Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 22

Chương 22.

Thế nhưng lại hôn mê, tiểu nha đầu vô dụng. Chu Tự Hoành buồn bực không thôi, chỉ có thể qua loa cho xong chuyện, kéo thảm bên cạnh qua bao lấy Hựu An ôm vào trong ngực, lên lầu, mở nước, cam chịu mà tắm cho tiểu nha đầu. Tắm rửa rồi sấy khô tóc, hành hạ hắn đủ điều như thế, cô dâu nhỏ còn ngủ khò khò, không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào. Hiển nhiên là bị anh làm cho mệt muốn chết rồi. Chu Tự Hoành đem cô dâu nhỏ nhét vào trong chăn, cúi đầu nhìn người anh em của mình đứng dậy mạnh mẽ chờ phân phó, không khỏi nói thầm một câu: "Kiên nhẫn một chút, về sau mỗi ngày đều là bữa ăn lớn. Hôm nay đem cô dâu nhỏ dọn dẹp thành hư, mi sẽ phải giống như trước kia, nén nhịn mà sống qua ngày, hay là mi đối với tay của người anh em này chung tình như một?" Sau khi tiến hành một cuộc tự an ủi ngây thơ, Chu Tự Hoành mới nằm xuống. Tối hôm qua một đêm không ngủ, nhưng lúc này làm sao cũng không ngủ được. Người anh em tốt của anh rốt cuộc cũng khai trai, một khi tới gần cô dâu nhỏ liền dựng đứng lên, kích động cực độ, trướng căng làm anh đau. Một lần vừa rồi căn bản ăn không đỡ đói, chứ đừng nói thỏa mãn, nhưng vợ anh cũng ngất đi, anh còn có thể làm gì. Lại nói, cũng phải thông cảm, đây là lần đầu của vợ anh.

Buồn bực một lát lại suy nghĩ, không được làm, cũng có thể sờ sờ chứ?! Tối thiểu có thể giải khát một chút. Nghĩ đến đây, Chu Tự Hoành duỗi một cánh tay, đem cô dâu nhỏ ôm vào trong lồng ngực mình. Da vợ anh vừa mềm vừa trơn, mười phần co dãn. Chu Tự Hoành giơ tay lên cầm hộp điều khiển ở đầu giường, đem nhiệt độ máy điều hòa không khí chỉnh cao một chút, vén chăn lên… Khi giở trò trên người vợ anh, cô dâu nhỏ mặc dù vẫn ngủ, nhưng thân thể lại rất nhạy cảm. Tay của anh lướt qua cái cổ xinh đẹp của cô, xương quai xanh, rơi vào trên ngực mềm mại. Cô dâu nhỏ không khỏi rầm rì hai tiếng. Nơi này của cô dâu nhỏ vô cùng xinh đẹp, dưới ánh đèn trắng nõn sáng ngời, giống như khối ngọc ôn nhuận, mềm mại lại ấm áp. Xúc cảm tốt không cách nào hình dung, giống như hai khối bột nhỏ.

Chu Tự Hoành xoa nắn trong chốc lát, càng gợi lên lửa nóng, tay không hết hận, trực tiếp dùng miệng...... Khi anh công kích đến, đỉnh anh đào nhanh chóng xảy ra biến hóa, run rẩy đứng thẳng ở trong không khí, dính nước miếng ướt nhẹp của anh, nhìn qua giống như trái cây mang theo giọt sương, khiến Chu Tự Hoành khe khẽ cắn một hớp...... "Á...... Ô......" Ước chừng bị cắn đau, tiểu nha đầu uất ức thút tha thút thít, rên hai tiếng. Chu Tự Hoành nhớ tới vừa rồi, đã cảm thấy buồn cười. Vợ anh rõ ràng đẹp vô cùng, nơi đó của cô phun ra nước, gần như suối phun, phun lên mặt anh. Chỉ là sau đó lại khóc, khóc phải nói là thật thảm, thật đáng yêu. Không phải Chu Tự Hoành nhẫn tâm ngoan độc, nhưng đêm động phòng hoa chúc hôm nay anh đã trở nên mù quáng rồi. Nếu anh mền lòng, sau này khẳng định vợ anh sẽ chết sống không để cho anh làm. Tính khí nha đầu này bướng bỉnh, tính tình vặn vẹo, thích mềm không thích cứng. Đừng thấy mềm mại yếu ớt, nếu nổi giận, anh thật không có biện pháp. Giang Đông đối cứng với cô chín năm, cũng không ngăn được cơn giận của nha đầu này.

Có vết xe đổ này, từ đầu đến cuối Chu Tự Hoành lựa chọn chiến thuật vu hồi (ai ko biết cứ tra gg), thật ra thì cô dâu nhỏ cũng rất phân rõ phải trái. Chu Tự Hoành hôn cái bụng khéo léo mượt mà và rốn của cô. Người anh em của anh lập tức như khuấy máu gà, không ngừng co giật kháng nghị. Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn vợ ở trong lòng, bị anh xoa nắn, còn chưa tỉnh lại. Chu Tự Hoành không khỏi cười khổ một tiếng, nghiêng người chống lên người cô, hai cái tay chống hai bên, tránh cho trọng lượng của mình đè nặng lên cô, người anh em ngược lại rất nhanh chóng như cây kim chen vào, xẹt một cái liền chui vào giữa hai chân tiểu nha đầu. Ở giữa, mặc dù kém xa bên trong, nhưng có chút ít còn hơn không. Chu Tự Hoành cử động, không lâu sau một ngọn lửa bốc lên. Cơn nóng tràn ra ngoài cơ thể, anh mới thở ra thật dài, xoay người xuống giường, cầm khăn lông mềm tới, cẩn thận lau sạch sẽ cho vợ anh. Lúc này mới có chút mệt mỏi, đem vợ anh ôm vào trong ngực, ngủ.

Hựu An bị cảm giác nhồn nhột trên người đánh thức, mở mắt ra liền phát hiện, Chu Tự Hoành vô cùng sôi nổi cày cấy không ngừng trên người cô. Hựu An buồn bực, người đàn ông này lấy đâu ra khí lực lớn như vậy. Khuya ngày hôm trước anh làm nhiệm vụ mà không ngủ, ngày hôm qua lại giằng co đến nửa đêm. Cô đã ngủ mê man rồi, còn có chút ấn tượng mơ hồ là người đàn ông này cũng không buông tha sau khi cô ngất xỉu. Vào lúc này nằm trên người cô, giống như một con chó lớn, nơi này ngửi ngửi, nơi kia liếm liếm, giống như cô là món đồ chơi. Chu Tự Hoành phát hiện cô tỉnh, ngẩng đầu lên: "Vợ, em tỉnh rồi......" Dục vọng đè nén trong mắt anh vèo một cái tăng cao, Hựu An không khỏi run run, nhớ tới cơn đau đêm qua, vội vàng đưa tay đẩy anh, chỉ sợ người đàn ông này Bá Vương ngạnh thượng cung.

Chu Tự Hoành khó khăn lắm mới đợi được vợ anh tỉnh lại, sao có thể bỏ qua thức ăn ngon đưa tới miệng, há miệng liền chận cái miệng nhỏ nhắn của Hựu An lại, hôn mãnh liệt. Hôn đến khi cả người Hựu An như nhũn ra, lại bắt đầu rất tinh tường, có thứ tự đẩy chân của cô ra, muốn đi vào. Ước chừng ngày hôm qua thật quá đau, miệng Hựu An bị chận, thân thể lại kịch liệt giằng co kháng cự, trong miệng ưm ưm ưm phản kháng. Chu Tự Hoành buông miệng cô ra, Hựu An thở dồn dập hổn hển mấy cái, nhìn chằm chằm anh: "Chu Tự Hoành, nếu anh còn dám khi dễ em...... Khi dễ em......" Hựu An đảo tròng mắt, chợt mang một tầng hơi nước trong suốt: "Anh còn dám khi dễ em, em liền khóc cho anh xem." Nói xong, mím mím cái miệng nhỏ nhắn thút tha thút thít hai cái: "Ô ô ô, người ta đau, đau lắm, chúng ta không làm có được không, có được không vậy......" Hựu An vừa rơi nước mắt, vừa lấy lòng cọ xát trước ngực Chu Tự Hoành. Bộ dáng này thật có thể làm cho người đàn ông đau lòng đến chết, đau lòng mà ưng thuận. Chu Tự Hoành lại không ngu, lúc này nếu anh bỏ qua, về sau càng khỏi cần nghĩ đến. Thật khó khăn mới có thể khai trai, chẳng lẽ bảo anh nhìn mà nhịn.

Chu Tự Hoành cúi đầu hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, trấn an dụ dỗ cô một lát: "Anh bảo đảm lần này không đau." Hựu An không tin anh, người đàn ông này âm hiểm nhất rồi, trong miệng nói rất hay rất tốt, chỉnh đốn cô lại một chút cũng không nương tay. Cô dẩu môi, lắc đầu một cái, ý kia chính là chết cũng không để Chu Tự Hoành làm. "Anh nhớ là tối ngày hôm qua em cũng thật thoải mái, nước nơi đó cũng phun ra thật xa......" Anh chưa nói dứt lời, một lời này làm nước mắt Hựu An lộp độp rớt xuống, nắm lại quả đấm nhỏ hướng về phía lồng ngực của anh đánh mấy cái: "Anh còn nói, anh còn nói, người ta không thể khống chế được nước tiểu...... Ô ô ô......" Càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng khó coi. Hựu An không chống đỡ được ranh giới cuối cùng trong lòng mình, khóc không có chút hình tượng nào. Chu Tự Hoành ngạc nhiên một hồi lâu, xì một tiếng nở nụ cười. Uổng cho nha đầu này học y, thế nhưng xuân triều cùng nước tiểu không khống chế, cũng không phân biệt được.

Tiếng cười này, càng khiến Hựu An thấy uất ức phẫn hận. Há miệng cắn bả vai anh, cắn rất hung ác, giống như sói con. Nhưng Chu Tự Hoành cũng không động đậy. Hựu An chua xót mở miệng, không khỏi chột dạ. Hai hàng dấu răng cắn thật sâu, tia máu đỏ sậm từ trong dấu răng chảy ra, nhìn qua rất đau. Nhưng cổ họng Chu Tự Hoành ngay cả một tiếng rên cũng không thốt ra, cứ như vậy để cho cô cắn. Đợi cô buông miệng, Chu Tự Hoành hôn cô thật lâu, nói với cô: "Nha đầu ngốc, đó không phải là nước tiểu không khống chế được. Đó là cao, triều, em không cảm thấy lúc ấy rất thoải mái sao?

Hựu An nháy mắt mấy cái, có chút chột dạ. Nếu như không có cơn đau sau đó, xác thực thật thoải mái. Cái loại thoải mái cực hạn đó, giống như cả thân thể cũng hóa thành bong bóng bay lên, nhưng mà không có nghĩa liền hết đau. Cơn đau sau đó cô còn chưa quên được. Cô chu chu miệng, cắn môi không nói lời nào. Chu Tự Hoành hôn khóe miệng của cô, trượt đến bên cạnh lỗ tai cô làm, bộ đáng thương nói: "Vợ à, người đàn ông của em 36 năm mới khai trai. Dễ dàng lắm sao? Em hãy xót thương cho người đàn ông của em được không, anh bảo đảm không đau, chỉ cần em hô đau một tiếng, anh liền dừng lại......" Hựu An chưa bao giờ biết người đàn ông này có thể giả bộ đáng thương như vậy, lời nói này khiến lòng cô lung lay một chút liền mềm nhũn. Chu Tự Hoành cảm giác thân thể của cô dần dần mềm nhũn ra, mặc dù ngoài miệng vợ anh không đồng ý, nhưng đây là ngầm cho phép.

Môi Chu Tự Hoành từ cổ của cô chậm rãi trượt xuống. Hôn một chút, gặm một chút trêu đùa cô, bàn tay to xẹt qua hông của cô rơi vào giữa chân cô. Cô dâu nhỏ rất sợ, hai chân kẹp thật chặt. Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng dụ dỗ: "Mở, chân, ra. Ngoan. Em phối hợp nhất định sẽ không đau. Ừ...... Ngoan...... Mở, ra......" Dưới sự nỗ lực của anh, cuối cùng tiểu nha đầu cũng bất đắc dĩ mở chân ra, bàn tay Chu Tự Hoành thật nhanh xuyên qua rừng rập, trượt vào khối thịt trong vỏ sò lớn, giống như người lấy ngọc, ma sát hạt trân châu trong vỏ sò...... Thủ pháp của anh rất chậm, rất nhẹ. Rất nhanh Hựu An cảm thấy từ trong thân thể toát ra một loại nóng ran khó nhịn, theo động tác của Chu Tự Hoành không ngừng tăng lên, cả máu trong mạch máu của cô cũng nóng lên: "A...... Ừ......"

Cảm giác ngón tay Chu Tự Hoành tiến vào thân thể của cô, trong phút chốc tạo ra chút đau đớn liền bị cơn nóng ran này hòa tan. Thậm chí cô hi vọng anh cử động, vừa cử động cái loại nóng ran đó giống như là có thể giảm bớt một chút. Chu Tự Hoành rất kiên nhẫn, đợi trắng nõn trong cơ thể cô toát ra, mới bắt đầu di chuyển với biên độ nhỏ. Cái cảm giác khít khao ấm áp đó, cơ hồ đem Chu Tự Hoành ép đến điên khùng, nhưng anh phải nhịn. Ai bảo anh cưới cô vợ nhỏ như vậy, không muốn cô đau, không muốn cô khóc, cũng chỉ có thể từ từ, để nha đầu này có được chút ngon ngọt, về sau anh mới có những ngày tính phúc. Hựu An cảm thấy ngón tay người đàn ông này giống như có ma lực, linh hoạt ra vào trong cơ thể cô, mang cho cô ** thoải mái không cách nào nói ra khỏi miệng. Rất thoải mái, hơn nữa, càng ngày càng không đủ, cô cử động với biên độ nhỏ bắt đầu nghênh hợp động tác của Chu Tự Hoành thì ngón tay thứ hai của Chu Tự Hoành đi vào, tốc độ tăng nhanh......

Đồng thời hai môi nhỏ của cô khẽ mở ra, thịt môi của nha đầu này có chút dày, thời điểm khẽ mở, khêu gợi rối tinh rối mù. Hơn nữa lúc này cô đắm chìm trong dục vọng, như trong biển cả, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rừng rực, mắt đóng chặt lại, âm thanh rầm rì trầm thấp từ trong miệng cô thốt ra, có thể câu chết người. Trên người nha đầu này có một loại hỗn hợp giữa tinh khiết và hấp dẫn, quyến rũ đến nỗi thật có thể lấy cái mạng già của anh. Chu Tự Hoành khe khẽ cắn môi của cô một chút, rầm rì của tiểu nha đầu nhanh chóng tăng cao. Ngón tay Chu Tự Hoành tìm được vị trí, đè xuống, thân thể tiểu nha đầu nhanh chóng run rẩy. Ngón tay Chu Tự Hoành nhanh chóng khuấy động, cảm giác thời điểm của tiểu nha đầu đã tới, hai ngón tay chợt rút ra, lưu loát nghiêng người, đi vào thật nhanh......

.