Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Say mê không về - Chương 33

Chương 33 : Bán nhai tuyệt bích.

Tốc độ rơi xuống càng lúc càng nhanh, Cố Bắc Viễn định đưa tay cắm chủy thủ vào vách đá, cũng là phí công. Chân trái của hắn bị đập mạnh vào một phiến đá lớn nhô ra khỏi nhai thạch, cú va chạm làm chậm lại tốc độ, chủy thủ xẹt qua nham thạch, tiếp tục rơi xuống phía dưới, cuối cùng dừng lại ở một khối đá lớn khá bằng phẳng trên núi đá. Trong nháy mắt chạm đất, hắn gắt gao bao bọc Thi Hiểu Nhiên ở trong ngực, để ngừa nàng bị chấn thương. Choáng váng, đầu đau như muốn nứt ra, Thi Hiểu Nhiên tỉnh lại mở hai mắt, chỉ nhìn thấy trên đỉnh đầu một mảnh hắc ám, dưới thân mềm mềm, nàng mới phản ứng lại, nàng vừa rơi xuống vách núi. Nàng tính cử động thân thể, lấy tay sờ sờ dưới thân, cái mũi, miệng, phía dưới là một người.

Người dưới thân truyền đến tiếng hút khí do ăn đau, hừ nhẹ:“Đừng lộn xộn!” Là thanh âm Cố Bắc Viễn, nàng nhớ lại Cố Bắc Viễn tiếp được mình như thế nào, nàng biết hắn cứu nàng, nhưng bản thân nàng không bị thương, vậy hắn…… “Chàng bị thương?”

“Không có việc gì,” Cố Bắc Viễn thanh âm đứt quãng, chịu đựng đau đớn,“Bên dưới là vách núi, đừng lộn xộn.” Hắn cũng vừa mới mới tỉnh lại, nằm trên tảng đá cứng rắn lạnh lẽo, cẩn thận đỡ nàng xuống khỏi người mình, để cho nàng nằm bên cạnh, sau đó điểm mấy đại huyệt trên người. Thi Hiểu Nhiên giật giật chân cứng ngắc, đụng phải chân của hắn, nghe thấy hắn đột nhiên thở gấp, vội vàng hỏi:“Chàng không phải là bị đập vào chân chứ?”

“Không có việc gì, bị thương nhẹ mà thôi.” Thi Hiểu Nhiên không tin, tính ngồi dậy sờ một chút, lại bị Cố Bắc Viễn giữ chặt,“Đừng nhúc nhích, nơi này rất nguy hiểm, chờ đến bình minh rồi nói sau.” Giọng của hắn rất thấp, mệt mỏi vô lực, Thi Hiểu Nhiên biết hắn trước lúc rơi xuống vách núi đã bị thương, rơi xuống vách núi cao và dốc như vậy, bản thân nàng một chút việc cũng không có, chỉ sợ hắn bị thương không nhẹ.

Bốn phía một mảnh hắc ám, giơ tay không thấy năm ngón. Thi Hiểu Nhiên không dám động, đầu chôn ở vai hắn, run rẩy sờ sờ quần áo trên người hắn, máu tươi đã muốn khô, vải dệt mềm mại trở nên cứng ngắc, không thể phân rõ máu dính trên vải là của hắn hay của địch nhân. “Chúng ta đang ở giữa sườn núi sao?” Nàng thực bất an, không biết thương thế của hắn rốt cuộc như thế nào. “Còn chưa đến lưng chừng núi, nhai này rất sâu, nếu ngã xuống chúng ta sẽ thành thịt vụn.” Thanh âm chậm rãi, mang theo chút suy nhược.

Gió núi không cốc lành lạnh, xẹt qua vài nhánh cây sinh trưởng trên nhai, phát ra tiếng xào xạc. Yên tĩnh khôn cùng. Duy chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của hắn vang ở bên tai, Thi Hiểu Nhiên nghiêng đầu, cố gắng nhìn trong bóng đêm cho rõ của sườn mặt của hắn,“Nếu là như vậy, huyết nhục của chúng ta liền thật sự hòa hợp một chỗ, trong chàng có ta, trong ta có chàng. Ai mà phân biệt được khối thịt nào là của chàng.”

Cố Bắc Viễn dường như nở nụ cười,“Cũng không tệ.” “Không tệ cái gì?” Thi Hiểu Nhiên cười nhẹ,“Ta khẳng định nửa đường ta sẽ xuyên không trở về.” Cố Bắc Viễn bắt đầu trầm tĩnh, bắt lấy tay nàng, sau một lúc lâu, dường như mang theo khẩn cầu:“Đừng đi, nàng đi rồi ta nên làm cái gì bây giờ? Ta sẽ không để nàng bị thương.”

Trái tim Thi Hiểu Nhiên dập dềnh sóng nước, cầm ngược lại tay hắn, vuốt ve từng ngón tay thon dài lạnh lẽo, cho dù thân lâm vách núi, nhưng chỉ muốn ở bên nam nhân này, trong lòng vẫn an an ổn ổn. Trên mặt nàng hiện lên nụ cười nhợt nhạt, thanh âm như quả chuối tây rơi vào ban đêm,“Ta không đi, chúng ta sẽ luôn luôn ở cùng nhau.” Một lòng khoan thai như lá rụng lặng im rơi xuống đất, Cố Bắc Viễn cũng đưa tay vuốt ve mặt nàng, mềm mềm lạnh lạnh, nhẹ giọng:“Rất lạnh!” Tam cửu tháng chạp đêm lạnh, ở không cốc vách núi, lại mê man hồi lâu, Thi Hiểu Nhiên nửa thân mình đều cứng ngắc, nhưng vẫn đáp hắn một câu:“Không lạnh, có chàng ở bên cạnh ta sẽ không cảm thấy lạnh.”

Lời còn chưa dứt, hai tay liền bị Cố Bắc Viễn bao lấy, một dòng nước ấm thuận theo bàn tay dung nhập máu, Thi Hiểu Nhiên vội vàng rút tay,“Chàng đang bị thương, đừng làm chuyện dư thừa.” “Ta chỉ bị chút ngoại thương, không sao cả. Nàng không tập võ, nếu nàng bị lạnh sinh bệnh, ta còn phải đi tìm dược chăm sóc nàng, chẳng phải là càng thêm phiền toái?” Nói xong tiếp tục nắm tay nàng, nín thở độ chân khí qua. Thân thể ấm dần, Thi Hiểu Nhiên mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Đợi cho trời hơi sáng, Thi Hiểu Nhiên trợn mắt chỉ thấy đỉnh đầu sương mù nhàn nhạt, nghiêng đầu vừa thấy Cố Bắc Viễn, liền giật hết cả mình, mặt hắn mặt trắng bệch như tờ giấy, một tia huyết sắc cũng không có, lông mày, lông mi thượng phủ một lớp sương lạnh mỏng, đôi môi trắng làm cho người ta sợ hãi, hơi thở mỏng manh. Thi Hiểu Nhiên vội vàng khởi động thân thể, vỗ vỗ hai má hắn, vội vàng kêu:“Bắc Viễn, Bắc Viễn, tỉnh dậy, tỉnh dậy!” Cố Bắc Viễn phát ra tiếng hừ nhẹ, sau đó chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy nữ tử trên đỉnh đầu trong mắt tràn ngập thủy quang, mấp máy môi:“Ta không sao, chỉ ngủ lâu chút.” “Còn nói không có việc gì, mặt chàng trắng không khác gì quỷ!” Thi Hiểu Nhiên mâu sắc đau xót, kích động thấy rõ, nhìn y phục đen của hắn lộ ra màu đỏ sậm, chỗ bị cắt qua huyết nhục lẫn lộn, máu mũ kết thâm nâu, tảng đá lớn sau lưng hắn cũng bị nhuộm thành màu đỏ sậm.

Cố Bắc Viễn hơi nâng tay, lướt qua hai gò má nàng, thấp giọng:“Ta mất không ít máu, ngoài ra không có gì. Là ta xem nhẹ Đằng Vân Các, mới khiến cho nàng gặp chuyện.” “Lúc nào gặp chuyện chàng cũng đổ lên bản thân mình, là ta vô dụng, còn liên lụy tới chàng. Ta cũng chưa từng làm cho chàng việc gì, chàng lại cứu ta nhiều lần, nếu chàng xảy ra chuyện, ta……” “Đừng nói nữa, ta sẽ không bỏ nàng lại,” Cố Bắc Viễn cắt ngang lời nàng,“Có nàng, ta sao có thể bỏ được? Trước hết vẫn nên nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này.”

Thi Hiểu Nhiên ngồi dậy, lưu hàn trường liên còn một phần triền trên lưng nàng, nàng động thủ tháo xuống. Nhìn cảnh vật chung quanh, mới phát hiện nơi này nhô ra khỏi núi đá rộng cũng không quá năm sáu thước, chỗ Cố Bắc Viễn nằm, một thước phía ngoài chính là vực thẳm. Vách đá trơ trụi, thân cây gần nhất cũng cách hơn mười trượng. Dưới thân vách núi đen giống như cự thú há miệng rộng, bất cứ lúc nào cũng chờ đợi con mồi rơi vào. Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy một mảnh mây mù, không thấy được chỗ trước lúc rơi xuống. Núi đá dựng đứng, trên là bầu trời, dưới là khoảng không.

Cố Bắc Viễn chống hai tay lên mặt đất ngồi dậy, đùi phải khom dậy, chậm rãi dịch chuyển đến rìa vách núi. Thi Hiểu Nhiên để ý thấy chân trái hắn lê trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, vội hỏi:“ Chân trái chàng có phải bị thương hay không ?” Thời điểm rơi xuống chân trái Cố Bắc Viễn bị đập vào núi đá, cũng may là va chạm kia làm chậm lại xung lực, lại dùng chủy thủ mượn lực, hai người rơi xuống mới không bị rơi đến thịt nát xương tan, bị thương một chân cũng là may mắn. Cố Bắc Viễn tránh né không đáp:“ Trên người ta còn có chút dược, nàng giúp ta băng bó một chút trước đi.”

Mang dược tùy thân là thói quen của hắn, hiện nay hắn phải mau chóng khôi phục thân thể, hai người mới có thể thoát khỏi khốn cảnh trước mắt, liền từ trong lòng lấy bình sứ nhỏ ra đưa qua. Thi Hiểu Nhiên nhìn hắn thoát áo, thương tích sau lưng so với phía trước còn nhiều hơn, nhìn mà thấy ghê người, có một hai chỗ vết thương sâu có thể thấy được xương, cũng may không còn đổ máu. Nàng nhanh chóng xé váy mình, đổ thuốc bột vào miệng vết thương, tuy là đổ ít, nhưng một lọ dược vẫn không đủ dùng. Động tác trên tay ôn nhu mà nhanh nhẹn, nàng cũng không biết vì sao mình lại trấn định như thế, mấy ngày gần đây vì hắn bôi thuốc băng bó, thủ pháp cũng không ngờ nghệch giống như lúc trước. Hai người tựa lưng vào vách núi, thâm cốc phía trước mây mù mờ mịt, hai người đã ở bên trong màn mây, chỉ là không nhận ra thôi.

Thi Hiểu Nhiên muốn nhìn chân hắn, lại bị Cố Bắc Viễn kéo tay lại, trong lòng nàng hiểu được, sợ là đã muốn gãy, nhìn hắn khẽ nhíu mày, nàng duỗi tay, vuốt lên mi tâm hắn. Cái mũi cao ngất, mí mắt nửa khép, viền môi cong cong …… Cho dù nhiễm mỏi mệt cùng phong trần, vẫn phác họa một bề ngoài đẹp đẽ, tinh xảo. Nam tử vĩ đại tốt đẹp như thế kia, lại thật sự thuộc về mình, có khi thật sự khó có thể tin. Nàng đột nhiên hỏi:“Nếu chúng ta chết ở nơi này, trước khi chết chàng có thể hôn ta một cái hay không ?” Tình thế trước mắt quá tệ, vách đá cao hung hiểm, hắn mất máu quá nhiều, còn bị nội thương, một chân bị thương, trên người ngoài trường liên, cũng chỉ có một phen chủy thủ, căn bản không thể mang Thi Hiểu Nhiên cùng đi lên. Cho dù chỉ có một mình hắn, vô luận đi lên hay đi xuống đều cực kỳ gian nan. Nhưng miệng hắn vẫn kiên định,“Có ta ở đây, ta sẽ không để nàng chết.” Nắng ban mai sắp ló dạng, sương mù đem đến sự lạnh lẽo. Nhưng nghe thanh âm hắn kiên định trong lòng nàng lại thực ấm áp, ở trên đoạn nhai sinh tử còn chưa biết, nàng đột nhiên rất muốn hôn hắn, hôn nhau trước vực, còn hơn Jack và Rose ở trên biển đón gió. Nhìn ánh mắt hắn trong trẻo, nàng nói:“Vậy đến lượt ta hôn chàng một cái.”

Nói xong nàng giơ tay nâng mặt hắn, đôi môi ẩm ướt dán lên hai gò má hắn, trước tiên ở cái trán ôn nhu in lên những nụ hôn, sau đó, chậm rãi lướt qua lông mày, ánh mắt trong trẻo, hai gò má đẹp như ráng mây, đôi môi non mềm chậm rãi trằn trọc, từ trán tới chóp mũi, từ khóe mắt tới bờ môi, nhẹ nhàng mà liếm láp, dịu dàng hơn nước, nhẹ nhàng hơn mây. Cực kì may mắn, thế giới này có chàng. Là mấy đời tu luyện có phúc, mới đổi được lần xuyên qua lúc sinh tử không bị bỏ lại? Nhai sâu ngàn thước, không bằng tình ý của hắn, trong lòng nàng cảm kích cùng nhu tình, như hoa quỳnh chậm rãi nở rộ, hương mãn bốn phía.

Nàng nhẹ nhàng ngậm vành tai của hắn, đầu lưỡi khéo léo chòng ghẹo mút vào, tựa như đang nhấm nháp mĩ tửu mĩ vị, ăn như thế nào cũng không đủ, mỗi tấc mỗi tấc lại lướt qua mỗi một chỗ da thịt, từ cổ nhẹ nhàng ma sát, chậm rãi lướt đến khóe môi, chặt chẽ dán sát vào đôi môi trơn bóng, đảo vòng mút nhẹ. Cảm giác chân thật mà ngọt ngào thiêu đốt mỗi một tấc dây thần kinh, khiến người ta ngã vào trong sương mù. Gò má Cố Bắc Viễn phấn hồng như ánh nắng chiều mới lên, mâu sắc như bị phủ kín một tầng sương mù, ngón tay lướt qua sợi tóc nàng, trụ lấy đầu nàng, chậm rãi hé mở đôi môi của nàng, ở bên tóc mai nàng than nhẹ:“Nàng lúc nào cũng tra tấn ta như thế!” Chóp mũi hai người chạm nhau, Thi Hiểu Nhiên cười khẽ:“Ai bảo chàng muốn nhảy xuống theo ta? Hối hận rồi chứ?”

“Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng hối hận.” Hắn cười cười, như một phiến lông ngỗng nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước, gợn sóng nhợt nhạt lan ra. Cuối cùng nhu tình tràn ngập hóa thành một cái ôm ấm áp, hắn để đầu nàng chôn ở hõm vai mình, hận không thể hòa vào tận xương máu. Không có ngôn ngữ, gió thổi vào hang tạo thành tiếng đàn Không xa xăm, chân trời mây bay vẫn chậm rãi cuộn lại, có một khắc này, cũng là biến đổi lớn trong cuộc đời. Thật lâu, thật lâu sau, Cố Bắc Viễn buông tay,“Phải nghĩ biện pháp rời khỏi vách núi này.”

“Biện pháp gì?” “Cầu cứu chi bằng tự cứu.” Nói xong từ trong lòng lấy ra cái gì đó dài nột tấc trông như cái còi, ngậm ở trong miệng, vài tiếng lanh lảnh vang lên tận trời. Một nén hương công phu, trên trời một con diều hâu vỗ cánh chao liệng, lượn vòng quanh bầu trời. Cố Bắc Viễn lại thổi cái còi nhỏ trong miệng, diều hâu bay xuống, cuối cùng đáp ở chỗ núi đá hai người đang đứng.

Cố Bắc Viễn muốn xé áo lấy một mảnh vải, Thi Hiểu Nhiên liền vội vàng tự xé cái váy nhạt màu của mình, đưa mảnh vải cho hắn. Hắn lấy mảnh vải trải lên đá, dùng chủy thủ rạch một vết nhỏ trên đầu ngón tay, lấy máu thay mực, lấy ngón tay thay bút, viết xuống vài chữ ít ỏi, cuốn làm một đoàn, ôm con diều hầu qua. Dưới chân con diều hâu đeo cái ống tre nhỏ, bị lông chim trên bụng che khuất, hắn lấy mảnh vải để vào ống trúc đó, bịt nút lại. Diều hâu bay cao, ẩn thành một chấm mực nhỏ xíu, cuối cùng biến mất không thấy, Thi Hiểu Nhiên nhìn hướng diều hâu bay đi, nói:“Thật là thần kỳ, Thất Dương Cung sẽ nhận được tin chứ?” “Ừm.” Cố Bắc Viễn gật nhẹ đầu,“Nhưng mà chờ bọn hắn đến chỉ sợ sẽ mất vài ngày, chúng ta vẫn nên nghĩ biện pháp khác rời khỏi đây.”

Tại lưng chừng núi, không có đồ ăn, không có nguồn nước, lộ thiên hàn dã, không thể chỉ trông chờ cứu viện. Hắn chống thạch bích đứng dậy, thử giật giật chân trái, đau nhức nhập tủy, nhưng trên mặt vẫn ẩn nhẫn rất khá, không muốn cho nàng nhận ra hắn không ổn. Thi Hiểu Nhiên muốn dìu hắn, bị hắn xua tay cự tuyệt, kéo chân trái yếu ớt khập khiễng vịn vách đá đi vài bước, chỉ thấy cách vài chục trượng xa xa phía dưới có một mảnh tối đen, có thể là một sơn động. Hắn đi đến rìa núi đá cẩn thận nhìn lần nữa, trong lòng xác định. Hắn quay đầu nói với Thi Hiểu Nhiên :“Nàng xem, nơi đó hình như có sơn động, bây giờ ta mang nàng đi lên thật sự có chút khó khăn, trước hết ta nhìn xem nơi đó có cái gì, nếu được thì nghỉ ngơi một ngày.” An trí cho nàng xong, hắn muốn xuống cốc đi tìm chút dược thảo cùng đồ ăn nước uống, một nửa bộ phận đoạn nhai là dốc đứng trơn trượt, cỏ cây khó tìm, không có công cụ, không thể trèo lên. Đi xuống thảm thực vật phong phú hơn, song độc thảo độc trùng quá nhiều, người thường không thể đi xuống. Hắn mặc dù bị thương, nhưng nếu chỉ một mình hắn, xuống cốc vẫn có thể.

Thi Hiểu Nhiên thấy chân trái hắn căn bản không động được, rất là lo lắng:“Thật sự là chàng làm được không? Nếu không thì tĩnh dưỡng trước một lát? Chỗ đó rất dốc.” “Không ngại.” Cố Bắc Viễn cười cười với nàng, cầm lấy lưu hàn trường liên cùng chủy thủ, xem xét phương vị, hít sâu một hơi, khinh công vút qua, nhảy xuống, điểm nhẹ lên một khối đá nhỏ, vươn người leo trèo, thường dùng chủy thủ cắm vào vách núi để mượn lực, lại tiếp tục đi xuống, chân trái đụng tới vách núi liền truyền đến đau nhức, đau không tính là cái gì, nhưng cái chân không nghe sai sử cùng nội thương ảnh hưởng hắn quá lớn, may mắn hai nơi không cách xa. Thi Hiểu Nhiên muốn thót tim, nhìn thân ảnh hắn tung hoành trên thạch bích, vài cái thả người, cuối cùng vào sơn động.

Khi Cố Bắc Viễn trở về, trên mặt là một lớp mồ hôi mỏng, hắn nói:“ Chỗ đó coi như ổn, ta mang nàng qua.” Hắn đặt Thi Hiểu Nhiên trên lưng, dùng trường liên triền một vòng lên lưng hai người, dặn đi dặn lại:“Đừng nói chuyện, nhất định phải nắm chặt ta.” Thi Hiểu Nhiên đáp ứng.

Hai người so với một người gian nan hơn, Cố Bắc Viễn cắn chặt khớp hàm, ngưng thần nín thở, trên trán mồ hôi lạnh nhỏ giọt. Thi Hiểu Nhiên không dám làm hắn phân tâm, liền tựa đầu vào lưng hắn. Dường như qua thật lâu, hai chân của nàng rốt cuộc chạm đất..