Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 23

Chương 23.

Dù chuẩn bị đầy đủ trước, lúc Chu Tự Hoành chân chính tiến vào, vẫn có chút đau như cũ. Chỉ là một ít đau đớn này, rất nhanh bị cảm giác trống rỗng thay thế. Hựu An cảm thấy sâu trong cơ thể cô giống như xuất hiện một khoảng trống, loại trống rỗng này không ngừng khuếch trương, biến thành một loại trống rỗng khổng lồ, có nhu cầu cấp bách là phải lấp đầy. Sau khi Chu Tự Hoành tiến vào, không khỏi thở dài thỏa mãn một tiếng. Người anh em tốt bị cô dâu nhỏ vây thật chặt nhanh chóng tăng vọt mấy lần. Chu Tự Hoành bắt được một cái chân của Hựu An, nâng lên, gác trên cánh tay anh, di chuyển thật mạnh. Hựu An theo động tác của anh, thiếu chút bị anh đẩy lên đến đầu giường, lại bị anh lôi trở lại, cong người lên, dùng lực rất mạnh mà đâm vào, lúc sâu lúc cạn, lúc nhanh lúc chậm...... Mồ hôi từ trán của anh túa ra, từ cái cổ màu đồng của anh chảy xuống cơ ngực, nhỏ lên thân Hựu An, nóng bỏng khiến cô run rẩy...... Thân thể cô dâu nhỏ thật mềm, Chu Tự Hoành cơ hồ đem cô thu nhỏ đè xuống giường, còn có thể hôn đến cái miệng nhỏ nhắn của cô. Sảng khoái cực hạn cả trên và dưới này, quả thật có thể sướng chết anh.

Tiểu nha đầu ở dưới anh tinh tế thở hổn hển, mảnh mai giống như anh tùy tiện bóp một cái là có thể bóp vỡ, theo động tác của anh, hai con thỏ nhỏ tuyết trắng trước ngực nhúc nhích trên dưới, mọc ra một ** trắng như tuyết...... Chu Tự Hoành hận không được hòa tan trong cơ thể cô, đột nhiên kéo cái mông nhỏ của cô, đem chân cô mở rộng thêm, cơ hồ thành góc tù, rút trọng kiếm ra, hung hăng trút vào, một cái lại một cái, mỗi lần giống như có thể sâu tận gốc...... Hựu An hốt hoảng kêu lên, loại độ sâu đó, cô thậm chí có thể cảm thấy. Người đàn ông này sắp đem cô xuyên thấu, nhiều lần đẩy đến nhụy hoa của cô. Cái loại cảm giác tê liệt đó, làm cô mở mắt, dùng một loại ánh mắt sợ rồi lại không, nhìn Chu Tự Hoành, không biết nên cầu xin anh thế nào, cô liền kêu đau: "Đau, quá sâu......" Nha đầu này cũng không hiểu, ở trên giường, loại ánh mắt van xin này của cô, căn bản giống như kích thích. Hơn nữa cô có đau hay không, Chu Tự Hoành rất rõ. Bởi vì cô dâu nhỏ đang bao lấy anh, một hồi nhanh chóng một hồi co rúc, nếu anh không cố hết sức khống chế, sớm đã bị vợ anh bó chặt mà phải nộp khí giới đầu hàng.

Xuất tinh sớm là sỉ nhục của người đàn ông. Nếu để cho cấp dưới của anh biết, Chu Tự Hoành anh trên giường không được mấy phút liền nộp khí giới, mặt mũi của anh sẽ mất hết. Sau khi Chu Tự Hoành đụng mạnh một cái chợt rút ra ngoài. Hựu An ừ một tiếng, thân thể đuổi theo anh, Chu Tự Hoành không khỏi bật cười: "Nha đầu ăn ở hai lòng, còn nói đau......" Nhanh chóng lật người cô lại, hai bàn tay to bắt được eo thon của cô, lôi dậy. Tiểu nha đầu lập tức chuyển thành tư thế quỳ sấp, Chu Tự Hoành từ phía sau đi vào, vọt thẳng vào hoa tâm...... Hựu An cảm thấy khó chịu nóng nảy. Cái tư thế này, quả thật giống khi cô còn bé, ở nhà bà nội nhìn thấy hai con Thổ Cẩu (chó màu nâu đất). Con đực cưỡi trên người con cái, dập dềnh cử động. Khi đó cô còn không hiểu những thứ này, còn đứng nhìn kỹ hai con chó rốt cuộc đang làm gì. Bà nội che ánh mắt của cô, dắt cô vào nhà, nói với cô: "Con Tiểu Hoàng phía dưới bị bệnh, Đại Hoàng phía trên chữa bệnh cho nó. Trẻ con mà nhìn, bệnh sẽ không khỏi."

Lúc ấy cô còn ngây ngốc tin thật, có ý tốt đem sườn bà nội cho cô trộm đưa qua cho Tiểu Hoàng. Mấy tháng sau, Tiểu Hoàng sinh một ổ chó con. Hựu An cảm giác mình giống như thành con chó mẹ kia. Cô cảm thấy xấu hổ, cô muốn phản kháng, nhưng thân thể giãy dụa lại khiến cho Chu Tự Hoành tiến vào sâu hơn, nhanh hơn, thậm chí anh còn nâng một chân của cô lên...... Hựu An thật muốn khóc. Cô cảm thấy mệt quá. Cô cảm thấy eo mỏi lưng đau, nhưng người đàn ông giống như khuấy máu gà, không ngừng không nghỉ. Lúc Hựu An cảm thấy có lẽ mình lại muốn ngất xỉu, liền cảm giác gì đó trong thân thể chợt căng to. Chu Tự Hoành kịch liệt hôn cô, động tác va chạm nhanh hơn. Bị anh đụng, cơ thể Hựu An đau xót, một luồng nhiệt lưu phun ra, tưới vào mũi nhọn trên trọng kiếm của Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành rên lên một tiếng, rốt cuộc bắn ra ngoài. (ta đi chết đây)

Chu Tự Hoành vẫn chôn sâu trong thân thể vợ anh, lưu luyến trong nơi ấm áp đó. Thật lâu sau, Hựu An mới từ trong cơn ngất phục hồi tinh thần lại. Cô cảm thấy mình mất thể diện không chịu được, tư thế xấu hổ như vậy, cô lại bị người đàn ông này làm cho cực kỳ thoải mái. Chu Tự Hoành ôm cô nằm xuống. Từ phía sau lưng từng chút từng chút hôn sống lưng, bả vai, lỗ tai cô, còn đặc biệt không biết xấu hổ nói với cô: "Vợ không đau chứ! Vừa rồi vợ rất thoải mái phải không, ừ......" Thân thể của hai người vẫn như cũ gắn liền cùng một chỗ. Giọng của Chu Tự Hoành mang theo mập mờ cùng lười biếng sau khi thoả mãn. Hựu An mặc kệ anh, toàn thân đỏ giống như một con tôm mới vừa luộc chín.

Chu Tự Hoành hôn cô thật lâu, người đàn ông này rất biết **. Trước và sau đều vô cùng săn sóc, trấn an cho đến khi Hựu An từ từ buông lỏng, mới từ trong cơ thể cô rút ra, ôm lấy cô vào phòng tắm. Sau khi lại bị anh ăn vô số đậu hũ, Hựu An rốt cuộc cũng khôi phục sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái. Chu Tự Hoành đem cô đặt lên trên giường, đem rèm cửa sổ sát đất dầy cộm nặng nề ở đối diện kéo ra, Hựu An không khỏi thốt lên: "Thật là đẹp!" Chỉ biết nơi này là cửa sổ, thật không nghĩ đến ngoài cửa sổ lại tuyệt đẹp như thế. Nhìn qua núi non trùng điệp cây cối xanh mướt đang ở trước mắt, Hựu An giống như có thể nghe một loạt tiếng thông reo. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng rọi vào trong nhà, thảm màu trắng mang theo một vầng sáng vàng óng ánh, nhìn qua vô cùng ấm áp. Chu Tự Hoành đã mặc quần lính. Người đàn ông này ngoại trừ mặc veston thật đẹp trai trong hôn lễ, còn lại đều là quân trang, chỉ là rất thích hợp với anh. Hựu An cảm thấy người đàn ông thích hợp mặc quân trang nhất, chỉ có hai, một là Chu Tự Hoành, một chính là Giang Đông.

Mặc dù không được tự nhiên với Giang Đông nhiều năm như vậy, nhưng Hựu An không thể không đồng ý với lời Giai Kỳ nói. Thật ra thì Giang Đông cũng thật đẹp trai. Hơn nữa quân trang khoát lên người Giang Đông, liền có loại khí chất quân nhân lẫm liệt, tôn lên gương mặt góc cạnh rõ ràng của anh, thực gây chú ý. Giang Đông trời sanh chính là quân nhân, Chu Tự Hoành cũng thế. Nhưng hai người lại khác nhau, trên thân Chu Tự Hoành có một loại giảo hoạt. Nếu như lấy động vật để so sanh với hai người đàn ông này, Hựu An cảm thấy Chu Tự Hoành giống như hồ ly, một con hồ ly tu hành ngàn năm, Giang Đông lại như con sư tử, đứng ở đâu sẽ khiến cho người nơi đó run sợ. Chu Tự Hoành xoay người lại, phát hiện mắt cô dâu nhỏ đăm đăm nhìn chằm chằm anh, không biết là nghĩ cái gì. Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn mình, co nắm tay bày tư thế, phô ra cơ ngực căng phồng, cơ bụng sáu múi rõ ràng (ta cười chết thôi): "Vợ à, hiện tại anh là của em, em muốn nhìn thì nhìn, muốn sờ thì sờ. Bảo người đàn ông của em nhảy thoát y, người đàn ông của em cũng có thể thử. Chỉ cần có thể đổi được một tiếng cười của vợ anh, thế nào cũng được." Mặt Hựu An đỏ lên, nghiêng đầu đi, chu miệng không để ý tới lấy lòng của anh. Chu Tự Hoành biết, thu thập vợ anh không tốt, cả người cũng sẽ không hay. Da vợ anh quá non, mạch máu quá mỏng, hơi hơi dùng sức sẽ tạo ra vết bầm. Lúc tắm vừa rồi, nhìn thấy khiến Chu Tự Hoành thật đau lòng.

Chu tự Hoành đi tới hôn cái trán của cô một cái: "Anh đi nấu cơm, ăn cơm xong chúng ta đi leo núi." "Leo núi?" Hựu An cảm thấy bây giờ mình đi bộ cũng khó khăn, cô chu môi nói: "Không leo, cả người đều đau." Chu Tự Hoành cười dụ dỗ cô: "Anh cõng em leo." Hựu An thật vô dụng rồi, hơi cử động, giữa hai chân liền đau, sau lưng cũng đau, eo cũng đau...... Cô cũng không biết còn chỗ nào không đau. Chu Tự Hoành thoa thuốc cho cô, không biết là thuốc gì, hơi lạnh, sau khi thoa xong thấy tốt hơn, nhưng vẫn còn đau. Chu Tự Hoành đưa tay bế cô lên, nhẹ nhàng như ôm đứa bé: "Đi thôi, đi nấu cơm, cô vợ nhỏ nhà anh đói bụng......" Hựu An đưa tay nện cho anh một cái, âm thầm mắng người đàn ông rất lắm mồm này, lại thích trêu chọc cô.

Phòng bếp rất lớn, thức ăn trong tủ lạnh rất nhiều, nhìn qua đủ cho bọn họ sống ở chỗ này mười ngày nửa tháng. Ngồi yên trên ghế ở phòng bếp, cô chống cằm hỏi anh: "Đây là đâu vậy?" Chu Tự Hoành lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp thịt bò hầm cách thủy đặt vào lò vi sóng, nhét một ly nước mật ong vào tay cô rồi mới nói: "Nơi này là biệt thự của Tự Hàn." Mắt Hựu An trợn to: "Em trai anh làm gì?" "Cái gì em trai anh?" Chu Tự Hoành không ủng hộ chỉ chỉ chóp mũi của cô: "Là em chồng em, thằng nhóc này cái gì cũng thiếu chỉ dư có tiền, suốt ngày luôn gây chuyện. Phía bên kia là một thôn nhỏ miền núi, Tự Hàn thấy còn chưa khai phá, liền đến chỗ này mua đất, xây căn biệt thự này. Trời nóng thì chạy đến nơi này nghỉ mát, hàng ngày đều có người đến dọn dẹp phòng ốc, anh đã cho nghỉ rồi."

Hựu An nhấp một hớp nước mật ong, nháy mắt mấy cái: "Nói đi, anh mưu đồ bí mật đã bao lâu?" Bây giờ nghĩ lại, người đàn ông này quả thật hư quá đi, cái gì mà cho cô thời gian thích ứng. Từ trước đến sau, mới cho cô mấy ngày, liền đem cô nuốt vào trong bụng. Hựu An cũng không phải là đứa ngốc. Ở nơi rừng núi hoang vắng, trước không thôn xóm sau không nhà cửa, mở tủ lạnh ra liền có thịt bò hầm cách thủy, nhất định là người đàn ông này đã sớm chuẩn bị. Chu Tự Hoành đem mì nấu chín, nắm cằm của cô nâng lên, chụt chụt hôn một cái, cực kỳ thành thật khai ra: "Từ mấy giây sau khi quyết định cưới em, em chính là vợ anh." Hơi cúi đầu, từ cổ áo thun của cô nhìn thấy phong cảnh uyển chuyển bên trong, người anh em của anh nhanh chóng đứng lên.

Hựu An cúi đầu nhìn thấy đáy quần của anh phồng lên, không thể không đỏ mặt. Người đàn ông này quả thật chính là một công thú (con đực). Chu Tự Hoành cúi đầu, hôn lên bả vai cô, khe khẽ cắn một hớp, giống như biết cô nghĩ cái gì, hài hước nói: "Người đàn ông của em không phải cầm thú, người đàn ông của em là người đàn ông chân chính." "Em đói bụng." Hựu An không muốn thảo luận vấn đề này với anh, cô vô cùng tin tưởng, nói thêm gì nữa, không chừng cơm cũng không được ăn, người đàn ông này có thể đem cô đè xuống đất mà làm. Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, tiểu nha đầu khôn ra rồi. Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe, anh không nóng nảy, một hớp cũng không thể ăn cho đủ, dù thế nào đi nữa bọn anh còn có thời gian. Tài nấu nướng của Chu Tự Hoành thật rất tuyệt, giống như ba cô. Xét món mì thịt bò mà nói, lại có Hương Hương Lạt Tiêu (ta ko biết là gì ^^) trụng qua, đặt ở trên mặt, cô ăn hết một bát to. Cô cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, đại khái cô thật muốn giảm cân.

Lấp đầy bụng, trên người giống như cũng hết đau. Chu Tự Hàn thật biết hưởng thụ, không khí nơi này mát mẻ giống như trở lại thời kỳ không có ô nhiễm. Sau biệt thự là vách đá, mặc dù không khí mát mẻ, phong cảnh tươi đẹp, nhưng là đường núi sao? Hựu An nhìn chung quanh một chút, cũng không nhìn thấy thềm đá, từ trên vách đá ngược lại rũ xuống hai sợi xích. Chu Tự Hoành bấm gương mặt hồng hồng của vợ anh một cái: "Đến đây đi! Trèo lên lưng anh." Hựu An nghĩ đến độ cao của vách đá, đầu nhỏ lắc như trống lắc: "Cái đó, chú Chu, em không lên đâu, em ở dưới chờ anh."

Chu Tự Hoành chau chau mày, đưa tay ôm lưng cô, kéo một sợi dây thừng, cố định mấy cái liền đem cô đeo sau lưng anh. Bắt được sợi xích rũ xuống, từ từ giống như một con khỉ lớn leo lên. Lúc leo đến một nửa, Hựu An nhìn xuống, bị sợ đến vội vàng nhắm hai mắt lại. Gió núi xẹt qua bên tai, cô giống như nghe được tiếng cười của Chu Tự Hoành. Đỉnh núi cũng không tính là cao, trong chốc lát liền lên đến đỉnh núi. Ngồi trên đỉnh núi, Chu Tự Hoành chỉ chỉ bên kia nói: "Nơi đó là trại lính của anh." Hựu An giơ tay che trán nhìn một chút, bĩu môi, biết căn cứ huấn luyện của bọn anh ẩn trong khe núi, là một tin tức quân sự cơ mật. "Tại sao làm lính?" Lại mạnh mẽ hỏi anh.

Tự Hoành không khỏi cười, bế cô vào trong ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, thật lâu sau mới nói: "Vợ à, em là người đầu tiên hỏi anh vấn đề này. Cha mẹ anh cũng chưa từng, dường như xem việc anh tham gia quân ngũ là đương nhiên. Lúc học tiểu học, đại viện chỗ bọn anh có một đứa bé dáng dấp yếu nhược, thường bị anh và Giang Đông khi dễ. Sau đó lại bị bắt cóc, lưu manh bắt giữ cậu ta, kéo lên tòa nhà đổ nát bên cạnh đại viện. Tên lưu manh đem đứa bé kia mang lên tầng trên cùng. Lúc ấy rất nhiều cảnh sát tới, bao vây quanh tòa nhà, không ngừng kêu gọi đầu hàng, cuối cùng cũng không ngăn được tên lưu manh đẩy đứa bé xuống, cứ như vậy té chết, lúc ấy anh và Giang Đông đang ở trong đám người. Sau đó mới biết thần kinh tên lưu manh không bình thường, mẹ đứa bé kia là lãnh đạo của hắn ta, bởi vì chuyện công việc, bị kích thích. Trước đây, anh và Giang Đông vốn muốn làm cảnh sát, xem phim Hồng Kông, sùng bái cảnh sát mù quáng, cảm thấy cảnh sát cực kỳ đẹp trai, trong tay có súng, là có thể trừ bạo an dân. Sau đó mới biết, chỉ có làm lính, mới có thể làm một anh hùng trừ bạo an dân." Hựu An cười, nguyên nhân rất thích hợp với Chu Tự Hoành cùng Giang Đông, trong xương hai người đều có một loại khí thế anh hùng. Như vậy thật tốt, có một tiểu nha đầu thân cận với mình như thế, thân cận đến nổi có cảm giác thân thuộc gắn liền như máu thịt. Chu Tự Hoành chợt nhớ tới câu chuyện trong Thánh kinh, có lẽ Hựu An chính là cây xương sườn anh thất lạc 36 năm, tìm về liền hạnh phúc. Hai người đợi đến khi mặt trời chậm rãi lặn xuống mới xuống núi.

Sau khi ăn cơm tối xong, Chu Tự Hoành ôm cô ngồi ở trước cửa sổ phòng ngủ ngắm trăng. Ánh trăng tối nay rất mê người, mơ hồ khảm trên không trung, tỏa ra ánh bạc nhàn nhạt, bao phủ lấy hai người, tựa như ảo mộng. Hựu An ngước đầu nhỏ mê đắm nhìn trăng sáng, lại quên rằng lúc trăng tròn tỏa sáng, hồ ly sau lưng liền biến thân...... .