Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sợi Khói Mỏng Manh Lạc Giữa Trần Gian - Cô Độc - Cô Yên - Chương 13

Chương 13: Trăm hoa khắp nơi.

Tiếu Nhã Các, tùy ý có thể thấy được biển hiệu mạ vàng, bất cứ lúc nào cũng tràn đầy tao nhã, nó nổi tiếng cũng không phải bởi sự rực rỡ xa hoa, càng không phải vì giá tiền ngất ngưởng khiến người ta chùn bước, mà bởi vì là nó là sản nghiệp của thiên hạ đệ nhất trang. Ta không biết thiên hạ đệ nhất trang có địa vị như thế nào trên giang hồ, nhưng ta nghe nói rất nhiều võ lâm nhân sĩ có cơ hội ăn một bữa cơm thường ở Tiếu Nhã Các mà cảm giác rất vinh hạnh, rất nhiều phú giáp một phương hào hiệp tranh giành ngươi chết ta sống chỉ vì thiệp mới làm khách một lần ở đây. Mà giờ khắc này ta đang cùng ca ca ngồi ở đây, ngồi cùng bàn với giang hồ nổi danh nhất Lục Khung Y, ta không biết cảm giác của người khác đối mặt với loại này vinh hạnh đặc biệt này như thế nào, ca ca ta đối mặt với khung Y, đôi tay dâng ly trà lên yên lặng chừng nửa khắc.

Chén bạc mặc dù rất sạch sẽ, nhưng trên chén có chút dấu vết ma sát, miệng chén đã phiếm bụi, vừa nhìn liền biết trước kia có người dùng qua. "Xin dùng trà!" Lục khung Y chỉ chỉ ly trà trước mặt ca ca, nói lại một lần. Ta thấy ca ca vẫn nhìn chén bạc không nói một lời, không khí trở nên lúng túng, vội vàng giải thích: "Ca ca không thích dùng chén người khác đã dùng qua, Lục đại ca có thể đổi cái mới được không?"

"Thì ra ngươi cũng có thói quen này?" Lục khung Y nâng ly trà lên, vừa xem xét hoa văn phía trên, vừa nói: "Đây là chén Lâm Di dùng mỗi khi uống trà, mặc dù nàng rời nhà đã mười tám năm, tổ phụ vẫn sai người giữ lại." Ca ca cúi đầu tránh tầm mắt của Lục Khung Y, lặng lẽ dưới bàn nắm chặt tay của ta. . . . . . Hắn từ nhỏ đã có thói quen này, mỗi lần đè nén cảm xúc trong đáy lòng sẽ không tự chủ nắm chặt tay của ta, cho nên ngoại trừ ta ra không người nào có thể biết được sau khuôn mặt không buồn không lo ấy có bao nhiêu hỉ nộ ái ố.

"Ngày hôm qua ta trở về suy nghĩ cả đêm." Lục khung Y thản nhiên nói: "Lâm di tuyệt đối sẽ không dễ dàng đem Lục gia kiếm pháp truyền cho người ngoài, trừ phi là người thân của nàng." Ca ca còn chưa mở lời, Lục Khung Y đã bưng ly trà trên mặt bàn nhẹ uống một ngụm, hơi trà tản ra, dung nhập vào đôi mắt hắn. Lục khung Y lại hỏi: "Ta mạo muội hỏi một câu, nghe Tiểu Trần nói cha mẹ của các ngươi đã không còn, bọn họ vì sao qua đời?"

Ca ca lắc đầu, trầm mặc ngửa đầu, đem toàn bộ trà chưa tản nóng uống xong một hớp. Từ yết hầu chảy xuôi đến tim phổi. . . . . . Ta lặng lẽ siết chặt tay hắn, lòng bàn tay hắn vẫn lạnh tanh. "Ngươi đã không muốn nói, ta cũng không bắt buộc, tổ phụ sợ là thời gian không còn nhiều lắm, hi vọng các ngươi có thể cùng ta trở về Lục gia thăm Lão Nhân Gia." Lục khung Y nói.

"Ta không rảnh. . . . . ." Ca ca rốt cuộc mở miệng, một câu nói làm Lục Khung Y nghẹn lại không tìm ra lời mà nói, ly trà trong tay bị hắn cầm đến biến dáng, nước trà tràn qua ngón tay hắn, tràn xuống trên bàn. Một hồi lâu, khẩu khí của hắn chậm lại, hết sức bình tâm tĩnh khí nói: "Vậy ta chờ ngươi!"

Nếu là người khác thấp giọng xuống nói chuyện cũng không đáng quan tâm, nhưng là Lục Khung Y cao ngạo đễn nhường nào. Một đường đi tới, bao nhiêu người cúi đầu phụng nghênh hắn chẳng thèm ngó tới, bao nhiêu người đối với hắn nơm nớp lo sợ lấy lòng, hắn bất quá là ứng phó lấy lệ. Có thể nghĩ một câu "Vậy ta chờ ngươi" đối với hắn mà nói đã là nhẫn nhịn tới ranh giới cuối cùng. Ta có chút nhìn không được, nói: "Ca. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, ca ca đột nhiên rút tay về, cúi đầu nhìn ta, lại nhìn Lục Khung Y một chút, khẽ nâng lên khóe miệng nói: "Được rồi, chờ ta làm xong chuyện nên làm, nhất định tới thiên hạ đệ nhất trang tiếp kiến hắn."

". . . . . . Là thật?" "Ừ, cám ơn ly trà Long Tỉnh này của ngươi, ta sẽ nhớ." Ca ca quay đầu lại nói với ta: "Ta còn có chút việc muốn làm, ngươi ở đây nói chuyện phiếm cùng hắn . . . . . . Ăn nhiều một chút, gần đây thật gầy quá." "Ta. . . . . ." Ta biết rõ hắn muốn đi làm chuyện gì. Biết rõ hắn không nên trở thành vũ khí giết người của Dạ Kiêu, không nên dùng máu tươi của những người vô tội đi rửa sạch mối thù của mình, ta lại không thể ngăn trở, bởi vì trừ cách đó ra hắn không có lựa chọn nào khác.

"Chờ ta, ta rất mau trở lại." Một khắc hắn xoay người mở cửa, ta cảm giác được tâm tình hắn không đồng dạng như vậy, một nửa là nụ cười, một nửa là thống khổ. . . . . . Xuyên thấu qua cửa sổ nửa che, nhìn ca ca biến mất trong dòng người ngoài phố, cũng nhìn thấy ca ca thanh triệt cứ như vậy lạc đường.

****************************************** Cùng Lục Khung Y ăn cơm trưa, một bàn thức ăn ngon ta đều không cảm thấy chút mùi vị, LụcKkhung Y hỏi ta vấn đề gì ta cũng đều không nhớ, trong đầu lặp đi lặp lại đều là bộ dạng ca ca đẩy cửa đi ra ngoài. . . . . . Hắn cắn chặt môi dưới, mí mắt rũ xuống, che kín đáy mắt tràn đầy thủy mặc, hắn nắm chặt kiếm trong tay, xương ngón tay căng thẳng nhô ra. . . . . . Ta phát hiện mình càng ngày càng không hiểu hắn.

Hắn ném ta giống như ném bọc quần áo cho Lục Khung Y, rồi nói sẽ trở về, nhưng quá giờ cơm trưa rồi, hắn vẫn chưa trở lại, lại đến giờ dùng cơm tối cũng không thấy bóng dáng hắn. Một mình ở trong phòng bồi hồi đến nửa đêm, hắn vẫn chưa trở lại, ta bắt đầu lo âu, mơ hồ cảm giác bất an. Đang muốn mở cửa sổ ra xem một chút bên ngoài, đột nhiên một thân áo đen từ cửa sổ nhảy vào, còn dùng vải đen bịt mặt.

Hắn vừa tiến đến liền ngã nhào trên đất, giống như là bị trọng thương, nhưng hắn còn hướng tới ta đưa ra một tay đầy máu. "Ngươi?" Ta bị dọa cho sợ đến lảo đảo lui về phía sau, thuận tay cầm bình trà trên bàn lên. "Tiểu Trần. . . . . ." Hắn khàn khàn gọi cùng khó nhọc đưa tay về phía ta, để cho ta nhận ra người trước mắt là ai, ta vội bỏ lại bình trà tiến lên đỡ ca ca dậy, "Tại sao có thể như vậy?"

"Chẳng qua là vết thương nhẹ, không sao." Hắn cắn răng đứng lên, đè lại bụng dưới máu chảy như suối. "Ta đi tìm đại phu." "Đừng đi. . . . . . Không cho người biết ta bị thương, hiểu chưa?"

Hắn lảo đảo ngồi ở trên giường của ta, cởi áo đen xuống, vò thành một đống đè ở vết thương của mình lên, cắn chặt hàm răng nói: "Ta đã ngưng máu ở huyệt đạo, nghỉ ngơi một chút sẽ không sao. . . . . ." Ta dìu hắn nằm lên giường, máu rất nhanh nhuộm đỏ tấm khăn trải giường màu trắng, hắn nói đã che lại huyệt đạo, rõ ràng là lừa gạt ta. "Ca, ngươi xác định không có chuyện gì sao?"

Hắn kiên định gật đầu. "Ta đi tìm người tới cứu ngươi!" "Đừng đi!" Hắn trầm mặc, chợt buông ra cánh tay kéo tay ta, nói: "Nếu thật tâm thích hắn, liền cùng hắn đi đi, ta sẽ không ngăn ngươi. . . . . ."

Ta nhìn máu của hắn ở trong bàn tay đông lại, lại nghĩ tới cái đêm xơ xác tiêu điều đó. "Ta không đi, chỉ cần ta còn có một chút hơi thở, cũng sẽ ở bên cạnh ngươi!" "Ca ca là thật lòng thích ngươi, sẽ một đời bảo vệ ngươi. . . . . . Ngươi liền ở lại bên cạnh ca ca, được không. . . . . ." Hắn nhắm mắt lại, ý thức bắt đầu một chút xíu mơ hồ, sắc mặt thiếu huyết sắc của hắn so khăn trải giường còn phải trắng hơn mấy phần. "Tiểu Trần, ngươi hãy theo ở bên cạnh ta, ta không muốn xa cách. . . . . ." Hắn trong mơ mơ màng màng, tự lẩm bẩm: "Ta không thể không có ngươi. Nhiều năm như vậy ngươi là toàn bộ của ta, ta không cách nào tưởng tượng mất đi ngươi cuộc sống của ta sẽ còn dư lại cái gì. . . . . ."

Ta căn bản không hiểu nổi hắn nói gì, cũng không quan tâm nghe hắn nói, suy nghĩ đầy đầu đều là ai có thể cứu hắn, bỗng nhiên nhớ tới cặp mặt đặc biệt kia. Ca ca không muốn người biết hắn bị thương, vậy cũng chỉ có vị Mộng cô nương kia có thể cứu hắn. "Ngươi chờ ta, ta đi tìm Mộng cô nương tới cứu ngươi."

******************************************* Dựa vào trí nhớ sáng nay, ta một khắc càng không ngừng chạy đến tiểu lâu đó. Vốn tưởng rằng đêm khuya nên mọi âm thanh đều yên tĩnh, không ngờ trong thanh lâu âm thanh hoan lạc vui vẻ bên tai không dứt, những người đi về đều là lưu luyến không ngừng. Ta mới vừa vào cửa liền có nữ tử đưa tay ngăn ta lại: "Đi ra ngoài, tiểu nha đầu ngươi chạy tới đây làm gì?"

"Ta muốn gặp Mộng cô nương." "Mộng cô nương không rảnh." Nàng cự tuyệt. Ta nhớ tới nữ nhân gọi Nguyệt Nương, thở gấp nói: "Nguyệt Nương có ở đây không? Ta có việc gấp."

"Nguyệt Nương?" Thần sắc chán ghét của nữ nhân có hơi thu lại, kêu lên: "Nương, có một tiểu cô nương tìm ngài." Tiếng kêu của nàng đưa tới thật là nhiều người chú ý, mấy nam nhân cười quái dị vây tới đây, mắt híp lại thành một cái khe nhỏ. "Nha đầu này không tệ."

"U, tiểu nha đầu này xinh đẹp!" Một đôi tay ngăm đen thô ráp không biết từ đâu vươn ra, bắt được cánh tay của ta, "Có chút non, mới tới?" "Không, ta không phải!" Ta cố gắng rút tay của mình về, cúi đầu không dám nâng lên. "Quả nhiên là mới tới, còn xấu hổ như vậy, ta thích ngươi, hôm nay ta liền muốn ngươi rồi." Nói xong hắn trực tiếp chặn ngang khiêng ta lên chạy lên hướng trên lầu, cước bộ nhanh đến giống muốn bay.

"Thả ta xuống!" Chỉ cảm thấy cảnh vật đổi ngược, thế giới lay động, kinh hoàng cùng sợ hãi cũng vọt vào huyết dịch, ta lớn tiếng kêu, "Ta muốn gặp Mộng cô nương. . . . . . Mộng cô nương!" Thanh âm của ta kinh động thật là nhiều người, không ít nam nam nữ nữ ghé đầu nhìn, còn có mấy người chạy ra lan can lầu hai xem náo nhiệt. Đi lên lầu thì ta nhìn thấy Nguyệt Nương ôm hai cánh tay cười tủm ỉm nói: "Triệu bộ đầu, ngài tính tình nóng vội, đừng dọa đến tiểu cô nương." "Nha đầu này ta mua, bao nhiêu tiền ta đều giao."

"Muốn mua nàng nha?" Nguyệt Nương cười đến ta rợn cả tóc gáy, có thâm ý khác: "Chờ ngày mai rồi hãy nói. . . . . ." Ta nghĩ tới máu tươi tuôn ra từ bụng dưới ca ca, tất cả sợ hãi đều biến mất, ta lớn tiếng yêu cầu: "Đại gia. . . . . . Ngươi muốn mua ta cũng được, ngươi để cho ta cùng Mộng cô nương nói một câu. . . . . . Một nữ nhân từ bên trong bước ra.

"Mộng cô nương?!" Ta nháy mắt mấy cái, quả nhiên không phải là ảo giác, Mộng cô nương đang mặt bình tĩnh như thường đứng bên cạnh Nguyệt Nương, nhẹ lay động chiếc quạt hương bồ, bước xuống lầu. Thật lâu ta mới từ trong mê muội lấy lại tinh thần, hoảng hốt vội nói: "Mộng cô nương, ta cầu xin ngươi cứu ca ca ta, hắn bị thương. . . . . ." Nhưng nàng vờ như không nghe thấy, không để ý chút nào đi xuống lầu, rót ly trà từ từ dùng nắp gạt mấy cái trên miệng chén, thổi hơi nóng.

Hi vọng của ta đã biến thành tuyệt vọng, Mộng cô nương tựa hồ nhớ tới cái gì, đặt ly trà xuống, gọi đại gia đã bước nửa chân vào phònga. "Đợi chút!" Nàng hỏi: "Hắn là ca ca của ngươi? Ca ca ruột?" Lời này là nói với ta sao? Không ai trả lời, vậy chính là ta sao.

"Hả? Vâng, hắn đang. . . . . ." Ta còn chưa nói xong câu, tên đại gia bên cạnh ta kêu khẽ một tiếng, thân thể nghiêng về một bên vứt ta trên mặt đất. Ta xoa hai đầu gối bị đụng đau, ngồi thẳng người mới nhìn thấy một thanh kiếm cắm vào bên vách tường, trên chuôi kiếm lung la lung lay cái tua hoa quen thuộc, đó là thứ mà ta một đêm không ngủ, vì ca ca thêu. "Ca!?"

Ta vịn thành gỗ lầu hai bò dậy, một dáng người phiêu dật đang chậm rãi bước vào Tiểu Lâu, mặc dù là mang một thân màu trắng, nhưng bộ dạng hắn trong tiểu lâu hết sức bắt mắt, bất quá bắt mắt là bởi bụng dưới của hắn thấm máu nhuộm thành một mảnh màu đỏ. Đừng nói nữ nhân cả một phòng đứng sững sờ, ngay cả Mộng cô nương đều nhìn đến trợn mắt há mồm. "Mạnh Khắp, ngươi như vậy là có ý gì?" Hắn quát chói tai khiến cho Mộng cô nương cả kinh, nước trà tràn ra vài giọt ở trên bàn.

Ta đây mới phát hiện ra bên chân mình có một chiếc quạt bồ phiến, cái này rõ ràng ở trong tay Mộng cô nương, lúc nào thì lại ở trên lầu? "Đây là Mộng lâu của ta, dĩ nhiên là ta làm chủ." Mộng cô nương khôi phục rất nhanh bước tới, giọng nói rất hiển nhiên. Ca ca từng bước đến gần nàng, giơ tay lên ném đi cái bàn ngăn ở giữa bọn họ, bình với ly trà ở trên bàn đều rơi xuống đất: "Ta đang hỏi ngươi: Ngươi, có, ý, gì?"

"Nha. . . . . ." Mộng cô nương hơi đứng người lại, dáng người thẳng tắp. "Ngươi cứ nói xem?" "Chớ ra vẻ với ta." Mộng cô nương thản nhiên cười, cười đến thời điểm ánh mắt cũng lập lòe bất định: "Ta bất quá chỉ cùng nàng đùa một chút. . . . . . Không từ mà biệt, chỉ bằng vào bốn chữ Vũ Văn Sở Thiên của ngươi, ta liền không dám động tới một sợi tóc của muội muội ngươi!"

Ca ca nheo mắt lại, huyết mạch trên trán nhảy lên rõ ràng có thể thấy được, máu loang ra quần áo nhiều hơn. Mới đây không lâu thanh lâu còn có tiếng cười náo nhiệt giờ cả tiểu lâu lập tức yên tĩnh giống như chết lặng, rất nhiều nữ tử bắt đầu lặng lẽ lui về phía sau, ngay cả tên nam nhân vừa khiêng ta cũng bò dậy, tuy nhiên cũng không dám làm ra một cử động nhỏ nào. Không biết qua bao lâu, ta chợt cảm thấy hoa mắt, một đoàn màu trắng lướt đến lầu hai, thân hình còn chưa chạm đất, nam nhân cao lớn đối diện ta đã ngã xuống đất, che ngực phun ra một ngụm máu tươi.

Nguyệt Nương tiến lên một bước, nghe được Mộng cô nương ho nhẹ một tiếng, lại lui trở về. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tên nam nhân kia đã từ lầu hai té xuống, theo thực tế thì lầu hai cũng không phải là cao, nhưng hắn ở trên mặt đất không động đậy, trợn to mắt không khép lại Một phòng nam nhân chạy trốn sạch trơn, còn có người quần áo không chỉnh tề vừa chạy vừa gọi: "Có chuyện lớn rồi, Triệu bộ đầu bị đánh chết rồi!"

Ta bịt miệng cố nén cảm giác muốn nôn, không hiểu nổi nữ nhân nhu nhược đầy phòng nhìn như thế nào cũng không có một chút phản ứng, chỉ bình tĩnh nhìn Mộng cô nương. "U?" Mộng cô nương cuối cùng mở miệng, thanh âm vẫn vân đạm phong thanh như vậy: "Nhìn muội muội ngươi lòng như lửa đốt, còn tưởng rằng thương thế của ngươi nặng lắm, xem ra không sao." "Nếu như ngươi muốn biết nàng đối với ta quan trọng đến đâu. . . . . Ta đã cho ngươi đáp án. Nhớ, muốn động tới nàng, trừ phi ta chết!"

"Vũ Văn Sở Thiên!" Mộng cô nương chợt lách người ngăn ở trước mặt chúng ta, trong đôi mắt mất đi mấy phần lạnh lùng, nhiều lên một chút sáng rỡ. Nàng từ trong vạt áo lấy ra hai bình nhỏ, đưa cho ca ca: "Màu đen thoa ngoài da, màu trắng uống." Ta thấy ca ca muốn hất tay vứt bỏ, vội vàng từ trong tay hắn đoạt lấy hai chai thuốc, "Đa tạ Mộng cô nương!"

Hắn nhìn ta, lông mi cùng mày dài cơ hồ rối rắm ở chung một chỗ. Thấy ta vẫn đem tay vắt chéo sau lưng làm mặt dày không chịu, hắn đành lắc đầu nói: "Cám ơn!" *******************************************

Trở lại khách điếm chỗ chúng ta ngủ, ta đỡ ca ca đến phòng của ta, ổn định ở trên giường. Cởi y phục của hắn xuống, chịu đựng đau lòng bôi thuốc cho hắn, vuốt ve vết thương của hắn yên lặng rơi lệ. "Ta sẽ không bỏ qua như vậy." Ca ca trầm giọng nói: "Hiện tại ta bị thương không phải là đối thủ của nàng, chờ có cơ hội ta nhất định giúp ngươi đòi lại."

"Nàng là người tốt." Ta vuốt bình thuốc màu trắng đen trong tay, lại nghĩ tới nữ hài nhi thấp bé năm đó: "Ca, nếu như ta đoán không sai, nàng chính là người năm đó cứu ngươi . . . . . Nàng đối với ngươi có ân cứu mạng." "Là nàng? !" "Có cơ hội ngươi có thể đi hỏi nàng xem sao."

Hắn nhíu mày, lầm bầm lầu bầu thở dài: "Nàng tại sao muốn cứu ta. . . . . . Chẳng lẽ nàng đối với Dạ Kiêu cũng không nguyện trung thành như vẻ bên ngoài. . . . . ." Hắn chợt nắm lấy tay của ta, thuận thế ôm ta vào trong ngực. Hơi thở quen thuộc, cái ôm ấm áp, ta còn đang chìm đắm trong u mê khác thường liền nghe giọng hắn đẩy ta xuống vực sâu.

"Tiểu Trần, ngày mai ngươi hãy cùng Lục Khung Y đi Lục gia." "Cái gì?" "Mạnh Khắp người này quyết không đơn giản, ngươi theo ta ở chung một chỗ sẽ gặp nguy hiểm."

"Không! Ta không cần!" Ta từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên phát giận, hoàn toàn không nói đạo lý. Ta che lỗ tai, đối với quan hệ lợi hại hắn nói một chữ đều không nghe, ta chỉ biết một chuyện: "Ta sẽ không rời khỏi ngươi, ta không muốn rời khỏi ngươi, ta không thể rời khỏi ngươi!" . . . . . .

Cũng không biết náo loạn bao lâu. Hắn mệt mỏi tựa vào đầu giường, ấn vết thương vừa mới băng bó, nhắm mắt lại. "Ca?" Ta thả tay xuống, ngồi gần hắn một chút, lấy lòng dỗ hắn: "Ngươi tức giận?"

Hắn không trả lời, chẳng qua là đang thở dài. "Ta, ta. . . . . ." Ta ôm chặt cánh tay của hắn, rất dễ dàng ở trên vai hắn tìm được vị trí dựa vào. "Ca, ngươi coi như báo thù cũng nên chờ dưỡng thương tốt lại rồi nói, chúng ta trở về làng chài đi? Ta lại nấu cháo cho ngươi, cùng ngươi luyện kiếm. . . . . . Không, cùng ngươi dưỡng thương." Lông mi của hắn khẽ lay động, chân mày có chút dãn ra.

"Ngươi có nhớ hay không ngươi đã nói: chúng ta phải mỗi ngày cùng nhau nhìn mặt trời mọc mặt trời lặn, sớm sớm chiều chiều, làm bạn cả đời. Ta đáp ứng ngươi, đời này kiếp này đều cùng với ngươi, ai cũng không thể đem chúng ta tách ra, nếu chết đi, linh hồn của ta cũng muốn ở bên ngươi." Hắn rốt cuộc mở mắt, tròng mắt so ánh nến còn muốn chập chờn hơn. "Sớm sớm chiều chiều? Làm bạn cả đời?" Hắn khẽ cắn đôi môi khô khốc, khuôn mặt tái nhợt thật nhiều thêm chút huyết sắc."Ngươi thật nguyện ý. . . . . . Nếu như. . . . . ."

Hắn tự tay sờ nhẹ tay của ta, đầu ngón tay vén ống tay áo của ta lên, khẽ vuốt cánh tay của ta. Đây là một loại cảm giác khó nói lên lời, cánh tay rã rời giống như không thuộc về mình, ta lại dựa vào hắn chặt một chút, nhắm mắt lại lẳng lặng chờ đợi. . . . . . lời nói tiếp theo của hắn "Tiểu Trần, ta nhất định sẽ đối tốt với ngươi. . . . . ."

"Ừ." "Ta đáp ứng ngươi, vĩnh viễn cũng sẽ không rời khỏi ngươi. . . . . ." Thanh âm của hắn càng ngày càng gần, mỗi lời hắn nói ra đầy run rẩy, hơi thở nóng rực lay động làn môi của ta, làm cho đầu óc ta hỗn loạn, cũng chỉ biết ngây ngốc gật đầu. Hắn ngậm môi của ta, êm ái lướt qua, tựa như bươm bướm bay múa trên cánh hoa.

Thật là nhột, thật là nhột! Ta cười, tiếng cười phát ra ở môi, đứt quãng, mơ hồ. . . . . . Một lát sau, ta cảm giác ngón tay của hắn chuyển qua trên eo ta, không lưu loát, cởi áo quần trên người ta.

Ta bắt đầu cố gắng nhớ lại những gì Trương tẩu nói với ta, muốn biết rõ hắn đến tột cùng muốn làm gì, nhưng đầu óc rối rắm, trí nhớ đều nát thành những mảnh nhỏ..