Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 24

Chương 24.

Chu Tự Hoành cũng không muốn cầm thú như vậy, cũng muốn để cô dâu nhỏ nghỉ ngơi một lát. Nhưng một khi đụng tới vợ anh, liền hận không được đè cô dưới thân. Những thứ tự chủ anh vẫn lấy làm cao ngạo, ở trước mặt vợ anh không khác gì cái rắm. Hơn nữa, hiện tại cô dâu nhỏ khéo léo tựa vào trong ngực anh, đầu nhỏ tựa vào trên ngực của anh, mới vừa tắm rửa qua, cả người tản ra mùi thơm sữa tắm. Mới vừa rồi lại ép cô uống 1 ly sữa, sữa tắm cộng thêm mùi sữa nhàn nhạt, lại mười phần hấp dẫn. Lấy tiêu chuẩn của Chu Tự Hoành mà cân nhắc, vợ anh quá gầy. Hơn nữa, thể lực qua kém. Tối ngày hôm qua, lần đầu tiên không bao lâu liền hôn mê, sáng sớm hôm nay mặc dù kiên trì được, nhưng cuối cùng cũng thiếu chút nữa là ngất đi. Vì vậy, Chu Tự Hoành quyết định áp dụng phương pháp nuôi nấng, tranh thủ đem cô dâu nhỏ dưỡng thành tiểu nha đầu tinh tráng, giày vò thế nào cũng không sao.

Nghĩ tới những thứ này, đâu còn tâm tư ngắm trăng. Với Chu Tự Hoành, trăng sáng là khuyết hay tròn thật không có gì khác nhau. Trong đầu anh nhớ tới sáng sớm hôm nay, liền cảm giác phía dưới căng đau không chịu được. Cô dâu nhỏ mặc quần áo ở nhà rộng thùng thình, cổ áo hơi lớn, hơi nghiêng sẽ lộ ra vai nhỏ tinh tế, khiến cổ họng Chu Tự Hoành phát khô. Cuối cùng không chống đỡ nổi vẻ hấp dẫn, cúi đầu hôn trên bả vai cô dâu nhỏ, dọc theo bả vai mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng gặm cắn. Bàn tay đi vòng qua, từ vạt áo duỗi đi vào, bắt được hai con thỏ nhỏ mềm mại trước ngực, bắt đầu vân vê trêu chọc. Mép môi trên bả vai dời đi, chạy xuống cổ cô, hơi thở nóng bỏng phun ở sau tai Hựu An, Hựu An cảm thấy cả người nóng ran. Người đàn ông này rất biết **. Hựu An rõ ràng cảm thấy phía dưới một vật thể nào đấy đã cứng rắn như đá, hơi thở của anh cũng càng ngày càng nặng, nhưng anh không kích động đè cô xuống làm. Mà từng chút từng chút triền miên hôn cô, hôn xương bướm, bả vai, sau gáy, vành tai. Ở trong tai cô, lưỡi lưu lại linh hoạt ra vào, làm Hựu An cảm thấy thoải mái, nhưng cả người liền giống như có cổ lửa đốt, không thể tự chủ hừ một tiếng......

Tay Chu Tự Hoành từ từ trượt xuống dò vào trong quần lót rộng của cô, chen đầu gối vào, đẩy hai chân cô thành tư thế dạng chân. Tay của anh như ngựa quen đường cũ tìm được cửa đào nguyên, chui vào, sờ sờ. Chu Tự Hoành không khỏi cười nhẹ một tiếng, tiến tới bên tai cô, nói: "Vợ à, em đã ướt cả rồi, em cũng muốn phải không, hả?" Cổ Hựu An cũng đỏ, cô cảm thấy mình thật mất thể diện, anh vừa hôn mình đã muốn, cô cứ như vậy: "A...... Ừ......" Mười ngón tay Chu Tự Hoành tinh chuẩn cắm vào, cái loại cảm giác đó trong nháy mắt liền tăng lên, khiến Hựu An thốt lên, rên ra tiếng. Muốn khép chân của mình, lại bị người đàn ông này mở thêm ra, hơn nữa anh lại bỏ vào thêm một ngón tay. Hai ngón tay khuấy động dây dưa trong cơ thể cô, loại cảm giác đó, cơ hồ có thể khiến người phát điên. Hựu An yếu đuối kháng nghị: "Anh...... Anh đi ra ngoài......" Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng, nha đầu này thích nhất là ăn ở hai lòng. Thân thể của cô thành thực hơn nhiều so với cái miệng nhỏ nhắn, thân thể của cô nói cho Chu Tự Hoành biết cô thích như vậy, cô cũng muốn anh......

Ngón tay Chu Tự Hoành nhanh chóng rút ra, một ngón tay khác liền đưa vào, phối hợp tần số rút ra đưa vào, vuốt ve trân châu nhỏ trong vỏ sò của cô...... Cùng nhau công kích. Kích thích quá lớn, thân thể Hựu An lại quá mức nhạy cảm, không bao lâu, tiểu nha đầu kêu lên một tiếng, phun ra. Chu Tự Hoành nhỏ giọng nói: "Nha đầu vô dụng......" Rút tay ra giơ lên để cho cô nhìn, hai ngón tay trong không trung vương tơ bạc sềnh sệch, nhìn qua rất mị hoặc. Mà vẻ mặt người đàn ông trước mặt cô rất khác thường, đem ngón tay đặt vào trong miệng, từng ngón từng ngón nuốt vào, hơn nữa còn chận miệng cô lại, dùng sức hôn cô...... Bàn tay lưu loát cởi quần của cô ra, đem cô xoay thật nhanh, để cô đối mặt mình, đè xuống...... Thậm chí Hựu An nghe thấy tiếng vang phát ra lúc tiến vào, bởi vì ướt át......

Chu Tự Hoành không khỏi rên lên một tiếng, hưởng thụ cảm giác ấm áp khít khao trong nháy mắt bị bao lấy thật chặt...... Dùng răng cắn mở nút áo cô, bên trong, vợ anh trần trụi, thật tiện nghi cho Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành giơ hai chân cô nâng cao, dục vọng nhanh chóng đứng thẳng, cả người Hựu An cơ hồ không cách nào chống đỡ, chỉ có thể đưa tay bắt lấy bả vai anh, giống như tư thế cưỡi ngựa bị động...... Chu Tự Hoành không hề gấp gáp di chuyển nhanh, mà một cái nhẹ một cái nặng...... Rất nhanh Hựu An bắt đầu không kiên nhẫn. Người đàn ông này cố tình trêu chọc cô, mấy cái nặng, cô mới vừa cảm thấy thư thái, anh liền có ý xấu muốn ngừng lại. Hựu An có chút khó nhịn ngắt mấy cái lên eo anh, Chu Tự Hoành cười, ngẩng đầu nhìn cô đề nghị: "Vợ à, tự em di chuyển đi, em muốn nhanh thế nào cũng được, được không?"

Hựu An đỏ mặt không đồng ý, cắn môi bất động, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ cơ hồ muốn nhỏ ra máu. Chu Tự Hoành thở dài, vợ anh bị anh làm hư rồi, chính là mệnh để người khác phục vụ, một chút hơi sức cũng không muốn bỏ ra, lại còn muốn thoải mái. Chu Tự Hoành kề sát vào con thỏ nhỏ trước ngực cô, cắn một cái, nói: "Nha đầu lười." Ôm lấy cô xoay trở lại, hai cánh tay có lực xuyên qua khuỷu chân của cô, nhấc lên, vọt một cái mà vào, cử động thật nhanh, tần số giống như motor chạy bằng điện...... Hựu An bị một ** trong cơ thể khuếch tán ra an ủi, đánh chiếm. Loại cảm giác đó khó có thể hình dung...... Đột nhiên Chu Tự Hoành đẩy cô ra, cầm tay cô lên để cô chống vào kính cửa sổ sát đất. Chân Hựu An mềm nhũn suýt nữa trượt xuống, bị Chu Tự Hoành khóa chặt eo thon nhấc lên, đè hông cô xuống, từ phía sau tiến vào, đâm thật mạnh......

Tay của cô từ trên kính cửa sổ tuột xuống lan can trước mặt, nắm được mới không xụi lơ trên mặt đất. Hơi sức Chu Tự Hoành dùng là rất lớn, đem một chân cô nâng lên thật cao, rút mạnh tiến nhanh, mỗi một cái giống như có thể đâm thủng bụng nhỏ của cô. Hựu An thậm chí cảm thấy có chút đau, sau cơn đau có chút xót...... Cô chu mỏ muốn khóc, lại cảm thấy mỗi lần làm đều khóc thật quá mất mặt, lại nhịn xuống. Trong mắt vẫn còn chút nước mắt trong suốt lóe lên, cô quay đầu lại nhìn Chu Tự Hoành cầu xin anh: "Ừ...... Thật sâu...... Quá sâu...... Em đau......" Chu Tự Hoành hôn cô một cái, thở hổn hển hỏi cô: "Đau ở đâu?" Bàn tay đi vòng qua, đặt trên bụng cô: "Là nơi này đau?" đồng thời phía dưới nhấn một cái...... Nhấn một cái. A...... Chân Hựu An mềm nhũn, nhưng eo bị Chu Tự Hoành vững vàng cố định, trực tiếp nhấc tới đụng mạnh hơn...... Hựu An cảm thấy, mình thật có thể bị người đàn ông này đụng đến chết.

Chu Tự Hoành nằm sấp trên người cô dâu nhỏ của anh, phấn khởi vô cùng, dọc theo xương sống cô gặm cắn từng chút từng chút, giống như ngàn vạn con kiến đục khoét xương **. Chu Tự Hoành đột nhiên cảm thấy, ánh trăng dường như thay đổi. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu thẳng xuống, thoải mái tràn vào, ánh bạc nhàn nhạt trong trẻo rơi trên người vợ anh, giống như trải thành một tấm vải sáng màu bạc quanh người. Theo tần số va chạm của anh, ánh sáng không ngừng di động biến đổi, xinh đẹp sinh động mà linh hoạt. Vợ anh thật đẹp, Chu Tự Hoành nhìn chằm chằm hình ảnh chiếu ra trên cửa sổ sát đất. Cô hiển nhiên khảm trong lòng anh như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, môi đỏ mọng khẽ mở, ngước đầu, tóc dài trải ra thành một đường cong, đẹp đến động lòng người, đẹp đến nổi anh muốn cô bao nhiêu cũng không đủ......

Cảm giác cô bắt đầu cấp tốc co rúc lại, giống như vô số cái miệng nhỏ nhắn dùng sức ngậm, hút người anh em tốt của anh...... Chu Tự Hoành rên lên một tiếng, gia tăng tốc độ, gần như độc ác vọt mạnh đẩy mạnh mấy cái, cảm giác nhiệt lưu tưới xuống trên người anh em của mình, Chu Tự Hoành gầm nhẹ một tiếng, hai người đồng thời lên đỉnh...... (ta đi chết đây, các nàng đừng tìm ta, hết cả thùng máu rồi) Chu Tự Hoành nhắm mắt lại, cảm thụ một ít dư âm vận động ** vui vẻ, mới ôm lấy vợ anh vào phòng tắm. Không giày vò cô nữa, rửa sạch liền bế ra ngoài, ôm vào ngực để cho cô ngủ. Hựu An lại giật giật, cảm thấy không được tự nhiên. Ngày hôm qua thì bởi vì nửa chừng bị hôn mê, cả áo ngủ cũng không mặc. Cô không có thói quen ngủ trần truồng, cô lại giật giật. Chu Tự Hoành cúi đầu cắn chóp mũi của cô một hớp, uy hiếp cô: "Cử động nữa thì anh không bảo đảm còn có thể quản được ông xã nhỏ của em." "Ông xã nhỏ?" Nửa ngày Hựu An mới hiểu được người đàn ông này nói cái gì, không khỏi liếc anh một cái, cũng thật không dám cử động nữa.

Cảm giác rất kỳ quái, mặc dù mệt, lại không ngủ được. Mới vừa rồi tiêu hao thể lực, tắm nước nóng giống như khôi phục không ít. Bàn tay Chu Tự Hoành khoác lên ngang hông cô, từng cái một vuốt ve phía sau lưng của cô, giống như vuốt lông con mèo nhỏ, nhưng mà rất thoải mái. Hựu An nhớ tới vừa rồi, chợt ngẩng đầu lên, chu miệng nói: "Anh thành thật khai báo cho em, trước đây từng có bao nhiêu phụ nữ?" Phồng má cong môi, nói ra những lời này có thể làm ê răng người khác. Chu Tự Hoành không khỏi nhíu mày vui vẻ, tay trợt đến mông tròn vểnh lên của cô nhéo một cái, nói: "Tiểu nha đầu, muốn tính sổ với anh sao?" Hựu An hừ một tiếng: "Giải Phóng Quân không nên nói láo, em nhớ được người nào đó đã nói với em, 36 năm không khai trai. Sao em cảm thấy lời nói có chút phóng đại đấy."

Chu Tự Hoành cười nhẹ, trưng ra vẻ mặt hết sức oan uổng, nói: "Vợ à, anh bị oan, anh muốn giải oan." Hựu An làm như độ lượng vươn một ngón tay quơ quơ: "Bà xã anh rất khoan hồng độ lượng, chấp thuận cho anh giải oan, nhưng cơ hội chỉ có một lần. Chú Chu, anh cần phải nắm chắc cơ hội nha! Qua thôn này là không có nhà trọ đâu (ý nói không có cơ hội lần 2)." Chu Tự Hoành siết ngón tay của cô kéo vào trong miệng gặm một cái: "Nha đầu hư, còn gọi chú, gọi là ông xã." Lông mày Hựu An dựng lên: "Đồng chí Chu không nên trốn tránh vấn đề, khai ra thật rõ, phải biết chính sách của Đảng ta là thẳng thắn được khoan hồng kháng cự bị nghiêm trị." Rõ ràng là nhóc con tính toán chi li, còn bày đặt biểu hiện vẻ tha thứ hiền huệ, đáng yêu không chịu được. Chu Tự Hoành cúi đầu, ngậm cái miệng nhỏ nhắn nói dài dòng của cô, đẩy ra hàm răng, hôn cô, quấn lấy lưỡi của cô khuấy động, hút toàn bộ mật nước trong miệng cô nuốt xuống...... Hôn đến khi tiểu nha đầu thở hồng hộc mới đẩy cô ra.

Cảm giác người anh em của mình lại có khuynh hướng hăng hái, vội vàng hít sâu vài hơi trấn áp xuống, ôm vợ anh, nói: "Chúng ta nói chuyện đàng hoàng, không cho hấp dẫn anh nữa." Hựu An thật muốn trợn trắng mắt. Ai hấp dẫn anh, là anh hôn cô thiếu chút nữa hít thở không thông, vừa quay đầu, lại làm người ác cáo trạng trước. Chu Tự Hoành hôn đỉnh đầu cô, nói: "Trước khi gặp em anh cảm thấy phụ nữ thật phiền toái, nhưng cũng không cho thấy sinh lý của người đàn ông của em có thiếu sót gì. Người đàn ông của em rất bình thường, các chức năng cũng là của một người đàn ông đang ở thời kỳ sung mãn. Cái này vợ anh khẳng định thấm sâu trong người......" Hựu An e hèm một tiếng: "Nói điểm chính." Chu Tự Hoành mới nói: "Về phần kỹ thuật, Tự Hàn mở công ty giải trí, video hình ảnh hạn chế nào mà không có. Chồng em thông minh như vậy, vũ khí sắc bén chất lượng, chiến lược phức tạp nào cũng có thể hiểu rõ, đây là bản năng của người đàn ông, có gì khó chứ." (chiện đó mà ví như đánh trận, bái phục m(_ _)m )

Hựu An không thể nào tin nổi, nói: "Anh nói mấy cái này là đều xem video mà học được? Sao em lại có cảm giác, kinh nghiệm thực chiến của anh quả thật có thể sánh ngang với những nam chính kia rồi." Chu Tự Hoành nghiêng người đè cô dưới thân: "Nha đầu hư, em cũng xem qua." Mặt Hựu An đỏ lên, Chu Tự Hoành được voi đòi tiên mà nói: "Vợ à, hay là anh lại đổi tư thế một lần nữa......" Nói còn chưa dứt lời, Hựu An ba chân bốn cẳng đẩy anh ra, ôm lấy chăn lăn một vòng, lăn đến bên kia giường lớn, phòng bị nhìn anh. Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, đưa tay liền ôm cả chăn dẫn người vào lồng ngực, vỗ vỗ: "Hôm nay tha cho vợ anh, ngủ đi."

.