Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Scandal Đình Đám - Chương 4

Chương 4.

Những lời nói đơn giản như vậy lại mang theo sắc thái đen tối, khiến cho người quản lý tiệm café ngượng ngùng. Bốn phía đầu tỏ ra vẻ đã hiểu, quản lý cũng càng tỏ rõ phẩm vị, trong tiệm cứ chật ních người như thế, nhưng lại vô cùng yên tĩnh như cũ. Thịnh Đản không nhớ rõ năm mình mấy tuổi, hình như cũng mơ mộng có một tiệm café như thế này.

Kết quả, mơ ước rất đầy đủ, hiện thực lại rùng mình. Cuối cùng cô cũng hiểu được cái lịch sự tao nhã của một tiệm nhỏ khi khách qua đường là như thế nào, đó là thái độ hết sức bực dọc, thậm chí còn muốn lật bàn của khách qua đường (lữ khách). "Vị này chính là Thịnh Đản sao?" Ngồi đối diện anh là người đàn ông trung niên xa lạ, dùng đôi mắt sáng quắc nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô một lượt, mỉm cười vươn tay chào hỏi, "Xin chào, tôi là Phó Chủ Biên của《ICON》. Tùy Trần đã nói qua với tôi, nói cô muốn tham gia quay thử phim. Mặc dù ngày đó tôi không ở đây, nhưng mà tôi sẽ dặn dò xuống dưới, cô chỉ cần bảo đảm tiêu chuẩn bình thường, tuyệt đối không thành vấn đề."

"Chào ngài. . . . . ." Thịnh Đản chậm chạp vươn tay nắm lấy tay ông ta, ánh mắt không vui liếc về phía Tùy Trần. Khách quan mà nói, cô không thể không thừa nhận, nếu như có thể làm bạn với Tùy Trần thì nhất định rất tốt, bởi vì anh gần như vạn năng. Anh nói, chuyện gì anh có thể làm được, chỉ cần cầu xin anh làm giúp.

Chiếu theo tình huống trước mắt mà xem, Thịnh Đản không khỏi hoài nghi, còn có chuyện anh không làm được sao? Nhưng vấn đề bầy giờ là, bọn họ không phải bạn mà là kẻ thù, anh cho chút ngon ngọt cô liền cảm thấy ấm áp, ngược lại từ biểu tình thay đổi rất nhỏ trên mặt anh, có thể đọc ra được đó là khinh thường. Là có đầy đủ lý do khinh thường sao? Giống như là nhà Ngu Công, cực khổ dời núi, kết quả là khi sắp hoàn thành, người ta lại dễ dàng tàn phá ngọn núi sát vách, san thành bình địa. Cố gắng của cô chỉ bằng một câu thuận miệng nói ra của anh mà thôi, thật là nực cười.

Sau đó, ông chủ biên kia còn nói gì đó, nhưng cô không chút quan tâm. Chờ đến khi Thịnh Đản lấy lại tinh thần thì người đã đứng bên ngoài nhà hàng, ngước mắt lên thấy bóng dáng cao lớn của Tùy Trần đang dựa lên thân xe. "Không lên xe sao?" Anh nhướng lông mày, hỏi.

"Cái đó. . . . . ." Đôi tay Thịnh Đản luống cuống nắm chặt lại, đắn đo một lúc, mãi sau mới hỏi một câu, "Cái đó, quay phim thử là có ý gì?" "Coi như đó là thù lao cô được nhận. Mặc kệ tin tức có phải là do cô bán cho tạp chí hay không, tôi cũng sẽ không để cô làm không công." Hai mắt cô nhắm lại, cảm thấy bản thân như bị người nào đó quăng cho một bạt tai, "Em không cần."

"Hả?" Cô cự tuyệt, khiến anh bất ngờ. "Không cần anh đặc biệt giúp em khai thông, em cũng không cần thù lao gì hết. Đồng ý diễn trò cùng anh, chỉ là hy vọng anh đừng phong sát em. Còn con đường sau này, tự em sẽ biết đi thế nào, không cần anh sắp đặt, em không thích!" Còn tưởng rằng lòng tốt của anh thế nào, thì ra là muốn dùng quyền thế đè bẹp người khác. Tùy Trần im lặng một lúc, quay đầu lại cười châm biếm ra tiếng, "Chiêu nạt mềm buông chặt, dùng rất tốt. Chơi đùa, còn kém lắm nên biết thu tay lại, nếu không thì mất nhiều hơn được đấy."

"Ai rảnh rỗi mà chơi đùa 36 kế với anh chứ. Quay phim thử tự bản thân em cũng sẽ vì mình mà tranh thủ cơ hội, có trúng tuyển hay không, phải dựa vào bản lĩnh của mình." "Cô cho rằng, với bản lĩnh của cô thì có thể trúng tuyển sao?" Cô đánh giá mình hơi cao rồi đó. Người mẫu ảnh bìa cho 《ICON》 ,có bao nhiêu người muốn đoạt lấy, trong đó cũng có không ít những người mẫu ưu tú, loại người mẫu chưa qua huấn luyện như cô, cũng không có công ty đại diện làm hậu thuẫn, mà sau lưng lại có bao nhiêu scandal, lấy cái gì để cũng người ta tranh đoạt?

"Coi như không đoạt được, em thua cũng tâm phục khẩu phục." "Đừng giả bộ thanh cao, cô đơn giản cũng chính là nghĩ đến hồng bao, dựa vào tôi dù sao cũng tốt hơn mời rượu mấy chú trong bar . . . . . ." — — Bụp.

Thịnh Đản rất không khách khí, khom người xuống, cởi giày cao gót ra, hung hăng ném vào người anh. Tập kích bất ngờ này, khiến Tùy Trần không kịp tránh né. "Ít tự cho mình đúng đi, chú! Cái gì cũng không biết, không nên nói xằng nói bậy, kẻo khiến người ta cười cho xấu mặt, nếu như tôi chỉ vì hồng bao, cần thiết phải dùng đến quy tắc ngầm sao? Nhắm mắt lại, ngồi mát ăn bát vàng cũng có thể nhận được hồng bao! Nói cho anh biết, có một đám người đứng xếp hàng muốn giúp em khai thong quan hệ, so sánh với đi theo bọn họ, anh có nhằm nhò gì chứ! Một ngày nào đó, em sẽ dựa vào năng lực bản thân để dứng ở trên cao, anh cứ chờ coi!"

Không đợi Tùy Trần tỉnh lại từ vụ bị công kích bằng giầy cao gót, Thịnh Đản đã quăng xuống nhưng lời hung ác, bỏ ra một chiếc giầy cao gót còn lại, dáng vẻ nghênh ngang kiêu ngạo, giẫm mạnh chân bước đi, trong miệng vẫn lẩm bẩm mắng chửi, xuyên qua đám người đang tò mò vây quanh, khí thế hung hăng đi về phía trước. ". . . . . . Người phụ nữ kia! Cô lăn qua đây cho tôi! !" Rốt cuộc, anh cũng tìm về âm thanh của mình, trước sau vẫn duy trì vẻ nguội lạnh, bởi vì vẻ bề ngoài đã bị cô phá hỏng.

Đây coi là cái gì? Thời điểm muốn cầu cạnh anh, thì gọi anh là Tùy Trần ca ca; thời điểm không kiên nhẫn, anh là Tùy Trần tiền bối; chỉ trong chớp mắt, anh lại trở thành chú. Anh già như vậy sao? ! Cái gì mà một đống người xếp hàng muốn thay cô khai thông quan hệ? Giá trị của cô trên thị trường rất tốt sao, chờ hiến ân tình bán tài lực với nhiều người sao?

Vậy thì tốt, cút xa một chút, tới cầu anh làm gì! Dù thế nào đi nữa, cá tính lạnh nhạt của anh vừa khó khai thông, tự cho là đúng, lại yêu bản thân mình, lòng dạ hẹp hòi lại thích trả thù, thủ đoạn trả thù cực kỳ ti tiện, nguyên nhân trả thù còn cực kỳ nực cười hơn nữa. Toàn thân trên dưới không có chút nào hấp dẫn người khác, mà ngay cả thủ đoạn trên người anh cũng đều lãng phí không đáng . . . . . . Rất tốt, khái quát rất khá, vậy thì “Nhất Phách Lưỡng Tán”! "Tùy Trần, cậu và Thịnh Đản thật sự đang kết giao sao?"

"Không có, tôi không quen tiểu nữ sinh đó!" "Nhưng có người lại nhìn thấy cậu bị cô ta đánh ở trước cổng nhà hàng, lại không đánh trả. . . . . ." "Cậu vừa bị chó dại cắn sao?"

". . . . . . Nhưng bản tin nói, có bạn Thành Đản tận mắt nhìn thấy cậu đi chung với cô ấy." "Bạn cô ta muốn nói gì tôi làm sao mà quản được, tôi hoàn toàn không quen biết bạn cô ta." Ti-vi trên vách xe điện ngầm, đang phát tin tức giải trí mới nhất tối hôm qua.

Thành Đản lôi kéo vành mũ, đè thấp cái mũ xuống, đẩy đẩy gọng kính, tức tối cắn bánh trứng trong tay, ai oán trợn mắt nhìn gương mặt trên ti-vi: "Phi, cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ, đồ nhỏ mọn, quỷ hẹp hòi, thần kinh!" Không phải nói anh là chú nha, tại anh trước đó gọi người khác là chú, về phần canh cánh trong lòng như vậy là vì anh không ngừng nhấn mạnh cô là tiểu nữ sinh? Không phải là ngày hôm qua xúc động quăng mấy câu nói nhảm, đó cũng là tại anh vũ nhục cô trước, có cần cấp bách phủi sạch quan hệ với cô như thế không?

Rõ ràng nói với truyền thong là bạn bè tốt lắm, hiện tại ngay cả quan hệ bạn củng loại bỏ, vẫn còn muốn mọi người đều cho rằng cô ngã vào lòng anh, lôi kéo anh lăng xê. Như thế nào, chê danh tiếng của cô còn chưa đủ thê thảm sao, nhất định phải thay cô tô đen thêm chút nữa sao? Được lắm, anh đã thành công. Minh tinh người ta khi ra cửa đều ngụy trang mình, là sợ bị người khác nhận ra đuổi theo xin chụp chung; còn cô, bao bọc mình cực kỳ chặt chẽ, toàn bộ cũng vì tình cảnh bây giờ không khác gì chuột chạy qua đường người người kêu đánh, tối hôm qua trên trang web chính thức (Offical Website) của Tùy Trần liền nổ tung, các fan đều nói muốn tiêu diệt cô, nếu đi trên đường mà bị nhận ra, cô tuyệt đối sẽ bị phỉ nhổ, bị đuổi giết.

Nghĩ tới đó, Thịnh Đản mang theo vô hạn tưởng nhớ gặm cắn miếng bánh trứng cuối cùng, vừa lúc đến trạm. Sau khi rời khỏi trạm, Thịnh Đản thấy thời gian vẫn còn sớm, rẽ vào một quán café bên đường, mua một tách Americano để nâng cao tinh thần. Vừa lúc Lục Y Ti đột nhiên gọi điện thoại tới, cô luống cuống tay chân cầm ly café và xốc túi xách lên, dùng má và vai kẹp điện thoại di động, hơi chút khó khăn duy trì cuộc gọi, "Làm cái gì vậy?"

"Tôi sợ cô ngủ quên, gọi điện thoại nhắc nhở cô, để cô quay thử phim cố gắng lên á. . . . ." "Ừ, nhất định rồi." Cô gật gật đầu, vừa nói vừa xoay người, dùng thân thể đẩy cửa kính ra hai bên, đồng thời trơ mắt nhìn một người bên cạnh thoải mái đi qua cửa đóng mở tự động. Tôi đè nén bản thân, cửa mở tự động? Cô còn khổ cực như vậy làm gì?

"Nếu thành công, thay cô làm Lễ Chúc Mừng. Mặc dù, tôi cảm thấy cơ hội rất mong manh. . . . . . Ai, thiệt là, Tùy Trần người ta đã giúp cô liên lạc tốt thế rồi, lại còn làm bộ làm tịch, rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì. . . . . ." "Đó là tôn nghiêm, tôn nghiêm đấy!" Thành Đản hướng mười phần khí thế hét lên vào trong điện thoại. "Thôi đi, tôn nghiêm đáng bao nhiêu tiền? Mấy trăm vạn sao? Tiểu thư, có muốn tôi nhắc nhở cô hay không, chờ tòa án phán quyết xuống, cô không làm được phải bồi thường trước cho công ty đại diện mấy triệu tiền vi phạm hợp đồng đó! Nếu có thể trở thành người mẫu bìa cho 《ICON》, sẽ có bao nhiêu công ty đại diện muốn ký hợp đồng với cô có biết không, đến lúc đó cô còn lo không trả nổi món nợ này sao?"

"Ai ui, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng chứ sao." "Phi, cô xui xẻo như thế, đối với cô mà nói căn bản phải là thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm!" "Tôi nói với nhóm các chị rồi, sáng sớm không nên nguyền rủa người khác như vậy. . . . . ." Cô mắt trợn trắng, biết rõ Lục Y Ti không thấy được, vẫn là nhịn không được nhăn mũi bày tỏ bất mãn. Nhưng mà vừa mới nói được mấy câu, đột nhiên biến thành một tiếng hét chói tai, ". . . . . . A a a a a!"

Lục Y Ti ở đầu dây bên kia nghe được, tò mò lại lo lắng hỏi: "Sao thế?" Thịnh Đản trừng mắt nhìn bảng hiệu, tim đập mạnh và loạn nhịp, nói thì thầm qua điện thoại : "Tôi xong rồi, lại gây họa." Khoác túi xách lên cổ tay, điện thoại cầm trong tay, đều theo những lời cô nói rơi xuống đất.

Bên trong phòng lớn của ký túc xá thường được thu dọn sạch sẽ, giờ phút này, một mảnh hỗn độn. Bên cạnh chân cô, phân tán đầy đất lẻ tẻ vụn vặt lẫn lộn cái đồ vật, điện thoại bị ném phá thành những mảnh nhỏ, tách café cũng bị đổ. Thời gian giống như ngừng lại, người đàn ông dừng bước trước mặt cô, tròng mắt quan sát vết ố trên áo khoác trắng bị café đổ lên, anh hung hổ quăng tiền lên người cô gái đang đứng cứng đờ, ánh mắt sắc bén như dao găm, "Soạt, soạt, soạt" hướng lên người Thịnh Đản. Người bị ly café trên tay cô làm hại, khiến Thành Đản kinh ngạc run người, im lặng không dám nói, hơn năm tuooit quả nhiên không dễ nói chuyện. . . . . . Tại sao cô lúc nào cũng chọc phải đại nhân vật không nên đắc tội. . . . . .

Chương 5 Đập vào mắt Thịnh Đản là khuôn mặt tươi cười xán lạn, giống như ánh mặt trời mùa đông, ấm áp lại không quá nóng bỏng. Cánh môi mềm mại – tinh tế, sống mũi cao thẳng, còn có đôi mắt đào hoa, nhìn lâu vào trong đó khiến cho người ta toàn thân tê dại. Người đàn ông như vậy mà nói, xinh đẹp khiến người căm giận.

Nhưng mà những thứ này không phải là mấu chốt, mấu chốt là, người này sâu xa khó đoán! Ở thời điểm Thịnh Đản còn chưa xuất đạo, thì anh đã là thành viên ưu tú của model nam Châu Á ở quốc tế rồi. Sau lại liên quan đến vấn đề hợp đồng, trong vòng một thời gian ngắn anh không có cách ở trên sàn catwalk nữa, khí đó mọi người đều cho rằng sự nghiệp của anh sẽ rơi xuống đáy cốc, nhưng mà anh lại lấy thân phận người chủ trì, ngóc đầu trở lại. Suốt một thời gian dài ngồi trên ngai vàng với khoản lợi nhuận lớn từ tiết mục giải trí, với thành tựu đạt được, anh đã thưởng cho tất cả những người không coi trọng anh một đả kích nặng nề.

Đơn phương độc mã, từ thấp đến cao, trong cả quá trình đều quá xuất sắc! Đây là khát vọng sự nghiệp trong tương lai của Thịnh Đản. Tương lai cô cũng muốn đạt được thành tựu kiêu ngạo như vậy, để cho những người luôn cười nhạo cô phải ngậm miệng lại, nhất là Tùy Trần. Thân thể Thịnh Đản run lên, chợt hoàn hồn, chợt ý thức được bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những chuyện như thế này.

Cô lập tức ngồi xổm người xuống, dưới mặt đất bừa bộn tìm kiếm khăn giấy, miệng còn không thôi lẩm bẩm: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi không cố ý, tôi giúp anh lau. . . . . ." Thật vất vả mới tìm thấy khăn giấy, cô liền rút ra vài tờ, nắm lấy vạt áo của đối phương, long ngóng lau giúp anh. "Ách. . . . . ." Lau lau, Thịnh Đản cảm thấy cô không thể tiếp tục kiên trì nữa rồi, tại sao càng lau lại càng bẩn chứ?

"Vị tiểu thư này, cô muốn đem cà phê bôi bẩn hơn nữa sao?" Người đàn ông kéo kính râm xuống, buồn cười nhìn dáng vẻ hoảng hốt của cô, không nhịn được chế nhạo. Giọng nói ấm áp - dễ nghe, nhưng Thịnh Đản lại rất xác định, âm điệu lời nói này không bao hàm tức giận. Nói cách khác, anh ta hoàn toàn không tức giận?

Sắp bị Tùy Trần hành hạ đến phát điên, nhất thời cảm thấy. . . . . . Anh ta thật là rộng lượng, . . . Nếu là Tùy Trần, nhất định anh sẽ dội cà phê lên đầu cô. "Tiểu thư? Tiểu thư?" "Hả?" Nghĩ quá nhập thần rồi, nên những tiếng gọi cô kia, cô đều không có phản ứng, cho đến khi bàn tay đột nhiên vươn ra trước mắt cô khua khua, Thịnh Đản mới giật mình hoàn hồn, "Rất xin lỗi, tôi chỉ lo nói chuyện điện thoại mà quên nhìn đường, tôi sẽ bồi thường cho anh một cái áo khoác khác được không?"

Thích Huyền không bày tỏ thái độ, ngược lại, nhân viên đứng bên cạnh chen miệng vào nói, "Bồi thường? Cô đền nổi sao?" Ách, áo khoác của anh ta không đến mức rất đắt chứ, lấy năng lực tài chính hiện nay của cô, thì hình như là không đền nổi. "Vậy. . . . . . Nếu không anh đưa áo khoác cho tôi, tôi đem đi giặt khô. . . . . ." "Cô muốn nhân cơ hội xin số điện thoại của Thích Huyền chứ gì! Tôi đây thấy nhiều rồi . . . . . ."

"Cô ấy làm bẩn áo khoác của tôi đúng không? Vậy có phải là cô quá nhiều chuyện rồi." Đôi mắt Thích Huyền hơi nghiêng, cắt đứt lời nói của nhân viên phục vụ. Sau khi thấy đối phương thức thời im lặng, anh ta mới thu hồi mỉm cười, nhìn Thịnh Đản, "Không sao, một cái áo khoác mà thôi, cũng không ảnh hưởng tới công việc của tôi. Cô tên là Thành Đản?" "A? Anh nhận ra tôi sao?" Anh ta thế nhưng lại nhận ra cô? ! "Ừ, làm nghề như chúng ta, mỗi ngày đều muốn follow các loại tin tức."

"Ha ha. . . . . . -_-|||" Lời vừa nói ra này, Thịnh Đản liền ý thức được anh đang ám chỉ scandal gần đây của cô và Tùy Trần, hại cô kích động cho rằng mình cũng có chút danh tiếng. "Tới tham gia 《ICON》 quay phim thử sao?" Không để ý cô cười khúc khích, anh ta cứ thế tiếp tục đáp lời. Thịnh Đản lúng túng gật đầu, liếc trộm vẻ mặt của anh ta. Chỉ sợ Thích Huyền cũng giống như Tùy Trần, cảm thấy cô không biết tự lượng sức mình.

Ngoài dự đoán, anh ta không lộ ra vẻ mặt khinh thường, mà mỉm cười khích lệ cô, "Cố gắng lên. Tổ tiết mục của chúng tôi vừa lúc phải làm chuyên đề, nếu như lát nữa có gì cần giúp, thì cứ đến tìm tôi." "Đa tạ tiền bối." Thành Đản cười toe toét, lộ hàm răng trắng sáng, ý cười chạy thẳng đến đuôi lông mày, cúi đầu chào nghiêng 900, đưa mắt nhìn theo bóng anh ta rời đi. Có lẽ câu nói vừa nãy củ anh chỉ là lời khách sáo mà thôi? Nhưng mà, đối với Thịnh Đản mà nói, quả thật như gió xuân phơi phới.

Xem đi, cũng không phải tất cả mọi người đều dùng ý kiến chủ quan để đánh giá một người. Thích Huyền cũng không vì tin tức kia mà coi thường cô, thậm chí còn động viên cô cố gắng lên. Đây mới là dáng vẻ nên có của bậc tiền bối sao.

Được cô khen ngợi, vị tiền bối kia vẫn trước sau như một duy trì nụ cười mỉm, cho đến khi bước vào thang máy, sau khi cửa thang máy đóng lại, nụ cười trên mặt anh ta cũng nhanh chóng biến mất. "Thì ra cô gái kia chính là người cùng Tùy Trần tạo ra scandal, tôi nói nhé, sao hôm nay tính tình cậu lại tốt như vậy." Người đại diện A Sâm đứng bên cạnh anh ta, bật thốt ra tiếng. "Chẳng lẽ, bình thường tính tình tôi rất tệ, thích gây khó dễ với người mới sao?" Thích Huyền hơi nghiêng mặt qua, hỏi ngược lại.

"Vậy cũng không phải, chẳng qua cậu là thích sạch sẽ, dù là người thân cận bên cạnh làm bẩn quần áo của cậu, cũng bị cậu mắng." "Hết cách rồi, đối với vợ bạn phải có chút khoan dung chứ sao." Mắt thấy thang máy cũng sắp đến nơi, người đàn ông lần nữa đeo kính lên, khoác lên nụ cười giả dối. "Thích, thật không chịu nổi cậu." Mặc cho A Sâm cười khẽ, nói mê sảng.

"Có lúc, tôi cũng vậy không chịu nổi mình." Đeo lên chiếc mặt nạ dày nhiều năm rồi, thật thật giả giả, ngay cả bản thân Thích Huyền cũng không phân biệt rõ. Ví dụ như, Thích Huyền cũng không phân định rõ quan hệ tột cùng với Tùy Trần là bạn hay thù. Cửa thang máy mở ra, người đàn ông lấy lại tinh thần, nhìn nhân viên tổ tiết mục xông ra.

Thích Huyền không có bất cứ động tĩnh gì, mà chợt kêu người đại diện của mình: "A Sâm." "Hả?" "Cậu nói xem, nếu như Thành Đản và Tùy Trần ở cùng một công ty đại diện, có thể chơi rất vui không?"

"Cậu không phải là không rõ ràng lắm quan hệ của Tùy Trần và Đỗ Ngôn Ngôn. . . . . ." Cô gái kia rõ ràng chính là đạn khói. "Như vậy mới càng cảm thấy chơi rất vui." Mặc cho khóe miệng A Sâm co giật, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, Thích Huyền thật đúng là thích - chơi. Nhưng mà cậu ta lại có khả năng, trong số những người dám trêu đùa Tùy Trần, có lẽ cũng chỉ có mình cậu ta mà thôi.

Đùa, bình thường không chỉ khiêu chiến với địch thì cũng là bạn, đương nhiên cũng bao gồm cả phụ nữ. Thích Huyền trêu chọc qua bao nhiêu phụ nữ, ngay cả bản thân cậu ta cũng không nhớ rõ nữa, còn phải nhờ trợ lý phân chia hộ. Về mặt tình cảm, tính cách cậu ta bất định, điểm này cho dù là người không quen thân với cậu ta cũng biết, mặc cho A Sâm không chỉ một lần trực tiếp gọi Thích Huyền là người đàn ông cặn bã.

Cho nên, căn bản mỗi lần tổ tiết mục muốn tìm người nổi danh phỏng vấn quay phim thử, thì Thích Huyền nhất định tự mình trình diện. Mục đích rất dễ nhận thấy — — Tán gái.

Chỉ là tình huống hôm nay tương đối khác. . . . . . Anh gác chân lên ghế tựa của khu nghỉ ngơi, chờ đợi tổ tiết mục chuẩn bị mọi việc, hứng thú suy yếu mà ngáp một cái. Trợ lý thấy thế, buồn cười đưa chén nước cho anh ta, thuận miệng trêu ghẹo, nói: "Sao vậy, kiềm chế tính phóng đãng rồi à? Nhiều người như vậy mà không chọn được một người vừa ý sao?"

"A. . . . . ." Anh ta cười nhẹ, liếc mắt một cái. Ánh mắt đùa giỡn này, giống như đang nói loại phụ nữ có thể khiến Thích Huyền kiềm chề tính phóng đãng còn chưa ra đời đấy. Đọc hiểu những tin trong mắt anh ta, khóe miệng trợ lý giật giật cười khan, trì độn nhìn anh ta đột nhiên đứng lên, chợt đi về hướng cách đó không xa.

"A? Anh muốn đi đâu vậy? Tiết mục lập tức bắt đầu. . . . . ." Rốt cuộc trợ lý cũng lấy lại tinh thần, nhớ tới muốn ngăn cản không để Thích Huyền đi. "Nói bụng của tôi đau, thay tôi kéo dài thời gian, có chính sự phải làm." Thích Huyền cũng không quay đầu lại, mà chỉ ném lại một câu. Vất vả chịu trách nhiệm trả lời, trợ lý chỉ có thể cúi đầu đáp một tiếng, mắt thấy Thích Huyền chặn một cô gái, theo thói quen, người đàn ông than nhẹ — — quả nhiên là chính sự ....!

Bị Thích Huyền chặn lại không phải là ai khác, chính là cô gái xinh đẹp bình thường đến không thể bình thường hơn Thịnh Đản đến để quay phim thử. Cô có chút kinh ngạc, nâng mắt lên nhìn người trước mắt, "Anh. . . . . . Sẽ không phải là anh đột nhiên muốn tôi bồi thường áo khoác mới chứ?" Đây là suy nghĩ duy nhất của Thịnh Đản khi Thích Huyền đến tìm cô.

"Mười phút rồi." Thích Huyền liếc nhìn đồng hồ, ném ra một câu không đầu không đuôi, thấy cô nghi hoặc cau mày, mới bổ sung thêm một câu, "Cô giống như ruồi nhặng không đầu, hình như đã đi lung tung ở trong hội trường này mười phút rồi, có việc gì vậy?" Thích Huyền cũng không có cố ý chú ý nhìn cô, nhưng hành động của cô lại quá mức thu hút sự chú ý của người khác. Không giống với những cô gái õng ẹo làm dáng chuẩn bị làm người mẫu ở khu nhà chơ, cô hoảng hốt muốn chạy đi tìm toilet, sau đó chẳng có mục đích mà xông vọt trong hội trường. Sau đó cô kéo tay một người đàn ông, không biết nói những gì, mà đối phương rất sợ hãi hất tay cô ra, giống như trốn tránh bệnh dịch vậy, tiếp theo. . . . . . Cô cứ tiếp tục xông loạn vào hội trường. . . . . .

"Ừ. . . . . ." Sau khi nghe xong, Thành Đản theo bản năng ôm chặt cái gói trong tay, úp úp mở mở, "Anh có cách nào mượn giúp tôi một bộ quần áo giống như thế này không?" "Cô không mang quần áo quay phim thử?" Thích Huyền kinh ngạc quét mắt nhìn bộ quần áo hàng chợ trên người cô, nhớ không lầm, cô cũng không phải là người mới? Nên biết quay phim thử không nên mặc như vậy, ít nhất cũng nên chuẩn bị quần áo model một chút chứ? "Tôi có mang, nhưng mà lúc ở dưới lầu, bị cà phê đổ lên, không thể mặc được nữa." Để chứng minh cô không có ngu đến mức ăn mặc như thế này đến thử trước ống kính, Thịnh Đản lôi tróng túi ra chiếc váy ngắn màu trắng mà cô rất thích.

Tay chân cô luống cuống, hành động thật buồn cười, Thích Huyền cũng không nhịn được mà cười thành tiếng, cười ngoác miệng, anh ta cũng còn rất có tâm, "Đi theo tôi." "Uầy, uầy, uầy, anh thật sự có cách giúp tôi sao? Cám ơn, số đo của tôi . . . . ." Cô hưng phấn giống như nhặt được thỏi vàng, nhanh chóng đuổi theo Thích Huyền. Thích Huyền không có trả lời, mà vẫy tay hướng về phía trợ lý của mình, giao phó, "Đi lấy bộ quần áo mà sáng nay tôi bảo cô mang theo đến đây."

"Bây giờ? Đó không phải là đưa cho. . . . . ." Trợ lý hơi dừng lại, cố gắng nhớ lại bạn gái hiện tại của Thích Huyền là ai, tốc độ thay đổi cũng quá nhanh, thật sự nhớ không ra là ai. "Đi." Thích Huyền trả lời, khiến trợ lý rơi vào giữa con sóng nghi hoặc khác, "Đi? Cậu bảo tôi đi lấy quần áo? Khi nào thì đi?"

"Hiện tại." ". . . . . ." Cậu cũng quá tùy tiện đi..