Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 3

Chương 3.

Như Tề Giai Kỳ nói, khóc một trận, say một trận, cuộc sống còn phải tiếp tục, ngươi thất tình, thế giới không thất tình. Hứa Hựu An chỉ là một người không đáng kể trên thế giới này mà thôi, cô thất tình không có mấy người quan tâm. Hơn nữa, cuộc sống cũng không quản được, thậm chí, mỗi ngày cô còn phải nhìn đôi gian phu dâm phụ ở trước mặt mình lắc lư, tình ý ngọt ngào. Trần Lỗi nói với cô anh sai rồi, chỉ cần cô tha thứ lần này, anh nhất định sẽ một đao cắt đứt với Chu Na, còn nói, bọn họ lập tức liền đi đăng ký kết hôn. Với Trần Lỗi mà nói, Hứa Hựu An thật sự cũng tìm không được người đàn ông thứ hai yêu cô như vậy. Lúc ấy, tâm Hứa Hựu An thật bỗng xao động. Nhưng ngay sau khi cô cự tuyệt Trần Lỗi, cô vừa bước vào bệnh viện, hai người này đã công khai ra vào như một đôi. Đây chính là người đàn ông hai ngày trước dào dạt tình yêu van xin cô tha thứ.

Sau khi cô cự tuyệt, Trần Lỗi nói cô sẽ hối hận, anh chờ cô hối hận. Nếu như đây chính là phương pháp Trần Lỗi để cho cô hối hận, vậy Hứa Hựu An chỉ có thể nói, người đàn ông này ngây thơ đến buồn cười. Hứa Hựu An đem cặp lồng cơm đậy lại, đứng lên, nhìn cũng chưa từng nhìn Trần Lỗi cùng Chu Na ở bên cạnh không xa, xoay người ra khỏi căn tin lớn. Y tá Triệu Thiến rất có giao tình với cô cũng cùng ra ngoài, tức giận bất bình nói: "Đôi nam nữ chó má, Hựu An, Hựu An, sao cô lại tránh bọn họ, khiến bọn họ càng đắc ý." Hứa Hựu An dừng bước: "Không phải tôi tránh bọn họ, là tôi bị anh ta làm ghê tởm ăn không ngon, được rồi, đừng nhắc tới bọn họ, không có chút hứng thú nào."

Triệu Thiến nhỏ giọng nói: "Hựu An, cô cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, chú của Chu Na là trưởng khoa của bệnh viện chúng ta, mấy ngày trước mới vừa được cất nhắc lên chức phó giám đốc Bệnh viện, muốn một bác sĩ ngoại khoa nhỏ như cô chịu chút ủy khuất không phải rất dễ dàng sao." Hứa Hựu An xem thường nói: "Tôi làm việc cẩn trọng, không lười biếng, không dùng mánh lới, cũng không phạm sai lầm, tôi lại càng muốn biết, ông ấy làm khó dễ tôi như thế nào." Triệu Thiến liếc cô một cái nói: "Cô ngu à! Ai mà không biết tháng sau chính là diễn tập lớn ở quân khu chúng ta. Tôi nghe nói là ở vùng núi Tùng Lâm, cộng thêm toàn bộ binh chủng. Bệnh viện chúng ta khẳng định sẽ cho người ra xây dựng bệnh viện dã chiến. Đây chính là công việc kiếm vất vả không được cám ơn. Nhìn hai chúng ta xem, đến nơi diễn tập không biết có luyện được gì không nhưng chắc sẽ gục xuống. Tuy nói là nhân viên cứu hộ, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải hành quân đi theo bệnh viện dã chiến, so với lúc đại học Quân y huấn luyện dã ngoại còn khổ hơn gấp mười lần. Nếu thật sự để cô đi, người cánh tay bắp chân nhỏ như cô, có thể chịu được sao?"

Hứa Hựu An cúi đầu nhìn mình, lại nhìn đống thịt trên người Triệu Thiến một chút, phì cười một tiếng: "Nghe cô nói như vậy, tôi lại cảm thấy cô nên chủ động xin đi, nói không chừng sau nửa tháng diễn tập quân sự trở về, cô cũng không cần phí sức lực giảm cân." Triệu Thiến bất mãn vỗ cô một cái: "Tôi nói nghiêm chỉnh với cô đó, cô đừng không tin như vậy chứ." Triệu Thiến thật sự là quạ đen. Buổi chiều, lãnh đạo Khoa liền gọi Hựu An lên, bảo nên chuẩn bị một chút, tháng sau tham gia diễn tập quân sự. Hôm nay là hai mươi chín tháng ba, tháng sau không phải là hai ngày sau sao. Hứa Hựu An không thể không bội phục Chu Na mạnh mẽ vang dội. Cô nhận mệnh, không hề nghi ngờ gật đầu, bày tỏ ý phục tùng an bài của tổ chức.

Từ phòng làm việc của lãnh đạo đi ra, mới vừa đi tới cửa cầu thang đã nhìn thấy Trần Lỗi. Bình thường trên mặt đẹp trai dịu dàng, lúc này có chút lụn bại tối tăm nói không rõ. Trần Lỗi chưa bao giờ biết tính tình Hứa Hựu An cứng như thế. Hai người yêu nhau sáu năm, cơ hồ chuyện gì Hựu An cũng nghe anh, anh nói tốt nghiệp rồi, em cũng vào Quân tổng phía Bắc đi! Hựu An nói được. Anh nói chờ thêm hai năm chúng ta sẽ kết hôn, cô nói được. Trừ chuyện kia cô không nghe anh, cơ hồ tất cả những chuyện còn lại, đều do anh quyết định, Hựu An chưa bao giờ có ý kiến. Trần Lỗi tức giận nói Hựu An không dịu dàng, không săn sóc, thật ra hoàn toàn là nói lẫy. Hựu An và Chu Na không thể đem ra so sánh, Hựu An nhỏ hơn mình hai tuổi, năm nay cô mới 24, Chu Na lớn hơn mình ba tuổi. Loại dịu dàng săn sóc đó của Chu Na, Hựu An vĩnh viễn không thể nào học được, Hựu An còn là một cô gái, Chu Na đã là phụ nữ thành thục.

Trần Lỗi biết Hựu An có chút yếu ớt, có chút tính trẻ con, nhưng lại không biết, cô cường ngạnh cố chấp, hoá ra là không thể cứu vãn. Trần Lỗi cảm thấy, lần này có lẽ tự mình đã biến khéo thành vụng. Anh muốn dùng Chu Na kích thích Hựu An, một khi Hựu An khổ sở, anh lại đi năn nỉ sám hối, có lẽ hai người sẽ quay lại với nhau. Nhưng từ đầu đến cuối, Hựu An không nhìn anh một cái, thậm chí lúc hai người gặp thoáng qua, Hựu An cũng xem như anh trong suốt. Mà vừa rồi Trần Lỗi mới biết, Chu Na bảo chú của cô ta điều Hựu An đi tham gia diễn tập quân sự. Ai cũng biết, chuyện như vậy làm thế nào cũng không bao giờ đến phiên Hựu An. Trần Lỗi tức giận chất vấn Chu Na, Chu Na lại vô cùng thẳng thừng nói với anh: "Hứa Hựu An chói mắt bên cạnh, em thấy là phiền, anh nhìn tâm cũng loạn. Các anh đã chia tay, liền rạch ròi một chút, anh không hạ quyết tâm được, thì em giúp anh thôi."

Ngay lúc đó, sắc mặt Trần Lỗi lúc trắng lúc xanh, đóng sầm cửa liền chạy tới đây. Thấy Hựu An, một bước, Trần Lỗi với tay bắt được bả vai của cô: "Hựu An, anh nhận là anh sai, em tha thứ cho anh một lần cũng không được sao, chẳng lẽ phạm lỗi lần đầu, em liền xử anh tử hình cả đời, em cảm thấy công bằng sao? Em quên quá khứ ngọt ngào của chúng ta sao, sáu năm tình cảm của chúng ta......" Chát một tiếng, Hựu An không chút lưu tình giơ tay lên hung hăng tát một cái cắt đứt Trần Lỗi. "Trần Lỗi, đừng lại nói cái gì là sáu năm tình cảm. Con mẹ nó, anh không xứng, anh phạm lỗi lần đầu? Anh tự hỏi lại lương tâm mình xem, anh cùng Chu Na làm tổng cộng bao nhiêu lần, chỉ sợ chính anh cũng không đếm hết!" Hựu An thở dốc một hơi, đè ép lửa giận trong lồng ngực: "Trần Lỗi, anh có ý gì vậy? Chúng ta xong rồi, chia tay, anh cùng Chu Na cũng danh chánh ngôn thuận ở cùng nhau. Anh còn tới dây dưa tôi làm cái gì? Xem như tôi cầu xin anh, đừng đánh mất một chút ý tốt đối với anh còn sót lại trong lòng tôi. Không phải tất cả lỗi lầm đã phạm vào đều có thể sửa. Giết người rồi, anh nói anh có sửa được không. Cho nên, hãy giống như người đàn ông chân chính, đừng để tôi khi dễ anh, rồi lại tự khi dễ ánh mắt mình quá kém." Nói xong, lướt qua anh trực tiếp đi xuống lầu.

Trần Lỗi đứng lặng thật lâu cũng không động đậy, anh không hiểu, tại sao cái người chuyện gì cũng nghe lời anh - Hựu An lại biến thành như vậy, xa lạ mà sắc bén, anh ngẩng đầu nhìn lên tầng phía trên, Chu Na nghiêng người dựa vào khúc quanh cầu thang, Trần Lỗi chợt bức thiết có loại ý tưởng, muốn trở lại lúc ban đầu, lúc ban đầu còn chưa biết Chu Na, đáng tiếc không có khả năng. Tan tầm, Hựu An nấn ná đến khi tất cả mọi người đi hết, cô mới dọn dẹp một chút rồi đi ra ngoài, mới vừa đi ra cửa hông bệnh viện, đã nhìn thấy phía đường đối diện dừng một chiếc xe jeep quân đội màu xanh lục, trước xe còn có Giang Đông thẳng tắp đứng yên. Giống như bất cứ lúc nào, bất kỳ địa điểm nào, anh đều có bài có bản cẩn thận tỉ mỉ như vậy, đứng ở nơi đó cùng cột điện sau lưng anh vừa đúng tạo thành hai đường thẳng song song, ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, khắc họa ra bộ mặt cùng đường cong thân thể của anh, kiên cường như điêu khắc, cùng một dạng với cha anh, cả người lộ ra một loại khí chất nguội lạnh không thể bỏ qua.

Tề Giai Kỳ nói đây chính là quân nhân, cả người Hormone nam tính phát huy đến mức tận cùng, đây là đàn ông, đây là trụ cột gia đình, nhưng Hựu An rất khó thích Giang Đông như vậy, những thứ trong lòng, qua nhiều năm đã đọng lại thành một bờ ngăn, làm sao cũng không vượt qua được. Đã mấy tháng Giang Đông không gặp cô em gái này, cô em gái này là một phiền toái đột nhiên xông vào trong đời. Giang Đông làm thế nào cũng không giải quyết được phiền toái lớn này. Đối với việc cha tái hôn, Giang Đông không có phản ứng gì, cha mẹ anh vốn không giống như người khác. Từ khi anh bắt đầu có trí nhớ, đã không thấy cha mẹ ở cùng nhau. Bọn họ không thân mật cũng không gây gổ, ở dưới một mái nhà, lại giống như hai khách trọ không can thiệp chuyện của nhau. Khiến hai người cứng nhắc liên lạc, đi chung với nhau, đại khái chỉ vì anh.

Khi anh mười tuổi, rốt cuộc cha mẹ cũng ly hôn. Sau này anh mới dần dần hiểu được, hôn nhân của cha mẹ là kết quả do người lớn bên trên cứng nhắc bức bách. Bọn họ không yêu thương nhau, miễn cưỡng ở chung một chỗ nhiều năm như vậy đã đến cực hạn. Sau khi ly hôn, mẹ ra nước ngoài, anh đi theo cha. Mẹ của Hựu An cùng cha có chuyện xưa gì, Giang Đông không biết, cũng không có hứng thú nghe ngóng. Dù cha tái hôn, với anh cũng không có gì thay đổi, anh còn có binh nghiệp của anh, anh thích nghề quân nhân này. Làm quân nhân chuyên nghiệp là lý tưởng xưa nay của anh, chính anh cũng từng bước thực hiện lý tưởng này. Chưa bao giờ biết đến, mẹ kế cũng nhân tiện đưa tới phiền toái lớn này. Lần đầu tiên Giang Đông nhìn thấy Hựu An là trong hôn lễ tái hôn của cha. Cha hiển nhiên rất ưa thích mẹ của Hựu An, cố ý muốn cử hành hôn lễ. Khi đó vừa lúc Hựu An tốt nghiệp cấp hai, trong hôn lễ cô mặc một thân áo đen xông tới, chỉ về phía mẹ cô hô to: "Tôi không có mẹ như vậy, từ hôm nay trở đi, bà không phải là mẹ tôi. Tôi chỉ có ba, tôi không họ Giang, tôi họ Hứa, tôi tên là Hứa Hựu An, vĩnh viễn là Hứa Hựu An."

Trong đôi mắt trong suốt chứa đầy nước, lại thà chết chịu đựng không rơi xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn cố chấp mà trẻ trung, dưới ánh đèn lễ đường, sáng rỡ như vậy. Đây là em kế Hứa Hựu An của anh, Giang Đông không muốn nhớ đến cô cũng không được. Ánh mắt Giang Đông thẳng tắp rơi vào trên người Hựu An. Đã nhiều năm như vậy, dường như một chút cô cũng không thay đổi. Còn là tiểu nha đầu cố chấp trên lễ đường, cố chấp giữ vững kiên trì của mình. Không thể nghi ngờ đây chính là một cô bé, không biết phải thấu hiểu người khác, lại càng không biết nhìn sự việc từ góc độ của người khác. Cô chính là cô gái nhỏ còn chưa lớn lên. Giang Đông tự nói với mình như vậy, cho nên, anh cũng thuận nước đẩy thuyền tha thứ cho mạo phạm cùng lạnh nhạt của cô đối với mình. Hứa Hựu An đứng trước mặt anh, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên thật cao nhìn anh: "Giang Đông, anh tới làm gì? Là tới cười nhạo tôi sao, hay là tới khoe khoang anh có năng lực biết trước. Đúng, đúng như anh nói, tôi và Trần Lỗi chia tay, tôi bị anh ta bỏ, tất cả dự đoán của anh, đều trở thành thực tế, anh traio hứng chứ!"

Giang Đông nhíu nhíu mày: "Anh không rãnh cười nhạo em, anh tới đón em về nhà, hôm nay là sinh nhật mẹ em." "Tôi không có mẹ." Hựu An cúi đầu cố chấp khạc ra một câu, xoay người rời đi, bị Giang Đông chộp lại, mở cửa xe ném vào chỗ ngồi phụ lái. Hựu An kịch liệt giãy giụa, Giang Đông áp chế cô uy hiếp: "Em không đàng hoàng, có tin anh sẽ trói em đem về hay không." Hựu An bất động, nhưng một đôi mắt lại hung hăng nhìn chằm chằm Giang Đông: "Giang Đông, con mẹ nó, anh quản chuyện đâu đâu chi vậy, nhanh như vậy liền đem mẹ ghẻ thành mẹ, anh là con sói mắt trắng, mẹ anh sinh anh......"

Giang Đông ngồi trở về trên ghế lái, vươn tay đặt ngón tay trên môi cô: "Hứa Hựu An, đừng ép anh chặn miệng em lại." Nổ máy xe, vèo một tiếng chạy ra ngoài.......