Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 26

Chương 26.

Hựu An bị anh va chạm, thân thể lui vào trong đống cỏ sau lưng, mới phát hiện nơi này có lẽ là căn phòng để thức ăn gia súc. Chỉ một đêm không làm, người đàn ông này lại vô cùng kích động giống như đã tám trăm năm chưa từng thấy một một người phụ nữ. Bộ quần áo cưỡi ngựa đẹp mắt trên người cô đã sớm tản ra tan tác, cả quần anh cũng không cởi, cứ như vậy thẳng tắp đâm vào, vọt mạnh đẩy mạnh, va chạm cô nhiều lần thiếu chút nữa ghim vào trong đống cỏ. Bàn tay to của anh cố định hai chân cô, nâng lên, mở ra đến góc độ lớn nhất. Anh chợt đứng lên, cầm cổ chân mảnh khảnh của cô, từ trên trút xuống đi vào...... Hựu An có cảm giác mình nhất định sẽ bị người đàn ông này đâm chết. Sức lực lớn như vậy, cô cơ hồ hoảng sợ mở mắt ra, cứ như vậy nhìn anh tiến vào thân thể của cô. Mắt Hựu An mở to đến trình độ không thể tin được, giống như là lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy nhìn đến người anh em tốt của anh......

Vật đen tím này vừa thô vừa dài, nhìn qua có vài phần dữ tợn. Cô cũng không thể tin, thân thể nho nhỏ của mình có thể chứa được vật nhỏ dọa người như vậy, aaa...... Bị cô nhìn, vật nhỏ của Chu Tự Hoành càng thêm phấn khởi, dưới ánh mắt Hựu An, nhanh chóng trướng lớn thêm một vòng, mạnh mẽ cắm vào. Hựu An có thể thấy rõ, mảnh thịt phấn hồng bị anh đẩy mạnh mà tiến vào. A...... Cô không khỏi kêu lên, cái loại căng đau đó làm cho cô sợ, hơn nữa lại quá sâu. Cái tư thế này cơ hồ có thể đẩy đến cuối thân thể cô, cô có thể cảm thấy mình đang phải chịu từng trận từng trận ê ẩm tê ngứa giống như bị sóng đánh tới, đủ khiến cô lơ lửng, cả người run rẩy không còn là chính mình. "Vợ à, có thích hay không? Thoải mái hay không? Hả? Trả lời anh......" Người đàn ông trên người lại vẫn không tha cho cô, từng phát từng phát chạm mạnh, còn hỏi cô vấn đề mắc cỡ như vậy. Hựu An mím chặt môi, lại bị anh dùng lực lớn đẩy vào, không khỏi rên lên một tiếng.

Chu Tự Hoành thấy cô dâu nhỏ mạnh miệng, đột nhiên rút lui ra khỏi thân thể của cô. Hựu An liền cảm giác phía dưới trống rỗng, giống như cả người đều là khoảng không, có chút khó nhịn nóng nảy tập kích quấy rối trồi lên, khổ sở muốn khóc. Chu Tự Hoành lại xoay người cô, nhấc hông của cô lên, từ phía sau tiến vào. Cái tư thế này cũng không tốt hơn bao nhiêu so với vừa rồi, hơn nữa trước mặt không có lan can đỡ, bị anh chạm mạnh, Hựu An liền quỳ sấp trên mặt đất...... Từng phát từng phát, Chu Tự Hoành liên tục làm loạn trong cơ thể cô, thân thể cứng rắn dính vào sống lưng cô, dọc theo lỗ tai cô nhẹ nhàng gặm cắn, hô hấp nặng nề phun ở bên tai cô. Hựu An cảm thấy, đầu óc cô bắt đầu lờ mờ. Chu Tự Hoành thích tư thế này nhất. Vì tư thế này có thể để cho anh cầm nắm được tất cả các bộ phận anh thích nhất trên người cô dâu nhỏ. Bàn tay to của anh bắt được con thỏ nhỏ mềm mại nhảy lên, ngón tay nắm được đỉnh phấn hồng nhỏ nhắn. Đỉnh phấn hồng nhỏ nhắn giống như cô dâu nhỏ của anh, trong nháy mắt cứng lên, làm anh yêu thích không buông tay......

Anh đụng càng thêm dùng sức. Ưm a...... Ưm a...... Nghe cô dâu nhỏ của anh kêu lên, tiếng sau cao hơn tiếng trước, Chu Tự Hoành vẫn chưa thấy đủ, cắn vành tai cô, cố chấp hỏi cô: "Tiểu nha đầu ăn ở hai lòng, thoải mái hay không? Hả?" Dưới thân dùng sức nhấn vào, tiếng Hựu An kêu liền tăng lên quãng tám......"Nói, thoải mái hay không, nói không, hả? Không nói anh không cử động nữa nha......" Anh thật không cử động, phía dưới giữ yên, nhưng môi lưỡi lại dọc theo lỗ tai của cô đi xuống, từ cổ tràn xuống hai bên xương sống từng phát từng phát gặm lấy cô. Cả người Hựu An run rẩy, cái loại khó nhịn đó khiến cô sắp vỡ tan. Hơn nữa anh chậm rãi rút ra, rõ ràng cảm giác anh căng lên mạnh mẽ, nhưng người đàn ông này vẫn giữ yên. Hựu An cảm giác mình sắp điên rồi, cái mông nhỏ không bị khống chế vểnh lên lui về phía sau. Chu Tự Hoành lại giống như hành hạ cô, hoàn toàn lui ra ngoài. Cảm giác cột trụ nóng bỏng đó không rời đi, mà là đang ở trong khu vực đầm lầy ẩm ướt của cô, ma sát chợt trước chợt sau, chính là không chịu đi vào, chính là không cho cô...... (trời ơi, máu của ta, giết ta đi, ta muốn đình công)

Cuối cùng Hựu An ríu rít khóc, uất ức tăng lên, càng khóc càng lớn tiếng. Cô quay người lại, dùng sức đấm Chu Tự Hoành: "Anh hư, anh hư, anh xấu lắm, anh xấu lắm, ô ô ô......" Chu Tự Hoành dở khóc dở cười, đã nói vợ anh bị anh cưng chiều trở nên yếu ớt rồi, càng ngày càng nhiều hơn. Ôm thân thể cô xoay một cái, anh nằm trên đống cỏ khô đem cô vợ nâng lên trên mình, cố định hông của cô, kề vào người anh em của anh, tiểu nha đầu tự mình ngồi xuống. A...... Chu Tự Hoành không khỏi rên lên một tiếng, tiểu nha đầu còn chưa hả giận, ngồi xuống, hai bàn tay nhỏ bé còn bấm thịt của anh, ý là bảo anh di chuyển. Chu Tự Hoành không có cách, giơ hai cánh tay đem cái mông nhỏ của cô nâng lên, từng phát từng phát đẩy vào, càng lúc càng nhanh, càng ngày càng nặng, một cái cuối cùng, thân thể tiểu nha đầu mềm nhũn, nằm trên người anh, không nhúc nhích.

Chu Tự Hoành mới ôm cô lật xuống dưới, nhấc chân cô lên, mạnh mẽ va chạm. Trải qua kích tình, thân thể Hựu An càng nhạy cảm. Dư vị của loại co rúc đó còn chưa tản đi, bị người đàn ông này đâm một cái đi vào. Cái loại mùi vị đó, khiến Hựu An thút tha thút thít hai cái, muốn đẩy anh ra, nhưng bị người đàn ông này gắt gao khóa chặt thân dưới, căn bản không nhúc nhích được. Cô hận, vòng tay ra sau cổ anh, móng vuốt nhỏ từng phát từng phát cào lên sống lưng anh. Chu Tự Hoành bị móng vuốt nha đầu này làm tăng tinh thần, kịch liệt đứng thẳng đâm mạnh mấy chục cái, gầm nhẹ một tiếng. Hựu An không khỏi sợ run cả người, cô cũng có thể cảm nhận được có một dòng khí nóng chợt bắn vào trong cơ thể. Người đàn ông này thật là một sắc lang không hơn không kém. Lăn lộn đủ rồi, thể lực Hựu An đã sớm không còn, cả người mềm thành một nắm bùn, nằm trong ngực Chu Tự Hoành, mắt cũng không mở ra được, mặc cho Chu Tự Hoành như có như không vuốt lưng cô. Anh cúi đầu nhìn cô, tóc đã sớm tản ra, bù xù còn ghim ngổn ngang mấy sợi rơm rạ, thân thể trải qua dục vọng gột rửa hồng hào nằm trong lòng anh, giống như trứng tôm mới vừa luộc chín. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn giữ chút nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, thỉnh thoảng còn thút tha thút thít. Tim của Chu Tự Hoành nha! Mềm nhũng cũng không biết thành cái dạng gì rồi! Nha đầu này quả thật chính là số kiếp của anh.

Chu Tự Hoành vuốt vuốt tóc cô, cởi áo của mình xuống, mặc vào người cô, ôm cô đi ra ngoài, cũng không thèm dắt ngựa, trở về biệt thự tắm cho cô. Biết nha đầu này ghét nhất là trên người nhớp nhúa, lúc này đang uốn éo trên người anh, mày nhăn thật chặt, cho đến khi Chu Tự Hoành đặt cô vào trong bồn tắm, mày mới giãn ra. Từ đầu đến cuối cũng không mở mắt ra, thoải mái rầm rì một tiếng, cánh tay vòng quanh cổ Chu Tự Hoành cũng không buông ra. Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng, kề vào cái miệng nhỏ nhắn của cô hôn một cái, nhỏ giọng nói: "Em không buông anh ra, sao anh tắm rửa cho em đây, hay là em còn chưa mệt?" Hựu An không khỏi chu chu miệng, không tình nguyện buông anh ra. Một ít biện pháp trị nha đầu này Chu Tự Hoành cũng không có, mang bộ dạng vú em phục vụ cô gội đầu tắm rửa. Thu thập xong nhét cô vào trong chăn, vỗ lưng cô, đợi cô ngủ thiếp đi, mình mới vọt đi tắm.

Vừa lên giường, tiểu nha đầu liền tự động tự phát lăn vào trong ngực anh, dùng cả tay chân ôm anh, ngủ ngon ngọt vô cùng. Chu Tự Hoành cũng chịu đựng tư thế ngủ không tốt của nha đầu này, không ôm cô, lúc nửa đêm không chừng liền đem chăn đạp ra, giống như đứa bé. Lúc nửa đêm, tiểu nha đầu trầm giọng rầm rì một tiếng, khiến Chu Tự Hoành giật mình tỉnh lại. Mở đèn lớn mới phát hiện, mặc dù tiểu nha đầu còn ngủ, cũng không thích hợp lắm, giống như bị đau ở đâu. Cô trầm giọng nức nở, giống như một con thú nhỏ bị thương, không cần nói cũng làm cho người đau lòng. Chu Tự Hoành cúi đầu hôn cô, gọi: "Vợ, vợ à, khó chịu chỗ nào, hả?" Hựu An hí mí mắt lầm bầm nói: "Đau bụng......" Cắn cắn môi còn nói: "Phía dưới cũng đau......" "Phía dưới cũng đau?" Chu Tự Hoành thật có chút luống cuống, vội vàng đưa tay sờ, tay sờ soạng thấy hơi ướt lạnh, rút ra liền nhìn thấy máu.

Chu Tự Hoành nhớ tới cái gì, nhẹ nhàng lắc lắc cô hỏi: "Bà mẹ lớn của em là ngày nào, có nhớ không?" Hựu An không hiểu phất phất tay nhỏ bé: "Bà mẹ lớn gì? Em không có bà mẹ lớn." Chu Tự Hoành không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười: "Anh hỏi kinh nguyệt của em là ngày nào?" Hựu An chợt mở mắt, vén chăn lên nhìn một chút, khuôn mặt nhỏ đỏ lên. Chu Tự Hoành còn có cái gì mà không hiểu, vào phòng tắm cầm khăn lông nóng ra, lau máu rỉ ra giữa hai chân cho cô, hỏi cô có mang băng vệ sinh theo không. Tiểu nha đầu lắc đầu không nói lời nào, Chu Tự Hoành dùng khăn lông khô xếp ở phía dưới đệm cho cô, pha nước mật ong. Nhìn cô uống từng ngụm nhỏ xong, đứng lên liền mặc quần áo vào. Hựu An ngước mắt nhìn anh mặc quần khoát áo, không khỏi mở miệng hỏi: "Anh đi đâu vậy?" Chu Tự Hoành nói: "Trong thôn nhỏ dưới chân núi có tiệm tạp hóa, anh đi mua băng vệ sinh cho em." Tay nhỏ bé của Hựu An duỗi ra đặt trong bàn tay anh, Chu Tự Hoành theo thói quen cầm lấy, Hựu An chu chu miệng làm nũng: "Đừng đi được không, nơi này chỉ có một mình em, em sợ......"

Chu Tự Hoành thở dài, đã nói nha đầu này là số kiếp của anh mà, lên giường bế cô ôm vào trong lòng mình: "Ừ, ngày mai anh mới đi, ngủ thôi! Ngủ thôi!" Không phải Hựu An khác thường, phụ nữ lúc này vốn không phân rõ phải trái. Hựu An vừa nghĩ buổi tối khuya ở trong núi chỉ còn sót lại một mình cô, liền cảm giác mình giống như động vật nhỏ đáng thương bị vứt bỏ, cho nên chết sống quấn lấy Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành đợi cô ngủ say, mới rón rén xuống núi, trả tiền gấp mấy lần mới gõ cửa được một tiệm tạp hóa, mua mấy gói băng vệ sinh liền trở lại, thay cho cô dâu nhỏ. Mọi việc xong xuôi, trời cũng sáng rồi.

Trên người Hựu An không thoải mái, tính làm nũng liền tăng lên, càng thích đùa bỡn. Hai người không thể đi ra ngoài, liền vùi trên sô pha xem phim. Cô dâu nhỏ nép vào trong ngực cũng không chịu yên, chốc chốc cử động, chốc chốc lại hôn, chốc chốc lại sờ anh. Nha đầu này hư quá đi, ỷ vào việc anh không thể thu thập cô, liền thích câu dẫn anh. Xem phim, tay nhỏ bé liền từ trên lưng anh đi vào trong, bóp hạt đậu nhỏ trước ngực anh, một lát lại sờ sờ cơ bụng anh. Chờ lúc người anh em phía dưới của anh dựng đứng lên, tiểu nha đầu lại dùng ánh mắt vô cùng vô tội nhìn anh, ý là không phải lỗi của cô. Đây là lần thứ mấy rồi chứ? Chu Tự Hoành hít sâu một hơi, cúi đầu cắn gương mặt của vợ anh một hớp: "Tiểu nha đầu em dám làm nha! Ỷ vào hiện tại anh không thu thập được em, em liền dám làm."

Hựu An xấu xa cười ha ha ha, đột nhiên phát hiện, trêu chọc người đàn ông này cũng thật hứng thú. Đặc biệt có cảm giác thành tựu, Hựu An nháy mắt mấy cái, tay nhỏ bé trượt dọc theo cơ bụng anh, xẹt một cái chui vào trong quần anh, cầm lấy người anh em đang nhảy nhảy về phía trước...... .