Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Say mê không về - Chương 7

Chương 7: Thân phận của Cố Bắc Viễn.

Đêm nay nhất định không phải là một đêm bình thường, không chỉ phát sinh chuyện Thi Hiểu Nhiên chạy trốn. Thương Thần Phi thay một bộ y phục dạ hành màu đen. Triệu Lạc Khôn dẫn theo hai mươi cao thủ giờ tý đến nơi đội ngũ đón dâu đóng quân. Mười ngày trước đại ca Thương Dịch Thiên cùng nhị ca Thương Dịch Dương tìm được hắn:“Tam đệ, Thất Dương Cung vừa muốn thú tam tiểu thư Phi Thiên Bảo.”

Không biết hai cái người gọi là ca ca này lại muốn hắn làm gì, Thương Thần Phi trước vẫn tâng bốc:“Chỉ có Thất Dương Cung mới để ý môn phái nhỏ như Phi Thiên Bảo. Đằng Vân Các có phụ thân cùng ca ca, thống nhất giang hồ chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu không phải đường xá xa xôi, chỉ sợ Thất Dương Cung đã sớm bị san bằng.” “Đúng thế! Nhưng ta không muốn cho Thất Dương Cung thú nhiều mỹ nhân như vậy.” mặt Thương Dịch Dương bày một bộ dáng xem kịch vui,“Ngươi cũng không thể cả ngày chơi bời lêu lổng, đệ đi phá đám cửa hôn nhân này đi!” “Không biết huynh muốn như thế nào mà quấy phá?” Quả nhiên bọn họ sẽ không để hắn sống dễ chịu.

“Thất Dương Cung đón dâu, bình thường đều là phái hai sát phụ trách. Ngươi mang theo hai mươi cao thủ, giết hai sát, cướp Hàn tam tiểu thư về.” thanh âm Thương Dịch Dương có chút đáng khinh,“Ta là muốn ôm nữ nhân của Thất Dương Cung chủ trong tay!” “Đừng nói ta việc này ngươi làm không được!” Thương Dịch Thiên nói,“Còn nữa, đừng để bọn họ phát hiện chúng ta sai khiến Đằng Vân Các làm.” Mọi người đều là huynh đệ cùng cha khác mẹ. Thương Thần Phi bởi vì mẫu thân không được phụ thân sủng ái, từ nhỏ đã chịu đựng hai vị huynh trưởng khi dễ. Nay Thương Dịch Thiên nắm đại quyền, đối Thương Thần Phi càng có khoảng cách, thường sai hắn làm những việc rắc rối, khó giải quyết.

Trong mắt bọn họ, hắn chẳng qua võ công tầm thường, không hề có chí khí, cả ngày mặc kệ chính sự. Như vậy tốt lắm, bọn họ sẽ không sinh ra ý tưởng trừ bỏ hắn. Tương lai nội bộ Đằng Vân Các sớm hay muộn cũng sẽ có mâu thuẫn. Tuy nhiên trước mắt chưa phải lúc, hắn còn muốn đối với bọn họ cung kính, yếu thế. Có đôi khi, giấu tài mới là sống còn.

Thất Dương Cung sở hữu bốn sử mười hai sát. Mười hai sát luận theo võ công cao thấp mà xếp hạng, hàng năm đều luận võ định danh lần nữa. Bốn sử chẳng những võ nghệ tốt, hơn nữa họ đều là chủ tướng Thất Dương Cung, đầu óc nhạy bén, thiên tư (tư chất tự nhiên) bất phàm. Đằng Vân Các có hai mươi cao thủ, Thất Dương Cung chỉ phái hai trung đội đáng tin cậy đi phía sau. Tứ sử một người cũng chưa dùng đến, nhiệm vụ kì này đúng là không khó. Dù sao nếu hắn thật sự chết, bọn họ cũng khó ăn nói với phụ thân. Giết hai sát hay không, không quan trọng. Trọng điểm là cướp tân nương tử. Thương Dịch Dương dù sao cũng là một tên háo sắc. Đêm nay đầu tháng ba, trăng mờ gió lớn (nguyên văn nguyệt hắc phong cao), thích hợp để tập kích ban đêm. Giờ tý, hai mươi Hắc y nhân đột nhiên động thủ, người có võ công ở đội ngũ bên ngoài. Thương Thần Phi dẫn người đi trước khống chế địch, đối phó người của Thất Dương Cung. Lạc Khôn mang theo hai người tận lực tránh nơi hỗn chiến, lập tức chạy tới hướng doanh trướng nữ quyến.

Trước đó nghe được, phụ trách đón dâu lần này là Giản Thất và Bạch Cửu. Bọn họ phản ứng rất nhanh, hai phía nhân mã bắt đầu chém giết. Tiếng quát tháo, tiếng giết chóc, khắp nơi đều là lửa, đội ngũ nhanh chóng hỗn loạn. Mười hai sát của Thất Dương Cung quả nhiên danh bất hư truyền, bên cạnh lại có người của Thương Dịch Thiên, Thương Thần Phi không dám lộ bản lĩnh thật, cùng Giản Thất đấu một lúc, khó phân cao thấp. Song cao thủ Đằng Vân Các cũng không phải ngồi không, liền gia nhập cuộc chiến. Giản Thất rõ ràng đã cố hết sức, trên người xuất hiện nhiều vết thương.

Người của Thất Dương Cung đón dâu nhiều lần, chưa bao giờ bị tập kích, người cũng không mang nhiều, rõ ràng rơi vào thế bất lợi. Đột nhiên Lạc Khôn một mình vọt ra, phía sau không thấy hai người theo cùng, cũng không thấy dẫn theo tân nương. Lạc Khôn hô to:“Mau chạy đi!” rồi lập tức lao tới bên người Thương Thần Phi, muốn giúp hắn loại bỏ những người này. Một đoàn bóng đen đột ngột xuất hiện, động tác của hắn cực nhanh, vài người Đằng Vân Các còn chưa kịp phản ứng, liền bị một chưởng đánh gục. Trong nháy mắt, hơn mười cổ thi thể nằm trên mặt đất. Thương Thần Phi thấy tình thế không ổn, hét lên: ‘Rút lui!” rồi toàn lực hướng về phía đám cỏ lau xa xa mà bay đi.

Hắc y nhân đuổi sát sau đó, tiêu diệt vài người không kịp thoát. Người này khinh công vô cùng tốt, khi đến chỗ cỏ lau, song phương cách nhau cũng không xa. Lạc Khôn ở sau lưng Thương Thần Phi, đột nhiên cảm thấy một trận chưởng phong từ phía sau đánh úp lại, vội vàng né tránh nhưng chưa né được đã bị đánh văng ra hơn mười thước, ngã xuống bên trong đám cỏ lau. Nơi nào chưởng phong đi qua, cỏ lau đều gãy đến đấy. Chẳng những nghe tiếng Lạc Khôn rơi xuống đất, kèm theo đó còn có tiếng nữ tử thét chói tai.

Thi Hiểu Nhiên đang mơ mơ màng màng thì bị cảm giác áp bách rất mãnh liệt bừng tỉnh. Ngay sau đó một trận cuồng phong khiến đám cỏ lau gãy rạp quét qua, đẩy nàng ngã ra sau hai ba thước, ngay cả vàng ngọc trong lòng đều văng ra hết. May mà đó chỉ là chưởng phong còn sót lại, Thi Hiểu Nhiên cũng không có gì đáng ngại. Giờ mới thấy rõ một hắc y nhân bịt mặt ngã cách nàng mấy thước. Mà cách đó không xa, tựa hồ còn có hai người đang giằng co. Đúng là lưng về đến nhà, nằm cũng trúng đạn (ý nói việc xảy ra, tránh cũng không khỏi). Cảm thấy trong lòng có cái gì thiếu thiếu, Thi Hiểu Nhiên sờ sờ người, vội cất vàng ngọc trở lại. Mọi người ở đây trừ Thi Hiểu Nhiên đều có thể nhìn vật trong đêm. Thương Thần Phi không thể vứt bỏ Lạc Khôn. Y ngừng cước bộ cầm kiếm xoay người cùng Hắc y nhân quyết đấu sống còn.

Người tới một thân hắc y, binh khí tầm thường, nhưng võ công lại rất cao, ở Thất Dương Cung chỉ có một người — Thất Dương Cung nhị cung chủ. Không nghĩ tới hắn tự mình nghênh đón Hàn tam tiểu thư. Nhị cung chủ thể chất đặc biệt, không thể cận chiến, do đó Thương Thần Phi qua hơn mười chiêu đã lộ ra suy yếu. Lạc Khôn nhìn thấy liền kinh hồn bạt vía, bản thân hắn vũ khí còn không có, không nghĩ nhiều, vội chạy tới bên người Thi Hiểu Nhiên, nắm áo nàng lôi lên, ném qua hướng Hắc y nhân, đồng thời hô to:“Đi mau, không cần lo cho ta!” Ý đồ ngăn cản nửa chiêu của Hắc y nhân, làm cho Thương Thần Phi có thể thoát thân. “A –” một tiếng, Thi Hiểu Nhiên ở không trung xoay một đường parapol đẹp mắt.

Động tác Hắc y nhân thật ngoài dự kiến. Hắn chẳng những không phóng ám khí hai người, ngược lại thân hình chợt lóe quay đi, tránh công kích của đối thủ, tiếp được nữ nhân đang bay tới, tung vài bước về phía sau tiếp đất, động tác cực kì tiêu sái. Thương Thần Phi vội vàng kéo Lạc Khôn, vận khinh công nhanh chóng ly khai. Thi Hiểu Nhiên đầu váng mắt hoa một trận cuối cùng cũng có cảm giác an toàn đáp đất. Có người ở trên không trung tiếp được nàng, thật là vô cùng may mắn. Nhưng lòng ngực này như thế nào lại thấy quen thuộc? vừa ngẩng đầu lên — đây không phải là Bắc Viễn sao?

Thi Hiểu Nhiên nhất thời muốn khóc, ca ca à, ngươi thật sự là đáng yêu mà, tới đúng lúc lắm! Giản Thất cùng Bạch Cửu đã đuổi tới, vừa thấy Cố Bắc Viễn, lập tức quỳ xuống:“Tham kiến nhị cung chủ. Thuộc hạ hành sự bất lực, xin người trách phạt!” Thi Hiểu Nhiên càng muốn khóc — Cố Bắc Viễn, hắn, hắn cư nhiên lại là nhị cung chủ-Thất Dương Cung!

———————– Ta là Thi Hiểu Nhiên đầu óc ngừng hoạt động ——————– Cố Bắc Viễn thật sự là nhị cung chủ Thất Dương Cung, không chỉ như thế, hắn còn có xuất thân đặc biệt. Cố Bắc Viễn nguyên là thiếu chủ Thất Dương Cung, mẫu thân hắn vì khó sinh mà chết. Lúc sáu tuổi, phụ thân Cố Bắc Viễn tin lời gièm pha, cho rằng hắn không phải con mình, liền sai người mang hắn đi. Hắn ăn độc dược, rắn rết, côn trùng mà lớn, bị một kẻ điên mưu toan luyện thành một dược nhân. Cái loại thống khổ này, người thường không thể tưởng tượng được. Hắn bị nhốt trong độc thất không thấy ánh sáng mặt trời, không ngừng bị dẫn độc, ngâm độc, bị kiến cắn, vô số lần kêu khàn cả giọng. Khi hắn bị đau đớn tra tấn đến ý thức mơ hồ, cảm thấy sinh mệnh thống khổ của mình sắp chấm dứt thì cuối cùng cũng được giải thoát.

Lúc tỉnh lại, trong đầu chỉ có một suy nghĩ– hắn vì sao không chết? Năm năm sau, hắn cùng với độc trở thành nhất thể, bách độc bất xâm. Bất luận kẻ nào tới gần thân thể hắn trong vòng ba thước, độc khí màu đen sẽ theo cơ thể mà phun ra, tự động tập kích về phía người tới gần hắn, nháy mắt trí mạng, vô dược khả giải (không thuốc nào cứu được). Mãi đến năm mười bốn tuổi được đại ca Cố Nam Viễn cứu ra, hắn mới lấy lại tự do. Lúc này phụ thân đã chết. Trong trí nhớ, đại ca thật thà phúc hậu giờ đã thành cung chủ Thất Dương Cung, trên người vết sẹo đan xen, mặt mày hơi thở âm ngoan.

Đại ca vì chuyện của mẫu thân cũng bị liên lụy, mấy năm nay chắc hẳn sống không tốt. Cố Nam Viễn nói:” Mẫu thân vẫn không phản bội phụ thân, cho nên hắn đáng chết, nữ nhân bên người hắn cũng nên chết!”. Cuộc đời Cố Bắc Viễn chỉ quan tâm đến Cố Nam Viễn cùng Thất Dương Cung . Mặc dù thoát khỏi, hắn vẫn không thể khống chế độc tỏa ra từ người hắn. Chưa từng có người nào tới gần hắn trong vòng ba thước mà sống sót được. Nhưng kì lạ là, động vật tới gần hắn lại không hề hấn gì, không bị độc hại. Đại ca đi tìm thần y. Thần y cũng không nói được nguyên nhân, chỉ nói: “Đại khái là vì trong lòng hắn còn nỗi sợ có người tới gần”.

Rồi mười năm sau, hắn trở thành nhị cung chủ Thất Dương Cung, vì đại ca chia sẻ sự vụ trong cung, thú tiêu khiển duy nhất là — luyện công. Cố Bắc Viễn vốn là kỳ tài luyện võ, thiên phú rất cao, võ nghệ tăng nhanh vượt bậc, hiếm có đối thủ. Mấy năm nay tuy sống đơn độc, ít nói, nhưng tính tình so với Cố Nam Viễn vẫn được xem là hiền lành. Trên giang hồ đồn đãi nhị cung chủ Thất Dương Cung tham luyến sắc đẹp, quả thực là oan uổng cho Cố Bắc Viễn hắn mà. Mỹ nhân chỉ như mây bay, thấy được mà sờ không được, còn không bằng sói hoang bên ngoài chạy tới thật đáng yêu. Đám rước dâu này là ý tứ của Cố Nam Viễn, không phải vì mỹ nhân, mà là vì mục đích khác. Cố Bắc Viễn biết đại ca chính là muốn tốt cho hắn, một lòng tìm cách loại bỏ độc trên người hắn, để hắn trở lại bình thường, có thể cùng huynh đệ nâng cốc chúc mừng. Song, có lẽ chỉ là một hy vọng xa vời.

Ngay tại thời điểm hắn cho rằng bản thân sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, hắn lại gặp một nữ tử kỳ quái. Nàng mặc quần áo quái dị, không có chút võ công, lại xuất hiện trong thâm sơn rừng già. Trong nháy mắt Thi Hiểu Nhiên giữ chặt tay áo hắn, hắn đã rất chấn kinh. Đột nhiên có người ở gần hắn thế, loại cảm giác này thật cổ quái mà xa lạ. Độc cũng không như tơ như lũ mà theo cơ thể tiết ra. Nàng một chút cũng không có dấu hiệu trúng độc. Nữ tử ăn mặc quái dị này tựa hồ hoàn toàn không biết thân phận của hắn, còn chào hỏi hắn. Nàng đặc biệt như thế, có lẽ thuộc môn phái nào đó phái tới, cũng có thể là con cháu của bộ tộc nữ bí ẩn. Tóm lại, phải đề phòng.

Nàng đối với một miệng vết thương rất nhỏ trên người hắn lộ vẻ khẩn trương, vì hắn mà trị liệu. Lúc băng bó vẻ mặt nàng thực chuyên chú, lông mi nàng thật dài, con ngươi cũng lóe sáng như sao đêm vậy. Ngón tay non mịn của nàng phất qua da thịt hắn lại mang cho hắn loại cảm giác quái lạ dị thường, nhưng cũng không chán ghét. Khi đó, hắn âm thầm quyết định, vô luận nàng là loại người nào, trước hết mang về Thất Dương Cung rồi nói sau. Trên đường được tin, đại ca ở Ngô Châu bị bao vây, hắn đành phải giao nữ nhân này cho thủ hạ. Trên đường trở về thì nghe nói hai người đã chết, Thi Hiểu Nhiên cũng không rõ tung tích. Tìm mọi cách điều tra mới biết được Thi Hiểu Nhiên bị bán vào Phi Thiên Bảo, làm nha đầu hồi môn cùng Hàn tam tiểu thư đang đưa tới Thất Dương Cung. Như vậy tốt lắm, tự hắn mang nàng đi còn thấy thực phiền phức!

- – – – – – – – – - .