Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 13

Chương 13.

Chu phu nhân nằm mơ cũng không nghĩ đến, hơn nửa tháng trước buộc con trai lớn xem mắt, con còn một mực từ chối, mới qua mấy ngày, chợt dẫn theo tiểu nha đầu về nhà, há mồm đã nói muốn kết hôn. Phải nói Chu Tự Hoành thật rất hiểu Thái hậu nhà anh, ánh mắt Chu phu nhân nhìn Hựu An, không khác gì nhìn thấy Quan Âm Bồ Tát Cứu Khổ Cứu Nạn (^^). Chu phu nhân cũng hết cách! Đời này chỉ sinh hai đứa con trai, đừng thấy tính tình không giống nhau, nhưng một đứa so một đứa càng khó trị. Đứa lớn chỉ tập trung tinh thần làm lính, giống như trúng tà, đã 36 rồi, cũng không hề thấy bên cạnh xuất hiện cái bóng một cô gái nào. Có một đợt Chu phu nhân còn hoài nghi con lớn nhà mình có bệnh gì không tiện nói ra hay không, ngượng ngùng nói với bọn họ, sợ làm bị thương lòng tự ái của con trai. Chu phu nhân ở bên cạnh tra hỏi nửa ngày cũng không hỏi ra nguyên cớ.

Cuối cùng ước chừng Tự Hoành cảm thấy mẹ của mình cũng thật không dễ qua được, trực tiếp quẳng xuống một câu: "Mẹ, các hạng cơ năng trên thân thể con trai của mẹ rất bình thường, nhưng trước mắt còn chưa nghĩ đến kết hôn." Chu phu nhân cực kỳ tức giận hỏi tới "Vậy con tính khi nào thì nghĩ đến?" Đáp án Tự Hoành cho bà dĩ nhiên là: "Chờ tìm người thuận mắt sẽ nói tiếp." Khi đó Chu phu nhân thở dài, căn bản gần như tuyệt vọng, cá tính con lớn ưa bắt bẻ lại phiền toái, có thể để anh nhìn thuận mắt, Chu phu nhân hoài nghi có cô gái như vậy hay không. Lại nói đến con thứ hai, nhắc tới Chu Tự Hàn, Chu phu nhân liền không nhịn được mà oán giận anh của bà. Anh của bà thành lập cái công ty giải trí truyền thông gì đó. Hai người kết hôn nhiều năm như vậy, cũng chưa sinh được một đứa con nào, bèn đem công ty cho Tự Hàn, hai người đó lại đi chu du các nước. Tính tình Tự Hàn vốn đào hoa, đâm đầu vào Làng Giải Trí thật là Như Cá Gặp Nước, không nhắc tới còn dễ chịu hơn. Các cô gái tụ tập bên cạnh kia, giống như đèn kéo quân, Chu phu nhân làm mẹ nhìn còn cực kỳ choáng váng.

Đáng tiếc nhiều cô gái như vậy cũng không có một người có thể lấy về nhà làm vợ, hỏi anh, Tự Hàn đã nói: "Chẳng phải còn có anh cả đó sao, chờ khi anh cả con kết hôn mới đến phiên con, bọn con phải theo đạo nghĩa anh em chứ." Chu phu nhân thật muốn trợn trắng mắt, cũng không phải là cổ đại, đạo nghĩa anh em chó má gì. Nói trắng ra là, không muốn kết hôn nên tìm chút lý do mà thôi. Chu phu nhân buồn, bị hai đứa con trai này làm buồn đến nỗi tóc cũng bạc đi một nửa, nhìn thấy bạn bè bên cạnh ai cũng có cháu ẵm bồng, chỉ có bà và ông Chu, là cả ngày buồn vì chưa có con dâu. Đã không còn nghĩ tới chuyện rầu này, Tự Hoành chợt mang về một cô. Thật như câu nói kia của Tự Hoành, chỉ cần Hựu An là nữ, Chu phu nhân cũng không nói nhiều mà cảm động đến rơi nước mắt, sao còn có thể nói gì chứ. Lại nói, cô gái nhỏ này thật linh động, Chu phu nhân càng nhìn càng thích, khiến Hựu An có chút ngượng ngùng.

Đồng chí Thủ trưởng tằng hắng một cái, nhắc nhở bạn già, nhìn Hựu An hiền lành nói: "Uống nước, ăn trái cây......" Hựu An có chút bức rức cầm ly trà, dưới ánh mắt giống như đèn pha của hai người khẽ cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm khay trà thủy tinh trên bàn, mặt cũng hồng đến gáy. Chu Tự Hoành không khỏi cười nắm bả vai cô nói: "Ba mẹ, hai người cứ nhìn chằm chằm Hựu An như vậy, hù dọa cô ấy chạy mất, con sẽ không còn vợ đó." Lúc này Chu phu nhân mới có chút cảm giác chân thật: "Hựu An à! Đừng ngại, đừng ngại, cứ xem đây như nhà con, về sau đều là người một nhà, cứ tự nhiên đi."

Chu phu nhân suy nghĩ một chút, hỏi Tự Hoành: "Ngày mai mẹ đến nhà con xem thử, đồ đạt trong nhà cũng đã hai năm rồi! Để mẹ bảo công ty trang trí nội thất của dì Lưu con phái nhà thiết kết giỏi nhất đến, theo ý của Hựu An tân trang lại toàn bộ, còn lễ đính hôn, đãi tiệc rượu. Chúng ta sẽ đặt phòng tiệc sáu sao. A! Còn thông gia nữa, còn chưa gặp cha mẹ Hựu An, con nhanh chóng định ngày, chúng ta phải gặp mặt trước, cũng nghe một chút ý kiến của người ta." Chu Tự Hoành liếc Hựu An một cái: "Mẹ, ngày nghỉ của con trong bộ đội có hạn, công việc của Hựu An cũng bận rộn, chúng ta làm đơn giản thôi." "Làm đơn giản? Không được!" Chu phu nhân cảm giác giọng mình hình như quá cao, đưa tay vỗ vỗ tay Hựu An nói: "Hựu An, nghe dì đi, kết hôn là chuyện lớn cả đời, không thể qua loa. Con yên tâm, sẽ không ảnh hưởng tới công việc của con. Ngày ngày dì đều ở nhà nhàn rỗi, chuyện tiệc cưới, sửa sang nhà cửa, dì sẽ giúp các con lo liệu. Con cứ chờ đến ngày kết hôn làm một cô dâu thật xinh đẹp là được." Hựu An rất cảm động ngẩng đầu lên: "Dì à, con biết rõ ý tốt của dì, phong cách ở nhà Chu, chú, à, Tự Hoành con rất thích, cũng không cần sửa lại. Về phần tiệc cưới và áo cưới......" Chu phu nhân vội vàng nói: "Cái này cũng không thể miễn, con gái cả đời chỉ có một lần, về sau khi các con già rồi, đây cũng là thứ trân quý có thể nhớ lại."

Chu Tự Hoành nói: "Hựu An, em cũng đừng từ chối. Mẹ anh chờ cưới con dâu vào cửa, cũng đã chờ thật nhiều năm rồi. Nhà ai cưới con dâu, mẹ anh cũng đều để bụng, không dễ gì đến lượt con trai mình, không để cho bà làm nhiều thứ, không chừng mẹ anh sẽ khó mà chịu được." Ngược lại, Chu phu nhân rất vui vẻ: "Con còn nói, người ta lớn bằng con, con cái cũng sắp vào cấp hai rồi, nhưng nhìn con xem......" Chu Tự Hoành nói: "Mẹ, mẹ không hiểu, đây là con chờ vợ con lớn lên đó chứ. Nếu con sớm kết hôn, sao có thể cưới cô dâu nhỏ xinh đẹp như vậy về nhà đây!" "Cô dâu nhỏ?" Chu phu nhân liếc anh một cái, nhìn Hựu An gật đầu, đúng là cô dâu nhỏ. Nha đầu này nhìn giống như sinh viên Đại Học mới ra trường, lại xinh đẹp thanh tú, chỉ là sao nhìn có chút quen mắt.

Sau khi Chu Tự Hoành đưa Hựu An về nhà, lại quay trở lại bàn với ba mẹ anh về chuyện nhà Hựu An, Chu phu nhân mới chợt nói: "Mẹ đã nói sao nhìn cứ thấy quen mắt, thì ra là nha đầu bướng bỉnh đó. Trưởng thành rồi, cũng hơi khác khi đó." Chu Tự Hoành cười thầm, trong lòng âm thầm nói, bây giờ còn bướng bỉnh hơn nhiều. Chỉ là tiểu nha đầu giả bộ thôi, biểu hiện nhã nhặn trước mặt ba mẹ anh. Chu thủ trưởng nói: "Nói như vậy, cô bé cũng coi là nha đầu nhà lão Giang." Nghiêng đầu nói với Chu phu nhân: "Sáng mai bà tìm mẹ của Hựu An thương lượng một chút trước đi."

Chu Tự Hoành nói: "Khúc mắc của tiểu nha đầu cùng mẹ cô ấy nhiều năm cũng chưa tháo được, mới vừa rồi con nói đến Giang gia, cô ấy chết sống cũng không đi. Chuyện này con sẽ từ từ khuyên cô ấy." Lòng của Chu phu nhân lập tức liền nghiêng về phía con dâu: "Bây giờ suy nghĩ một chút cũng không thể oán nha đầu này, ba con bé mới chết chưa được một năm, mẹ con bé liền tái giá, khi đó con bé mới là tiểu nha đầu mười lăm tuổi, aizzz!" Chu Tự Hoành nói: "Mẹ, mẹ đừng nói chuyện mẹ cô ấy với cô ấy." Chu phu nhân liếc nhìn con trai, không khỏi cười nói: "Mẹ còn nói cả đời này con phải độc thân, không nghĩ tới sẽ cưới cô vợ nhỏ như vậy. Lớn hơn người ta nhiều như vậy, về sau phải dỗ dành người ta nhiều một chút, biết không."

Chu Tự Hoành nói: "Yên tâm đi! Con bảo đảm con sẽ giống như ba con đối với mẹ." Mặt Chu phu nhân đỏ lên: "Không nghiêm chỉnh gì hết." Chu Tự Hoành chợt nhớ mới vừa rồi lúc đưa Hựu An trở về, nhìn cô lên lầu, lại có chút cảm giác không nở, không muốn tách ra. Thật đúng như câu nói kia, ‘tình trường nhi nữ sẽ khiến anh hùng khí đoản’, Chu Tự Hoành anh cũng không thể ngoại lệ. Điện thoại di động kêu lên, anh nhìn lướt qua, là Giang Đông, nghe máy, đầu bên kia truyền đến giọng của Giang Đông: "Chu Tự Hoành, ra ngoài uống một chén, chỗ cũ."

Lúc Chu Tự Hoành đến, bên cạnh Giang Đông đã có một chai rỗng. Trong tay Giang Đông đang cầm một chai. Nơi này là sân bóng rỗ trong khu nhà, trước kia khi chưa tham gia lớp huấn luyện binh lính, cơ hồ ngày ngày hai người đều ở chỗ này chơi bóng rỗ. Hai năm trước tu sửa một chút, đã đổi bảng bóng, khung và giỏ bóng rỗ mới, mặt đất cũng không giống khi bọn họ còn bé. Chu Tự Hoành co một chân ngồi dưới đất: "Nhóc Đông à, một mình uống rượu không hay đâu, tôi uống với cậu." Nói xong liền đoạt lấy cái chai trong tay anh, ừng ực uống hai ngụm rồi lau miệng: "Nhị Oa Đầu vẫn ngon nhất." Giang Đông không nhìn anh, chỉ nhìn sân bóng rỗ trước mắt nói: "Còn nhớ tôi và cậu đã đánh ở đây mấy trận không?" Chu Tự Hoành cười: "Làm sao mà nhớ nổi." Giang Đông gật đầu một cái: "Đúng là đếm không xuể, nhưng lúc còn học cấp hai cậu còn nhớ rõ không?"

Chu Tự Hoành gật đầu một cái: "Lần cậu bị người ta đánh vỡ đầu?" Giang Đông nói: "Nhóm người đó từ phía tường thấp bên kia bao vây hai ta, tám người đánh hai." Chu Tự Hoành nói: "Thật mẹ nó không phải đàn ông mà, tay còn chộp lấy bình rượu, thằng dẫn đầu thật ác độc, chụp được bình rượu, đánh lên đầu cậu làm máu ồ ồ chảy xuống, mặt đều là máu." Giang Đông nói: "Cậu vừa thấy tôi bị đánh vỡ đầu, liền giống như điên, nhặt cây gậy lên đánh liên hồi......" Chu Tự Hoành nói: "Chuyện nhỏ thôi, hai ta bị vây vào giữa đánh một trận, nếu không nhờ lính trinh sát gác gần đó nghe động tĩnh chạy tới, không chừng mạng nhỏ của hai ta cũng không còn."

Giang Đông trầm mặc hồi lâu nói: "Khi đó tôi đã cho rằng, cậu là anh em cả đời của Giang Đông tôi." Chu Tự Hoành nói: "Tôi cũng vậy" Giang Đông chợt xoay người đánh ra một đấm, Chu Tự Hoành không phòng bị, bị một đấm của anh đánh lăn ra đất, không đợi anh đứng lên, đấm thứ hai của Giang Đông lại đến. Chu Tự Hoành mắng một câu: "Giang Đông, con mẹ nó, cậu đánh thật......" Lăn một vòng bật đứng lên ngoan cường như cá chép: "Giang Đông cậu đừng đùa bỡn điên khùng nữa, nếu cậu lại ra tay, đừng trách tôi không khách khí." "Ai cần con mẹ cậu khách khí, đây là đánh cậu......" Một đấm lại đến, Chu Tự Hoành bị anh đánh trúng, nhưng cũng đạp anh một đạp, hai người vừa tách ra lại quấn lấy nhau, tay đấm chân đá, không ai nhường ai, một đòn so với một đòn càng hung ác. Chu Tự Hoành nói: "Con mẹ nó, cậu điên à, không phải là vì Hựu An chứ. Cậu là gã khốn kiếp khó chịu, cậu ở bên cô ấy bao nhiêu năm, tự cậu tính đi. chín năm, chín năm, ngay cả làm anh trai cậu cũng không hiểu, còn có mặt mũi đùa bỡn điên khùng. Tôi mà là cậu, đã sớm mẹ nó chui vào trong đống phân mà chết đuối......"

Giang Đông đấm một đấm lên mặt anh: "Cậu biết cái gì, hồ ly chết tiệt, chỉ biết nhặt thứ có sẵn, trên đời nhiều phụ nữ như vậy, sao khi không lại nhớ thương Hựu An làm gì......" Chu Tự Hoành giơ chân đạp anh ra, nằm trên mặt đất, giơ giơ tay: "Nhóc Đông à, tôi đầu hàng, tôi không còn hơi sức đùa bỡn điên khùng với cậu. Sáng mai còn phải cùng vợ tôi chụp hình cưới, mặt lại vừa tím vừa sưng, về nhà sẽ tưởng rằng tôi bị vợ tôi dọn dẹp, mặt mũi gì tôi cũng mất hết." Giang Đông chán nản để quả đấm xuống, cũng nằm trên mặt đất, thật lâu sau mới nói một câu: "Tự Hoành, nhắc với cậu một câu, nếu cậu dám khiến Hựu An chịu chút uất ức nào, tôi sẽ không là anh em con mẹ gì với cậu nữa, tôi sẽ trực tiếp phế cậu." (dã man quớ)

Chu Tự Hoành ngồi dậy cầm lấy bình rượu giơ lên, vô cùng nghiêm túc nói: "Nhóc Đông à, hôm nay, ở nơi này, Chu Tự Hoành tôi trịnh trọng cam đoan với cậu, chỉ cần tôi còn sống một ngày, tôi liền thương yêu Hựu An một ngày." Nói xong, chợt nở nụ cười: "Lại nói, cô ấy là vợ tôi, không cần cậu dạy tôi, tôi tự biết nên thương yêu vợ mình thế nào.".