Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 16

Chương 16.

"Hựu An, anh ta yêu bạn không?" Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên lắc đầu một cái: "Không biết, nhưng mình biết anh ấy sẽ đối tốt với mình." Tề Giai Kỳ giang hai cánh tay ôm lấy cô: "Nha đầu chết tiệt, vận khí thật tốt." Hựu An gật đầu một cái: "Gặp gỡ chú Chu, mình cũng cảm thấy mình có một chút vận cứt chó." "Chú Chu?" Tề Giai Kỳ nở nụ cười: "Bạn gọi anh ta là chú Chu thật à?" Hựu An gật đầu, nhớ tới mỗi lần cô gọi chú Chu thì sắc mặt của Chu Tự Hoành liền tức nghẹn, thật mắc cười. Tề Giai Kỳ vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Nhìn này, nhìn này, bộ dáng tư xuân điển hình nha, con gái lớn thật không thể giữ mà! Giữ tới giữ lui thành ra giữ lại một kẻ thù! Chỉ là, có phải thể lực quân nhân chuyên nghiệp cũng đặc biệt tốt hay không, dù sao bạn cũng là tiểu xử nữ hai mươi bốn tuổi không có kinh nghiệm, chịu nổi sao?"

Mặt Hựu An đỏ lên đẩy cô một cái: "Nói cái gì đó?" "Nói chuyện quan trọng! Cũng sắp kết hôn rồi, đêm tân hôn không phải là chuyện quan trọng nhất sao?" Trong mắt Tề Giai Kỳ, Hựu An chính là quái thai. Phải nói người trẻ tuổi bây giờ, còn có ai xem việc lên giường là quan trọng đâu. Khi lên đại học, không phải đều đi thành cặp ra ngoài thuê phòng sao. Kích tình mà đến là trực tiếp giải quyết dã chiến. Lúc trước sau trường học bọn họ có vườn hoa nhỏ, có tiếng là căn cứ địa dã chiến. Hựu An đã sớm cùng Trần Lỗi có quan hệ yêu thương. Nhưng yêu nhau sáu năm, vẫn là hàng nguyên đai nguyên kiện, cả phong bì cũng không bị hủy, không ngờ tiện nghi đột nhiên lại chạy tới cho chú Chu.

Hựu An liếc cô một cái: "Giai Kỳ, bạn có thể nghĩ chuyện khác trong đầu không?" Tề Giai Kỳ cười cười nói: "Vậy mình hỏi bạn một chuyện nghiêm túc, mẹ bạn biết chưa?" Sắc mặt Hựu An tối sầm lại: "Chu gia và Giang gia quen biết đã nhiều năm, hai nhà hẹn ngày mai gặp mặt." Tề Giai Kỳ thở dài nói: "Hựu An, mình biết bạn oán mẹ bạn, nhưng chuyện đã nhiều năm rồi, bạn cũng sắp lập gia đình, có thể tha thứ thì nên tha thứ! Không phải vì mẹ bạn mà vì chính bạn, trên người luôn mang những thứ này thì sống không vui vẻ đâu!" Hựu An nói: "Bạn yên tâm đi! Bây giờ ngẫm lại lời Giang Đông nói thật ra cũng rất có đạo lý. Anh ta nói mình căn bản không thay đổi được sự thật, lại nhất định chống đối đến chết, sẽ chỉ làm tất cả mọi người không thoải mái."

Tề Giai Kỳ không khỏi thở dài: Anh Đông à! Hủy hay không chỉ trong một lời. Bình thường anh cũng không thèm nói một tiếng, lại dễ dàng nói một câu. Vốn là tốt bụng muốn khuyên người, lại khiến người nghĩ không tốt. Anh chính là điển hình của loại đàn ông lời nói chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ. Một câu anh nói ra khỏi miệng liền nhanh chóng biến Hựu An thành vợ của anh em kiêm chiến hữu rồi, chút hi vọng nhỏ nhoi cũng bị mất, số anh chính là cả đời làm anh kế. Mặc dù chú Chu cũng rất đẹp trai, nhưng Tề Giai Kỳ vẫn thiên vị Giang Đông. Có câu nói, há miệng mắc quai - bắt người tay ngắn, Giang Đông không ít lần đưa thứ tốt đến đây, giống như không cần tiền, đồ ăn vặt đều định kỳ đưa đến như đồ cúng. Chỉ là anh ta luôn đến lúc không có Hựu An, còn dặn dò cô đừng cho Hựu An biết. Tương tự, tính khí Hựu An đáng chết rất bướng bỉnh, nếu nói cho cô, mặc dù không đến nỗi đem đồ vặt ném ra, nhưng cô cũng sẽ không ăn. Nha đầu bướng bỉnh đáng chết kia mà chú Chu cũng dễ dàng lấy được. Không thể không nói, muốn cưới vợ cũng phải có phương thức phương pháp, giống như anh Đông, đời này chỉ có thể cô độc mà thôi.

Ngày hôm sau, quả nhiên Chu Tự Hoành liền thay Hựu An viết xong báo cáo kết hôn. Lúc Hựu An đem báo cáo đi nộp, mặt lãnh đạo bình thường đen thui, biểu tình bổng nhiên cổ quái khác thường, có chút cấp bách không thể đợi đoạt lấy báo cáo kết hôn của cô, hết sức hiền lành nói: "Tiểu Hứa à! Kết hôn cũng không nói trước một tiếng, nếu lãnh đạo phía trên không gọi điện thoại, lãnh đạo trong viện chúng ta cũng không biết. Lúc nào thì tổ chức hôn lễ, nhớ thông báo một tiếng nghe!" Hựu An rất lúng túng ứng phó, ra cửa, bị Triệu Thiến trực tiếp kéo đến dưới cầu thang: "Hứa Hựu An, cô thật xấu quá đi! Kết hôn cũng không nói một tiếng với chị em!" Hựu An nói: "Sao cô biết?" Triệu Thiến liếc mắt: "Cô còn giả ngốc, trong viện chúng ta có bí mật gì giấu được sao. Hơn nữa, loại chuyện này là nghe tiểu Trương ở phòng Viện trưởng nói. Sáng sớm Viện trưởng vừa tới, liền nhận được điện thoại từ cấp trên, hỏi chuyện báo cáo kết hôn của cô. Lần đầu tiên mới thấy cấp trên thúc giục báo cáo kết hôn! Tôi đoán đúng rồi! Hứa Hựu An, cô gả vào Hào Môn rồi......"

Hựu An liếc cô một cái: "Đừng nói mò, Hào Môn gì chứ, chỉ là một gia đình quân nhân thôi." Triệu Thiến xì một tiếng vui vẻ: "Cô thôi đi! Còn nói sạo, ánh mắt những lãnh đạo kia nhìn cô đều giống như nhìn thấy thỏi vàng. Tôi khẳng định, vấn đề vào đảng của cô lần này sẽ được giải quyết. Nói trước, tôi là chiến hữu khó khăn hoạn nạn ở tầng dưới chót, cô thành người quan trọng, cũng phải kéo tôi theo nha! Đúng rồi, Hựu An, người đàn ông của cô, thật sự là Binh Vương lần trước tôi quên chích thuốc tê à?" Hựu An gật đầu một cái. "A! Xong rồi, xong rồi......" Triệu Thiến kêu thảm một tiếng: "Ấn tượng của anh ta về tôi hẳn là rất tệ!" Hựu An nhớ tới những lời Chu Tự Hoành nói về Triệu Thiến, không khỏi cười hì hì vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ mặt cô: "Yên tâm đi, cô cũng không gả cho anh ấy, anh ấy muốn trả thù cũng không được. Đi thôi, đi thăm bệnh." Lúc nhận được tin nhắn của Chu Tự Hoành, vừa lúc Hựu An khám xong cho bệnh nhân ở phòng bệnh. Hôm nay không phải là phiên trực của cô, nhẹ nhõm hơn bình thường rất nhiều. Cúi đầu nhìn đồng hồ, vừa đúng mười hai giờ, người đàn ông này thật rất có khái niệm thời gian.

Hựu An đến phòng thay quần áo đổi y phục, soi gương trong phòng thay quần áo. Tối hôm qua cô tìm nửa ngày, mới tìm thấy cái váy voan màu trắng này. Cô không thích mặc váy, cảm thấy không tiện, trong tủ quần áo của cô, đều là đủ loại quần jean dài ngắn kiểu dáng không đồng nhất cùng áo thun. Còn cái váy này là thời trang năm ngoái thịnh hành, Tề Giai Kỳ đi Hongkong mua về, gửi cho cô làm quà. Một lần cô cũng chưa mặc. Sáng sớm hôm nay cũng mặc quần jean cùng áo thun đi làm. Cái váy này nhét vào trong túi, lúc này mặc vào, cảm thấy thật đẹp mắt. Trang phục thiết kế có chút trẻ con, phía trên là hai quai đeo màu vàng, từng tầng từng tầng voan rủ xuống tựa như bánh ngọt, che kín cái mông tròn vểnh lên của cô, lộ ra phía dưới hai chân thon dài thẳng tắp. Tề Giai Kỳ đã từng nói chân của cô còn đẹp hơn chân của các minh tinh trên tạp chí, chỉ tiếc bình thường lại giấu trong quần jean, phí của trời.

Hựu An chải mái tóc dài của mình, mấy ngày không dưỡng, cũng may chất tóc tốt, suông mượt xõa sau lưng, vừa đủ che kín xương bả vai. Hựu An cúi đầu nhìn lại, Tề Giai Kỳ hữu tình kín đáo đưa giày cao gót nhọn cho cô, lại dặn dò, nếu mặc cái váy này mà mang giày thể thao không bằng đi chân không cho rồi. Giày gót nhọn trong suốt, một cái quai mỏng nạm vàng vòng sau gót chân cô, thật là xinh đẹp. Hựu An thử đi hai bước, cuối cùng vẫn cởi ra, mang giày thể thao của cô, đem giày cao gót chỉ nhìn được mà không mang được gói lại nhét vào bọc lớn trong túi xách. Ghé đầu xem thử bên ngoài không còn ai, mới đi ra, nhanh chóng đến thang máy xuống lầu. Nhưng mà Oan Gia Ngõ Hẹp, mới ra khỏi thang máy, liền gặp Trần Lỗi. Trong tay anh là một chồng lớn bệnh án, sắc mặt không được tốt, giống như có chút tối tăm cùng mất mác không giấu được.

Hiển nhiên không ngờ tới sẽ gặp Hựu An, Trần Lỗi thật nhanh quan sát Hựu An một lần, mấy phần mất mác trên mặt càng thêm rõ ràng. Hựu An không muốn cùng anh dây dưa, khẽ cúi đầu đi tới, vừa đi qua, chợt nghe Trần Lỗi gọi: "Hựu An......" Hứa Hựu An dừng bước quay đầu lại, Trần Lỗi trầm mặc mấy giây, nhẹ nhàng nói: "Chúc em hạnh phúc." Hựu An ngẩn người nói: "Anh cũng vậy." Sau đó xoay người đi ra ngoài. Rốt cuộc Trần Lỗi mới biết, có một số việc sai lầm một lần, sẽ không thể vãn hồi, tựa như tình yêu, tựa như Hựu An.

Hứa Hựu An đi tới cửa chính bệnh viện, không khỏi quay đầu nhìn một chút. Trần Lỗi đã đi lên, nụ cười thiếu niên như ánh mặt trời trong trí nhớ đã hoàn toàn biến mất trong đời cô. Cô sẽ không lưu luyến, càng sẽ không nhớ lại, chỉ là có chút phiền muộn, nhưng cuộc đời chính là như thế phải không? Người bên cạnh luôn đến rồi đi, giống như hạt cát giữa biển, đại đa số đều là khách qua đường, cuối cùng ở bên mình chỉ còn có một người. Hựu An vô cùng may mắn vì người đó là Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành không giấu được kinh ngạc, làm Hựu An cảm thấy, thay cái váy không được tự nhiên này, cũng rất đáng giá. Ánh mắt Chu Tự Hoành rơi vào giày thể thao dưới chân cô, không khỏi bật cười. Hựu An chìm trong gương mặt tươi cười của anh, có chút đỏ mặt, chu mỏ nói: "Anh...... Anh cười cái gì?"

Chu Tự Hoành mở cửa xe, khẽ khom người ôm cô bỏ vào trong xe, cúi đầu thắt dây an toàn cho cô, cười như không cười nói: "Cưới cô vợ xinh xắn như vậy, anh cười một chút cũng không được sao?" Hai người dựa vào rất gần, từ trên người Chu Tự Hoành tỏa ra hơi thở nam tính, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An nóng đỏ lên. Mắt to nhanh chóng chớp mấy cái. Cái chớp mắt này khiến Chu Tự Hoành ngứa ngáy, cái miệng nhỏ nhắn cong lên cùng hai cánh môi như anh đào đỏ mê người, dụ dỗ Chu Tự Hoành thưởng thức. Chu Tự Hoành cũng theo mong muốn của mình, cúi đầu hôn một cái, sau đó nhanh chóng dời đi, đóng cửa xe. Dọc theo đường đi, mặt Hựu An đều đỏ, cúi đầu không nhìn anh, tựa như học sinh tiểu học phạm lỗi. Chu Tự Hoành không khỏi buồn cười, nha đầu này lại đáng yêu như vậy.

Xe ngừng lại, Hựu An ngẩng đầu lên mới phát hiện bên cạnh là một công viên nhỏ. Chu Tự Hoành xuống xe, từ trên ghế sau lấy ra một cái túi, kéo cửa xe phía Hựu An ra: "Vợ à, ăn cơm." Hựu An nhìn hai phía, căn bản không có quán cơm. Chỉ là có vết xe đổ lần trước, Hựu An biết người đàn ông này khẳng định lại lấy cái gì mê hoặc chọc cô chơi đây. Hựu An túm váy nhảy xuống xe, ánh mắt Chu Tự Hoành xẹt qua trên đùi thẳng tắp của cô: "Vợ à, mặc như thế rất đẹp, nhưng ông xã đề nghị là, về sau y phục xinh đẹp như vậy nên mặc ở nhà, mấy thứ này của chúng ta không thể tiện nghi cho người khác."

Hựu An thấy đôi mắt anh không ngừng quét qua hai cái chân trần của mình, không khỏi liếc anh một cái: "Cái gì mà mấy thứ của chúng ta, là đồ của em." Chu Tự Hoành cười, chỉ chỉ đối diện: "Thấy không, đối diện chính là Cục Dân chính. Thế này, một giờ sẽ làm việc, chúng ta liền qua đó đăng ký, đăng ký kết hôn xong, anh liền danh chánh ngôn thuận có em, anh và em sẽ thành chúng ta, biết không?" Lúc này Hựu An mới phát hiện, cái công viên nhỏ này ở đối diện tòa nhà của Cục Dân chính. Chu Tự Hoành kéo tay cô, đi vào vườn hoa nhỏ, tìm ghế sạch, đem mọi thứ trong túi lấy ra, trong cặp lồng là hai hộp sủi cảo nóng hổi.

Chu Tự Hoành lấy đũa ra đưa cho cô: "Vốn dĩ anh muốn làm mì thịt bò cho em ăn, nhưng mẹ chồng em nói, người Trung Quốc quan niệm sủi cảo thể hiện đoàn viên xum họp, cho nên anh liền làm sủi cảo. Em thích ăn nhân tôm, nếm thử một chút, xem thử tay nghề của anh có hơn cha vợ hay không?".