Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 21

Chương 21.

Bởi vì lời tuyên bố như mệnh lệnh này của Chu Tự Hoành mà cả hôn lễ, Hựu An đắm chìm trong thấp thỏm cùng chờ mong. Hựu An biết, từ một khắc khi gặp Chu Tự Hoành, cuộc đời của cô như được sinh ra lần nữa. Từng ngày tích góp như tằm nhả tơ cho ước mơ cùng tin tưởng vào tương lai. Trong lòng cô hiểu cô nép vào trong ngực người đàn ông này, cuộc đời về sau sẽ là một con đường bằng phẳng. Đem cả bản thân mình giao cho một người đàn ông như vậy không có gì đáng sợ, nhưng cô vẫn lo lắng như cũ. Quá trình phức tạp, tân khách náo nhiệt, lúc Hựu An thấy Chu Tự Hoành, toàn bộ cảnh vật trở nên mơ hồ, thế giới của cô mờ đi, chỉ còn người đàn ông đứng ở cách đó không xa, anh là chồng của cô. Người điều khiển chương trình nói cái gì cô đều không nhớ rõ, chỉ nhớ là, anh sải bước đến, dắt tay cô từng bước từng bước đi về phía trước. Ánh mắt của anh dịu dàng, bước chân kiên định, Hựu An có loại ảo giác, đây là một giấc mộng đẹp, cô hận không được vĩnh viễn không tỉnh lại.

Loại cảm giác này cho đến khi bị Chu Tự Hoành nhét vào trong xe, lái xe ra khỏi nội thành, mới tìm về chút thực tế. Hựu An nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, đô thị ồn ào đã bị bọn họ bỏ lại sau lưng. Phía trước là đường núi uốn lượn, Chu Tự Hoành hạ cửa sổ xe xuống, gió núi thổi vào mặt mang theo mùi thông thơm ngát. Hựu An không khỏi hỏi: "Chúng ta đi đâu?" Chu Tự Hoành nói: "Hưởng tuần trăng mật, tự nhiên muốn đi vào tận rừng sâu núi thẳm." Hựu An ngạc nhiên, nửa ngày mới ngây ngốc hỏi: "Rừng sâu núi thẳm, vậy chúng ta ăn cái gì?" Chu Tự Hoành giơ tay sờ tóc của cô cười: "Quên người đàn ông của em làm nghề gì à? Yên tâm, khẳng định vợ anh sẽ không bị đói."

Hựu An bắt đầu rối rắm, người đàn ông này nói thật sao! Nhưng nhìn đường đi thì đúng là hướng lên trên núi. Cuối cùng xe ngừng lại trước một biệt thự ở lưng chừng núi, Hựu An ghé đầu nhìn một chút, không khỏi chu chu miệng nói: "Đây chính là rừng sâu núi thẳm mà anh nói?" Chu Tự Hoành cười, siết chặt mặt của cô: "Vợ ngốc." Chu Tự Hoành bước xuống mở cửa xe đưa tay bế cô ra ngoài. Xoay một vòng, làn váy dài trên người cô quét qua tạo thành một đường cong xinh đẹp trong màn đêm. Chu Tự Hoành cúi đầu chụt chụt hôn cô một cái, nhỏ giọng nói: "Mặc dù không phải rừng sâu núi thẳm, cũng chỉ có hai chúng ta......" Âm thanh của anh rất thấp, có chút khàn đục, mang theo nhiệt độ nóng bỏng mơ hồ, chui vào lỗ tai Hựu An chạy thẳng đến trái tim. Ý tứ người đàn ông này nhắn nhủ tương đối rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An cơ hồ nhuộm đỏ bừng.

Biệt thự rất lớn, trang hoàng theo cách thức Châu u, khiêm tốn lại xa hoa. Hựu An còn chưa kịp xem xét cẩn thận nơi này, liền không nhịn được co rúm lại một chút. Tuy là tháng năm, nhưng nhiệt độ trong núi lại rất thấp, mới vừa rồi do Chu Tự Hoành ôm còn chưa có cảm giác, vào lúc anh buông cô xuống, lập tức có chút cảm giác xót xa lạnh lẽo. Chu Tự Hoành dắt tay cô lên lầu, vào phòng ngủ, để hành lý xuống, chỉ chỉ một cánh cửa bên trong: "Bên kia là phòng tắm, em tắm trước đi......" Những lời này của Chu Tự Hoành rất bình thường, nhưng nghe vào trong lỗ tai Hựu An liền mang theo một cỗ mập mờ không nói thành lời, Hựu An đỏ mặt gật đầu. Phòng tắm xông hơi có bồn tắm mát xa, Hựu An lại không có tâm tình hưởng thụ. Tắm xong rồi, mới phát hiện mình quên đem đồ lót vào, cô quấn khăn tắm, len lén đẩy hé cửa nhìn ra phía ngoài. Không có ai, Hựu An chạy nhanh ra ngoài, mở rương hành lý, rút túi đồ lót lại chạy trở về.

Mở túi ra, không khỏi ngạc nhiên, bên trong căn bản không phải là những thứ mình thu dọn. Cô chợt nhớ, lúc cô thu dọn hành lý, Giai Kỳ đã chạy tới nhét vào một bọc đồ, nói là quà kết hôn, lúc ấy lao nhao bận rộn nên cô cũng không mở ra, hiện tại mới phát hiện, lại là...... (bạn GK rất được nha ^^) Hựu An cầm đai an toàn mỏng manh giở lên, nhìn về phía ánh đèn, cơ hồ mỏng như cánh ve. Áo ngủ như vậy mặc hay không mặc có gì khác nhau, bết bát nhất chính là quần lót cùng áo ngực, tất cả đều là loại vải vóc này. Hơn nữa quần lót còn là loại quần chữ đinh, Hựu An suy nghĩ một chút, nếu cô mặc cái này đi ra ngoài, người đàn ông bên ngoài kia sẽ nghĩ sao? Có thể coi cô như một cô nàng phóng đãng hay không? Nhưng mà không mặc, cô thật sự không có dũng khí chạy ra ngoài một lần nữa, nếu như vừa đúng lúc chạm phải Chu Tự Hoành...... Hựu An ngơ ngẩn thật lâu, cuối cùng vẫn đem đồ lót Giai Kỳ cho mặc vào trên người, suy nghĩ một chút lại phủ thêm khăn tắm che bên ngoài. Mặc xong, mới rón ra rón rén đi ra ngoài, Chu Tự Hoành vẫn không ở trong phòng, hệ thống sưởi cũng đã bật lên.

Hựu An quan sát đánh giá bốn phía một lát, kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài. Trong phòng cùng trong hành lang đều trải dài thảm màu trắng mềm mại, đạp lên lông tơ mềm mại có thể thoải mái đến tận trong lòng. Hựu An rón rén xuống lầu. Trong phòng, lò sưởi âm tường đã đốt, cho dù cô mặc ít như vậy, cũng không còn cảm thấy quá lạnh. Mà Chu Tự Hoành an vị ở trước lò sưởi, ánh lửa bập bùng bên cạnh anh, nhìn qua giản dị mà rõ nét. Ánh sáng lò sưởi chiếu rọi, cũng biến thành hết sức nhu hòa, ánh sáng trong đáy mắt anh như hòa quyện cùng ánh lửa. (lãng mạn quớ ^^) Chu Tự Hoành xoay người, duỗi tay về phía cô nói: "Tới đây." Âm thanh của anh, mang theo bá đạo trước sau như một, tối nay lại thêm vào một chút căng thẳng.

Tim Hựu An khẩn trương đập loạn thình thịch, theo bản năng nắm chặt khăn tắm trên người, từng bước từng bước đi qua. Một khắc khi cô để tay trên tay anh, trời đất chợt quay cuồng, bị anh đè trên thảm. Hựu An có chút kinh hoảng mở to hai mắt nhìn Chu Tự Hoành, ánh lửa nơi lò sưởi âm tường nhảy vào trong mắt anh, giống như đốm lửa trong đêm tối, trong nháy mắt, lửa cháy lan ra đồng cỏ. Ánh mắt Chu Tự Hoành xẹt qua từng tấc từng tấc trên người cô, rất chậm, lại mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Dưới ánh mắt như vậy, Hựu An không tự chủ được khẽ run. (nóng quá, mở điều hòa, uống dr Thanh thui ^^)

Chu Tự Hoành cơ hồ dùng lực ức chế lớn nhất, tới khống chế được **mãnh liệt trong cơ thể. Nha đầu này đại khái không biết, cô mê người như vậy. Vải vóc màu hồng trong suốt xinh đẹp, làm nổi bật da thịt trắng nõn sáng ngời của cô, cổ thiết kế chữ V thật sâu, ren trong suốt, ngực trắng như tuyết, hạt châu như anh đào tươi cách lớp vải vóc dựng lên thẳng đứng...... Eo thon, tam giác thần bí rậm rạp, nha đầu này là muốn tới lấy mạng anh. Chu Tự Hoành cảm thấy người anh em của mình đã trướng to tới trình độ muốn nổ tung, vội vàng muốn đem nha đầu này nuốt luôn vào bụng: "Tiểu nha đầu, hấp dẫn người đàn ông của em như vậy, lát nữa không cho kêu ngừng......" Chữ ‘ngừng’ biến mất trên môi Hựu An...... Chu Tự Hoành hôn mãnh liệt như phải đem cả cô nuốt vào. Anh hé miệng, bao lấy toàn bộ cái miệng nhỏ nhắn của cô, đẩy hàm răng của cô ra, tiến vào, quấn lấy lưỡi của cô, dùng sức hút, dây dưa. Hựu An cảm thấy đầu lưỡi sắp không phải là của mình rồi, vừa tê vừa đau, mà người đàn ông này vẫn chưa hài lòng, mạnh mẽ xâm nhập mỗi một tấc thịt mềm trong miệng cô, gặm, cắn, liếm, dây dưa, hút.

Hựu An có loại ảo giác mình sắp bị anh hút hết dưỡng khí! Nếu không sao lại càng ngày càng choáng. Khó khăn lắm Chu Tự Hoành mới đẩy cô ra, cô thở gấp từng ngụm từng ngụm. Bởi vì thở gấp, bộ ngực của cô kịch liệt phập phồng, trắng nõn nhấp nhô lên xuống...... Chỉ nghe roẹt một tiếng. Hựu An kinh hoảng cúi đầu, khăn tắm chẳng biết đã sớm đi đâu. Người đàn ông này đã một tay giật áo ngủ trên người cô ra, quần áo lót bên trong cũng thành mảnh vụn. Tay của anh thay thế áo ngực bao lấy một bên, kịch liệt vuốt ve, miệng ngậm một bên kia, dùng sức hút, dây dưa. Nốt chai trên tay anh thật dầy, ma sát da thịt mịn màng khiến cô vừa đau lại vừa nhột. (Rồi, sói đã lộ diện ^^, các nàng thở một hơi lấy lại sức để tiếp tục nào ^^) Hựu An không thể diễn tả đây là loại cảm giác gì, cô chỉ có thể giơ hai tay kẹp đầu của anh lại, cả người run rẩy. Đầu óc của cô càng choáng váng, cô trốn tránh nhắm mắt lại, vẫn có thể cảm giác được rõ ràng. Môi lưỡi của anh xẹt qua ngực, bụng, rơi vào mảnh đất màu mỡ rậm rạp chưa từng có ai khai khẩn.

Tựa như mới hôn miệng cô vừa rồi, người đàn ông này hôn cô ở đâu, cũng bá đạo và mạnh mẽ như cũ. Chân của mình bị anh tách ra nhấc lên, lưỡi của anh từ dưới lên trên phớt qua thịt non của cô, một lần lại một lần. Loại cảm giác đó làm Hựu An vừa sợ vừa cuống, tay nhỏ bé của cô dùng sức đẩy anh, muốn đẩy anh ra. Tư thế như vậy, thân mật như vậy, vượt ra khỏi phạm vi Hựu An có thể thừa nhận. Người đàn ông này thật giống như muốn ăn cô, một chút thịt cùng xương cũng không lưu lại. Nhưng mà cô lại không nhúc nhích được, tay người đàn ông này giống như kìm sắt, thứ duy nhất cô có thể làm chính là run rẩy...... Cực hạn trong lòng rất nhanh bị đột phá, lúc cái loại khoái hoạt quỷ dị đó tràn tới, Hựu An không tự chủ được rên lên...... Sau đó Hựu An khóc.

Cô cảm thấy, thân thể đều không phải là của mình, mềm không có một chút hơi sức, cái loại co quắp đó, một chút cô lại cũng không khống chế được. Hơn nữa phía dưới...... Nước tiểu của cô lại không khống chế được...... Một khắc vừa rồi kia, cô rõ ràng cảm thấy có cổ chất lỏng từ phía dưới cô chảy ra ngoài: "Ô ô...... chú Chu, anh khốn kiếp, anh khốn kiếp, anh buông em ra, anh buông em ra......" Thật khó khăn mới lấy lại chút hơi sức, Hựu An điên cuồng nện cho Chu Tự Hoành vài cái: "Ô ô......" Câu nói kế tiếp lại bị Chu Tự Hoành ngăn ở trong miệng. Giống như vì trấn an, Chu Tự Hoành hôn cô thật lâu, hơn nữa rất dịu dàng. Lúc Hựu An cho là anh sẽ bỏ qua cho cô, đã cảm thấy phía dưới đau nhức kịch liệt. Cô muốn kêu, cô muốn xin tha, nhưng miệng bị Chu Tự Hoành liều chết chặn lại, một chữ cũng không kêu được.

Chu Tự Hoành có chút ngoài ý muốn, tiếp theo là mừng như điên. Loại đau này chứng tỏ sự thuần khiết, mỗi cô gái đều phải trải qua. Anh thật cao hứng, cô cứ thế hoàn chỉnh thuộc về anh. Hựu An thở hổn hển, như cá nhảy khỏi mặt nước, khóc mà thở không ra hơi, hết sức đáng thương, trong miệng còn liên tục lải nhải kêu: "Đau, đau quá, anh ra ngoài được không, anh đi ra ngoài......" Động tác dưới thân Chu Tự Hoành rốt cuộc dừng lại, lại cúi đầu hôn lên ánh mắt của cô, vô cùng rõ ràng nói: "Em là của anh." "A......" Chu Tự Hoành nhẫn tâm thẳng tiến, xông phá tầng trở ngại cuối cùng, thẳng tắp đâm vào trong thân thể Hựu An, hoàn toàn hợp hai làm một. Tiếng kêu của Hựu An cũng bị anh nuốt vào bụng......

Sao lại đau như thế, thân thể của mình bị người đàn ông này xé ra hai nửa, mà anh vẫn ở trong thân thể của cô tàn sát bừa bãi, gân xanh liên tục nhảy lên, mỗi lần nhảy lên liền rất đau, đau hơn nửa. Cô cảm thấy, mình khẳng định bị anh phá hủy. Nếu không, tại sao lại đau như vậy...... Anh đang hôn cô, từng chút từng chút hôn cô, hôn đôi môi cô, hôn cổ cô, hôn vành tai cô...... Hơi thở của anh nặng nề, phả lên da cô, ươn ướt lại nóng bỏng...... Dần dần Hựu An cảm thấy, hình như không còn đau nửa. Cô mới vừa nghĩ như vậy, người đàn ông trên người liền di chuyển, mới đầu rất chậm, càng lúc càng nhanh. Bàn tay to của anh bóp ở ngang hông cô, dùng sức đụng mạnh, động tác kịch liệt, khiến cho Hựu An mở miệng khóc lên, cũng biến thành tiếng rên rỉ ái muội.

Không biết qua bao lâu, tốc độ Chu Tự Hoành đột nhiên tăng nhanh, âm thanh của Hựu An khàn đi, cảm thấy trước mắt xuất hiện mấy ngôi sao, trước mặt bỗng tối sầm, hôn mê bất tỉnh.......