Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 10

Chương 10.

Hựu An lớn đến bấy giờ chưa từng gặp người đàn ông như Chu Tự Hoành, mạnh mẽ, tự tin, lạc quan, hài hước, rồi lại lý trí như thế. Nhớ trước kia có xem qua trong một quyển sách, người có thể phân tích người khác, sẽ không thể nhìn rõ chính mình, bởi vì mọi người đều chủ quan. Nhưng Chu Tự Hoành lại có thể phân tích nội tâm áy náy và đền bù của anh rõ ràng như thế. Điều này có thể làm được một chút đã là rất khó, Chu Tự Hoành như vậy thật quá mức mị lực. Chu Tự Hoành với tay qua nhè nhẹ chạm một cái vào tóc cô, nhỏ giọng nói: "Tiểu nha đầu đừng nhìn anh như vậy, em cứ nhìn anh, anh sẽ nhịn không nổi nữa......" "Nhịn cái gì?" Hựu An hỏi ngược lại theo bản năng. (anh nì tiến thêm một bước rồi, ta sửa xưng hô nha ^^) Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng: "Không nhịn được muốn hôn em......" Anh nghiêng người cúi gần, Hựu An mới phát hiện, giữa hai người thật ra không có khoảng cách. Thậm chí, cô có thể cảm thấy khí nóng anh thở ra, mang theo cảm giác chỉ duy nhất thuộc về Chu Tự Hoành, khiến cô có chút hôn mê cùng mơ hồ.

Cô nhanh chóng đẩy cửa xe ra, gió đêm thổi vào, trong nháy mắt xua tan mập mờ bên trong xe cơ hồ đã đạt đến điểm giới hạn. Hựu An nhanh chóng nhảy xuống xe, quay đầu lại nhìn Chu Tự Hoành, nói: "Dù gì anh đã nói không diễn trò cùng tôi, tôi cũng chưa quyết định có muốn gả cho anh hay không. Hơn nữa, tính cả hôm nay, chúng ta mới gặp nhau bốn lần mà thôi." Chu Tự Hoành cười ha ha: "Tin tưởng anh, em sẽ gả cho anh, diễn tập hôm đó, lúc ở trong lều, anh đã xác định, em nhất định là bà xã của Chu Tự Hoành anh." "Tự đại!" Hựu An không chút khách khí châm chọc, Chu Tự Hoành khoát khoát tay: "Không phải tự đại, là tự tin." Hứa Hựu An làm mặt quỷ, quay người chạy lên lầu, chợt nghe Chu Tự Hoành gọi: "Tiểu nha đầu......"

Dừng lại trên bậc thang, xoay người, Chu Tự Hoành đã xuống xe, tựa vào nắp động cơ xe. Dáng người dưới ánh đèn đường càng thêm cao ngất, trên mặt hàm chứa nụ cười thản nhiên, nhưng không lỗ mãng, nhìn qua vô cùng nghiêm túc, anh nói: "Tiểu nha đầu, anh sẽ đối tốt với em, cả đời!" Kiên định lại hữu lực, buổi tối Hựu An nằm mơ đều là bộ dạng của anh lúc nói những lời này. "Hựu An, Hứa Hựu An, quan quân đẹp trai ở dưới lầu đó tới tìm bạn sao? Phải không? Phải hay không?" Tề Giai Kỳ có chút hưng phấn đẩy Hựu An ở trên giường một cái. Hựu An lấy điện thoại dưới gối đầu ra, nhìn một chút, lại nhắm mắt lại: "Giai Kỳ, mới bảy giờ, chớ quấy rầy, để cho mình ngủ thêm một lát." Tề Giai Kỳ lại nhào lên nâng đầu cô dùng sức quơ quơ: "Bạn là heo à! Chỉ biết ngủ, người sĩ quan dưới lầu kia rất đẹp trai nha! Bạn mau nhìn xem, mau nhìn xem, so với anh trai Giang Đông của chúng ta khó phân cao thấp. Là thật, không lừa bạn......" "Giang Đông...... Quan quân......" Hựu An hoàn toàn tỉnh táo lại, chợt nhớ tới dường như ngày hôm qua Chu Tự Hoành bảo ngày mai sẽ gặp, chẳng lẽ là anh.

Hựu An nhanh chóng xuống giường, dép cũng không thèm mang, chạy đến vén rèm cửa sổ lên, nhìn xuống dưới. Không phải Chu Tự Hoành thì là ai. Chu Tự Hoành ngẩng đầu nhìn cô cười cười, giơ tay ra hiệu, ý là bảo cô đi xuống. Hựu An nhanh chóng để rèm cửa sổ xuống, chui vào toilet rửa mặt, đem bàn chải đánh răng nhét vào trong miệng, nhìn thấy mình trong gương, chợt hét thảm một tiếng. Tề Giai Kỳ sợ hết hồn: "Gì vậy? Gì vậy? Có phải lại có con gián hay không......" Tề Giai Kỳ nhặt dép lên liền chạy tới: "Ở đâu? Ở đâu? Xem xép lê đánh gián vô địch của ta đây......" (bạn Giai Kỳ này dễ thương quớ ^^). Chạy vào nhà vệ sinh tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Tiểu Cường, lại thấy Hựu An một bộ bị đả kích nhìn gương ngẩn người.

Hựu An là bị hình tượng của mình dọa sợ. Lăn lộn một đêm trên giường, tóc rối tung chồng chất trên đầu, bởi vì ngủ không ngon, sắc mặt cũng không đẹp mắt, quan trọng là, khóe mắt còn có hai cục ghèn lớn. Hình tượng này lại để Chu Tự Hoành nhìn đầy mắt. Cô không cảm thấy khoảng cách đến lầu hai có thể ngăn cản thị lực vượt xa người thường của lính đặc biệt. Khẳng định anh nhìn thấy rất rõ ràng bộ dáng chật vật dơ dáy của cô. A! Cô không muốn sống, không muốn sống. Tề Giai Kỳ chợt ở phía sau ôm lấy hông của cô uy hiếp: "Thành khẩn khai báo, có phải có ‘□’ rồi không? Khá nhanh đó, là cùng quan quân đẹp trai phía dưới? Sao mà quen biết? Nói cho mình nghe xem, có phải lần diễn tập này, hai người có tình duyên nơi Chiến Địa, tình yêu sét đánh, ‘□’ liền thuận nước đẩy thuyền mà phát triển hay không......" (cái ký tự đó rất là đen tối nha) Mặt Hựu An có chút hồng: "Bạn nói bậy bạ gì vậy, anh ấy, ừ, anh ấy là......" Hựu An chợt phát hiện, mình không biết phải giải thích sự tồn tại của Chu Tự Hoành thế nào.

Tề Giai Kỳ giống như chộp được nhược điểm của cô: "Sao? Sao nào? Không thể nói gì phải không! Sáng sớm mình dậy vào toilet, vừa kéo rèm cửa sổ nhìn ra, cũng biết nhất định là người sĩ quan kia tìm bạn. Nha đầu chết tiệt hình dáng đáng yêu quật cường như bạn, có thể nhất là hấp dẫn khiến mấy anh lính ưa thích. Khẳng định hôm qua cũng là cùng anh ta đi ra ngoài, có phải không, Thượng tá nha, thủ trưởng lớn nha! Phát triển đến trình độ gì......" Cô nàng Tề Giai Kỳ này không hổ là paparazzi nhỏ, nhiều chuyện đến chết cũng không dừng. Hựu An tránh cô, rốt cuộc nghĩ ra một lý do: "Ặc, anh ấy là chiến hữu của Giang Đông." "Cái gì, cái gì?" Tề Giai Kỳ cho là mình nghe lầm: "Vậy không phải sẽ đánh nhau sao, anh kế của bạn có thể chịu được kẻ địch mạnh mẽ như vậy lắc lư phía dưới mí mắt mình sao?" Hựu An liếc cô một cái: "Kẻ địch gì? Giang Đông và anh ấy sao lại là kẻ địch......" Cô mặc quần jean áo thun, cầm túi xách nói một câu: "Mình đi trước." Liền chạy ra khỏi cửa.

Tề Giai Kỳ thở dài, nha đầu này thật hồ đồ! Thật hồ đồ! Anh Đông thật đáng thương, ai bảo tay chân anh chậm, không thổ lộ tình cảm, rơi vào tình trạng hôm nay là đáng đời, tôi mặc niệm thay anh. Hựu An đi xuống lầu, Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ: "Chậm hơn 1 giây." Hựu An nhìn chằm chằm anh: "Xin đồng chí thủ trưởng hiểu rõ, tôi không phải lính của anh, tôi là phụ nữ, cho nên chậm là phải, anh phải chuẩn bị tư tưởng, lần sau không chừng anh phải chờ một tiếng đồng hồ." Chu Tự Hoành cười như không cười nhìn cô: "Có thể, chỉ cần em cho anh cơ hội chờ đợi." Hựu An nhịn không được mà đỏ mặt, mỗi lời nói của người đàn ông này đều mang vẻ mập mờ, khiến Hựu An hơi không tự nhiên.

Hựu An mở cửa chỗ ghế phụ, ngồi vào, Chu Tự Hoành từ phía sau đã cầm một cặp lồng đẩy vào ngực cô: "Bữa ăn sáng của em." Hựu An sửng sốt một chút, mở ra, ấy là cặp lồng hai tầng giữ ấm, phía trên là hai ‘cuốn hoa nhỏ’ (ko biết là gì, có phải là giò chéo quảy ko ta?) cùng một ít dưa chuột muối, trong ngăn phía dưới là cháo thịt nạc thơm nức. "Cho em, đồ ăn, nhìn có thể no bụng ư, ăn đi!" Chu Tự Hoành đưa cho cô một bộ đồ ăn tiện lợi, Hựu An lấy ra cái muỗng múc một muỗng cháo bỏ vào trong miệng, chép chép miệng: "Ừ, ăn thật ngon, mua ở đâu?" Chu Tự Hoành nói: "Mua gì chứ, anh làm. Sao? Chồng tương lai của em thật lợi hại phải không!" "Anh làm sao? Không thể nào." Hựu An khẳng định, lắc đầu một cái. Thế nào cũng không tin tưởng, cháo thịt nạc này vượt qua tiêu chuẩn tốt nhất mà cô đã ăn. Còn có cuốn hoa này, cô không thể tưởng tượng tình cảnh người đàn ông cao lớn như Chu Tự Hoành đứng trong phòng bếp, nhồi bột mì, trộn dưa chuột, thật là quỷ dị.

Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe: "Không tin, không tin thì buổi tối đến chỗ anh, anh sẽ làm cho em xem." Những lời này rất có nghĩa khác, mặt Hứa Hựu An vọt một cái đỏ ửng. Chu Tự Hoành buồn cười quan sát cô một hồi lâu, đưa tay rút giấy lau ra cho cô lau khóe miệng: "Anh cũng không phải là sắc lang, em sợ cái gì?" Nói xong, đưa ngón tay chỉ quân hàm trên vai của mình: "Anh là Giải Phóng Quân nhân dân, sẽ không phạm sai lầm đùa giỡn phụ nữ." Hứa Hựu An chu mỏ: "Cũng không nhất định, không chừng anh là bại hoại xâm nhập vào Quân Đội Giải Phóng của chúng ta!" "Tiểu nha đầu không có lương tâm, anh vất vất vả vả làm bữa ăn sáng cho em, có loại bại hoại như vậy sao?"

Hựu An liếc anh một cái. Nói thật, trong lòng có chút cảm động, bao nhiêu năm không ai làm bữa ăn sáng cho cô. Lúc ba chưa ngã bệnh, luôn nói thức ăn bên ngoài không sạch sẽ, sợ cô ăn đau bụng. Mỗi ngày đều dậy thật sớm làm bữa ăn sáng cho cô, làm xong mới gọi cô rời giường. Ba rất thương cô, ấy là loại thương hận không gói vào trong túi mà giữ kỹ. Ba cô sắp bốn mươi mới có cô, bà nội luôn nói: "Sanh được con, ba con hận không thể ngày ngày ôm con, một lát cũng không muốn buông ra, cũng không có ý định đi làm, cả ngày đều nghĩ đến con gái của ông." Lớn một chút, đi nhà trẻ, ba lại bắt đầu lo lắng cô bị bạn nhỏ khác khi dễ. Cứ như vậy vẫn nuông chiều cô, cho đến khi ba bị bệnh. Cho dù ngã bệnh, lúc còn đi lại được, vẫn kiên trì làm bữa ăn sáng cho cô. Vào lúc này, Hựu An chợt liền nhớ tới ba cô, hốc mắt không nhịn được hồng một chút. (ba Hựu An là một người rất tốt, ông ấy chết sớm thật tội quá)

Trước mặt là một hàng xe thật dài, Chu Tự Hoành chợt phát hiện, cả nửa ngày tiểu nha đầu cũng không lên tiếng. Liếc nhìn cô một cái, tiểu nha đầu cúi đầu, khóe mắt giống như có chút vết nước mắt sáng trong lóe lên. Chu Tự Hoành nói: "Chỉ là bữa ăn sáng, không đến nỗi cảm động muốn khóc chứ!" Hựu An nhỏ giọng nói: "Tôi nhớ tới ba tôi." Chu Tự Hoành nhất thời cảm thấy đỉnh đầu có một đám quạ oác oác bay qua, hết cách, nói: "Cho dù anh lớn hơn em, cũng không cùng lứa với ba em được!" Hựu An chợt cười, nghịch ngợm nháy nháy mắt, nói: "Nghiêm túc mà nói, anh không bằng tuổi ba tôi, nhưng chú tôi cùng tuổi với anh, năm nay cũng 36, cho nên, tôi gọi anh một tiếng Chú Chu cũng không quá đáng."

Chu Tự Hoành vươn tay bấm bấm mặt của cô: "Nha đầu hư, cố tình chọc tức anh phải không, anh không muốn làm chú của em, nếu phải anh sẽ không ** được." Hựu An cười ha ha, đến cửa bệnh viện, Hựu An nhảy xuống xe, phất phất tay với anh, nói một câu: "Chú Chu, hẹn gặp lại." Liền chạy nhanh vào. Chu Tự Hoành thật sự chịu rất nhiều đả kích, kỳ quái ngơ ngẩn chốc lát, lại không khỏi bật cười. Mình lớn hơn nha đầu rất nhiều, một giáp - mười hai năm, thật là một khoảng cách không nhỏ. Chỉ là nha đầu này cười lên thật đẹp mắt, tựa như lúc lần đầu tiên anh thấy cô.

Chu Tự Hoành chợt nhớ tới, ngày đó Giang Đông đến tìm anh, vừa gặp, liền trực tiếp nói: "Hai ta đã nhiều năm không đơn độc thi đấu! Thử mấy chiêu được không?" Đối mặt với khiêu chiến, Chu Tự Hoành anh chưa từng né tránh ai, Giang Đông cũng vậy. Hai người ở trong sân huấn luyện hung hăng đánh một trận, ai cũng không lưu tình. Cho đến một hơi sức cuối cùng, hai người nằm trên mặt đất, Giang Đông nói một câu: "Tôi sẽ không giao cô ấy cho cậu, biết tại sao không? Bởi vì tôi hiểu cậu rất rõ, tôi không tin cậu sẽ thích một cô gái, hơn nữa lại là Hựu An. Hựu An rất yếu ớt, cô ấy không chịu được mảy may tổn thương nào." Chu Tự Hoành nhớ bản thân lúc đó đã cười: "Cho nên, nhiều năm như vậy cậu vẫn giẫm chân tại chỗ. Giang Đông, có lẽ cô ấy yếu ớt, nhưng cũng rất kiên cường. Chỉ là cậu quen bảo vệ, hoặc nói, tự cho mình là người bảo hộ cô ấy, không muốn cho những người đàn ông khác cơ hội."

Cuối cùng Giang Đông quẳng xuống cho anh một câu: "Cô ấy là em gái tôi!" Chu Tự Hoành thật không biết anh ta lừa gạt mình hay là lừa gạt anh. Có chút vấn đề, Giang Đông lại vô cùng ngây thơ, điểm này cùng tiểu nha đầu cũng có thể xem là anh em ruột...... (ý nói hai người đều ngây thơ ^^).