Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 25

Chương 25.

Hựu An phải thừa nhận, mình chó ngáp phải ruồi gả cho ông xã vô cùng mê người, cô giống như đào được mỏ kim cương. Hựu An nghĩ thật lâu cũng nghĩ không ra, còn cái gì mà người đàn ông này không am hiểu. Người đàn ông đã 36 rồi, hễ chơi đùa, lại giống như thiếu niên mười bảy mười tám. Anh mang cô chơi dù lượn. Trong phút chốc từ dốc thoải bay lên trời, Hựu An sợ nhắm hai mắt lại, lá gan cô rất nhỏ, nhưng từ từ cũng không sợ nữa, bởi vì biết ở trong lòng anh, cô rất an toàn. Bọn họ giống như chim Ưng bay lượn trên trời, phía dưới là rừng núi trập trùng, trên đầu là trời xanh mây trắng. Đi theo người đàn ông này cô thật có thể lên tận trời cao. Anh rất cưng chiều cô, còn cưng chiều hơn ba cô. Hựu An cảm thấy, mình quay về quá khứ, trở lại thành đứa trẻ áo đến vươn tay cơm tới há mồm rồi. Có lúc, thậm chí Hựu An có loại ảo giác, mình không phải là bà xã của anh mà là con gái anh. Dĩ nhiên, loại cảm giác này chỉ là có lúc, thường thì, anh là một cầm thú, đè cô xuống làm không dứt, đa dạng chồng chất.

Người đàn ông này luôn miệng nói anh 36 năm không khai trai. Hựu An lại cảm thấy, anh là một lão hồ ly tinh tu luyện mị thuật (kỹ thuật quyến rũ) 360 năm. Nếu như vứt bỏ ngượng ngùng cùng ranh giới cuối cùng trong lòng, Hựu An phải thừa nhận mình rất tính phúc, chỉ là tính phúc có hơi quá. Người đàn ông này đối với loại chuyện đó làm không biết mệt. Hựu An rốt cuộc đã tin tưởng lời của Triệu Thiến cùng Giai Kỳ. Người đàn ông làm lính thật đúng là không thể chọc, tinh lực vô cùng đầy đủ, lại trải qua huấn luyện dày đặc. Mình làm vợ anh, là được anh chứng minh thể lực bản thân anh khỏe như voi, thật là đau cũng vui vẻ. Hựu An ngồi dậy, vén chăn lên nhìn mấy lần. Trên người, vết hôn tím bầm mới chồng lên cũ, vết cũ còn chưa tan mất, liền bị người đàn ông kia gặm ra vết mới.

Anh thích hôn cô, cắn cô, từ đầu đến chân không buông tha mỗi một góc nhỏ nào. Mỗi lần đều hôn đến khi cô bất lực, cắn cô cả người run rẩy, mới có thể tiến vào chủ đề. Hựu An hơi giật giật, cảm giác giữa hai chân một hồi chua xót. Có chút uất ức chu chu miệng, đưa tay lấy quần áo đã chuẩn bị sẵn, mới phát hiện là một bộ quần áo cưỡi ngựa, không phải cô mang tới. Ngày hôm qua chơi dù lượn cho tới trưa, trở về liền mệt mỏi không cử động được. Buổi chiều hai người vùi trên ghế sa lon xem phim, bộ phim lịch sử thật hoành tráng, cuối cùng diễn biến thành bộ phim nói về nhân vật có thật. Mọi chuyện xong xuôi, cô đã mệt như đứa trẻ chơi đùa cả ngày, nhắm mắt lại nằm trên người anh mà ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã là hiện tại. Hựu An nghiêng đầu nhìn một chút, rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề đã sớm kéo ra, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa mỏng bên trong, chiếu vào, nhiệt độ có chút ấm áp.

Chẳng lẽ Chu Tự Hoành thừa dịp cô ngủ, xuống núi, còn thuận đường mua y phục cho cô. Cửa từ bên ngoài đẩy ra, Chu Tự Hoành đi vào, vẫn là quần lính, lồng ngực mê hoặc, cánh tay cường tráng, cơ ngực rối rắm. Hựu An nhớ rất rõ, lúc anh ở trên người mình thì từ bắp thịt rỉ ra mồ hôi, cái loại sức căng đó, rất nam tính, rất hấp dẫn. Vẻ mặt nha đầu này lóe lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nhìn chằm chằm anh, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì. Chu Tự Hoành đi vào, cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô một cái: "Ngày hôm qua em ngủ như chết, anh gọi em dậy ăn cơm em cũng không tỉnh, còn rầm rì làm nũng với anh. Hiện tại có đói bụng không? Đứng lên ăn cơm, ăn cơm xong anh dẫn em đi cưỡi ngựa." "Cưỡi ngựa?" Hựu An bĩu môi: "Cả người người ta đều đau, sao có thể cưỡi ngựa?" Chu Tự Hoành không khỏi cười, nha đầu này vốn yếu ớt, hiện tại anh cưng chiều càng thêm thích làm nũng, mềm mại ỷ lại vào anh, khiến anh buông không ra đặt không xuống. Cho dù xuống núi bổ sung lương thực, cũng phải thừa dịp nha đầu này ngủ thiếp đi, nếu không cô sẽ làm nũng, anh thật không nỡ rời đi, dù chỉ một chút.

Chu Tự Hoành không khỏi bắt đầu rầu rĩ chuyện về sau, nếu có nhiệm vụ hoặc diễn tập, hai người tất yếu sẽ tách ra nửa tháng hoặc một tháng cũng là chuyện thường. Đến lúc đó làm sao để vượt qua. Chu Tự Hoành ôm cô từ trong chăn ra, mặc quần áo cho cô. Anh thật thích phục vụ cô dâu nhỏ của anh. Vợ anh là một nha đầu lười, lúc đầu còn ngượng ngùng ỡm ờ, mấy ngày gần đây, liền bắt đầu phối hợp với anh. Anh cầm áo lót giơ ra, cánh tay của cô rất có thứ tự liền xỏ vào, thân thể ngã về trước nằm úp sấp trong lòng anh, để anh cài móc khóa phía sau cho cô, cài xong, lại mặc từng cái từng cái khác cho cô. Độ phối hợp của cô vô cùng cao, bảo duỗi chân liền duỗi chân, bảo cúi đầu liền cúi đầu, thật là nha đầu lười. (anh Hoành cưới con gái chứ có cưới vợ đâu ^^) Mặc quần áo xong, Chu Tự Hoành duỗi một cánh tay, tiểu nha đầu liền nhảy tới, giơ tay ôm cổ của anh, cặp chân lưu loát vòng ở hông anh, anh cứ như vậy kéo cái mông nhỏ của cô đi rửa mặt.

Cô thích tư thế này, Chu Tự Hoành cũng thích. Cô thích anh ôm cô như vậy, nhưng anh lại thích yêu như vậy, ôm cô, đẩy vào cô, tiến vào thật sâu, mỗi lần lại mạnh hơn, nghe cô rên lên từng tiếng cao thấp, cảm giác kia có thể thư sướng đến tận trời. Cái gì là tân hôn? Chính là lúc nào cũng muốn dính cùng một chỗ, làm gì cũng không muốn tách ra, thậm chí rửa mặt. Chu Tự Hoành chưa bao giờ biết mình có loại háo sắc cổ quái này, nhưng cưới cô dâu nhỏ Hựu An này, liền hận không được giúp cô chuẩn bị tốt mọi chuyện, thật giống như chăm sóc con gái ruột. Chu Tự Hoành đặt cô trên ghế trước bồn rửa tay, trét kem đánh răng lên bàn chãi đánh răng chạy bằng điện. Tiểu nha đầu lại rất nghe lời, thấy anh trét kem đánh răng xong, liền há mồm ra, tay cũng lười cử động, để anh đánh răng cho cô.

Đánh răng rửa mặt xong, tiểu nha đầu soi gương trang điểm, biết rõ còn hỏi: "Ngày hôm qua anh xuống núi?" Chu Tự Hoành cúi đầu cắn gương mặt của cô một hớp: "Nếu không xuống núi, cũng chỉ có thể ăn em." Hựu An chu mỏ: "Anh ăn ít lắm sao?" Chu Tự Hoành không khỏi vui vẻ, tiểu nha đầu cũng biết tranh luận rồi. Cúi đầu giữ chặt đầu nhỏ của cô, hôn lên. Tiểu nha đầu học rất nhanh, dần dần biết tìm thú vui, hơn nữa bản thân là một nha đầu bướng bỉnh không chịu thiệt thòi. Anh hôn cô thế nào, cô cũng học theo hôn trở lại. Anh tới em đi, khuấy động khiến không khí cũng nóng lên. Chu Tự Hoành không cam lòng buông cô ra, thở dốc một hơi nói: "Vợ à, em còn câu dẫn anh, chỗ ấy hôm nay cũng không dừng được." Hựu An đỏ mặt, Chu Tự Hoành dùng lượt chải tóc cho cô, tiểu nha đầu đột nhiên nói: "Cột tóc lên mới hợp với quần áo." Tìm dây thun đưa cho anh, ý là bảo Chu Tự Hoành cột tóc cho cô.

Tóc cô dâu nhỏ là một trong những bộ phận Chu Tự Hoành thích nhất, vừa mềm vừa mượt, dày giống như tảo dưới đáy biển, lúc cột, tóc vung vẩy tạo thành đường cong, đẹp động lòng người. Nhưng để cho anh cột tóc, Chu Tự Hoành thử mấy lần cũng không thể thành công, cuối cùng đuôi ngựa cột lên có chút rối. Tiểu nha đầu soi gương, ghét bỏ tháo ra, hai ba cái liền đem tóc của mình cột thành một búi tóc hình đóa hoa, hợp với bộ quần áo cưỡi ngựa màu lam, trẻ trung xinh đẹp nói không nên lời. Chu Tự Hoành chưa từng mua quần áo cho phụ nữ, Hựu An là người đầu tiên. Thoạt nhìn rất thành công, anh cũng không muốn đi ra ngoài. Rốt cuộc ép buộc ăn điểm tâm xong, lúc thực sự ra cửa, đã hơn mười giờ. Thì ra em trai anh định xây một làng du lịch ở đây, sau đó lại thật sự luyến tiếc cảnh đẹp chưa khai thác này, mới xây căn biệt thự để một mình hưởng dụng. Mặc dù là một biệt thự riêng, phương tiện đồng bộ chung quanh cũng coi như đầy đủ.

Bên cạnh biệt thự là trường đua ngựa nhỏ. Bình thường ngựa đều được nuôi ở dưới chân núi. Sáng sớm hôm nay Chu Tự Hoành gọi điện thoại qua, bảo người ta dắt lên một con. Trường đua ngựa không lớn, nhưng tương đối chuyên nghiệp, hơn nữa lại ở lưng chừng núi, xa xa là từng dãy núi nhấp nhô, bên cạnh là cỏ biếc như tơ, rong chơi trong đó làm người ta lưu luyến quên về, hơn nữa còn là chỗ hoàn toàn riêng tư, mấy dặm xung quanh cũng không nhìn thấy người thứ ba. Chu Tự Hoành dắt một Đại Hắc Mã (con ngựa đen lớn) đi tới, Đại Hắc Mã vô cùng anh dũng, giơ vó lên, phun khí, mắt ngựa hẹp dài liếc Hựu An một cái, ý là rất xem thường cô. Lúc đầu Hựu An có chút sợ, nhưng bị con ngựa xem thường, cáu kỉnh, chống nạnh nói: "Mày tỏ vẻ cái gì? Một lát tao liền cưỡi trên lưng mày làm mưa làm gió đó."

Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, đưa tay giữ hông của cô, khoát tay lập tức nâng lên. A...... Đột nhiên ngồi ở trên lưng ngựa, Hựu An hét lên một tiếng, hơn nữa Đại Hắc Mã còn vẩy bờm ngựa, cô bị hù chết, thân thể bám xuống, gắt gao siết cổ của Chu Tự Hoành không buông tay. Chu Tự Hoành cười một tiếng, xoay người lên ngựa, đem cô xoay người, để cô nằm trong lòng ngực mình, bàn tay vòng qua kéo cương ngựa. Hựu An chui vào trong lòng anh, vội vàng ôm lấy hông anh, chỉ sợ té xuống. Chu Tự Hoành cúi đầu hôn cô một cái: "Nha đầu nhát gan, lá gan chơi dù lượn ngày hôm qua đâu rồi?" Thúc vào bụng ngựa, con ngựa thong thả chạy chậm vòng quanh đường đua.

Chạy hai vòng, Hựu An cũng cảm thấy không có gì đáng sợ. Vì vậy buông lỏng một chút, từ trong ngực Chu Tự Hoành xoay người qua, tựa lên ngực anh, nhìn chung quanh, bắt đầu không thành thật. Cái mông nhỏ theo lắc lư của ngựa nhún nhún về phía sau, cả người Chu Tự Hoành bốc lửa. Tối hôm qua thấy cô dâu nhỏ của anh thật sự mệt muốn chết rồi, Chu Tự Hoành mới mềm lòng bỏ qua cho cô. Nhịn một đêm, lúc này phải chống chọi với trêu chọc của cô. Hơn nữa hai người bọn họ ở trên lưng ngựa, biên độ lắc lư của ngựa, ở trình độ nào đó mà nói, dù khác với làm tình nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Hựu An đột nhiên cảm thấy, phía sau cái mông nhỏ của mình chợt bị một vật thể như cây gậy thô sáp cứng rắn đâm vào, cũng biết là không ổn. Hơn nữa người đàn ông phía sau càng dán càng gần, tay cũng bắt đầu không thành thật.

Mặt Hựu An vọt một cái liền đỏ lên, mặc dù nơi này chỉ có hai người bọn họ, nhưng ban ngày ban mặt, cô cũng không có dũng khí như vậy. Tay vội chân loạn đẩy tay của anh ra, cô rầm rì: "Đừng làm rộn......" Chu Tự Hoành chợt tăng tốc. Đại Hắc Mã ước chừng đã sớm chán nản đi chậm rì rì như vậy trên khoảng sân vắng, tung bốn vó, chạy đi, nhảy qua lan can của trường đua, mới dừng lại. Chu Tự Hoành ôm vợ anh nhảy xuống ngựa, vào trong căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh. Hựu An còn chưa nhìn rõ căn nhà dùng để làm gì, liền bị Chu Tự Hoành đặt xuống, bắt đầu xé rách y phục của cô. Bộ quần áo cưỡi ngựa này dù nhìn rất đẹp, lại cố tình có rất nhiều nút áo. Lúc Chu Tự Hoành cưng chìu, rất có kiên nhẫn. Lúc này dục vọng đã công tâm, đâu còn có thời gian nghĩ đến. Không cởi được, hai tay liền nắm lại, roẹt một tiếng, quần áo mới vừa mặc vào không tới một giờ hoàn toàn rách nát; lưu loát cởi quần của mình xuống, đẩy chân ra, dùng sức đâm vào......

.