Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 29

Chương 29.

Khó lắm mới xức thuốc xong, cả người Chu Tự Hoành cũng không khỏi đầy mồ hôi, vỗ vỗ đầu cô dâu nhỏ, vào phòng tắm đi tắm. Hựu An uất ức nháy mắt mấy cái, người đàn ông nhà cô chắc chắn đang tức giận, anh không hôn cô, cũng không nói lý với cô. Hựu An chu mỏ, cúi đầu nhìn mình, váy xốc xếch, còn có chút vết rượu màu nâu, chật vật không chịu nổi. Cô suy nghĩ một chút, đưa tay kéo đai an toàn xuống...... (sắc dụ nha ^^) Chu Tự Hoành tự tắm một mình còn chưa xong, cửa phòng tắm liền từ bên ngoài đẩy vào. Cô dâu nhỏ của anh khỏa thân đứng ở cửa, vẫn còn có chút e ngại, một tay ôm ở trước ngực, che kín hai con thỏ nhỏ trắng noãn. Tay trắng quá mức mảnh khảnh, thậm chí Chu Tự Hoành có thể nhìn thấy cánh môi thỏ trắng màu hồng cong lên rõ ràng, eo rất nhỏ, cái mông nhỏ vừa tròn vừa vểnh lên, chân cũng không được tự nhiên, một cái tay nhỏ bé khác phí công che xuống bụng nhỏ...... Chu Tự Hoành cảm thấy cô dâu nhỏ của anh là một tiểu nha đầu chưa lớn cũng có nguyên nhân, trừ tính tình yếu ớt, bộ lông trên xương mu cũng thật lưa thưa, chỉ là rất đẹp. Phía dưới cùng phía trên miệng thỏ đều màu hồng, màu sắc tươi non giống như cành hoa đào nở rộ đầu tháng ba.

Phải nói là không hề lớn lên! Nha đầu này, chỗ nên lớn cũng thật lớn, hơn nữa nhiều ngày bị anh vun tưới, cô dâu nhỏ liền giống như nụ hoa chớm nở được gió xuân thúc giục mà mở ra. Cái loại trẻ trung mang theo phong tình quyến rũ đó, muốn hấp dẫn bao nhiêu là có bấy nhiêu...... Hô hấp của Chu Tự Hoành có chút hổn hển gấp rút, người anh em của anh giống như được bật công tắc, vèo một cái liền dựng đứng. Ánh mắt Hựu An xẹt qua cơ ngực của anh, rơi vào người anh em thảng tắp của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ một chút, cúi đầu, lại không nhịn được ngẩng lên. Vóc người của ông chồng nhà cô thật sự không kém. Hơn nữa, phòng tắm ngập hơi nước, hơi nước đọng trên tóc ngắn của anh tạo thành từng giọt nước trong suốt như trân châu. Nước từ vòi hoa sen tưới xuống cổ anh, chảy dọc theo đường cong bắp thịt căng phồng của anh, cả người anh cũng dâng lên một tầng sáng trong bóng loáng. Hựu An chợt nhớ tới Giai Kỳ cho cô xem qua mấy tấm ảnh nam minh tinh ướt đẫm, cũng kém xa người đàn ông của cô. Nếu chụp hình ảnh này cho Giai Kỳ xem, chắc chắn nha đầu kia không ngừng thét chói tai......

Cánh tay rắn chắc khẽ nâng lên, cơ bụng sáu múi hiển lộ rõ ràng. Hựu An còn nhớ rõ cái loại xúc cảm kiên cố đó, từng múi từng múi, lúc anh đang phấn khích trên người cô, cơ bụng sẽ lay động, bắp thịt sẽ rối rắm, khêu gợi rối tinh rối mù. (ôi, mỹ nam!!!! *lấy khăn giấy chùi chùi…*) Hựu An cảm thấy, chỉ hơn mười ngày ngắn ngủn, cô liền từ tay mơ biến thành sắc nữ. Vừa bắt đầu cô còn có chút sợ kia mà, sợ hơi sức Chu Tự Hoành quá lớn, sợ thân thể anh vô cùng cường tráng. Hôm nay cô nghĩ đến những thứ này, cả người liền nóng lên, cái loại nóng ran đó dâng lên, nhanh chóng truyền khắp toàn thân của cô. Lúc cô cảm giác phía dưới giống như có thứ gì chảy ra, Chu Tự Hoành đã đưa tay cầm cánh tay của cô, túm cô tới. Một hồi trời đất quay cuồng, Hựu An đã bị Chu Tự Hoành đè lên trên tường......

Nước nóng tưới lên người Hựu An, sau lưng là gạch men sứ lạnh như băng, lạnh và nóng đan xen, Hựu An không khỏi giật thót mình. Chu Tự Hoành cúi đầu nhẹ nhàng chạm lên môi cô, liền trượt đến trên gáy cô...... Nụ hôn của anh nóng bỏng như lửa, rơi vào trên gáy cô giống như cũng có thể thiêu đốt...... Ở xương quai xanh lưu lại chốc lát, liền ngậm quả anh đào trước ngực cô...... Lưỡi của anh linh hoạt bao lấy anh đào, giống như trẻ nít, dùng sức bắt đầu mút, tay to trượt xuống, xuyên qua bụng nhỏ của cô, đặt trên mông tròn nhỏ vểnh lên của cô dùng lực vuốt ve...... Cái mông của vợ anh mềm mại khác thường, hai tay anh như trước cầm lấy, mười ngón tay xòe ra, cái loại xúc cảm cực phẩm đó, làm người ta yêu thích không thể buông tay...... Xâm nhập vào khe mông, phía dưới trơn trợt ấm áp......

Chu Tự Hoành không khỏi khẽ cười một tiếng, một tay nhấc đầu gối cô dâu nhỏ lên, phía dưới nhấn một cái, đi vào tận gốc. Á...... A...... Hựu An không khỏi rầm rì một tiếng, cái loại cảm giác lấp đầy trong nháy mắt đó, làm cả người cô không ngừng run rẩy...... Một tay Chu Tự Hoành nhấc chân của cô, đem cô khóa chặt trên tường, rút ra cắm vào, một lần lại một lần, tiểu nha đầu bị anh nhấn sâu, cơ hồ muốn khảm vào trong tường. Thân thể trắng như sữa nhuộm màu phấn hồng nhàn nhạt, dính vào trên lớp gạch men sứ. Như hoa văn từng đóa hoa hồng nở rộ trên gạch men sứ ở sau lưng cô, tạo thành khung cảnh tuyệt đẹp. Cô dâu nhỏ ngước đầu, rầm rì, từng tiếng từng tiếng yêu kiều, từng tiếng từng tiếng mềm mại. Tóc dài đen nhánh bị nước nóng thấm ướt, đung đưa theo đầu nhỏ của cô, dính vào trên má, từng sợi như tơ, bày ra một loại phong tình tuyệt diễm mê người, nha đầu này thật có thể hấp dẫn chết người.

Tốc độ Chu Tự Hoành đẩy vào tăng nhanh, anh tăng tốc, tiểu nha đầu liền bắt đầu run, cả người rung động với biên độ nhỏ không tự kìm hãm được, khiến hai con thỏ trắng nhỏ trước ngực cô chợt cao chợt thấp nhảy lên, hai cái miệng thỏ hồng nhạt dính đầy hơi nước, nhìn qua giống như cánh hoa mang theo giọt sương, tươi đẹp thơm hương! Chu Tự Hoành mấy lần muốn hôn cái miệng nhỏ nhắn của vợ anh, đến bên miệng lại nhịn được. Mặc dù dục hỏa công tâm, nhưng anh còn sợ làm đau cô dâu nhỏ yếu ớt của anh, không bỏ được. Anh nâng cái chân khác của cô lên, cô dâu nhỏ cho là anh muốn đẩy cô ra, bất mãn rầm rì một tiếng, hai cái chân trắng nõn nhất thời co lại, gắt gao khóa trên hông của Chu Tự Hoành, cánh tay nhỏ giống như hai con rắn cuốn lấy cổ anh, đưa lên cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của mình......

Chu Tự Hoành hôn một cái, trượt xuống bên tai cô, thở hổn hển cảnh cáo cô: "Đừng làm rộn, một lát anh hôn làm đau em, anh cũng sẽ mặc kệ. Vợ ngoan, bảo bối, ngoan đi!......" Bàn tay vỗ xuống cái mông nhỏ, phát ra tiếng vang thanh thúy, bàn tay to nâng cô, ôm đi vài bước về bên cạnh...... A...... Hựu An không khỏi rên lên...... Thân thể của hai người còn chặt chẽ ở cùng một chỗ, anh lấp đầy bên trong cô, cơ hồ không có một khe hở. Lúc anh đi lại, trên dưới nhấn mấy cái, cái loại mùi vị đó…. A...... Hựu An cảm thấy, trong cơ thể giống như có công tắc bén nhạy khác thường, vừa bị anh chạm vào liền mở ra, hô một tiếng nhiệt lưu liền tiết ra ngoài, cả người cô mềm nhũn, xụi lơ trên người anh...... Chu Tự Hoành ôm cô trượt vào trong bồn tắm lớn, nước chảy ấm áp từ bốn phương tám hướng rưới lên thân thể mềm mại của cô, Chu Tự Hoành cúi đầu cắn lỗ tai của cô một cái: "Vợ, em thư thái, ông xã nhỏ nhà em thì còn đói bụng!" Nói xong, ôm lấy nửa người trên của vợ anh, nâng cái mông nhỏ lên, đè xuống, từ trên xuống dưới thẳng tắp tiến vào, cái tư thế này thật sâu, Hựu An cảm thấy hơi đau......

Lúc còn chưa đi vào toàn bộ, cô liền yếu ớt kêu đau: "Đau, em đau...... Chúng ta đổi tư thế có được không...... Cái này quá sâu...... Á...... Sẽ không tốt, có được không......" Tiểu nha đầu mềm mại xin anh, chủ động tiến gần lên hôn anh, dùng một bên mặt không sưng từng phát từng phát cọ vào anh. Cô càng như vậy, Chu Tự Hoành càng hưng phấn, cái loại cảm giác khít khao đó cơ hồ ép điên anh...... Bàn tay to của anh thăm dò xuống, vạch cánh hoa ra, vuốt ve hạt trân châu nhỏ núp ở bên trong. Rất nhanh, anh cảm giác cô dâu nhỏ bắt đầu co rút lại, từng cái từng cái chặt hơn......

Chu Tự Hoành rên lên một tiếng, cắn vành tai cô dâu nhỏ, hít một hơi: "Vợ, em muốn siết chết ông xã em sao! Ừ......" Phía dưới đẩy một cái...... A...... Cô dâu nhỏ kêu một tiếng, trực tiếp vọt tới hoa tâm...... Biên độ cử động trên dưới thẳng đứng từng phát từng phát, khiến chung quanh tạo nên gợn nước, giống như thủy triều lên xuống liên tiếp...... Cái loại cảm giác hôn mê đó lại tới, bị ông chồng của cô dùng lực mạnh mẽ va chạm trên dưới, đầu nhỏ của Hựu An bắt đầu mơ hồ. Khoái cảm trong cơ thể không ngừng tăng lên, lúc lên đến đỉnh, đại não phút chốc trống không, thân thể hoàn toàn co quắp mềm xuống...... Nhưng rất nhanh liền phát hiện người đàn ông nhà cô cũng chưa làm xong. Không chỉ chưa xong, cây cột trong cơ thể càng thêm căng to, hình như cứng rắn hơn vừa rồi. Hựu An không còn hơi sức, thậm chí ngay cả hơi sức nhúc nhích ngón tay út cũng bị mất. Cô nằm trên người Chu Tự Hoành, giống như một con cá bị rút xương, chỉ còn có thể phồng má thở gấp.

Ý thức được người đàn ông nhà cô vẫn chưa xong, lại gắn lỗ tai anh mềm giọng cầu xin tha thứ: "Chú Chu, em thật sự không còn hơi sức. Thật đó, anh tha cho người ta có được không, người ta vừa mệt vừa khổ, muốn ngủ rồi......" Chu Tự Hoành nghiêng miệng cắn lấy bả vai nhỏ bé yếu ớt của cô: "Nha đầu vô dụng, là ai câu dẫn anh trước? Vào lúc này lại cầu xin tha thứ, vậy em nói đôi câu dễ nghe, anh liền tha cho em. Nếu không, tối hôm nay không để cho em ngủ." Hựu An chu chu miệng: "Chú?" Cô vừa gọi chú, Chu Tự Hoành lại cắn cô một hớp, Hựu An rầm rì một tiếng, vội vàng đổi lời: "Tự Hoành?" Lại bị cắn một ngụm, cái miệng nhỏ nhắn của Hựu An uất ức nín nghẹn: "Vậy phải gọi sao?"

Chu Tự Hoành liếm cổ thon dài của cô, khàn giọng dạy cô: "Gọi ông xã, vợ à, gọi ông xã cho anh nghe một chút, được không?" Đứng thẳng phía dưới cấp tốc đẩy mạnh mấy cái, nhấn vào khiến Hựu An vừa đau vừa tê. Hựu An vội vàng nghe lời gọi anh là ông xã. Âm thanh mềm mại yêu kiều chui vào trong lỗ tai Chu Tự Hoành, Chu Tự Hoành cảm thấy khoan khoái không nói nên lời. Nhanh chóng thối lui, đem cô dâu nhỏ lật lại, nhốt chặt eo thon nhỏ của vợ anh, từ phía sau tiến vào, vào nhanh, ra mạnh, vừa nhanh vừa nặng...... Trong bồn tắm rất trơn, Hựu An cơ hồ chịu không được sức nặng thân thể, chỉ có thể đưa tay bắt được hai bên bồn tắm, bị người đàn ông sau lưng dùng sức đẩy mạnh vào thân thể, từng phát từng phát vọt ra phía trước, lại không đụng phải đầu. Một bàn tay khác của Chu Tự Hoành đã đỡ ở trên đầu cô......

Hựu An cảm thấy, mình sắp bị anh xuyên thấu, anh cậy mạnh, sức lực cơ hồ tàn ngược: "Quá sâu...... A...... Á...... Quá sâu, ông xã...... Ông xã...... Anh tha cho em được không...... Có được không...... A......" Hựu An từng tiếng từng tiếng xin anh, cô càng cầu xin, Chu Tự Hoành đâm càng hung ác. Rốt cuộc anh gia tăng tốc độ, Hựu An nhanh chóng vọt tới cực hạn, thân thể nặng nề lao tới, chậm rãi rơi xuống...... Chu Tự Hoành nhanh chóng đem hai người rửa sạch, kéo khăn tắm lớn bao lấy, ôm ra phòng tắm, nhét vào trong chăn. Sấy tóc cho cô dâu nhỏ, cô dâu nhỏ rất hưởng thụ, lúc đang sấy, còn tự động phối hợp xoay sang bên cạnh, thở dài một hơi, lầm bầm một câu: "Chú Chu, về sau em không đến loại nơi như thế nữa! Anh đừng tức giận, em rất nhớ anh, em chỉ là nhớ anh......" Mắt cũng không mở ra được, vẫn còn cố gắng nhận sai.

Chu Tự Hoành đặt máy sấy xuống, hôn mí mắt cô một cái: "Anh không tức giận, vợ à, anh cũng nhớ em, rất nhớ! Ngủ đi!" Tiểu nha đầu lúc này mới yên tâm, nhắm mắt lại, chép chép cái miệng nhỏ nhắn, chìm vào giấc ngủ. Điện thoại di động run lên một cái, Chu Tự Hoành liếc nhìn cô dâu nhỏ ngủ say, đắp chăn cho cô xong, đi tới bên cửa sổ nhỏ giọng nghe máy, hỏi: "Mấy tên lưu manh kia thế nào?" Phùng Thần vừa nghe tiếng nói dịu dàng này của anh, không khỏi móc móc lỗ tai, cho là mình gọi lộn số, nhìn số điện thoại một chút, đầu óc chuyển một cái liền hiểu được, khẳng định là cô dâu nhỏ đang ở bên cạnh anh.

Phùng Thần cười một tiếng, nói: "Thế nào? Thương vợ như vậy, mấy người…. kia bị cậu dọn dẹp có gì không tốt, có bể đầu, răng trong miệng cũng không thừa cái nào. Bất quá, chó ngáp phải ruồi, bọn người này thật đúng không chỉ là lưu manh bình thường. Gần đây có một nhóm trộm cắp chuyên nghiệp. Đột nhập, cướp bóc, cái gì cũng làm, phỏng đoán thế nào tôi cũng không nghĩ tới, lại tan rã trong tay cô dâu nhỏ của cậu. Đã đưa hồ sơ qua bên tố tụng rồi, tôi chỉ báo với cậu một tiếng. Còn nữa, cái nàng dâu nhỏ xinh xắn kia cần phải cẩn thận, chớ ra ngoài nhiều, không thôi lại xảy ra chuyện. Cậu có là Diêm Vương thật cũng không giải quyết hết được, cúp đây." .