Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 27

Chương 27.

Chu Tự Hoành rên lên một tiếng, người anh em phía dưới nhanh chóng căng to gấp đôi. Hựu An thậm chí có thể cảm thấy cảm giác cứng rắn nóng bỏng, giống như cầm củ khoai lang nóng phỏng tay, vội rút tay ra ngoài. Chu Tự Hoành sao có thể tha cho tiểu yêu tinh đã câu dẫn anh. Đưa tay bắt được tay nhỏ bé của cô, trực tiếp nhét vào, đè lên tay cô xoa bóp lên xuống. Một bàn tay khác giữ chặt hông của tiểu yêu tinh, vừa nhấc lên liền ôm đến trên đùi. Anh ngửa đầu ngậm chặt cái miệng nhỏ nhắn của cô, hung hăng hôn cô, bàn tay dò xét tiến vào vân vê hai luồng mềm mại trước ngực, chỉ chốc lát sau, tiểu nha đầu liền hổn hển thở gấp. Tay nhỏ bé cử động trong thời gian dài, có chút mệt mỏi, khó khăn lắm mới rút ra nghỉ một lát, lại bị Chu Tự Hoành kéo lại. Giữ chặt eo mềm nhẹ của cô kéo vào trong lồng ngực mình, tách đầu gối ra, hai chân Hựu An liền bị anh mở ra......

Một ống của cái quần mặc ở nhà sớm bị anh tuột xuống, một ống khác còn giắt trên bắp chân trắng mịn của cô, nhẹ nhàng ngồi trên đầu gối anh, quần lót còn treo trên hai cổ chân. Khóa kéo quần lính của Chu Tự Hoành đã sớm kéo ra, người anh em dũng mãnh của anh xẹt một cái liền chui vào giữa hai chân Hựu An...... Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ bừng, đưa tay đè lại bàn tay muốn làm loạn của anh, vội vàng nói: "Bẩn...... Không được......" Chu Tự Hoành cúi đầu cắn cái cổ trắng mịn của cô một hớp, thở gấp bên tai cô, nói: "Không bẩn, anh mới vừa rửa tay rồi, rất sạch sẽ." Hựu An không khỏi khẽ cắn răng, người đàn ông này cố ý bẻ cong ngữ nghĩa của cô. Cô vừa muốn phản kháng, liền bất chợt bị ngón tay cắm vào dừng trong cơ thể. Qua mấy ngày trăng mật, người đàn ông này suốt ngày suốt đêm nghiên cứu, đã sớm nghiên cứu thông suốt từ trong ra ngoài cả người cô dâu nhỏ, sợ rằng nơi bí ẩn nào có nốt ruồi cũng rất rõ ràng, huống chi đây là nơi anh thích nhất.

Khít khao ấm áp sền sệt ẩm ướt, Chu Tự Hoành nhớ tới cảm giác mình chôn ở bên trong, liền cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Xoay cổ cô dâu nhỏ lại, hé miệng gặm cái miệng nhỏ nhắn, vừa hôn vừa liếm. Lưỡi chui vào trong cái miệng nhỏ nhắn không ngừng ra vào, chợt sâu chợt cạn, chợt nhanh chợt chậm, cùng với động tác ngón tay phía dưới...... Có lúc thậm chí đưa đến trong cổ họng tiểu nha đầu, Hựu An vốn không phản kháng được, đầu lưỡi người đàn ông này lấp đầy cái miệng nhỏ nhắn của cô, cơ hồ không có khe hở, kéo lưỡi của cô dùng sức hút. Hựu An cảm thấy cái lưỡi của mình bị anh hút tê dại, chức năng nuốt của miệng lưỡi căn bản không nhạy, mặc kệ anh cần anh cứ lấy...... Bắp chân Hựu An càng ngày càng chặt, giữa hai chân có chất lỏng do Chu Tự Hoành tiết ra, từ từ trắng nõn trơn ẩm, khiến Chu Tự Hoành ra vào càng thêm thoải mái. Bỗng nhiên có cảm giác anh lại đẩy thêm một ngón tay vào thăm dò, khuấy động chất lỏng sền sệt bên trong, cùng môi lưỡi của anh, tạo ra tiếng chậc chậc......

Hựu An bị anh trêu chọc cả người nóng lên, đầu dần mông lung, bản thân đã sớm bất lực...... Chu Tự Hoành cũng không dừng lại, nhấn vào từng phát từng phát. Hựu An nhịn không được rầm rì ư a ư a, âm thanh yêu kiều mềm mại, giống như thân thể của cô. Chui vào trong lỗ tai Chu Tự Hoành, khiến da đầu anh tê dại phấn khích. Âm thanh rên rỉ của nha đầu này quả thật có thể ** khoét đến tận xương. Chu Tự Hoành cảm giác tiểu nha đầu kịch liệt co rúc lại, hai ngón tay chợt mở ra, một dòng nước ấm xen lẫn tơ máu theo ngón tay của anh chảy xuống, tí tách rơi trên sàn nhà. Thân thể tiểu nha đầu cong lên, trong nháy mắt xụi lơ trong lòng anh...... Chu Tự Hoành nhanh chóng co rút mấy cái, buồn bực rít lên một tiếng, cũng bắn ra ngoài, bừa bãi đầy đất. Hựu An không dám nhìn, quả thật quá hư hỏng. Kinh nguyệt tới, còn dám làm ra chuyện này. Cô nhắm chặt mắt, ngồi phịch trong lòng Chu Tự Hoành, giống như cả xương cũng không còn.

Chu Tự Hoành nghiêng đầu hôn cô, không bá đạo giống vừa rồi, hôn vô cùng triền miên, dọc theo cổ rơi vào trên môi của cô, từng cái từng cái...... Tiểu nha đầu trải qua kích tình, chân chính khiến Chu Tự Hoành vô cùng thích thú. Khuôn mặt nhỏ nhắn ướt át đỏ bừng, miệng nhỏ bị anh hôn sưng lên, khóe mắt dâng lên trong suốt. Cả người lại còn mềm yếu lười biếng không xương, thật có thể mê chết anh. Chu Tự Hoành kéo tấm thảm bên cạnh qua bao lấy cô ôm vào trong phòng tắm, tỉ mỉ rửa sạch cho cô, đổi quần lót đã dán băng vệ sinh. Cúi đầu nhìn lại, tiểu nha đầu tựa vào ngực anh ngủ thiếp đi, xem ra chính mình thật khiến cô mệt muốn chết rồi. Ước chừng biết không chọc nổi người đàn ông này, mấy ngày sau tiểu nha đầu ngoan ngoãn vô cùng. Cô chỉ tựa vào ngực anh, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ bị anh trừng trị. Người đàn ông này luôn có thủ đoạn thu thập cô, kinh nguyệt cũng không thèm quan tâm.

Nhớ tới những thứ này, Hựu An liền không nhịn được mà đỏ mặt. Tề Giai Kỳ giơ tay hươ hươ trước mắt cô: "Này! Này! Hựu An, nghĩ gì thế? Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hết rồi, có phải nhớ người đàn ông của bạn hay không? Mới tách ra có mấy ngày nha! Cứ như vậy không bỏ được, đến mức đó ư?" Tề Giai Kỳ nhắc tới, Hựu An mới phát hiện, cô thật rất nhớ anh. Kinh nguyệt chưa qua, bộ đội đã gọi điện thoại tới cho Chu Tự Hoành, nói có một nhiệm vụ quan trọng khẩn cấp, phải có Chu Tự Hoành chỉ huy. Vì vậy, trăng mật vừa được mười ngày, hai người liền xuống núi. Hựu An còn nhớ rõ, xe đi thật xa, cô còn luyến tiếc quay đầu lại. Thế giới ngọt ngào của hai người trong mười ngày làm cô lưu luyến, Chu Tự Hoành áy náy hôn cô, bảo đảm về sau, hàng năm đều sẽ mang cô đến đây.

Hựu An cũng không phải không hiểu tính chất công việc của Chu Tự Hoành, có thể trộm được mười ngày nghỉ trăng mật đã vô cùng may mắn. Chỉ là thói quen bên cạnh có Chu Tự Hoành, đột nhiên còn lại một mình cô, thật không thích ứng, cho nên mới nói, thói quen thật rất đáng sợ. Sau khi Chu tự Hoành đi, làm gì cô cũng mệt mỏi không có tinh thần. Chu Tự Hoành liên tục lo lắng cô dâu nhỏ của anh không tự chăm sóc được mình, trực tiếp đem vợ đưa đến Chu gia. Có tiếng cũng có miếng uỷ thác cho mẹ anh, không sợ làm phiền người khác mà dài dòng với bà nửa giờ. Vợ anh thích ăn hay không thích ăn cái gì đều dặn kỹ. Hựu An cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ sắp rỉ máu, tay nhỏ bé bắt được cánh tay Chu Tự Hoành, không ngừng trộm bóp anh. Người đàn ông này cũng không thèm để ý đây là đâu! Bình thường lúc chỉ có hai người, cô muốn làm nũng liền làm nũng, để cho anh phục vụ, hầu hạ. Nhưng ở nơi này, sẽ khiến cha mẹ chồng cô nghĩ như thế nào, cũng may cha mẹ chồng cô hiểu chuyện, không nói gì.

Ở lại Chu gia, không có Chu Tự Hoành, mẹ chồng cô vẫn như cũ đối xử với cô rất tốt. Nhưng Hựu An vẫn nhớ người đàn ông đó, nhớ đến cả đêm đều không ngủ được. Không có anh ôm, cảm giác thật trống rỗng. Răng trắng nho nhỏ của Hựu An cắn cắn ống hút, nói với Giai Kỳ: "Giai Kỳ, mình nhớ anh ấy, làm sao bây giờ?" Ở Chu gia đợi ba ngày, không ra cửa, hôm nay mẹ chồng cô cho cô ra ngoài giải sầu, tìm bạn bè dạo phố một chút cũng tốt, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, lẫn quẫn trong nhà còn có nghĩa gì. Vừa đúng hôm nay Giai Kỳ nghỉ ngơi, hai người liền hẹn nhau. Đi dạo hơn nửa ngày, thật mệt mỏi, liền chạy tới KFC ăn vài thứ. Tề Giai Kỳ thực sự khâm phục sự lợi hại của Chu Tự Hoành. Mới có mấy ngày nha! Liền đem linh hồn nhỏ bé của nha đầu này câu đi mất, mới vừa rồi khi đến nơi hẹn, từ xa Tề Giai Kỳ đã nhìn thấy nha đầu này.

Mặc một bộ váy voan màu hồng nhạt phủ gối, xoay người, dưới chân là một đôi giày da mềm thấp đơn giản, đôi chân trắng mịn cân xứng, bên ngoài bờ vai nhỏ trắng mềm, mái tóc dài theo gió bay lên tạo nên một đường cong tuyệt đẹp. Khắp người tràn đầy quyến rũ phong tình, cùng với tiểu nha đầu trẻ trung kia, đâu chỉ khác biệt một trời một vực. Nhìn một cái cũng biết là một cô gái được người ta yêu thương từ đầu đến chân. Lúc đi dạo phố, tâm hồn cũng không để ở đây, lúc này còn ủy khuất uất ức nói với cô là cô ấy nhớ người đàn ông của mình. Mắt to chớp chớp, đọng một tầng hơi nước ẩm ướt óng ánh, đáng thương không chịu được. Tề Giai Kỳ không khỏi thở dài, nha đầu này càng ngày càng yếu ớt, cái lão đó không biết đã cưng chiều thế nào, lại cưng chiều thành ra như vậy. Giai Kỳ giơ tay lên đưa khăn giấy cho cô, nói: "Nhớ anh ta thì gọi điện thoại đi! Bạn ngốc à!" Hựu An chu chu miệng: "Lúc anh ấy làm nhiệm vụ, không cho gọi điện thoại, có quy định." Bằng không cô đã gọi từ sớm rồi, còn chờ được tới bây giờ sao.

Tề Giai Kỳ bất đắc dĩ nâng trán: "Bạn học Hứa Hựu An à, đừng không có tiền đồ như vậy được không. Mới xa nhau ba ngày, cũng chịu không nổi?! Mình cảnh cáo bạn nha! Như bạn vậy rất nguy hiểm, nếu như có một ngày, người đàn ông của bạn thay lòng thì bạn phải làm sao? Chẳng lẽ không có anh ta bạn cũng không sống à!" Hựu An nghe lời này, nước mắt trong mắt rưng rưng, nhìn thấy sẽ phải rớt xuống, Tề Giai Kỳ vội nói: "Mình nói là nếu như, nếu như, ai mà biết trước được! Phụ nữ phải độc lập biết không? Cái người này sao lại không thể rời khỏi người đàn ông của bạn được vậy! Phải làm một phụ nữ độc lập tự chủ mới có mị lực." Miệng Hựu An chu lên: "Mình đúng là nhớ anh ấy mà." Tề Giai Kỳ nằm ở trên bàn: "Hựu An, mình xin bạn, có thể nói chuyện khác hay không?" Chợt nhớ tới cái gì, ánh mắt sáng lên, nói: "Hay là buổi tối mình dẫn bạn đi tới một chỗ hay hay để giải sầu!"

Hựu An cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay một chút: "Vậy mình gọi điện thoại về nhà trước, nếu không mẹ sẽ lo lắng." Nói xong, Hựu An bấm số điện thoại nhà, Chu phu nhân rất ủng hộ, ôn tồn dặn dò cô: "Nếu buổi tối về trễ, gọi điện thoại về nhà, mẹ sẽ bảo tài xế trong nhà qua đón, đừng tự thuê xe về, sẽ không an toàn." Hựu An ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng, mới đặt điện thoại xuống. Tề Giai Kỳ đưa tay ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một cái, thở dài nói: "Tiểu nha đầu thật có phúc, có người mẹ chồng tốt như vậy." Chỗ hay hay mà Tề Giai Kỳ nói là một quầy rượu. Trước kia, Hựu An cùng Giai Kỳ từng ra ngoài chơi đùa, khi đó Hựu An mới vừa tốt nghiệp đại học, công việc còn chưa chắc chắn, gặp lại Giai Kỳ ở Thành phố B. Công việc của Trần Lỗi lại bận, không có thời gian hẹn hò. Hựu An giống như cái đuôi nhỏ đi theo Giai Kỳ.

Giai Kỳ thích chơi, lá gan cũng lớn. Từ cấp hai, Hựu An đã đặc biệt sùng bái Giai Kỳ, dường như bất cứ nơi nào Giai Kỳ cũng có thể rất nhanh liền quen thuộc. Hơn nữa còn hòa nhập vào trong đó, lên núi xuống biển cũng đều có thể chơi. Khi đó hai người chạy đến quầy rượu uống rượu, khiêu vũ, ca hát, chơi điên cuồng. Sau này công tác bận rộn, cũng không có thời gian lại đi chơi. Cùng Giai Kỳ đến quầy rượu, chợt nhớ lại những năm tháng trước kia, hai người tìm hàng ghế dài hẻo lánh ngồi xuống. Giai Kỳ ngẩng đầu nhìn Hựu An ở đối diện: "Này! Hựu An, chồng bạn có cho bạn tiền tiêu vặt không?" Hựu An ngây ngốc gật đầu một cái: "Có! Thẻ của anh ấy ở chỗ mình, anh ấy nói mình muốn xài thì cứ rút."

Tề Giai Kỳ không khỏi thốt lên: "Đúng là bạn đã bắt được người đàn ông tốt, không phải bạn nhớ chồng bạn sao? Bọn mình liền xài tiền của anh ta, phung phí tiền của anh ta thêm một chút, giải hận, bạn sẽ không nhớ anh ta nữa." Giơ giơ tay lấy bình XO, rót đầy ly rượu của hai người, hai người chạm cốc liền uống cạn. Tửu lượng Hựu An kém, uống hai ly liền có chút chóng mặt, lôi kéo Giai Kỳ ra khiêu vũ. Say khướt khiến khắp người Hựu An tỏa ra phong tình, khiến mấy người đàn ông không đứng đắn đến gần, vây hai người lại. Tề Giai Kỳ muốn lôi Hựu An đi, nhưng nha đầu này uống say, không biết trúng cái gió gì, ôm cây cột không đi, trong miệng lẩm bẩm: "Trở về cũng không ai quan tâm, không về."

Giai Kỳ hối hận không kịp, không nghĩ tới nha đầu này sẽ biến thành như vậy, nếu thật xảy ra điều sơ xuất gì...... Giai Kỳ không khỏi run lên, cô trẻ người không chọc nổi cái lão đàn ông đó, không chừng sẽ đem cô hủy diệt. Lúc đang sốt ruột, liếc thấy điện thoại của nha đầu này vang lên, vừa thấy hiện người điện tới là ông xã, Tề Giai Kỳ rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nghe máy..