tư sắc cũng bình thường, không biết vì sao lại phái đến Trầm Hoa điện. Ngô quản sự nói nha đầu này sáng nay đã bất kính với Đại cung chủ. Có thể nào là Đại cung chủ muốn cho nàng đến đây tìm cái chết? Nghĩ đến đây, bích sam nữ tử nói:“Đừng có đứng ngây ngốc nữa, mau tới đây, chúng ta còn phải làm việc đó!” Còn đối với hoàng sam nữ tử bên cạnh cái ánh mắt sai khiến. Thi Hiểu Nhiên đối hai vị mỹ nữ cười nói:“ Chào hai vị tỷ tỷ. Xin các tỷ tỷ chỉ giáo nhiều hơn.”

“Đi thôi!” Hai vị nữ tử xoay người, trên mặt đều lộ ra thần sắc khinh thường. Hai nữ tử đem nàng vào phòng nha hoàn. Hoàng sam nữ tử tìm bộ quần áo cho nàng, nói:“Ngươi thay đồ đã, hiện tại cũng không có việc gì, ngươi trước tiên cứ ngồi đây đi. Có việc chúng ta sẽ gọi ngươi.” Rồi lưu lại Thi Hiểu Nhiên một mình, hai người ra cửa khe khẽ nói nhỏ. “Xem nàng một bộ mị tướng, có phải muốn câu dẫn Nhị cung chủ không nhỉ?”

“Có thể đó, phỏng chừng Đại cung chủ nhìn ra được nên để nàng đến nơi này tìm cái chết.” “Chúng ta không nói cho nàng chuyện của Nhị cung chủ sao?” “Ngốc! Đương nhiên không nói, bị Nhị cung chủ độc chết là nhanh nhất. Để nàng đưa thức ăn đi!”

“Không được, lúc ăn cơm mà có người chết, Nhị cung chủ sẽ mất hứng . Vẫn là lúc sau khi ăn xong rồi dâng trà đi!” “Tốt!” ·······

Thật lâu sau, Thi Hiểu Nhiên cảm thấy đói cả bụng, hai người mới trở về. Hoàng sam nữ tử trên tay mang khay nước trà, đưa cho Thi Hiểu Nhiên: “Nhị cung chủ vừa dùng xong ngọ thiện (cơm trưa), ngươi qua dâng trà đi!” “Vâng” Thi Hiểu Nhiên tiếp nhận khay. Nguyên lai ngọ thiện đã qua, trách không được bụng nàng đói muốn xẹp lép. Nha hoàn thật không phải công việc tốt, cơm trưa cũng không biết khi nào thì ăn. Nàng còn phải biểu hiện cho tốt, vạn nhất có người mách lẻo Đại cung chủ, nàng sẽ không dễ sống. Cố Bắc Viễn tĩnh tọa ở trước bàn nhỏ. Hôm qua Tất Hàm đã trở lại, vậy nàng cũng đến rồi, buổi chiều hẳn hỏi việc an bài ra sao đi. Lúc này, một nữ tử bưng trà tiến lại, trực tiếp đi đến trước bàn. Cố Bắc Viễn sửng sốt một chút, vừa ngẩng đầu chỉ thấy khuôn mặt quen thuộc.

Thi Hiểu Nhiên đem khay đặt trên bàn, ra vẻ biết vâng lời nói “Nhị cung chủ, nước trà của người.” “Ngươi lại đây !”, Cố Bắc Viễn trên mặt ý cười thản nhiên,“ Không cần phải như thế, là ngươi sợ ta sao?” “Đại cung chủ bảo ta đến hầu hạ ngài. Ta sợ làm không tốt, bị hắn trách phạt.” Ta không sợ ngươi, ta là sợ Đại cung chủ a!

“Hắn sẽ không trách phạt ngươi. Về sau ngươi cứ ở lại Trầm Hoa điện đi. Ta sẽ không làm khó dễ ngươi.” Cố Bắc Viễn thanh âm nhu hòa, “Bệnh của ngươi đỡ chưa?” “Đã khỏi rồi ạ.” “Vậy sao tinh thần ngươi trông không được tốt lắm? Bộ không nghỉ ngơi tốt sao?”

“Không phải”, Thi Hiểu Nhiên xưa nay chưa từng làm nha hoàn, không hề có tính tự giác nghề nghiệp. Cho tới bây giờ, ở trong lòng nàng Cố Bắc Viễn không phải là chủ tử, mặc dù hắn có điểm lãnh đạm, nhưng luôn luôn chiếu cố nàng, thế là nàng bĩu môi nói: “Ta đói bụng”. Trên mặt Cố Bắc Viễn ý cười càng sâu, gọi người đưa chút đồ ăn lại đây. Một lát sau, bốn nha hoàn đem thức ăn đặt trên bàn, trong đó còn có bích sam cùng hoàng sam nữ tử. Mọi người đến thấy nàng đứng bên cạnh nhị cung chủ, trên mặt đều là một mảng kinh ngạc. Thi Hiểu Nhiên cũng nhìn ra, hỏi:“Vì sao nhiều người nhìn thấy ta trên mặt đều lộ ra biểu tình hết sức kinh ngạc?”

“Không có gì”. Cố Bắc Viễn phất tay cho bọn họ lui xuống, xem ra nàng còn không biết chuyện của mình. Thi Hiểu Nhiên cũng không đem việc đó để trong lòng, nhìn đến một bàn đầy đủ mỹ thực, liền lon ton ngồi vào bên cạnh, mở miệng hỏi: “Nhị cung chủ, ngươi không ăn sao?” “Ta ăn rồi, ngươi nhanh ăn đi!”

Thi Hiểu Nhiên cũng không khách khí, bắt đầu động đũa, ăn ngốn nghiến như hổ đói. Sau khi ăn xong, Cố Bắc Viễn mang theo Thi Hiểu Nhiên đến một căn điện sát vách,“Về sau ngươi ở nơi này đi, thiếu cái gì cứ trực tiếp báo lại.” Thi Hiểu Nhiên nhìn thấy phòng ở rộng lớn, trang trí tinh mỹ, vô cùng vui sướng..