Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 14

Chương 14.

Hựu An đợi trong nhà, nhìn thấy gương mặt bầm tím không khỏi sợ hết hồn, đưa tay đụng một cái: "Sao lại thế này?" Chu Tự Hoành bắt được tay nhỏ bé của cô kéo lên khóe môi hôn một cái, mặt Hựu An đỏ lên hất anh ra. Chu Tự Hoành rất tự tin mà nói: "Yên tâm, chồng em dù sưng mặt sưng mũi vẫn anh tuấn bất phàm như cũ." Hựu An bĩu môi: "Tự cao!" Chu Tự Hoành mở cửa xe, vỗ vỗ đầu nhỏ của Hựu An: "Vợ lên xe đi! Mẹ chồng em nửa đêm hưng phấn liền hẹn với Studio, vừa hay hôm nay là thứ bảy, bảo hai chúng ta đi chụp hình cưới." Hựu An sửng sốt, chỉ vào mặt của anh cười đến ngửa tới ngửa lui: "Chú như vậy mà chụp hình cưới, không phải là làm khó thợ trang điểm người ta sao?" Chu Tự Hoành kéo cô nhét vào chỗ ngồi, lên xe khởi động, lấy bữa ăn sáng từ phía đặt trên đầu gối cô: "Ăn điểm tâm của em đi! Thật không biết trước kia sống thế nào, có phải ngày ngày đều không ăn bữa sáng hay không."

Hựu An mở cặp lồng cơm ra, một mùi thơm ngát của canh xương bốc lên, bên trong từng viên từng viên hoành thánh tròn phúng phính, rất đáng yêu, bên trong hộp cơm còn có một túi giữ tươi nhỏ, để một ít rau thơm cắt nhỏ. Chu Tự Hoành giải thích: "Không biết em có ăn rau thơm hay không, nên để một bên." Hựu An múc một viên hoành thánh tròn to để vào miệng, hàm hồ nói một câu: "Thật là thơm! Tôi không ăn rau thơm, cũng không ăn Hồi Hương và rau cần, tóm lại món ăn có mùi vị cổ quái, tôi đều không ăn." Chu Tự Hoành với tay bóp quai hàm phồng lên của cô nói: "Thật là một nha đầu khó nuôi, anh thật hoài nghi sao em có thể lớn được."

Hựu An húp một hớp canh, thỏa mãn than một tiếng nói: "Trước kia ba tôi hiểu tôi nhất, lúc đi học, suốt năm ngày trong tuần, bữa ăn sáng nào cũng không hề trùng nhau. Buổi trưa cũng không để tôi ăn ở căn tin, nói căn tin không sạch sẽ, không có dinh dưỡng. Buổi trưa mỗi ngày đều đạp xe đạp đưa cơm đến trường học cho tôi, hai món mặn, một một canh, dù mưa hay gió, các bạn học đều rất hâm mộ tôi!" Chu Tự Hoành không khỏi cười khẽ: "Ba em rất cưng chiều em." Mặt Hựu An tối sầm lại: "Sau đó ông ngã bệnh, tôi cũng không biết, ông còn kiên trì đưa cơm cho tôi. Ngày ông ngã ngoài cửa lớn trường học, là bảo vệ trường học phát hiện kêu xe cứu thương. Tôi theo xe cứu thương đưa ba tôi đi bệnh viện, lúc ấy nhìn ba tôi nằm đó, mắt không mở ra, tôi thiếu chút nữa bị hù chết. Đến bệnh viện mới biết là ung thư gan thời kỳ cuối, ông đã sớm biết, nhưng vẫn không nói cho chúng tôi. Bác sĩ nói chúng tôi thật sơ ý, bệnh này rất đau, bệnh nhân khẳng định thường uống thuốc giảm đau, nhưng chúng tôi vẫn không phát hiện. Sau đó tôi mới nhớ tới, nhiều lần nhìn thấy ông ngồi trong phòng bếp, nói là tìm cái gì, thật ra là đau. Lúc ấy tôi cũng hận mình muốn chết, sao lại sơ ý như vậy, không phát hiện ba khác thường. So với tình thương của ba, tôi thật bất hiếu." Chu Tự Hoành với tay sờ đầu của cô nhỏ giọng nói: "Không thể trách em, là ba em phí hết tâm tư giấu diếm em, sợ em thương tâm, sợ em khổ sở."

Hựu An gật đầu một cái: "Ba tôi cứ như vậy mà đi, ở bệnh viện mới một tháng liền đi, đêm hôm đó, ông nói với tôi: An An, An An, bụng ba thấy nóng, con đi xuống mua cho ba kem ba thường ăn được không? Tôi nói được, xoay người đi xuống lầu mua, lúc nửa đêm siêu thị bệnh viện đã đóng cửa, tôi liền ra ngoài bệnh viện mua. Chạy hai con đường mới mua về được, trời tháng tư, tôi chạy mà một đầu mồ hôi, ba đau lòng không chịu được, đưa tay lau mồ hôi cho tôi, nói: An An con phải sống thật tốt, con nhất định phải sống thật tốt, sau đó liền nhắm mắt. Tháng tư ba tôi qua đời, tháng mười mẹ tôi liền cải giá, vẫn chưa tới nửa năm." (xúc động quá, đọc đến đây thấy hận bà mẹ gì đâu) Chu Tự Hoành trầm mặc hồi lâu nói: "Hựu An, em có từng nghĩ, có lẽ mẹ em có nỗi khổ tâm không?" "Nỗi khổ tâm gì, chính là thay lòng, không, phải nói căn bản bà cũng không yêu ba tôi, bà thích cha của Giang Đông, cái loại ánh mắt bà nhìn cha Giang Đông..., chưa bao giờ xuất hiện trên người ba tôi. Ba tôi chết rồi, bà bảo tôi gọi một người đàn ông khác là ba, điều này sao có thể, đời này tôi chỉ có một người cha, dù ông đã chết, cũng như cũ chỉ có một." Chu Tự Hoành không khỏi âm thầm thở dài, dù nói thế nào, thật đúng là không thể chỉ trách tiểu nha đầu, mẹ cô phải chịu trách nhiệm tương đối lớn. Chỉ là chuyện của bề trên, người trẻ tuổi bọn họ không có lập trường đi chất vấn phê bình. Chu Tự Hoành cảm thấy, nha đầu này thật sự khiến người không thể không thương, anh rất thông cảm với ba cô, không chịu được nhìn thấy cô thương tâm khổ sở, khuôn mặt nhỏ nhắn này của cô thích hợp nhất chính là cười, cô cười lên đẹp biết bao.

"Vợ à, em nói coi, anh sưng mặt sưng mũi như vậy, chụp ảnh cưới, người khác có thể cho là vợ anh dọn dẹp, sau đó về nhà len lén cười nhạo anh cưới phải con cọp cái hay không." Nửa ngày Hựu An mới tỉnh táo lại, người đàn ông này vòng vèo nói cô là cọp cái. Hựu An duỗi đầu ngón tay ra, xấu bụng chọc chọc trên gò má tím bầm của anh, Chu Tự Hoành rên một tiếng. Hựu An nói: "Không phải chú không biết đau sao? Hô cái gì?" Chu Tự Hoành không khỏi nói: "Chồng em rõ rõ ràng ràng là người, không phải tử thi, sao lại không biết đau."

Hựu An đột nhiên nhớ lại lời Triệu Thiến đã nói: "Y tá lần trước quên chích thuốc tê cho chú, chú còn nhớ không?" Chu Tự Hoành hừ một tiếng: "Đốt thành tro anh vẫn nhớ." Hựu An hì hì cười một tiếng: "Cô ấy nói không chích thuốc tê mà khâu vết thương chú cũng không kêu đau, là biến thái trong biến thái, bảo tôi cẩn thận một chút." Chu Tự Hoành chau chau mày: "Cẩn thận cái gì, cô ấy mới phải cẩn thận. Qua loa đại ý, tương lai ai mà cưới cô ấy người đó sẽ gặp xui xẻo, không chừng ngày nào đó sẽ đem thạch tín làm thành muối để trong thức ăn, ông xã bị độc chết, cũng không biết tại sao mà chết." Hựu An ha ha ha cười lên, ai nói người lớn tuổi không ngây thơ, vào lúc này Chu Tự Hoành nhìn cũng giống những nam sinh tính toán chi li.

Chu Tự Hoành thấy tâm tình cô chuyển tốt, mới nói: "Chúng ta kết hôn, mẹ em và Giang gia......" Hựu An chu miệng nhỏ giọng nói: "Không cho bọn họ đến khẳng định là không được, đúng không?" Chu Tự Hoành nhìn cô không lên tiếng. Hựu An nói: "Vậy thì nghe theo sắp xếp của dì đi." "Dì? Hai ngày nữa bà sẽ là mẹ em." Mặt Hựu An đỏ lên, lầm bầm một câu: "Bây giờ còn chưa phải." Chu Tự Hoành bất giác mỉm cười. Studio là do nửa đêm Chu phu nhân hẹn được, hôm nay là cao điểm của mùa cưới, những Studio tốt, khách đều có lịch hẹn đến hai tháng sau, Chu Tự Hoành cùng Hựu An là dựa vào quan hệ thân thiết mà chen vào.

Mấy năm nay Hựu An rất ít chụp hình, trước kia ba cô lại là người rất thích chụp ảnh, chỉ là khi đó trong nhà không có tiền, thiết bị cũng đơn sơ. Cha của cô mượn máy chụp hình, không có việc gì liền hướng về phía cô mà chụp rắc rắc. Trước lúc tốt nghiệp cấp hai, hình của Hựu An đều tính bằng rương. Sau này chỉ cần cô nhìn ống kính sẽ nhớ tới ba cô, vì vậy trừ chụp hình thẻ làm giấy tờ, cô tuyệt sẽ không chụp hình. Nhưng đến nơi này, đột nhiên cô cũng muốn chụp một chút. Hựu An cảm thấy, có lẽ ở nơi u minh ba cô vẫn còn che chở cho cô. Tình yêu nở hoa sáu năm cùng Trần Lỗi cũng không kết quả, thì ra anh ta không phải là chân mệnh thiên tử của cô, không phải là người cô có thể cùng sống cả đời. Mà từ lúc gặp Chu Tự Hoành đến khi kết hôn, mặc dù thời gian ngắn ngủi, lại mang cho Hựu An nhiều yên ổn hơn sáu năm qua. Chu Tự Hoành và Trần Lỗi là hai người đàn ông hoàn toàn khác nhau. Ước chừng bởi vì trẻ tuổi, Trần Lỗi xuất sắc lại không chịu thua kém ai. Sau này Hựu An suy nghĩ lại một chút, thấy có lẽ Trần Lỗi cùng Chu Na ở chung một chỗ, thích hợp nhiều hơn so với bản thân. Chu Na có thể bao dung Trần Lỗi, mà cô vĩnh viễn sẽ không có tấm lòng rộng rãi bao dung người khác.

Chu Tự Hoành cũng là người đàn ông thành thục. Hựu An cảm thấy, rất nhiều ý nghĩ cho dù mình không nói, anh cũng sẽ hiểu rõ. Có mấy lời anh nói ra, cô cũng có thể hiểu, mặc dù là cười giỡn, nhưng Hựu An cảm thấy rất thật. Trên người Chu Tự Hoành có gì đó giống ba cô, cô có thể rất yên tâm đem mình giao cho anh, cổ quái nhận định anh sẽ không thương tổn cô. Trên người Chu Tự Hoành có một loại năng lực khiến cô tin phục, kiên định mà kéo dài. Ngay từ đầu cô chỉ giận dỗi cười giỡn cộng thêm ý tưởng ngây thơ, sau khi cô phủ thêm áo cưới, toàn bộ việc đó đều rửa sạch hoàn toàn. Áo cưới trắng như tuyết như mang sức mạnh thần thánh, khiến lần đầu tiên Hựu An bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ kỹ về hôn nhân với Chu Tự Hoành. Hựu An rất khẳng định, không có chút miễn cưỡng nào, cô muốn vì người đàn ông bên ngoài kia mà phủ thêm áo cưới. Cô cơ hồ có thể cảm thấy, cảm giác đó như ánh sáng hạnh phúc như có như không bao phủ cả người cô.

Thợ trang điểm đem lụa trắng giắt hoàn hảo sau ót cô, soi gương quan sát một hồi lâu mới trêu ghẹo nói: "Thật là một cô dâu xinh đẹp, tôi mà là chú rễ ở ngoài kia, lát nữa cũng sẽ vô cùng vui vẻ." Mặt Hựu An hơi đỏ lên, nhìn bóng dáng mình trong gương không khỏi mất hồn. Cô gái trong gương hai gò má ửng hồng, ánh mắt sáng trong; bộ áo cưới hở ngực bằng gấm trắng, tôn lên vẻ mỹ lệ thanh xuân của cô; làn váy thật dài sau lưng kéo thành hình đuôi cá, hai bên viền nhiều voan; khăn voan trắng như tuyết dùng trân châu ghim lên búi tóc sau đầu; khuyên tai trân châu trắng ngà cùng dây chuyền ngọc trai lóng lánh trên cổ, làm nổi bật đường cong đẹp đẽ nơi cổ tuyết trắng thon dài của cô; nhìn qua vừa tao nhã vừa xinh đẹp. (phì, tả cái này mệt quá) Thợ trang điểm đem làn váy sau lưng cô sửa sang xong, cười nói: "Cô dâu mới đã chuẩn bị xong chưa?" Hựu An sửng sốt: "Chuẩn bị cái gì?" Thợ trang điểm cười cười, roẹt một tiếng kéo màn vải phía sau ra, Hựu An theo bản năng xoay người lại, cứ như vậy thẳng tắp lọt vào trong ánh mắt kinh ngạc của Chu Tự Hoành.

Chu Tự Hoành biết dáng dấp nha đầu này không tệ, nhưng cô mặc áo cưới vào, càng có một loại xinh đẹp động lòng người, một loại xinh đẹp thanh thuần tinh khiết. Chu Tự Hoành không khỏi nhớ tới chuyện cổ tích Nàng tiên cá được đọc khi còn bé, cô dâu nhỏ của anh có thể xem như công chúa tiên cá. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp là nụ cười ngượng ngùng, làm Chu Tự Hoành chợt có loại kích động muốn đem cô giấu đi, đây là cô dâu nhỏ của một mình Chu Tự Hoành anh. Anh đứng lên đi về phía cô, vươn tay: "Vợ à, em thật xinh đẹp." Thợ trang điểm bên cạnh không khỏi nở nụ cười: "Trừ bầm tím trên mặt, chú rễ cũng không kém."

Lời này của Thợ trang điểm cũng không là lời khách sáo xã giao, Chu Tự Hoành đích xác rất đẹp trai. Đây là lần đầu tiên Hựu An thấy anh mặc thứ khác ngoài quân trang, bộ veston màu đen mặc trên người anh, càng lộ ra anh tuấn bất phàm, ẩn giấu chút nhuệ khí quân nhân, lại nhiều hơn một phần trí thức nho nhã. Người đàn ông này đẹp trai khiến người người oán trách. Hựu An nhẹ nhàng để tay lên tay anh, rất chậm, rất nhẹ, giống như một nghi thức thần thánh. Khi tay nhỏ bé của cô đặt trong lòng bàn tay Chu Tự Hoành thì Chu Tự Hoành nắm thật chặt..