Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 11

Chương 11.

"Hựu An, quan quân tới đón cô lúc sáng sớm là ai, tôi chỉ nhìn lướt qua gò má, đã thấy đẹp trai muốn chết rồi, câu nói kia như thế nào nhỉ, đẹp như điêu khắc, hình dáng sắc sảo mạnh mẽ nam tính lại có cá tính." Triệu Thiến bưng mặt lộ vẻ háo sắc trước mặt Hựu An. Hựu An không khỏi liếc cô một cái: "Trí nhớ của cô đâu rồi, lúc diễn tập quân sự năm ngoái, là cái người cô quên chích thuốc tê đó......". "A! Cô nói là Trung tá mặt đen ngòm đó?" Hựu An nói: "Còn ở đó mà Trung tá! Đại tá, đen ngòm gì, đó là nguỵ trang......" Triệu Thiến trừng mắt nhìn, chợt tới gần Hựu An nhỏ giọng nói: "Tôi nhớ đây chính là thủ lĩnh của lính đặc chủng Trinh Sát gì đó. Hựu An, cô phải cẩn thận một chút, bọn họ hình như đều là biến thái trong biến thái. Cô nghĩ xem, không chích thuốc tê mà mắt cũng không nháy một cái, ý chí cũng quá kiên cường đi! Chủ yếu nhất là thể lực quá tốt, không giống Trần Lỗi yếu như đậu hũ, đó là Binh Vương hàng thật giá thật, không chỉ trên chiến trường, lực chiến đấu trên giường cũng không kém. Chậc chậc, chỉ với thân thể nhỏ nhắn này của cô, chỉ da bọc xương cũng không đủ cho người ta nhét kẻ răng."

Mặt Hựu An vọt một cái đỏ ửng: "Nói xằng bậy gì đấy, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường......" "Ui, ui, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, thôi đi! Hựu An, lời này của cô là muốn gạt ai, quá dối trá, cô nghiêng đầu mà soi gương xem, bây giờ nhóc con như cô đang mang một bộ tư xuân, còn bày đặt bạn bè bình thường......" Hựu An theo bản năng nghiêng đầu, trên kính rọi ra khuôn mặt đỏ hồng của cô, mắt sáng long lanh, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên, đuôi lông mày đáy mắt thật giống như có thứ gì đang chậm rãi lưu động. Cô thích Chu Tự Hoành ư, nhanh như vậy, mới biết chỉ vài ngày mà thôi! Hựu An chỉ có thể nói cô không ghét anh, cùng anh ở chung một chỗ thật nhẹ nhõm thoải mái hơn nữa còn vui vẻ, trên thân người đàn ông kia có một loại ma lực khiến cô vui vẻ.

"Ơ, bác sĩ Trần vĩ đại, không phải tới đưa thiếp mời cho chúng tôi chứ!" Một câu của Triệu Thiến kéo Hựu An trở về thực tế, Hựu An ngẩng đầu. Trần Lỗi đứng ở cái bàn bên cạnh bọn họ, bởi vì lời nói của Triệu Thiến, vẻ mặt có mấy phần mất tự nhiên. Nói tóm lại, người đàn ông này còn biết một chút liêm sỉ. "Hựu An, chúng ta nói chuyện một chút." Hựu An không khỏi thở dài: "Trần Lỗi, anh còn gì để nói chứ, không phải tôi đã nói với anh ư, chúng ta không còn gì để nói, anh thích kết hôn thì kết hôn, thích sanh con thì sanh con, không có một xu quan hệ với tôi. Hơn nữa, thân thiện như vậy, các người muốn cùng nhau tìm tôi mà nói sao?" Mặc dù Chu Na vào phòng ăn, lại không tới đây mà ở bên khung cửa nhìn Trần Lỗi. Lại nói, Hựu An thật bội phục Chu Na, bất kể nói thế nào, cam tâm tình nguyện ngủ cùng một người đàn ông thật nhiều năm, mới miễn cưỡng lấy được danh phận. Người đàn ông không có việc gì lại đi dây dưa bạn gái cũ, dù là ai cũng không thể nhịn, động lòng người như Chu Na lại nhịn.

Có lúc, Hựu An cảm thấy, ánh mắt Chu Na nhìn Trần Lỗi giống như nhìn một đứa trẻ hồ đồ nghịch ngợm. Nhưng Trần Lỗi không chút nào để ý tới Chu Na. Hiện tại Hựu An thật rất phiền khi cãi cọ với hai người này, nói thẳng: "Tôi đầu hàng được chưa! Anh tìm tôi nói chuyện gì, liền nói ngay đi, tôi không rãnh đợi." Trần Lỗi liếc Triệu Thiến một cái, cúi đầu nói: "Ngày hôm qua, người kia không thích hợp với em, tuổi quá lớn." Hựu An muốn cười phá lên, nếu để Chu Tự Hoành biết thì sao nhỉ, nói: "Trần Lỗi, tôi nhớ là ngày đó, trong quán coffee, không phải anh đã nói tôi có tật yêu cha quá mức sao, không phải anh nói tôi xem đối tượng như cha mà yêu sao, tôi liền tìm cho mình một người theo sở thích, tôi liền tìm người có số tuổi lớn mà thôi." Trần Lỗi nói: "Hựu An, chuyện đó không thể trẻ con như vậy.". "Trẻ con?" Hựu An rất châm chọc cười cười: "Tôi trẻ con, cho nên tìm người lớn tuổi, cưng chiều tôi, lo cho tôi, tôi cũng nói cho anh biết, chúng tôi không chỉ là quan hệ yêu đương, chúng tôi sắp kết hôn rồi."

Mặt Trần Lỗi liền biến sắc: "Em kết hôn với anh ta? Làm sao có thể?" Hựu An lành lạnh nói: "Anh và Chu Na cũng có thể nở hoa kết trái, chúng tôi là nam chưa cưới nữ chưa gả, sao lại không thể kết hôn. Không chừng hôn lễ còn tổ chức trước anh, đến lúc đó nhớ tới uống rượu mừng nha!" Nói xong, Hựu An đứng lên, kéo Triệu Thiến ra ngoài. Đi tới cửa, Chu Na bỗng nhiên nói: "Hứa Hựu An, tôi không cảm thấy có lỗi với cô." Triệu Thiến hừ một tiếng: "Đúng nha! Chỉ đoạt người đàn ông thôi, cũng không giết người phóng hỏa, có cái gì phải xin lỗi. Hựu An của chúng tôi còn phải cám ơn bác sĩ Chu đã cho cô ấy cơ hội lựa chọn lần nữa, nếu không, làm sao có thể gả vào Hào Môn! (nhà giàu có)" Bà cô này càng nói càng thái quá, Hựu An dắt cô đi thật nhanh, đi tới cầu thang giữa hai tầng lầu Hựu An mới nói: "Triệu Thiến, cô xem phim truyền hình nhiều quá rồi phải không, Hào Môn gì, anh ấy chỉ là lính."

"Cô thôi đi! Thượng tá coi như là lính, nhưng còn trẻ như vậy đã trở thành Thượng tá, sau này không biết sẽ lớn mạnh đến đâu. Lại nói, cô gặp trúng anh lính đi xe Hummer nổi tiếng khắp thế giới, bạn học Hựu An à, cố mà nắm chặt đi! Lần này ánh mắt không tệ, cô phải thành công gả cho đồng chí thủ trưởng, chính là đả kích trực tiếp nhất đối với đôi cẩu nam nữ kia......" Điện thoại di động của Hựu An kêu lên, Triệu Thiến ghé đầu nhìn vào, không khỏi cười nói: "Đã lưu tên là ông xã còn chết cũng không thừa nhận, mau nghe đi, tôi về trước đây." Lúc này Hựu An mới phát hiện trên màn hình điện thoại di động hiện mấy chữ chồng tương lai, cũng không biết Chu Tự Hoành lưu số vào điện thoại di động của cô lúc nào.

Hựu An nhếch miệng nghe máy, giọng Chu Tự Hoành từ đầu bên kia truyền đến: "Tiểu nha đầu có nhớ anh không?" Mặt Hựu An đỏ lên, xoay người đi tới trước lan can thủy tinh: "Ai chứ, ai thèm nhớ anh?" Chu Tự Hoành thấp giọng cười một tiếng: "Không có lương tâm, anh lại nghĩ tới em cả buổi sáng, ăn cơm chưa?" Hựu An ừ một tiếng, Chu Tự Hoành nói: "Ăn là tốt rồi, chớ giống như cô gái kia, cả ngày chỉ biết giảm cân, cũng sắp trở thành bộ xương khô rồi." Hựu An bĩu môi: "Hiện tại đang lưu hành trào lưu gầy gò, là anh không biết thưởng thức." Chu Tự Hoành ha ha nở nụ cười: "Anh thưởng thức vợ anh là được, cô gái khác không quan hệ với anh, tiểu nha đầu, buổi chiều lúc không có chuyện gì cần suy nghĩ thật kỹ." "Nghĩ cái gì?" Hựu An ngây ngốc hỏi ngược lại.

"Nghĩ khi nào thì gả cho anh, nếu bây giờ em gả cho anh, vừa đúng ngày mồng một tháng năm, cộng thêm thời gian nghỉ kết hôn, hai ta có thể nghỉ ngơi hơn hai mươi ngày đó, tiện nghi nhiều thì phải chiếm chứ." Hựu An không thèm để ý tới ngụy biện của anh: "Tôi phải đi làm, hẹn gặp lại." Nói xong, trực tiếp ngắt điện thoại di động, cơ hồ tin nhắn lập tức nháy lên, Hựu An mở ra nhìn, quả nhiên là Chu Tự Hoành gởi tới: "Mùa xuân dễ nóng người, nhớ uống nhiều nước." Hựu An đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, thật ra thì Trần Lỗi nói cũng không hoàn toàn không có đạo lý. Xét ý nào đó mà nói, cô thật có chút yêu cha, khát vọng có một người giống như ba cô, quan tâm cô, yêu mến cô, cưng chiều cô vô điều kiện. Nhưng mà, cùng Chu Tự Hoành dính vào nhau nhanh như vậy, Hựu An vẫn cảm thấy thần kỳ. Nhưng cô không thể hủy bỏ, cô thích ở cùng Chu Tự Hoành. Trong miệng có chết cũng không thừa nhận, nhưng trong lòng vẫn bất tri bất giác mang theo kỳ vọng, cho nên ở cửa bệnh viện nhìn thấy Giang Đông, cô có mấy phần rất thất vọng.

Vẻ thất vọng rõ ràng giắt trên mặt của cô, làm Giang Đông không thể nói là có cảm giác gì. Hứa Hựu An biết mình sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Giang Đông, thậm chí cả mẹ cô, cho nên phản kháng không có bất kỳ ý nghĩa gì, dù sao chuyện cũng phải nói rõ ràng rồi. Hựu An lần đầu ngoan ngoãn ngồi vào trong xe Giang Đông, Giang Đông thật có mấy phần không quen. Giang Đông không mang cô về nhà, mà lái xe ra khỏi nội thành, Hựu An nhìn một chút ngoài cửa sổ, lại nghiêng đầu nhìn Giang Đông một chút, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Không phải Giang Đông đem cô mang tới rừng núi hoang vắng đào hố mà chôn chứ, dù sao cho tới nay anh cũng sắp phiền chết vì cô, mặc dù một chút cô cũng không muốn phiền anh. "Giang Đông, chúng ta đi đâu?" Giang Đông nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Đến nơi thì biết." Hựu An không khỏi trợn mắt một cái, cũng biết cô hỏi là vô ích, người đàn ông này luôn luôn giữ lời như giữ vàng, hận chưa đem miệng vá lại được.

Hựu An yên tĩnh trở lại, cho đến khi xe ngừng lại, Hựu An mới phát hiện bên ngoài là một ngôi mộ, nơi đến là khu mộ, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy quỷ dị. Hiển nhiên Giang Đông biết giữ người, thả bọn họ đi vào, tiến lên từng bước, là từng nhóm từng nhóm Mộ Bia tề chỉnh, an tĩnh khác thường, cả khu mộ chỉ có tiếng bước chân của hai người bọn họ. Rốt cuộc Giang Đông đứng lại trước một bia mộ, lại mạnh mẽ nhìn qua, trên bia mộ có một cô gái nét mặt tươi cười như hoa, rất đẹp, đẹp như ánh mặt trời, tên là Giang Tiểu Viện. Nhìn kỹ, sẽ phát hiện cô gái trên bia mộ có mấy phần giống Giang Đông.

Hựu An hơi chần chờ hỏi: "Cô ấy là ai?" Giang Đông trầm mặc một hồi lâu: "Em gái tôi." Hựu An sửng sốt một chút: "Em gái ruột của anh?" Giang Đông lắc đầu một cái: "Là em gái nhà chú tôi. Chú thím tôi hàng năm đều ở nước ngoài, liền để con bé ở nhà tôi, từ nhỏ con bé đã thích Tự Hoành, cái loại thích mù quáng đó, tôi vẫn cho là, Tự Hoành cũng hơi thích Viện Viện. Trước khi con bé ra nước ngoài đã thổ lộ với anh ta, Tự Hoành lại cự tuyệt, con bé cứ như vậy mà ra nước ngoài, ở nước ngoài không bao lâu lại bị tai nạn xe cộ." Tâm Hựu An nhảy một nhịp: "Giang Đông, anh có ý gì? Anh muốn nói cho tôi biết, Chu Tự Hoành hại chết em gái anh sao?" Giang Đông nhìn cô: "Tôi chỉ muốn cho em biết, Tự Hoành sẽ không thích em, trong lòng anh ta không có tình yêu, không có phụ nữ, anh ta không thể cho em hạnh phúc." Hựu An chợt nhớ tới nhà bà lão mà Chu Tự Hoành nấu mì, còn nữa, ở dưới đèn đường Chu Tự Hoành nghêm túc nói với cô, anh sẽ đối tốt với em, cả đời......

Cô lắc đầu một cái: "Giang Đông, không phải anh sẽ đem cái chết của em gái anh đổ lên người Chu Tự Hoành chứ!" Giang Đông không lên tiếng nhưng nhị gì hết. Xác thực là từ sau khi Viện Viện chết, anh cùng Chu Tự Hoành đã không còn thân cận như trước nữa. Trước kia hai người cơ hồ Tiêu Bất Ly Mạnh*, bọn họ là đối thủ trên chiến trường cũng là anh em thân cận nhất trong cuộc sống. Có lẽ đúng như Hựu An nói, trong tiềm thức của anh đã đem cái chết của Viện Viện đổ lên người Chu Tự Hoành. *Tiêu, Mạnh tức là Tiêu Tán và Mạnh Lương. Cả 2 đều là nhân vật chính trong “Dương gia tướng”, cả 2 đều là tướng quân, 2 người bọn họ sống chết có nhau, như hình với bóng, rất hiểu ý nhau. Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu chính là hình dung hai người như hình với bóng, giao tình rất sâu đậm. Sau này câu này được dùng để nói tình bạn tốt, chỉ tình cảm sâu nặng, thường xuyên ở chung 1 chỗ. Bởi vì hai câu này thông dụng cho tiểu thuyết cổ đại, ý tứ dễ hiểu, giống như lời nói, người bình thường hằng ngày thường xuyên dùng đến, ứng với nhiều loại phạm vi văn học. (Theo Jewel Lý trong vnsharing) Xe lái vào nội thành, Giang Đông chợt mở miệng hỏi một câu: "Hứa Hựu An, em thích anh ta sao?" Mặt Hựu An nhịn không được có chút nóng lên: "Ai chứ, ai mà thích anh ta......"

Giang Đông chợt hiểu, anh cảm thấy chưa bao giờ thất bại cùng phiền não như vậy. Anh một cước đạp thắng xe, tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, dừng ở ven đường, Giang Đông đưa tay đẩy Hựu An ra cửa xe, lạnh giọng xua đuổi: "Xuống xe." Hựu An không khỏi ngạc nhiên, mới vừa vào nội thành, đây là đâu vậy, trước không thôn xóm sau không nhà cửa, gã này là một thằng điên. Nhưng cô khinh thường không thèm cầu xin anh, xuống xe thì xuống xe, rất có cốt khí nhảy xuống xe. Xe brừm một tiếng, xông ra ngoài, đảo mắt liền lẫn vào dòng xe cộ. Không nhìn thấy xe Giang Đông, Hựu An mới phát hiện, ví của cô rơi trên xe, cô bây giờ...... Cô sờ sờ túi quần jean, móc ra một đồng xu, trời, muốn gọi điện thoại công cộng cũng không đủ.

Hựu An nhìn chung quanh một chút, định đặt mông ngồi ở trên ghế ven đường, nghĩ tới hay là mình thuê xe về nhà, sau đó sẽ kêu Giai Kỳ xuống trả tiền giúp cô. Chợt nhớ tới, tối hôm qua Tề Giai Kỳ nói với cô, hôm nay đi công tác. Hựu An chán nản thở dài, ngồi nửa giờ, cuối cùng quyết định thuê xe đến bệnh viện, sau đó bảo an ninh gọi đồng nghiệp xuống mượn trước một chút tiền trả tiền xe, suy nghĩ một chút lại thấy mất thể diện: "Giang Đông, con mẹ anh, khốn kiếp!" Cô mới vừa mắng một câu, liền nghe két một tiếng, một chiếc xe dừng ở bên cạnh, thấy xe và người trên xe, lỗ mũi Hựu An không nhịn được mà đau xót, thiếu chút nữa khóc lên: "Chú Chu......".