Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sợi Khói Mỏng Manh Lạc Giữa Trần Gian - Cô Độc - Cô Yên - Chương 28

Chương 28: Ngoại truyện về Vũ Văn Sở Thiên.

Nàng cứ như vậy chạy đi, nàng nói: sẽ dùng sinh mạng sau này để hận ta! Nàng cứ như vậy té xỉu, nàng nói: nàng muốn gả cho Tiêu Tiềm, bởi vì nàng thương hắn! Ta trừ nói được, còn có thể nói gì nữa? !

Ta trừ tôn trọng tình yêu của nàng, ta còn có thể làm gì? ! ****************************************** Tất cả chuyện xưa nếu như là sai lầm, như vậy sai lầm này chỉ có thể quy tội cho lần gặp nhau mười mấy năm trước đây. . . . . .

Nếu không có lần gặp nhau đó, có lẽ nàng sẽ luôn luôn là một đóa hoa không buồn không lo, ở bên cạnh phụ mẫu yêu thương nàng, cười đến rực rỡ hơn so với hoa đào. Nếu không có lần gặp nhau đó, có lẽ ta sẽ bị ốm đau hành hạ đến hơi thở cuối cùng, nhìn mẫu thân rơi xuống giọt nước mắt cuối cùng, lặng yên rời khỏi thế giới này, không cần mang trên lưng cừu hận nặng nề sống đến tận bây giờ. Nhưng chúng ta đã gặp nhau, quỹ đạo cuộc đời của chúng ta nghịch chuyển tại giao điểm.

Ta tìm được phụ thân, còn nàng mất đi gia đình đầm ấm; Huyết khí đột nhiên nóng đột nhiên lạnh trong cơ thể ta được phụ thân dùng công lực trọn đời bình ổn, bảo vệ tính mạng, còn nàng mất đi hạnh phúc thuộc về nàng. Đây là ta nợ nàng, hay là người nào đó nợ chúng ta?

Đây là yêu thương oán hận gút mắt của đời trước, hay là duyên phận mệnh trung trú định đời này của ta và nàng? Đến bây giờ ta đều nghĩ không thông. . . . . . .

Còn nhớ ngày đó ta có thể xuống giường đi lại, phụ thân vẫn còn đang hôn mê. Ta thừa dịp mẫu thân không lưu ý, chạy trốn hơn mười dặm đi thăm nàng, vốn định liếc mắt nhìn nụ cười ngọt ngào của nàng, nhưng ta nhìn thấy chính là nàng ngồi ở trong bụi hoa khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhăn thành một nắm. "Đừng khóc!" Ta chạy tới ôm lấy nàng, không biết vì sao, nhìn thấy nàng khóc ta liền thống khổ khó nhịn giống như bệnh cũ tái phát.

Nàng kéo tay áo của ta, ngọng nghịu kêu: "A cha, phụ thân!" "Ta dẫn ngươi đi tìm hắn!" Ta cõng nàng trở về, dọc theo đường đi, áo ta ướt đẫm mồ hôi nhưng không cảm thấy mệt mỏi chút nào, chỉ cảm thấy cành tay trắng trắng mềm mềm của nàng quấn vai của ta, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hổi dính vào trên mặt của ta, thật sự rất thoải mái. Từ sau ngày đó, ta có một ngôi nhà trong mơ, mẫu thân thương ta, phụ thân từ ái, còn có một muội muội Vũ Văn Lạc Trần thật đáng yêu. Ta cũng chưa từng nghĩ tới, ta có thể giống như một hài tử bình thường mà chạy nhảy, vì mình có sức lực vô cùng mà hưng phấn không thôi, Tiểu Trần đang bị ủy khuất, hèn mọn trốn ở góc phòng khóc thút thít!

Cho đến mùa đông kia, nàng bị mẫu thân mắng một trận, đứng ở trong tuyết ôm thân thể nhỏ gầy run lẩy bẩy. Lệ trên mặt nàng bởi vì phản xạ tuyết quang mà hết sức chói mắt. Giọt giọt rơi vào trong tuyết, tan vào trong tuyết, kết thành băng. . . . . .

"Tiểu Trần?" Ta chạy về phía nàng, giúp nàng lau khô nước mắt: "Làm sao vậy?" "Cha nương đều không yêu thích ta, không ai yêu thích ta!" "Đừng khóc! Còn có ta ở bên cạnh ngươi!" Ta ôm thân thể gầy nhỏ của nàng vào trong ngực, ưng thuận một lời thể duy nhất cả đời này: "Ca ca sẽ dùng cả đời hảo hảo bảo vệ ngươi, ca ca nhất định sẽ đem hạnh phúc trả lại cho ngươi!"

. . . . . . ************************************* Nương tựa nhau làm bạn mười năm, chúng ta đã trải qua cửa nát nhà tan, chúng ta lưu lãng tứ xứ, nhưng ta chưa bao giờ quên lời thề của mình, trước sau như một bảo vệ nàng.

Ta nghĩ, nếu như cuộc sống của chúng ta không trải qua mùa hè năm ấy, ta sẽ vẫn cùng nàng chờ đợi mặt trời xuống núi, mỗi ngày để cho nàng tựa vào trong lòng ta cười ngọt ngào nói: nàng rất hạnh phúc! Ngày đó, ta đem cơm vào phòng, nhìn thấy nàng đang cởi áo, dùng nước lạnh lau người. "Ca?" Nàng thấy ta tiến vào phòng, cười cười với ta, "Hôm nay nóng quá. . . . . . Ngươi có muốn lau một chút không?"

Ta sững sờ nhìn thân thể uyển chuyển kia, da thịt vô cùng mịn màng, bộ ngực mượt mà rắn chắc, còn có. . . . . . Nhìn thấy từng giọt giọt thủy châu trong suốt lướt qua thân thể thiếu nữ mềm mại mới thành thục, thân thể của ta không khỏi nóng ran, một loại xúc động trước nay chưa từng có khiến cho ta nhiệt huyết sôi trào, cực kỳ khát vọng đi tới vuốt ve ôm lấy thân thể của nàng. Nàng vẩy nước lạnh vào người ta, đột nhiên lạnh như băng khiến ta gọi tâm trí mình về, vội vàng chạy đi.

"Ca!" Ta nghe thấy nàng gọi ta, ta không quay đầu lại, rất sợ vừa quay đầu lại sẽ không khống chế được sự xúc động của mình mà hôn nàng! Dựa vào vách tường, ta mất thật lâu mới làm cho cảnh tượng trong đầu biến mất, dùng chân khí chế trụ phản ứng của thân thể.

Nhưng tình dục nếu động, liền sẽ không áp xuống được nữa. . . . . . Ta chỉ cần nhìn thấy nàng, dục vọng cũng sẽ dâng lên, không cách nào khống chế. Mỗi đêm, Tiểu Trần đem bộ ngực mềm mại của nàng dính vào trên người ta, cánh tay trơn bóng trắng nõn quấn lấy eo của ta, ngủ say trong ngọt ngào còn ta đầu đầy những ảo tửng xấu xa dơ bẩn, cả đêm khó chịu!

Trên thực tế, giày vò lớn nhất trên thế giới này không phải là hận, cũng không phải là yêu. Mà là mỗi ngày đối mặt, không thể tránh! Lý tính gì mỗi ngày đều sẽ bị khát vọng dâng lên bao phủ!

Đêm đó, ta nóng đến không cách nào ngủ yên, mở mắt ra liền thấy thân thể dụ người của nàng nửa nằm ở trên người ta, bờ vai trần trụi dính vào bên môi ta. . . . . . Thân thể của nàng tản ra mùi thơm thiếu nữ chọc người. Dục vọng nam nhân nguyên thủy nhất ở trong thân thể ta bộc phát, khát khao kịch liệt kia khiến cho ta cũng không có cách nào dùng chân khí để áp chế nữa, chỉ muốn điên cuồng phát tiết trên người nàng.

Ta chậm rãi đưa tay vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn của nàng, da thịt yếu ớt nõn nà của nàng. . . . . . Một cỗ cảm giác tội ác dâng lên, ta mới vừa thu tay lại, nàng hừ nhẹ một tiếng, cánh tay quấn lên cổ của ta. Ta yên lặng tự nhủ: không thể! Nàng mới mười bốn tuổi, băng thanh ngọc khiết, nụ hoa chớm nở, ta có yêu nàng cũng không thể làm loại chuyện hạ lưu vô sỉ này.

Nàng giật giật thân thể, vạt áo dưới sự ma sát mở ra, thân trên của nàng hoàn toàn trần trụi trước mắt ta. Khi ta thấy rõ của nàng. . . . . . Dầu óc của ta ầm ầm nổ tung, trừ dục vọng cái gì cũng nổ không còn chút tung tích.

Ta lật người đè nàng ở phía dưới, vô sỉ nắm lấy bộ ngực khát vọng đã lâu kia, thật sự quá mềm mại, mềm mại đến mức khiến ta điên cuồng. Ta bắt đầu thử thuyết phục mình: ta có thể yêu nàng cả đời, có thể chịu trách nhiệm, ta chiếm đoạt nàng cũng không phải là tội ác không thể tha. . . . . . Dục niệm đã làm cho ta mất đi lý trí, ta hôn mặt của nàng, thân thể của nàng, thậm chí cởi quần áo, cùng nàng da thịt thân cận, thể nghiệm khoái cảm mất hồn. . . . . .

"Ca ca, đừng nháo. . . . . . Ngứa quá a. . . . . ." Nàng híp nửa mắt nhìn ta, lại nhắm lại. Trong nửa mê nửa tỉnh, nàng hướng về phía ta cười ngớ ngẩn, cười đến tinh thuần thánh khiết như vậy. Thân thể ta chợt rùng mình, lý tính cũng bị một tiếng "Ca ca" của nàng gọi về.

Nàng không chỉ là nữ nhân ta thích nhất, còn là muội muội của ta, tại sao ta có thể bởi vì thú tính nhất thời, phá hủy cuộc đời của nàng. Đợi nàng hiểu chuyện rồi, gặp được nam nhân mình thực sự yêu, nàng không thể nào tha thứ cho ta, nàng nhất định sẽ hận ta cả đời. . . . . . Từ ngày đó, ta không dám đến gần nàng, bởi vì một khi ta tới gần nàng, trong đầu sẽ hiện lên thân thể mềm mại trần trụi kia, nhớ lại khoái cảm da thịt lúc cọ xát, lý trí liền bị dục niệm đánh tan!

Ta không có cách nào biết trước mình còn có thể nhịn được mấy ngày, cho nên mặc dù không đành, ta vẫn phải lựa chọn rời khỏi nàng. Ta rời khỏi làng chài, lang bạt giang hồ. Ta từng thử tìm nữ nhân để phát tiết dục vọng, nhưng khi cánh tay bị một nữ nhân xinh đẹp mị hoặc kéo lấy thì ta theo bản năng đẩy nàng ra, dục niệm gì cũng không có, đã cảm thấy nàng rất dơ bẩn.

Ta cũng từng thử nhắm mắt lại, ảo tưởng nữ nhân trong ngực là Tiểu Trần, nhưng vừa ngửi thấy mùi vị nồng đậm trên người người khác ta liền muốn nôn mửa. . . . . . Cuối cùng, ta không chịu nổi lo lắng và thương nhớ nàng, sống một ngày mà như một năm, trở lại làng chài. Tất cả vẫn giống y như lúc ta rời đi, chẳng qua là trong gian phòng trống rỗng không còn bóng dáng của nàng.

Ta cầm trường sam nàng may cho ta mới được một nửa, ngón tay sờ qua từng đường ki mũi chỉ, ta mới hiểu được: ta chưa bao giờ xem nàng như muội muội của ta, ta vẫn coi nàng như một nữ nhân mà cưng chiều, bảo hộ. Trong lúc vô tình, trong sinh mệnh của ta đã không thể không có sự tồn tại của nàng! *********************************************

Khi ta phát hiện nàng đã bắt đầu thích nam nhân khác thì ta giao nàng cho nam nhân có thể chăm sóc nàng cả đời đó, tàn nhẫn quyết tâm không gặp nàng. Nhưng mỗi lần tư niệm nàng, lại không nhịn được len lén núp sau tàng cây ngoài cửa sổ nhìn nàng hướng về phía nam nhân khác lộ ra nụ cười sáng lạn. Ta nghĩ, đau đớn bao nhiêu ta đều có thể nhịn chịu, chỉ cần nàng tìm được hạnh phúc thuộc về mình!

Nếu chúng ta gặp nhau là một sai lầm, là ta cướp đi hạnh phúc thuộc về nàng, như vậy trong lòng ta thật sự hi vọng sự sai lầm này có thể kết thúc khi ta vẫn còn lý trí. . . . . . . Không nghĩ tới số mạng lại đùa giỡn ta, khi ta mất khống chế dưới tác dụng của dược vật, làm ra chuyện sai lầm không cách nào tha thứ. . . . . .

Nàng không trách cứ ta, cũng không hận ta. Ta ngược lại thà rằng nàng trách cứ ta, hận ta, cũng không muốn nhìn thấy nàng an tĩnh trải qua từng ngày. Nụ cười trên mặt không còn nữa, còn dư lại chính là ánh mắt tràn đầy đau thương cùng vô vọng. Lục Khung Y nói với ta rất nhiều lần muốn nhận nàng trở về Lục gia thành thân, ta đều có lệ cho qua. Thật ra ta hiểu rõ nàng rất tưởng niệm Lục Khung Y, nụ cười của nàng đối với ta càng ngày càng miễn cưỡng, càng ngày càng xa lánh. Mà ta vẫn ích kỷ giữ nàng bên cạnh, cũng dối gạt mình bởi vì nàng đã là người của ta, từ từ sẽ yêu ta, không hề xem ta là ca ca nữa. . . . . .

Nàng đáp ứng làm nữ nhân của ta thì ta quả thật cho rằng mình đang nằm mơ. Nhiều năm như vậy, ta rốt cuộc đợi đến khi nàng gọi tên ta, đợi đến khi nàng không xem ta là ca ca nữa. Có thể cùng nàng ở chung một chỗ ta không cầu gì khác, cái gì cũng có thể nỗ lực vì nàng, ta tin tưởng nàng sẽ yêu ta, cho dù hiện tại không yêu, ta cũng nguyện ý chờ nàng từ từ yêu ta. . . . . .

Có lúc, thời điểm nàng nói mớ gọi ta là ca ca, lòng ta như đao cắt, còn phải càng không ngừng khuyên mình: hiện tại không yêu không sao, thân tình từ từ sẽ chuyển biến thành tình yêu. Nàng gặp lại Lục Khung Y thì vẻ mặt không biết làm thế nào. Hai người ở trong phòng dục vọng khó đoạn, ta nhẫn nhịn kích động muốn giết người, tự nhủ: tình cảm của nàng đối với Lục Khung Y từ từ sẽ nhạt đi. Đáng tiếc, loại tự dối gạt mình này rất nhanh liền kết thúc.

Ta trở về từ ranh giới của cái chết, vết thương còn chưa khép lại, chỉ nghe thấy tin nàng muốn gả cho Lục Khung Y. Ta căn bản không tin, muốn đến Lục gia hỏi nàng: "Tại sao!" Mà ta thấy lại là nàng bình tĩnh cùng Lục Khung Y thảo luận hôn sự.

Đêm hôm đó, ta che ngực đứng ở dưới tàng cây cười suốt đêm, vết thương bị Lục Khung Y đâm không đau, đau chính là vết thương không thể khép lại! Ngày hôm sau, ta cùng Lục Khung Y nói chuyện, hắn nói với ta: "Tiểu Trần từ có ký ức bắt đầu liền cùng ngươi sống nương tựa lẫn nhau, cho nên nàng lệ thuộc vào ngươi, đem phần tình cảm huynh muội này quan trọng hơn tất cả, nhưng dù sao cũng là thân tình, không phải là tình yêu. . . . . . Nàng trẻ người non dạ, không biết cự tuyệt, ngươi liền có thể lợi dụng sự ngu ngốc của nàng ta cần ta cứ lấy? Ngươi đã dựa vào sự lệ thuộc của nàng đối với ngươi, đòi hỏi quá nhiều thứ vốn không nên thuộc về ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn để cho nàng đi theo ngươi tiếp tục sai lầm?"

"Vũ Văn Sở Thiên, nàng mới mười bảy tuổi, nàng mới đã trải qua bao nhiêu? Ngươi tin tưởng nàng rời khỏi ngươi thật sự không sống được? Ngươi tin tưởng nàng sẽ nguyện ý cả đời trốn trành cùng ngươi ở nơi hoang sơ không có người? Đợi nàng lớn lên, đợi nàng hối hận với sự lựa chọn của mình, ngươi để cho nàng làm sao bây giờ?" "Ta có thể danh chính ngôn thuận cưới nàng, ngươi có thể sao? Ta có thể làm cho nàng có cuộc sống an ổn hạnh phúc, ngươi có thể sao? Ta có thể nói với người trong thiên hạ: ta yêu nàng! Ngươi có thể sao? Nếu không thể, liền buông tay đi, tôn trọng sự lựa chọn của nàng. . . . . ." Thật ra thì, nếu Tiểu Trần yêu ta, ta cái gì cũng có thể không quan tâm!

Huynh muội thì thế nào? Bị thế nhân phỉ nhổ thì như thế nào? Ta muốn cùng Tiểu Trần ở chung một chỗ không ai có thể ngăn cản! Nhưng Lục Khung Y nói là sự thật: Tình cảm của Tiểu Trần đối với ta chỉ là thân tình, là lệ thuộc!

Ba ngày nay, ta vẫn do dự, không biết có nên đưa Tiểu Trần tới Lục gia không. Tiểu Trần nói với ta: "Ngươi muốn ta làm gì ta đều đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi tin tưởng tình cảm của ta đối với ngươi." Ta cũng muốn tin tưởng, tin tưởng nàng thuận theo không phải thói quen từ nhỏ đến lớn, tin tưởng sự quan tâm của nàng đối với ta là tình yêu say đắm của nữ nhân đối với nam nhân. . . . . .

Nhưng sự khác nhau lớn nhất của tình yêu cùng tình thân là: tình yêu là ích kỷ, mù quáng, dù người thông minh lý trí cũng sẽ bởi vì những lời không căn cứ mà ghen tỵ, người khoan dung nữa cũng sẽ bởi vì lo được lo mất mà lòng dạ nhỏ mọn! Tuyết Lạc sẽ bởi vì một chút lời đồn đại không xác thực mà trong lòng đầy canh cánh đối với Mạnh Khắp, Mạnh Khắp sẽ bởi vì ta rất tự nhiên ôm Tiểu Trần mà đố kị muốn giết nàng. Tiểu Trần chưa bao giờ biết, nàng sẽ bình thản cùng ta thảo luận chuyện Mạnh Khắp, sẽ giúp Tuyết Lạc chuẩn bị tân phòng, bận rộn vì ta thêu gối hỉ . . . . . . Nàng vẫn còn vì ta có thể thành hôn với Tuyết Lạc mà giấu giếm ta.

. . . . . . Nếu nhân sinh có thể lựa chọn lần nữa, ta hi vọng chúng ta sẽ là người xa lạ, không có phần thân tình vĩnh cửu kia, có lẽ bốn chữ Vũ Văn Sở Thiên đối với nàng mà nói sẽ có ý nghĩa khác! Sáng sớm, vốn muốn vào chợ mua giúp Tiểu Trần quần áo mới, thay cho nàng thân giá y chói mắt, không nghĩ tới vừa vào thành trấn đã nghe thấy một tin tức làm cho ta rung động: Mạnh Khắp vì ta tiết lộ thân phận, bị phái Không Động bắt được, nàng chịu hết hành hạ cùng lăng nhục, cũng không nói ra thân phận của ta. . . . . .

Ta không kịp ngẫm nghĩ, lập tức mua một con ngựa chạy thẳng tới Không Động. Ta cũng không muốn thương tổn người vô tội, càng không muốn gây hiểu lầm cùng những người trong chính phái vì Mạnh Khắp, cho nên ta lựa chọn thẳng thắn đi gặp tân nhiệm chưởng môn Không Động. Ta nói với hắn: "Người giết Vô Nhai Tử là ta, có ân oán cá nhân gì ta nguyện ý cùng phái Không Động âm thầm giải quyết!" Hắn không trả lời.

Ta lại nói: "Nghe nói các đại môn phái liên hiệp, muốn diệt trừ Dạ Kiêu. . . . . . Các ngươi thay vì phí tâm ép Mạnh Khắp, không bằng hỏi ta!" Hắn biến sắc, nói: "Ngươi biết?" "Chỉ cần các ngươi bán cho ta chút mặt mỏng, không tổn thương Mạnh Khắp nữa, ta sẽ giúp các ngươi diệt trừ Dạ Kiêu."

Sắc mặt hắn hòa hoãn rất nhiều: "Ngươi sẽ giúp chúng ta thế nào?" "Chỉ cần ngươi để cho ta gặp Mạnh Khắp, ta tự nhiên có thể giúp ngươi hỏi ra điều ngươi muốn biết." "Chúng ta tại sao phải tin tưởng ngươi? Ngộ nhỡ ngươi muốn cứu nàng. . . . . ."

"Ngươi có thể phong bế huyệt đạo của ta lại, để cho ta không thể dùng võ công." "Được, ta liền tin tưởng ngươi!" Ta cho rằng Dạ Kiêu làm việc âm tàn độc ác, người của những danh môn chính phái này làm việc khẳng định bất đồng với Dạ Kiêu.

Ta cho rằng chỉ bằng thân phận của ta, bọn họ ít nhất sẽ cố kỵ địa vị của Lục gia lễ nôgj đối với ta một chút, sẽ không làm loạn. Ta cho rằng muốn tiêu diệt Dạ Kiêu, bọn họ nhiều trợ thủ tốt hơn nhiều địch nhân. Không nghĩ tới, Vũ Văn Sở Thiên ta làm việc ngoan độc, so với những kẻ tự xưng là danh môn chính phái nhân nghĩa đạo đức, miệng đầy đạo nghĩa giang hồ này so với ta lại uổng là quân tử!

Ta càng không nghĩ tới sau khi ta khiến Mạnh Khắp trả lời tất cả câu hỏi của bọn họ, nói cho bọn họ biết vị trí tổng đàn của Dạ Kiêu, nhân thủ phân bộ, cơ quan thiết trí, Lục Khung Y sẽ hỏi: "Tiểu Trần ở đâu?" "Thật xin lỗi, ta chỉ đáp ứng nói cho các ngươi biết chuyện của Dạ Kiêu, những chuyện khác chẳng quan hệ tới ta." Ta lạnh lùng trả lời. Hắn cho mọi người ra ngoài, đi vào nhà giam ẩm thấp, cầm kiếm chỉ vào Mạnh Khắp nói: "Vũ Văn Sở Thiên, ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, Tiểu Trần ở đâu?"

Ta giận dữ nói: "Lục Khung Y, ngươi đây là có ý gì?" "Còn mấy ngày nữa ta sẽ thành thân cùng Tiểu Trần, lúc này ngươi lại giấu nàng đi, đây coi là có ý tứ gì?" "Ta không giấu, nàng muốn gặp ngươi ta sẽ không ngăn cản, nàng không muốn gặp ngươi ta cũng sẽ không ép nàng."

"Ta không cho ngươi ép nàng. Ta chính là muốn biết nàng ở đâu! Bất kể nói thế nào nàng là vị hôn thê của ta, ta có quyền biết!" Thấy ta không trả lời, kiếm của hắn lướt qua cổ họng Mạnh Khắp, trên bảo kiếm kim quang sáng chói chảy xuống một dòng máu tươi. Ý tứ của hắn rất rõ ràng, Mạnh Khắp sống hay chết là do một ý niệm của ta. Ta rất hi vọng thời điểm ta do dự không quyết, Mạnh Khắp sẽ van cầu ta, cho dù là rơi một giọt nước mắt, nhưng nàng nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Đối với một nữ nhân ngay cả sinh mạng cũng có thể vứt bỏ vì ta, ta thật sự không có biện pháp bỏ mặc! "Ngươi đi về hướng đông ba trăm dặm có thể nhìn thấy một trấn nhỏ, trong trấn có một Long đại phu rất nổi danh. . . . . ." Ta thấy hắn đẩy Mạnh Khắp về phía ta, vội vươn tay đi đón.

Đang ở một khắc ta đưa tay, chợt cảm thấy trên ngực một cỗ hàn khí đẩy vào, không có chân khí hộ thể tâm mạch của ta căn bản không chịu nổi một chưởng của hắn, kinh mạch toàn thân nhất thời mất đi tri giác. Ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn hắn, hắn đã nắm tay phải của ta dùng chân khí chấn động, ngắt một cái. . . . . . Theo một tiếng thanh thúy gãy lìa, gân cốt cánh tay một hồi xé đau, ta cắn chặt răng mới không cho mình đau kêu thành tiếng.

Không nghĩ tới kiếm pháp Lục Khung Y thường thường, phân cân thủ của Lục gia ngược lại luyện được lô hỏa thuần thanh (coi là thành công). Chờ hắn rời đi, ta mới đau đến nắm tay ngã quỳ trên mặt đất. Mạnh Khắp đỡ ta, hỏi ta có sao không, ta lắc đầu một cái, cắn thật chặt hàm răng.

Thật lâu, ta mới thử động động ngón tay chết lặng, đau đớn kịch liệt làm động tới kinh mạch toàn thân. . . . . . Xem ra ta không chỉ có bị hắn đánh gãy kinh mạch, về sau cái tay này ngay cả cầm kiếm cũng không thể rồi ! ! ! "Lục Khung Y! ! ! Lục Khung Y. . . . . ."

Ta quá khinh thường hắn. Là ai dạy hắn làm việc tuyệt đến như vậy, là ai dạy hắn đối với người thân của mình cũng lòng dạ độc ác như vậy! ********************************

Ta dàn xếp tốt cho Mạnh Khắp, cưỡi ngựa chạy về y quán lúc Lục Khung Y còn chưa tới. Tiểu Trần thấy ta trở lại, hưng phấn ra đón, lớn tiếng nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi lại không muốn ta nữa!" Ta ôm nàng vào lòng, chậm rãi dùng tay phải đau đến chết lặng vuốt ve tóc của nàng, kêu: "Tiểu Trần!"

Nàng cầm tay của ta, cảm giác ấm áp kia khiến cho ta quên đau đớn."Tiểu Trần. . . . . . nếu ca ca để ngươi rời khỏi y quán, đi được càng xa càng tốt, ngươi sẽ nghe lời của ta sao?" "Dù sao về sau ta một bước cũng sẽ không rời khỏi ngươi, ngươi đi đâu ta liền theo tới đó." "Ta chết?"

"Ta cũng chết theo ngươi!" ". . . . . ." Ta nghĩ ta cũng đã không thể chăm sóc nàng, bởi vì một thân sát nghiệt người của một kẻ bị phế võ công sẽ có kết quả như thế nào, căn bản không cần suy nghĩ.

Ta quyết định cùng Mạnh Khắp trở về Dạ Kiêu đánh cuộc một lần, nghĩ biện pháp cùng cao thủ các đại môn phái trong ứng ngoài hợp, cùng Dạ Kiêu đồng quy vu tận. Trước đó, ta có thể vì Tiểu Trần làm một chuyện cuối cùng, chính là không để cho đứa bé trong bụng của nàng liên lụy tới nàng! Ta tình nguyện để Tiểu Trần sau khi hiểu rõ chân tướng hận ta cả đời, cũng không thể khiến thân thể nhu nhược của nàng vì hài tử mà hao hết tâm lực!

Ta càng không thể để cho hài tử của ta lớn lên bên cạnh Lục Khung Y, xem kẻ thù giết cha là "Phụ thân"! . . . . . . Nhìn nàng uống thuốc sẩy thai vào, còn cười ngọt ngào với ta, tâm mạch của ta so với thời điểm bị Lục Khung Y phế võ công còn đau hơn trăm lần!

Nếu có thể lựa chọn ta làm sao nguyện ý bóp chết cốt nhục ruột thịt của mình. . . . . . Từ khi ta bắt đầu có ký ức, ta thấy được chính là ánh mắt rưng rưng của mẫu thân, đôi tay khô héo nhăn nheo, cùng với nàng là khuôn mặt vĩnh viễn mang theo ưu sầu. Ta hiểu rõ đó là bởi vì ta, ta vốn sinh ra đã kém cỏi liên lụy tới nàng, khiến cho nàng mỗi ngày không ngủ không nghỉ cầu y khắp nơi, lần lượt đem ta từ kề cận cái chết kéo trở về. . . . . . Ta cho rằng ta đã làm hại mẫu thân của mình rất thảm, không nghĩ tới ta cũng hại phụ thân của ta.

Hắn vì để cho ta có thể sống sót, đem nội công cả đời truyền cho ta, để cho ta có thể dùng chân khí bảo vệ tâm mạch, chống cự thân thể biến chợt lạnh chợt nóng, cho tới khi công lực hoàn toàn biến mất chính hắn chết ở trong tay Hắc y nhân. . . . . . Ngay cả Tiểu Trần cũng không biết, cái chết của cha mẹ đối với ta mà nói cả đời không cách nào giải thoát khỏi tự trách cùng áy náy, cho nên ta mới có thể tình nguyện bán linh hồn của mình, bất kể giá cao vì bọn họ báo thù, san bằng Dạ Kiêu! **************************************

Ba ngày rồi, ta toàn bộ tìm ba ngày, vẫn không thấy bóng dáng của Tiểu Trần, rốt cuộc chống đỡ không nổi ngã trên đồng hoang. Trong cơn đau nhức thức tỉnh lại, ta mới phát hiện bên cạnh có một nam nhân trung niên đang xem xét vết thương của ta. Ta vô tâm nhìn kỹ, thô sơ giản lược quét mắt nhìn hắn một cái, một thân đạo bào (áo đạo sĩ) khiến cho hắn thiatj nhìn chính khí hào hùng. "Thương thế của ngươi rất nặng, lại trúng kịch độc, thật sự nếu không kịp thời chữa trị, sợ là khó giữ được tính mạng."

Từ phong thái của những lời này, xem ra, cũng không phải kẻ tầm thường, người phái Võ Đang có phong thái này cũng không nhiều. Trong lòng ta vừa động, hỏi: "Tiền bối xưng hô như thế nào?" "Ta họ Ngụy, đạo hiệu Thương Nhiên." Là hắn? ! Ngụy Thương Nhiên, thủ tịch đại đệ tử phái Võ Đang.

Ta lập tức tỉ mỉ quan sát hắn một phen, diện mạo hắn cùng trong tưởng tượng của ta không sai biệt lắm, mặt mày đoan trang thanh tú, khí vũ hiên ngang, vừa nhìn chính là nhất đại tông sư, duy chỉ có bất đồng là . . . . . Ánh mắt của hắn quá mức tĩnh mịch, bên trong giống như rất nhiều điều hỗn tạp và phức tạp, không giống như một người tu đạo thanh tâm quả dục mà giống như một người đã trải qua hồng trần thế tục. "Tại hạ Vũ Văn Sở Thiên!" Hắn gật gật đầu nói: "Ta nghe nói qua!"

Còn nhớ khi mới tới giang hồ, người đầu tiên ta khiêu chiến chính là hắn. Hắn không ra ngoài ứng chiến, người của phái Võ Đương rất khách khí giải thích với ta: "Ngay từ lúc hai mươi mấy năm trước, sau khi Lục gia Lục Lâm Nhiễm mất tích, sư thúc liền nản lòng thoái chí, bế quan dốc lòng toản nghiên võ học, không hỏi thế sự." "Hẳn nhiên ngài biết." Ta đứng lên, chắp tay thi lễ với hắn, nói: "Xin thứ cho vãn bối mạo muội, có một vấn đề muốn hỏi tiền bối một chút." "Nếu như ngươi muốn hỏi về chuyện của mẫu thân ngươi, ta chỉ sợ sẽ làm cho ngươi thất vọng."

"Tại sao?" "Trải qua đã như mây khói, ta không muốn nhắc lại." "Trước đêm tân hôn, tân nương bị ám sát, chẳng những người bị thương nặng thân còn trúng kỳ độc, đối với tiền bối mà nói chuyện này có thể hóa thành mây khói sao? Đối với ta mà nói, máu tươi cùng kỳ độc cho dù hóa thành mây khói, cũng sẽ lắng đọng lại cừu hận!"

Hắn mặt không thay đổi giương mắt nhìn ta, ánh mắt thâm trầm ngay cả ta cũng nhìn không ra bất kỳ tâm tình gì. Ta lại nói: "Xem ra tiền bối đối với chuyện này sớm có sở ngộ. . . . . ." "Ngươi và Lâm Nhiễm, xác thực không chỉ có lớn lên giống, ngay cả cá tính cũng giống nhau như đúc!" "Tại sao! Tại sao tất cả các ngươi đều biết chân tướng, nhưng đều muốn trầm mặc không nói?"

Hắn lắc đầu một cái, cười nhìn về phía phương xa."Nàng cũng chấp nhất với chân tướng như vậy, cho dù là một chút xíu nghi ngờ cũng không thể quên được, không nên vạch trần tất cả đáp án." Hắn quay đầu nhìn ta, "Nếu ngươi giống nàng, sớm muộn gì cũng sẽ mất mạng!" Nếu như ta đoán không sai, ý tứ của hắn phải . . . . .

"Là nàng năm đó biết quá nhiều, mới có thể bị người diệt khẩu?" "Nếu như ngươi nghe ta khuyên một câu, tất cả đến đây chấm dứt! Ngươi đã bị phế võ công, nên cái gì cũng đừng tra, đừng báo thù nữa." "Không, cho dù chết ta cũng phải biết chân tướng! Tiền bối, xin ngài công khai."

Hắn do dự một chút, từ trong ngực lấy ra một quyển bí kíp viết tay, giao cho ta. "Đây là bí kíp thôi kinh di huyệt của Võ Đang, ngươi căn cứ theo phương pháp phía trên liền có thể chữa trị kinh mạch, nối lại gân cốt." Ta mới vừa liếc mắt nhìn bí kíp, thân hình của hắn liền đã bay tới ngoài cửa. "Tiền bối?"

Người của hắn đã đi xa, thanh âm khoan thai còn không dứt bên tai: "Nhớ, bất luận chân tướng có bao nhiêu tàn khốc, đều là tự ngươi muốn đối mặt, đến lúc đó bất luận là bi, là hận, đều là tự ngươi chọn . . . . . . Chuyện ta có thể làm vì ngươi, đến đây chấm dứt!" Ta đã sớm không còn hy vọng, chờ đợi cái chết liền được bí kíp được người luyện võ coi là chí bảo này kéo về thực tế. Ta không thể chết được, Dạ Kiêu không diệt, thù lớn chưa trả, còn có món nợ của Lục Khung Y với ta, ta còn chưa đòi.

Từ sau khi đó, ta mỗi ngày đều ở trong sơn động không thấy mặt trời luyện công, thử dùng tay phải lần nữa cầm kiếm, ta cũng bắt đầu luyện tập kiếm pháp bằng tay trái. Mỗi đêm trăng tròn, ta nằm trên đất đá nguội lạnh nhẫn chịu thống khổ hành hạ, cũng có thể nghe được tiếng Mạnh Khắp đứng ở vách núi Tiểu Trần tự vẫn gọi ta, tiếng vang cũng đinh tai nhức óc. Ta chưa bao giờ trả lời, bởi vì chỉ có một đêm này ta có thể quên Tiểu Trần, có thể từ trong hành hạ nội tâm thoát ra ngoài. . . . . ..