Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 17

Chương 17.

Hựu An gắp một viên sủi cảo lớn nhét hết vào trong miệng, quai hàm phập phồng hỏi Chu Tự Hoành: "Ưm...... Em nói cho anh biết ...... Em thích ăn sủi cảo nhân tôm lúc nào?" Chu Tự Hoành lấy bình thuỷ đổ ra nửa chén canh sủi cảo đưa cho cô: "Lúc ăn đừng nói chuyện." Sau đó cười nói: "Hôm em dẫn anh đi thăm trường học, em cứ một đường thao thao bất tuyệt, sao lại mau quên thế!" Hựu An nuốt sủi cảo trong miệng xuống, nhấp một hớp canh rồi mới nói: "Em nhớ hôm đó nói với anh rất nhiều, giống như kẻ ba hoa, anh nhớ hết toàn bộ sao?"

Chu Tự Hoành cầm khăn giấy lau khóe miệng cô, cười như không cười nói: "Có tấm gương hai mươi bốn năm của cha vợ, anh là ông xã mà không cố gắng, lỡ như vợ anh tìm cha vợ khóc nhè thì phải làm sao?" Mặt Hựu An đỏ hồng: "Ai, ai khóc nhè chứ?" Chu Tự Hoành cười: "Được, được, không khóc nhè, vợ anh kiên cường nhất, chưa bao giờ khóc nhè." Hựu An hì hì cười một tiếng, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm ấm áp áp. Loại cảm giác bị một người thả vào trong lòng mà thương yêu cưng chiều, từ sau khi ba cô qua đời cũng chưa từng có. Nghĩ tới những thứ này, tròng mắt không khỏi đỏ lên.

Chu Tự Hoành cẩn thận chăm chút cô hồi lâu, nói: "Lại bị chồng em làm cảm động? Vợ à, thế này mãi không được đâu, sau này em phải quen mới được! Chỉ là em cũng phải chuẩn bị tốt tâm lý, bây giờ là lúc anh đang nghỉ phép, về sau trở về bộ đội, mười ngày nửa tháng không ở nhà cũng là chuyện thường, anh cũng nói với mẹ rồi, chờ khi anh về bộ đội, em hãy về nhà mà ở." Hựu An trừng mắt thật to ngó anh: "Chú Chu, không có anh ở đây, em cũng đã sống hai mươi bốn năm rồi." Chu Tự Hoành không nhịn được cười, có thể bởi vì chính anh lớn hơn nha đầu này mười hai tuổi nên anh luôn có thói quen coi cô như đứa bé mà chăm sóc. Nha đầu này gọi anh là chú Chu, anh cũng cảm thấy tiếng gọi ‘chú’ này tuyệt không sai lắm. Một năm trước, anh không nghĩ đến đời này sẽ có một ngày mình sẽ thành vú em, gặp nha đầu này, anh thật sự đã trở thành vú em. Ăn sủi cảo đoàn viên hầm cách thủy xong, Cục Dân chính ở đối diện cũng đến giờ làm việc. Hình như hôm nay là ngày tốt, lúc hai người đi qua người ta đã xếp thành một hàng dài, Chu Tự Hoành dắt tay cô đứng ở cuối hàng, cũng không cảm thấy phiền hà gì.

Hựu An khẽ ngẩng đầu nhìn anh một chút, đột nhiên phát hiện đôi giày cao gót dưới chân cũng hữu dụng. Bình thường cô luôn ngước nhìn Chu Tự Hoành, lúc này khẽ ngẩng đầu là có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Hựu An nhìn trước nhìn sau một chút, hư vinh trong lòng tăng vọt. Cho dù Chu Tự Hoành là người đàn ông đứng tuổi 36 xuân xanh, nhưng tư thế anh đứng nghiêm, gương mặt anh tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, cùng với loại khí thế hơn người, vẫn như cũ giết cả đám cô dâu trong nháy mắt. Ánh mắt nhiều chú rễ nhìn Chu Tự Hoành không thiện ý, mà ánh mắt các cô dâu nhìn vào cô, lại mang đầy ghen tỵ cùng hâm mộ. Điều này khiến chút hư vinh trong lòng Hựu An thỏa mãn vô cùng. Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn cô: "Sao vậy, mệt mỏi?" Anh vừa hỏi, Hựu An mới cảm giác chân cô xác thực không thoải mái, đôi giày của Giai Kỳ dưới chân còn chưa quen, mang một chút cô còn miễn cưỡng chịu được. Vừa rồi vì không muốn Chu Tự Hoành cười cô, cố gắng làm cho bước đi của mình được tự nhiên, đi tới đây đã là cực hạn, lại đứng mãi ở nơi này, lúc này mũi chân cùng gót chân vừa căng vừa đau, rất khổ sở.

Bị Chu Tự Hoành hỏi, cô cũng ngượng ngùng nói giày không quen chân, nhếch miệng lắc đầu một cái, Chu Tự Hoành thở dài: "Tiểu nha đầu, nói dối thật không ngoan nha!" Nói xong khẽ cúi người xuống dưới chân Hựu An, nâng một chân cô lên, cởi giày, chân mày cau lại: "Trầy da rồi, còn nói không sao!" Anh đứng lên ôm lấy lưng cô ra lệnh: "Đạp lên chân anh......" Hựu An nhìn trước nhìn sau một chút, nhiều ánh mắt nhìn bọn họ chằm chằm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ đến tận cổ, nhăn nhó cúi đầu, Chu Tự Hoành cười nhẹ một tiếng, kề sát bên tai cô nói: "Nếu không tự anh sẽ ôm em, em chọn đi......" Hựu An vội vàng đạp lên bàn chân anh. Việc nhỏ này càng khiến mọi người nhìn chăm chú, hai người bọn cô trở thành tiêu điểm. Hơn nữa Chu Tự Hoành lại một thân quân trang, cầu vai ba sao hai vạch cấp bậc Thượng tá, dưới ánh đèn toát ra vầng sáng trang nghiêm, nhưng trong ngực anh lại ôm một tiểu nha đầu mặt đỏ hồng.

Hựu An phát hiện, da mặt người đàn ông Chu Tự Hoành này rất dày, hình như da mặt đàn ông lớn tuổi đều dày hay sao ấy. Ban ngày ban mặt, anh lại là quân nhân cấp bậc thủ trưởng, cứ như vậy đem cô ôm vào trong ngực, hàng dài phía trước bước một bước, anh liền ôm cô bước một bước, tư thái nhàn nhã đương nhiên như đang đi bộ trong khoảng sân vắng vẻ, không chút nào đem ánh mắt của người khác coi là quan trọng. Hơn nữa một cái tay khác của người đàn ông này còn cầm giày cao gót của cô, cứ mập mờ thế nào ấy. Hựu An cúi đầu, cả dũng khí ngẩng đầu cũng đánh mất. Cô cảm thấy, ánh mắt vèo vèo bắn vào người không ngừng gia tăng. Khó khăn lắm mới đến lượt mình, cả đồng chí ghi danh cũng không khỏi nhìn thêm vài lần. Trên giấy chứng hôn cần dán ảnh, phông nền long phượng tầm thường, Chu Tự Hoành ôm ngang cô mà chụp ảnh. Ước chừng hai người bọn họ là đôi có tư thế cổ quái nhất, lúc bọn họ đi ra ngoài, ông thợ chụp hình còn không ngừng nhìn theo bọn họ. Cạch cạch hai tiếng, dấu nổi đóng lên, Chu Tự Hoành đem tờ giấy đỏ đưa cho Hựu An, ôm cô đi ra ngoài. Hựu An cầm giấy hôn thú mới đăng ký xong trong tay, còn có cảm giác không phải thật.

Chu Tự Hoành nhét cô vào trong xe, nhìn cô mang một bộ dáng tâm hồn lơ lửng, không khỏi bấm gương mặt của cô một cái: "Bước kế tiếp, nên dọn nhà thôi!" "Dọn nhà?" Hựu An nghi hoặc nhìn anh: "Dọn đi đâu?" Chu Tự Hoành buồn cười chỉ chỉ giấy hôn thú trong tay cô: "Hiện tại chúng ta đã là một đôi, em sẽ không nhẫn tâm để ông xã em phải sống một mình chứ?!" Hựu An cứ như vậy nhìn Chu Tự Hoành lấy thân phận ông xã của cô, đường hoàng tuần tự từng bước, hành động rất có hiệu quả, đem đồ đạt của cô thu dọn thật tốt.

Hựu An phát hiện, cô ở chỗ này hai năm, chỉ một cái rương đã chứa toàn bộ hành lý. Một tay Chu Tự Hoành xách rương hành lý, một tay dắt tay cô xuống lầu, lên xe, khởi động. Xe lái ra khỏi chung cư thật xa, tiểu nha đầu còn không nhịn được rướn ra cửa sổ nhìn về phía sau, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là mất mát nói không ra lời. Chu Tự Hoành sờ sờ cái trán của cô, Hựu An mới quay đầu lại nhìn anh, Chu Tự Hoành không khỏi cười: "Nhìn chồng em như vậy làm gì? Vợ à, em phải chính thức nhận rõ một thực tế, từ nay trở đi, em sẽ do anh chăm sóc, biết chưa?" Lúc Chu Tự Hoành nói câu này, khóe miệng khẽ nâng lên một độ cong đẹp mắt, trong mắt lại vô cùng nghiêm túc. Nghiêm túc trong mắt anh khiến chút bàng hoàng trong lòng Hựu An chợt an tĩnh lại.

Chu Tự Hoành đem hành lý của cô vào phòng ngủ, Hựu An nhanh chóng xông lại đè lấy rương hành lý, đỏ mặt mà nói: "Tự em dọn dẹp......" Chu Tự Hoành không khỏi bật cười. Điện thoại di động đổ chuông, Chu Tự Hoành nhìn màn hình, buồn cười nhìn cô mấy giây, mới đi ra ngoài nghe điện thoại. Hựu An mở rương hành lý ra, bắt đầu thu dọn quần áo của mình. Tay chạm vào mấy thứ đồ lót được gấp chỉnh tề, mặt không khỏi nóng lên, da mặt của người đàn ông này thật sự rất dày. Cô kéo tủ treo quần áo âm tường trong phòng ngủ ra, tủ treo quần áo rất lớn, quần áo bên trong lại không nhiều, cơ hồ đều là quân trang. Cô đem quần áo của mình treo vào, toàn bộ quân trang trong tủ xen lẫn với quần áo của cô, lớn, nhỏ, đơn điệu, phức tạp, nghiêm túc, thoải mái...... Quần áo của hai người sắp chung một chỗ, liền giống như lúc ghi danh ban ngày, cảm giác cô bị anh ôm vào trong ngực, vừa mâu thuẫn lại thích hợp.

Cửa phòng ngủ chợt bị đẩy ra, Hựu An không khỏi nghiêng đầu, Chu Tự Hoành nói: "Vợ à, anh đi ra ngoài một chuyến, lát nữa sẽ trở lại, trong nhà liền giao cho em." Nói xong, xoay người đi ra. Hựu An sửng sốt thật lâu mới thích ứng việc trong nhà chỉ còn sót lại mình cô. Nhà...... Chín năm rồi, kể từ khi ba qua đời, hôm nay cô lại có nhà, nhà của Hứa Hựu An, cái nhà này là Chu Tự Hoành cho cô. Cô đứng lên đi tới bên cửa sổ, phía nam phòng ngủ toàn là cửa sổ sát đất thủy tinh. Từ tầng mười lăm nhìn xuống, dòng xe biển người cũng trở nên nhỏ như đàn kiến. Trời chiều nhiễm đỏ phía chân trời, lần đầu Hựu An phát hiện, nơi đô thị tràn ngập khói xe cùng huyên náo này, thì ra cũng có thời khắc xinh đẹp, sáng lạng như thế.

Cô ngẩn người nhìn trời chiều chậm rãi rơi xuống nơi xa, chợt nhớ tới một câu nói kinh điển: "Hôm nay đã quá khứ, ngày mai mặt trời còn có thể dâng lên...... Tựa như cuộc đời của cô...... Không biết bao lâu, cho đến khi trời chiều hoàn toàn biến mất, sau lưng chợt vang lên giọng nói ôn hòa mà quen thuộc, Chu Tự Hoành dán vào bên tai của cô, nhỏ giọng nói: "Vợ à, em nghĩ gì thế?" Hứa Hựu An lắc đầu một cái, Chu Tự Hoành xoay người cô lại, cúi đầu nhìn kỹ cô hồi lâu, chợt ấn cô vào trong lòng mình, âm thanh trở nên có chút khàn khàn: "Tiểu nha đầu, đừng dùng thứ ánh mắt này nhìn anh. Dù gì chồng em cũng là người đàn ông đói bụng 36 năm, không nhịn được chút hấp dẫn nào đâu."

Mặt Hựu An đỏ lên, bị anh ôm chặt vào trong ngực như vậy, bị hơi thở ấm áp của anh bao lấy. Cái loại ấm áp cùng yên bình đó làm cô không tự chủ được mà quyến luyến. Cô hít sâu một hơi, giống như có một mùi thơm nhẹ nhàng mơ hồ xẹt qua chóp mũi, cẩn thận ngửi lần nữa, lại chỉ có hơi thở của anh, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng mùi gỗ thông, có cảm giác đậm đà. Hựu An đẩy anh ra vuốt vuốt mũi, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh đi đâu?" Chu Tự Hoành cười: "Nhà một chiến hữu xảy ra chút chuyện, anh vội sang giúp một chút." Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn đồng hồ: "Đi thôi! Em còn chưa gặp em trai anh nhỉ?" Hựu An chợt mở to hai mắt: "Anh có em trai?" Chu Tự Hoành bất giác buồn cười: "Chỉ là, hình như tiểu tử kia không thích gặp em lắm." Hựu An chợt có chút khẩn trương: "Tại sao?"

Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn chóp mũi ngước thẳng lên của cô: "Bởi vì anh trai cậu ta kết hôn, bia đỡ đạn sẽ không còn. Anh là đối tượng bị Thái hậu nhà anh bức hôn, có anh ở đằng trước làm lá chắn, tiểu tử này cũng thoải mái vài chục năm rồi." Hựu An chợt nhớ tới ánh mắt Chu phu nhân nhìn cô, bất giác nở nụ cười. Đến khách sạn, Chu Tự Hoành đi đỗ xe, Hựu An đứng ở bậc thang khách sạn chờ. "Hựu An!" Giọng của Giang Đông từ phía sau truyền đến, Hựu An quay đầu lại, đã nhìn thấy Giang Đông đi ra từ cửa khách sạn, trong tay cầm túi xách của cô. Trong nháy mắt, Hựu An co quắp lại, cũng nhanh chóng cúi đầu, giống như cho tới hôm nay, cô cũng không biết nên đối mặt với Giang Đông thế nào. Giang Đông đứng trước người cô hồi lâu, Hựu An dường như nghe anh thở dài khe khẽ. Giang Đông đem túi xách nhét vào lòng cô, chỉ cứng rắn nói: "Nếu là người do chính em lựa chọn, nhớ phải hạnh phúc cho anh! Nói với Tự Hoành một tiếng, trong doanh trại của anh có chuyện, anh đi trước."

.