Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 20

Chương 20.

Mặc dù nhiều quá trình trong hôn lễ đều do mẹ chồng Hựu An ôm lấy, nhưng cũng cần Hựu An và Chu Tự Hoành phối hợp làm những chuyện rất vụn vặt như thử lễ phục, chọn đồ trang sức, viết thiếp mời...... Hựu An và Chu Tự Hoành nhất trí hi vọng hôn lễ đơn giản, nhưng Chu gia cưới con dâu, sao có thể làm đơn giản?! Hơn nữa còn liên quan đến Giang gia, mặc dù Hựu An không muốn, nhưng dù sao mẹ của cô cũng đã gả cho Giang Thành. Buổi trưa Chu Tự Hoành nhận điện thoại, nói trong bộ đội có nhiệm vụ khẩn cấp cần anh trở về xử lý một chút, nếu như buổi tối hôm nay không về kịp, sáng sớm ngày mai sẽ trực tiếp đến lễ đường. Anh sờ sờ đầu Hựu An, nhỏ giọng nói: "Ngoan......" Hựu An cứ như vậy giương mắt nhìn anh đi, trong lòng tự nhiên dâng lên một cỗ không nở. Giống như đã thành thói quen, cô muốn Chu Tự Hoành luôn bên cạnh mình. Chu phu nhân nhìn bộ dạng hai người lưu luyến không rời, không khỏi lắc đầu bật cười. Rốt cuộc thì thanh niên, lại vừa kết hôn, mặc dù tính tình con trai cứng rắn, nhưng gặp cô dâu nhỏ cũng mềm đi không ít. Người xưa có câu, nước chát điểm đậu hũ (cái này ta ko rành, ai biết chỉ ta nhá) vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đừng thấy Hựu An nhỏ nhắn xinh xắn, cô có thể bắt được Chu Tự Hoành.

Thấy mọi việc trong hôn lễ cũng đã gần xong, lại có thư ký của ông Chu giúp một tay, cũng không có gì quá cần đến Hựu An, cả ngày giày vò tiểu nha đầu cũng không tốt. Chu phu nhân thích thú vỗ vỗ tay của cô nói: "Việc còn lại cứ giao cho mẹ, để mẹ bảo tiểu Lưu đưa con về, ngủ thật ngon để dưỡng nhan, ngày mai làm cô dâu thật xinh đẹp." Hựu An có mấy phần nhăn nhó, nhưng mà vẫn nhỏ giọng nói một câu: "Cám ơn mẹ......" Tiểu Lưu là tài xế của ba chồng cô, ra khỏi đại viện, cô nói với tiểu Lưu địa chỉ của Giai Kỳ. Đến dưới khu nhà, Hựu An mới vừa xuống xe, liền gặp Giai Kỳ xách theo túi lớn túi nhỏ.

Công việc của Giai Kỳ rất vất vả, có lúc bận rộn mấy ngày mấy đêm không thấy người, nhưng cũng có chỗ tốt, nếu rảnh rỗi bất kể có là ngày nghỉ hay không cũng có thể nghỉ ngơi. Hựu An xách giùm cô một túi, mở ra xem, là một chút thức ăn nhanh, có thực phẩm cho lò vi ba cùng mỳ ăn liền, còn có mấy túi lớn sủi cảo và thịt viên đông lạnh. Hựu An nói: "Bạn mua nhiều như vậy làm gì? Cả đời cũng ăn không hết?" Giai Kỳ không khỏi trợn mắt một cái, trong lòng nói: về sau sẽ không có anh Đông thường xuyên đưa thức ăn tới, cô không tự chuẩn bị một chút, chẳng lẽ về sau ăn gió tây bắc sao?!.

Ghé đầu nhìn tài xế một chút: "Chú Chu nhà bạn đâu? Sao lại đổi thành một tiểu bạch kiểm (em trai), không phải mới vừa kết hôn liền muốn vượt tường chứ?!" Hựu An liếc cô một cái: "Đó là tài xế của ba chồng mình, đưa mình đi. Đi thôi! Cất đồ rồi về nhà với mình, tối hôm nay bạn ngủ ở nhà mình, sáng mai đến khách sạn cho tiện." Tề Giai Kỳ nháy mắt mấy cái: "Mình đến thì chú Chu nhà bạn tính sao? Mình không nhảy ra làm kỳ đà cản mũi đâu."

Mặt Hựu An đỏ lên: "Anh ấy có chuyện về bộ đội, ngày mai trực tiếp đến khách sạn. Tối hôm nay hai đứa mình uống một trận, cũng coi như kỷ niệm ngày cuối cùng mình còn độc thân." Lôi kéo mãi mới đem Giai Kỳ về nhà được. Vừa vào chung cư, Tề Giai Kỳ cũng liền chua chát nói: "** nha! **......" So với nơi họ ở hoàn toàn là hai thế giới khác nhau, một là nhà tư bản, một là giai cấp vô sản ở tầng dưới chót. Thang máy trực tiếp dẫn đến căn hộ, vừa vào nhà chính là phòng khách rộng rãi thật đẹp, thiết kế cao cấp, không gian trống trải, trang trí tinh xảo, khiến cho nơi này toát ra một loại khiêm tốn xa hoa. Tề Giai Kỳ đứng ở trước cửa sổ, nhìn xuống, giống như đem cả đô thị huyên náo dậm dưới chân. Quay đầu lại nhìn Hựu An, nha đầu này có vẻ thích ứng hơn cô, tính ra ngày hôm qua cô ấy mới chuyển vào đây thôi mà! Vừa vào liền đá rơi giầy, trực tiếp liền nhào lên nằm trên sofa lớn màu vàng nhạt ở phòng khách.

Giai Kỳ đi tới bên trái cô nói: "Hựu An, chồng của bạn một tháng kiếm được bao nhiêu?! Ở khu nhà cao cấp như vậy." Hựu An lắc đầu một cái: "Không biết." Giai Kỳ không khỏi chỉ chỉ cái trán của cô: "Bạn ngốc sao! Kết hôn mà còn không biết nắm chặt quyền kinh tế trong nhà, cẩn thận không chừng người đàn ông của bạn ra ngoài tìm tình nhân." Hựu An lật người, vô cùng chắc chắn nói: "Chú Chu sẽ không đâu." Giai Kỳ chợt cười: "Ui, ui, ui, mới vừa ngủ một đêm, lại tin tưởng như vậy." Nói xong, lại gần cô suy nghĩ hồi lâu, xấu xa nói: "Hựu An, tụi mình cũng là Khuê Mật rồi, tình cảm thân thiết, mình tin tưởng bạn không phải là loại người trọng sắc khinh bạn. Cho nên, thẳng thắn nói rõ, kỹ thuật của chú Chu nhà bạn thế nào? Mình nghe nói thể lực của quân nhân cực tốt, ai cũng là Kim Thương Bất Đảo (gậy vàng không ngã ^^ *suy nghĩ đen tối* ^^). Huống chi, chú Chu nhà bạn còn là lính đặc biệt, ngẫm lại cũng rất kích thích."

Hựu An liếc cô một cái: "Sao mình biết, tối ngày hôm qua mình ngủ quên trên xe, tỉnh lại đã là sáng sớm rồi......" Trong đầu chợt xẹt qua hình ảnh Chu Tự Hoành chạy bộ về, mồ hôi thấm ướt áo dính vào trên người anh, có thể rõ ràng nhìn thấy bắp thịt cơ bụng căng phồng cùng đường cong rõ ràng...... Khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ lên, lấy lại tinh thần mới phát hiện, Tề Giai Kỳ mở một đôi mắt to như chuông đồng, gương mặt cách cô chưa tới hai centimet. Hựu An sợ hết hồn, đẩy cô ra: "Cái người này sao lại nhìn mình?" Tề Giai Kỳ nói: "Mình nhìn tiểu xử nữ thanh thuần nhà chúng ta, có phải đã bị con sói già chú Chu ngậm trong mồm tha đi gặm đến cả xương cũng không chừa rồi hay không." Hựu An liếc cô một cái, đẩy Tề Giai Kỳ ra: "Mình đói bụng, làm cơm nhanh lên......" Đem Giai Kỳ không nói lời nào đẩy mạnh vào phòng bếp.

Tề Giai Kỳ nhìn một hồi, mở tủ lạnh ra, không khỏi lại than một tiếng: "Hựu An, mình không thể không nói, bạn thật gặp vận may nha. Chú Chu nhà bạn là một người đàn ông tốt trăm năm khó gặp." Tề Giai Kỳ hiểu rõ Hựu An vô cùng, nha đầu này chính là kẻ ngu ngốc trong nấu nướng. Lúc đi học ăn ở nhà ăn, nghỉ thì về nhà cô, nếu không thì về nhà bà nội Hứa. Sau khi tốt nghiệp đại học, ra xã hội, lại cùng cô ở chung một chỗ, đến nay, số lần vào phòng bếp cũng đếm không đầy hai tay. Trình độ dừng lại ở tiêu chuẩn có thể nấu mỳ ăn liền. Trong tủ lạnh nhà cô ấy tràn đầy nguyên liệu nấu ăn cùng trái cây làm người ta thèm thuồng, khẳng định không phải do cô ấy mua. Trong đầu Hựu An một chữ là ăn, hai chữ cũng là ăn. Hơn nữa, từng hộp giữ tươi được phân loại cẩn thận, có đem Hựu An nhét về rồi sinh ra một lần nữa cũng không thể được thế này.

Giai Kỳ lấy hộp giữ tươi chứa cherry ra, mở ra, bốc hai trái đút vào trong miệng Hựu An. Được người khác đút, Hựu An cũng rất biết đủ gật đầu: "Thật ra thì mình cũng cảm thấy như vậy." Giai Kỳ không khỏi xì một tiếng bật cười, tùy tiện làm vài món ăn, dựa vào cửa sổ sát đất lớn ở phòng khách, trải hai tờ báo ra, cầm hai đệm dựa tới, hai người ngồi dưới đất. Tề Giai Kỳ nhìn rượu trong tay Hựu An một chút, huýt sáo một hơi, rượu cao lương đặc biệt Kim Môn (Rượu cao lương đặc biệt Kim Môn 380 là “đệ nhất danh tửu đảo quý Đài Loan”), rượu tốt có tiền chưa chắc đã mua được. Liền bảo Hựu An mở ra, rót đầy ly, hai người bưng lên, Hựu An thở dài nói: "Lần trước uống rượu là chúc mừng thất tình, lúc này là mình kết hôn. Giai Kỳ, có lúc mình cảm thấy, cuộc sống giống như Yun-night Speed (Hán Việt là vân tiêu phi xa, nói cho dễ hiểu hơn là trò tàu lượn í ^^), vèo một cái là hết một vòng, cạn chén." Cụng một cái, ừng ực liền uống hết nửa ly.

Tề Giai Kỳ nghe cô nói, cũng có lý tưởng hào hùng, ngửa cổ cũng uống hết nửa ly...... Hai người vừa uống vừa trò chuyện, tán gẫu về những năm tháng xuân xanh trong quá khứ, những việc hoang đường hai người cùng nhau làm. Cuối cùng cầm một cây dưa chuột trong tay, xoay người rống lên, lạc điệu sai nhịp, không biết hát bài gì. Bốn giờ rưỡi Chu Tự Hoành trở về, thật ra nhiệm vụ khẩn cấp chính là bắt bọn cướp đang giữ con tin. Nhiệm vụ cũng rất bình thường, nhưng nguy ở chỗ là trên người bọn cướp lại quấn thuốc nổ, địa điểm lại là nhà máy rượu, vừa không thể trực tiếp đánh gục, càng không thể không để ý tới an toàn của con tin. Trung Đội Trưởng không xử lý được, mới gọi điện thoại bảo Chu Tự Hoành trở về, thành công cứu con tin, bắt bọn cướp, đã đến bốn giờ. Chu Tự Hoành đem mọi chuyện đã giải quyết xong giao cho Đội trưởng, còn mình lái xe trở về nhà. Chưa bao giờ nóng lòng trở về giống như bây giờ, vừa nghĩ tới trong nhà có cô vợ nhỏ chờ anh, Chu Tự Hoành liền hận không thể lập tức về nhà.

Vừa vào cửa, mùi rượu liền xông vào mũi, Chu Tự Hoành khẽ nhíu mày. Đèn lớn trong nhà sáng rực, trước cửa sổ sát đất chén bát ngổn ngang, một chai cao lương lớn rơi trên đất, hai nha đầu uống say một ở đông một ở tây nằm ngủ. Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, anh không có ở đây vợ anh thật muốn tạo phản. Anh rón rén thu dọn sàn nhà, cầm thảm đắp lên cho bạn của Hựu An, đưa tay ôm lấy vợ mình vào phòng ngủ. Cởi quần áo rồi nhét cô vào trong chăn, tiểu nha đầu lầu bầu một tiếng chép chép miệng không động đậy. Chu Tự Hoành cứ như vậy ngồi bên giường nhìn cô, Hựu An ngủ giống như trẻ nít ngây thơ, đáng yêu vô cùng. Chu Tự Hoành phát hiện, cứ như vậy nhìn cô cũng nhìn không chán.

Khi ánh nắng mai nhuộm trên cửa sổ, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ xuyên qua rơi trên mặt tiểu nha đầu, Hựu An mới tỉnh lại. Mở mắt ra liền nhìn thấy mặt của Chu Tự Hoành, khóe môi anh chứa đựng một nụ cười ấm áp, bình tĩnh nhìn cô: "Vợ ngủ ngon chứ, có phải nên cho ông xã một nụ hôn chào buổi sáng hay không......" Lúc Hựu An còn mơ mơ màng màng, Chu Tự Hoành đã cúi đầu, hôn lên trên trán cô, lại không hôn một cái liền rời đi như trước kia, mà là từ trán lướt xuống, hôn chóp mũi, mắt...... của cô. Hựu An cảm giác cả người nóng ran giống như không phải là thân thể của cô, trái tim giống như bị hỏng, thịch thịch thịch như lập tức sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng Chu Tự Hoành hôn đến môi cô. Hựu An cảm thấy môi của mình đại khái đều run rẩy, loại khẩn trương này lại giống như hôn lần đầu tiên. Chu Tự Hoành hôn mang theo tính xâm lược không thể bỏ qua, bàn tay to của anh nắm cái ót cô, cố định đầu cô, lưỡi linh hoạt cạy ra răng môi, bá đạo xâm nhập, giống như Tướng quân dò xét lãnh địa của mình, không bỏ qua bất kỳ một góc nào.

Hựu An cảm giác mỗi một tấc không gian trong khoang miệng mình đều lắp đầy mùi vị của anh, bá đạo rồi lại đậm đà, đây là hương vị của Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành hôn thật lâu, lâu đến nổi Hựu An cảm thấy môi và đầu lưỡi của mình đều tê tê, lỗ mũi đã hoàn toàn không thể cung cấp đủ không khí để hô hấp. Cô thiếu chút nữa cho là mình sẽ trở thành cô gái đầu tiên vì hôn mà hít thở không thông thì Chu Tự Hoành mới buông cô ra. Sau khi buông cô ra, Chu Tự Hoành nói một câu, phải nói chính xác là trực tiếp ra lệnh thì đúng hơn: "Vợ à, anh cho là thời gian thích ứng đã rất nhiều. Cho nên, tối hôm nay anh muốn em chân chính thuộc về anh."

.