Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 18

Chương 18.

Hựu An sững sờ nhìn bóng dáng của Giang Đông biến mất khỏi tầm mắt cô. Không biết có phải vì gió đêm cùng ánh đèn hay không, mà Hựu An cảm thấy cái bóng lưng từ từ đi xa đó, nhìn qua có mấy phần cảm giác hiu quạnh. "Vợ à, nhìn gì xuất thần như thế? Chồng em tới cũng không biết." Hựu An hồi hồn, Chu Tự Hoành sờ sờ mặt của cô, có lẽ do đứng ở đầu gió, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi lạnh. Hựu An nói: "Giang Đông mới đi ra, nói trong doanh của anh ta có chuyện, bảo em nói với anh một tiếng." Ánh mắt Chu Tự Hoành hơi lóe lên, trong lòng lại vô cùng rõ ràng. Mặc dù đêm đó Giang Đông nói rất tự nhiên, hành động rất đáng mặt đàn ông, nhưng vẫn chưa chân chính buông tay. Ở mọi phương diện hai người thật giống nhau, đều nhận thức đúng một con đường liền chạy tới mục tiêu đã định. Chấp nhất, kiên định là phẩm chất tốt của quân nhân, nhưng trên một số phương diện, lại không phải là chuyện tốt.

Suy bụng ta ra bụng người, một người đàn ông yên lặng quan tâm một cô gái nhỏ, từ mười lăm đến hai mươi bốn tuổi, suốt chín năm. Nếu một sớm một chiều có thể buông xuống, vậy thì không phải là người, huống chi đó là Giang Đông. Bởi vì nhân tố gia đình, trong xương Giang Đông có loại cố chấp còn lớn hơn Chu Tự Hoành. Cũng chính vì tính cách này, khiến cuối cùng anh phải mất Hựu An, thậm chí cho tới bây giờ, Hựu An cũng không biết Giang Đông thích cô. Chu Tự Hoành tự nhiên sẽ không làm gà mẹ nhắc nhở Hựu An. Hôm nay, nha đầu này là vợ anh! Giang Đông bỏ lỡ, lại có lợi cho anh, miễn cưỡng cũng coi như phù sa không chảy ra ruộng ngoài!

Chu Tự Hoành vuốt vuốt sợi tóc Hựu An bị gió phất loạn, cúi đầu nhìn kỹ cô hồi lâu mới nói: "Chuẩn bị xong chưa?" "Chuẩn bị cái gì?" Hựu An ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt Chu Tự Hoành lấp la lấp lánh, giống như hòa tan cùng ánh đèn, có cảm giác sáng chói. Chu Tự Hoành nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ: "Mẹ em!" Hựu An không được tự nhiên cắn cắn môi, quan hệ mẹ con cô đã hỏng bét chín năm nay, cũng không có chút dấu hiệu cải thiện nào. Mà trường hợp hôm nay, Hựu An rất rõ ràng, cô không thể tùy hứng giống như trước đây, dù sao cô phải nể mặt mũi cha mẹ chồng. Cha mẹ chồng đối xử với cô rất tốt, mọi chuyện đều theo ý của cô, cô cũng không thể quá không hiểu chuyện! Hựu An nhẹ nhàng gật đầu, Chu Tự Hoành cúi đầu in một cái hôn lên trán cô: "Cô gái ngoan, chúng ta vào thôi!" Phì…, một tiếng cười nhẹ truyền đến, Hựu An cùng Chu Tự Hoành đồng thời nghiêng đầu, chỉ thấy ở hành lang khách sạn theo phong cách Châu u có một người đàn ông đứng thẳng, không biết đã đứng bao lâu, hình như không phải mới bước ra.

Mặc một áo thun caro trắng, bên dưới là quần âu màu sậm, trên vai khoát một cái áo lông mỏng màu đen, ngũ quan tương đối xuất sắc, vừa nhìn chính là loại đẹp trai giàu có điển hình. Trên ngón tay đang kẹp một điếu thuốc, cười như không cười nhìn bọn họ, một chút ý tứ kiêng dè cũng không có. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An loáng một cái liền đỏ ửng. Việc anh trai kết hôn đối với Chu Tự Hàn mà nói, là một tin tức sánh ngang với bom nổ. Đột nhiên chạm mặt chị dâu nhỏ, tin tức đó liền thăng cấp lên thành bom nguyên tử nổ. Chu Tự Hoành đoán không sai, việc Chu Tự Hàn xác thực không muốn nhất chính là anh trai kết hôn. Một khi anh trai trở thành hoa thơm có chủ, thì sau này, mỗi khi Chu gia lâm vào nước sôi lửa bỏng liền đến phiên anh. Đúng như câu ‘ai chết cũng được chỉ cần ta không chết’, trước kia có anh cả Chu Tự Hoành độc thân chống trước mặt, Chu Tự Hàn có thể đường hoàng thoải mái.

Dạo này, loại phụ nữ nào mà nơi phồn hoa không có, sao phải nghĩ luẩn quẩn về hôn nhân, gắn bó với một người phụ nữ cả đời? Chu Tự Hàn nghĩ đến là cảm thấy nhàm chán. Nhưng mà anh và anh trai không giống nhau, anh trai anh ‘trong như nước’, 36 năm, chưa từng thấy bên cạnh có bóng dáng một phụ nữ nào. Trước kia chỉ có một nha đầu của Giang gia, nhưng sau khi thổ lộ bị anh trai anh cự tuyệt, chạy đến nước Mĩ lại xảy ra tai nạn xe cộ mà chết rồi. Từ đó cứ nhìn anh trai từng bước từng bước đi tới hôm nay, người đàn ông do đánh trận và khói thuốc súng trui luyện ra, có ý chí cứng như sắt thép, không giống loại công tử nhàn nhã yếu nhược như anh. Mặc dù hai người là anh em ruột không thể giả. Chu Tự Hàn đã từng giống như Thái hậu nhà bọn họ, hoài nghi có phải anh trai có tật xấu sinh lý gì hay không, không cưới vợ là bình thường, nhưng đến cả phụ nữ cũng không có thì hơi biến thái.

Đề tài này, hai anh em từng cùng ngồi tán gẫu với nhau. Lời của anh trai anh lúc đó, bây giờ Chu Tự Hàn còn nhớ rõ, anh trai nói: "Chuyện như vậy chỉ là khoái cảm nhất thời, sau đó không biết sẽ có bao nhiêu phiền toái, phụ nữ là loài động vật phiền toái nhất trên thế giới." Thật ra Chu Tự Hàn cũng rất hiểu lời của anh trai, nhưng mà đối phó phụ nữ cũng có phương thức không phiền toái. Chỉ là anh trai là quân nhân, không có nhiều thời gian cùng tinh lực để kết giao với phụ nữ. Trong cuộc sống của anh trai anh, huấn luyện và nhiệm vụ chiếm tỉ trọng vô cùng lớn, không có tinh lực gì dư thừa lãng phí ở trên người phụ nữ. Thế nhưng những lời đó như vẫn còn ở bên tai, mà lúc này anh trai liền vội vàng xem kết hôn như moden thời thượng: đột nhiên cưới vợ. Khi Thái hậu nhà bọn họ nói với anh, Chu Tự Hàn còn tưởng rằng mình chưa già mà đã nghễnh ngãng rồi.

Hôm nay vừa ra hành lang hút thuốc, đã nhìn thấy anh trai ôm tiểu nha đầu. Cái kiểu dính dính dán dán nhẹ nhàng hết mực, nếu ánh đèn không sáng rỡ, nhìn vô cùng rõ ràng, anh thật cho là mình hoa mắt, đây là anh trai anh sao? Ánh mắt Chu Tự Hàn lướt qua anh trai anh rơi vào người Hựu An trong ngực anh trai, Chu Tự Hàn càng cảm thấy thật không chân thực. Tiểu nha đầu mặc một bộ váy voan màu trắng kiểu trẻ con, nhìn thế nào cũng quá nhỏ! Mặc dù xinh đẹp, nhưng tuổi cũng quá nhỏ, nhìn giống như sinh viên Đại Học mới ra trường, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng cúi xuống, cũng không có ý ngẩng đầu lên. Chu Tự Hoành trợn mắt nhìn em trai một cái, ôm bả vai Hựu An giới thiệu: "Chu Tự Hàn, em chồng của em." Hứa Hựu An đỏ mặt ngẩng đầu lên, lí nhí nói: "Xin chào."

Chu Tự Hoành cười nhẹ một tiếng, nói: "Hai người cũng đừng bày đặt khách khí, đều là người một nhà, vào đi thôi! Chú Giang và dì Trương đã tới chưa?" Chu Tự Hàn nói: "Đã đến rồi, chờ hai người các anh, chỉ có Giang Đông mới vừa đi, nói là có chuyện gì đó." Chu Tự Hoành gật đầu một cái, dắt tay Hựu An vào bên trong, lên thang máy trực đến nhà ăn ở tầng cao nhất. Khách sạn Vân Hải là khách sạn sáu sao mới khai trương, đương nhiên phong cách bất phàm. Chu Tự Hoành cùng Hựu An vừa vào phòng ăn, Trương Tú Thanh liền đứng lên. Tâm tình Trương Tú Thanh rất phức tạp, không thể nói là chua xót hay là khó chịu. Hựu An phớt lờ bà, hoàn toàn bởi vì ba của con bé - Hứa An, con bé cảm thấy mình phản bội ba con bé.

Trương Tú Thanh biết Hứa An là một người đàn ông tốt, mặc dù ông là giáo viên nghèo, nhưng trên người ông có cốt khí văn nhân, tuyệt không có phẩm cách xấu. Nhưng bà không yêu ông, nhiều năm là vợ chồng vẫn không yêu. Trước khi Trương Tú Thanh gả cho Hứa An đã quen biết Giang Thành. Lúc ấy Giang Thành đóng quân ở vùng ngoại thành gần nơi ở của họ, đã là đoàn trưởng. Bà là diễn viên nhỏ hát dân ca trong đoàn văn công của tỉnh, am hiểu nhất là dân ca Thiểm Bắc. Giang Thành có cha là người Thiểm Bắc, hun đúc từ nhỏ khiến ông có yêu thích đặc biệt với dân ca Thiểm Bắc. Đoàn văn công của họ đến trại của Giang Thành biểu diễn. Trong hội trường to như vậy, Giang Thành ngồi ở dưới mặt cứ ngước nhìn bà. Dù thế nàoTrương Tú Thanh cũng không quên được ánh mắt ông lúc đó, chuyên chú mà thâm thúy.

Khi đó Giang Thành đã hơn ba mươi, trên người ông có loại mị lực mà đàn ông khác không có, bá đạo rồi lại thành thục, khiến Trương Tú Thanh rất khó bỏ qua. Sau đó ông lại nhiều lần tới tìm bà, trò chuyện rất mạch lạc về dân ca Thiểm Bắc, thậm chí ông còn có thể hát, hát ra rất có khí chất của dân ca Thiểm Bắc. Trương Tú Thanh biết Giang Thành đã kết hôn, hơn nữa còn có một bé trai tám tuổi, nhưng vẫn như ‘làm việc nghĩa không chùn bước’ mà yêu Giang Thành. Đối với người trẻ tuổi, tình yêu luôn quan trọng nhất, vì tình yêu có thể vứt bỏ tất cả. Bà cố ý xem nhẹ gia đình Giang Thành, cũng không lâu sau, bà mang thai đứa bé của Giang Thành. Chuyện tình giữa bà và Giang Thành cũng bị cha mẹ bà biết. Cha mẹ bà tương đối bảo thủ, vả lại lúc ấy, ‘chưa cưới đã mang thai’ quả thực là chuyện vô cùng xấu hổ. Cha bà nhốt bà trong phòng, không cho bà ra ngoài, thay bà xin nghỉ, nhưng bà vẫn nhảy cửa sổ chạy trốn.

Bà chạy đi tìm Giang Thành, lại đúng lúc nhìn thấy ông cùng người vợ xinh đẹp dẫn theo Giang Đông, bộ dạng một nhà ba người vui vẻ hòa thuận. Trương Tú Thanh quay trở về nhà, buổi tối hôm đó liền sảy thai. Không bao lâu sau cha bà bệnh nặng, trước khi chết ép bà thề sẽ quên Giang Thành, kết hôn với người khác. Trương Tú Thanh gật đầu đồng ý. Sau khi cha bà chết, đồng nghiệp của mẹ bà liền giới thiệu Hứa An. Từ khi quen biết đến khi kết hôn cũng chỉ hai tháng, trước khi kết hôn bà đã đem chuyện trước kia nói hết với Hứa An, Hứa An tỏ ý không ngại, hai người mới quyết định kết hôn. Trước lúc cưới, Giang Thành tìm bà, giải thích quan hệ vợ chồng bọn họ. Lúc ấy Trương Tú Thanh hỏi ông: "Có thể ly hôn hay không?" Giang Thành trầm mặc. Cuối cùng Trương Tú Thanh gả cho Hứa An. Không bao lâu sau, Giang Thành được điều đến quân khu, rời khỏi thị trấn, vài năm sau, Trương Tú Thanh sinh con gái chính là Hựu An. (tại sao mọi thứ không thể kết thúc ở đây thôi, hai ông bà này gây nghiệt lại để con cái chịu tội, ta ko ưa nổi, hừ hừ)

Mặc dù gả cho Hứa An, nhưng đoạn tình cảm đối với Giang Thành, Trương Tú Thanh thủy chung không thể quên được. Sau nhiều năm, Giang Thành trở lại tỉnh thành, hai người gặp lại lần nữa, lúc ấy bệnh tình của cha Hựu An đã nguy kịch, Giang Thành cũng đã ly hôn. Sau khi Hứa An qua đời, Giang Thành nói với bà: "Anh đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu như đời này không còn được gặp lại em thì coi như xong, nếu như ông trời để cho chúng ta gặp lại, như vậy em chính là của anh." Đoạn tình cảm trải qua nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có cơ hội hạnh phúc, Trương Tú Thanh không muốn bỏ qua. Nhưng tình yêu quay về, Trương Tú Thanh lại mất đi tin tưởng của con gái.

Dù vậy, trong lòng bà cũng chỉ có một con gái là Hựu An. Lúc con bé còn rất nhỏ, trong lòng bà cũng đầy kỳ vọng nhìn con bé từng chút một lớn lên. Hứa An rất thương cô con gái này, cũng không có nghĩ là bà không thương. Bà cũng đã từng nghĩ tới, đến khi con gái trưởng thành, một ngày kia đưa bạn trai đến trước mặt bà, nói: "Mẹ, con yêu người đàn ông này, con muốn gả cho anh ấy!" Sau đó bà chính thức giao con gái vào trong tay con rể. Nhưng bây giờ, con gái đã đăng ký kết hôn, bà mới biết. Điều này khiến Trương Tú Thanh khó chịu cả một ngày một đêm, Giang Thành khuyên bà: "Anh đã nhìn thấy Tự Hoành từ một đứa bé lớn lên. Bình tĩnh mà suy xét, cậu ta thích hợp với Hựu An hơn Giang Đông. Bởi vì quan hệ của anh và mẹ thàng bé, Giang Đông có mâu thuẫn bản năng với hôn nhân, lại có chuyện của chúng ta ở giữa, khả năng hai đứa trẻ đến với nhau là rất nhỏ." Giang Đông thích Hựu An, chuyện này Giang Thành và Trương Tú Thanh đã biết từ rất sớm, cũng không quá ngăn trở. Chỉ là không biết làm sao hóa giải trở ngại vốn có giữa hai người, lại nói, ở giữa còn có một Trần Lỗi. Những chuyện này bây giờ nói tới cũng không có chút ý nghĩa nào, bởi vì Hựu An đã lập gia đình, người con bé gả cho không phải là Giang Đông mà là Chu Tự Hoành.

.