Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 30

Chương 30.

Chu Diêm Vương? Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, đây là tước hiệu lúc ở tổ điều tra, chiến hữu ban cho anh, nói anh là Diêm Vương, Giang Đông là Phán quan. Hai người bọn họ trói lại cùng một nơi, muốn đánh chết người nào là đánh chết người đó. Chỉ là Diêm Vương anh gặp vợ cũng trở thành bông mềm rồi, sắc mặt cũng không dám đổi. Anh lấy ra một điếu thuốc muốn hút, quay đầu lại nhìn cô dâu nhỏ đã ngủ, đóng cửa lại ra ban công hút cho đỡ thèm, cô dâu nhỏ yếu ớt nhà anh không thích mùi thuốc lá. Chu Tự Hoành trở lại không được mấy ngày, thời gian nghỉ kết hôn liền chính thức kết thúc (sướng thật, nước mình nghỉ kết hôn được có 3 ngày), Chu Tự Hoành trở về bộ đội, Hựu An cũng phải trả phép đi làm. Tính chất công việc của Chu Tự Hoành một tuần nhiều lắm chỉ có thể về hai ngày, nếu có diễn tập cùng nhiệm vụ khẩn cấp, mấy ngày thậm chí hơn mười ngày không thấy người cũng là chuyện thường. Hựu An lại không thể theo quân, hai người tất nhiên chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Coi như Hựu An sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng chuyện ập lên đầu cũng không nhịn có chút phiền muộn. Ngày đầu tiên Hựu An đi làm, cả buổi trưa lòng cũng không yên, đi theo chủ nhiệm thăm bệnh xong rồi về phòng, ngồi trong phòng làm việc mà ngẩn người. Hôm nay là thứ hai, phải chờ tới thứ sáu mới có thể gặp anh. Hựu An đột nhiên cảm thấy, thời gian sao lại trôi qua chậm như thế, một phút dài như một năm.

Buổi trưa Triệu Thiến lôi cô đến phòng ăn, Hựu An ăn hai muỗng cơm, không biết có phải là bị Chú Chu – tay nghề nấu ăn quá tốt nuôi hư đầu lưỡi hay không, đĩa cơm đậu cô-ve cô thích ăn nhất cũng ăn không ra mùi vị. Triệu Thiến xấu bụng liếc cô mấy lần thần thần bí bí nói: "Này! Hựu An, tiết lộ đi, người đàn ông của cô phương diện đó đặc biệt mạnh chứ! Một đêm mấy lần, một lần bao lâu?" Mặt Hựu An đỏ lên không khỏi liếc cô một cái: "Cô còn chưa kết hôn mà? Nghe ngóng những thứ này cũng không ngượng ngùng sao." Triệu Thiến không quan tâm: "Thôi đi, cô cho rằng ai cũng như cô sao, đây là nhu cầu sinh lý bình thường, chưa kết hôn thì sao, chưa kết hôn mới hiếu kỳ, kết hôn không phải sẽ nghiên cứu với ông xã sao, còn học hỏi kinh nghiệm với cô làm gì! Chỉ là, Hựu An, cô thật làm chấn động bệnh viện rồi. Chỉ với ngày kết hôn hôm đó của cô, rất cừ nha, lúc tôi đến bắp chân cũng run lên, từng bước từng bước, tất cả đều là thủ trưởng lớn, toàn xe jeep quân đội, khiến bãi đỗ xe của nhà hàng không còn chỗ, cảnh binh đứng nghiêm ở cửa cũng xếp thành đội ngũ. Người không biết, còn tưởng rằng tới phỏng vấn nguyên thủ quốc gia nào đó. Cô không biết đâu, viện trưởng bình thường hò hét, vừa nhìn thấy liền cúi đầu khom lưng. Hôn lễ của cô kết thúc, hình như thắt lưng của viện trưởng cũng muốn gập lại. Trần Lỗi không đi, Chu Na lại đi, còn cố làm dáng vẻ trấn định, lừa gạt ai chứ? Tôi mà là Chu Na, sẽ vội vàng tìm chỗ ngồi híp mắt lại. Cô báo thù như thế, sau này ở trong viện, hai cẩu nam nữ này khỏi phải nghĩ cũng biết sẽ rớt cái độp. Cô biết không, Khoa bọn họ đều lén lút nói Chu Na lượm hàng đã xài rồi bị cô quăng đi, thật là thỏa lòng người nha!"

Hựu An đột nhiên cảm thấy có phần hơi quá rồi, lúc ấy Trần Lỗi dây dưa cô, cô cảm thấy rất phiền, nói ra cũng không chừa đường sống. Nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, cô và Trần Lỗi ban đầu cũng chưa kết hôn, nam chưa cưới nữ chưa gả, quan hệ của Trần Lỗi và Chu Na tốt cũng không có gì sai. Dù sao Trần Lỗi cũng trưởng thành rồi, cô lại cự tuyệt anh, anh tìm an ủi nơi Chu Na cũng là thuận nước đẩy thuyền. Từ trên người Chu Tự Hoành, Hựu An biết được, muốn người đàn ông nhịn được ** là chuyện khó khăn. Sau khi kết hôn cùng Chu Tự Hoành, rất nhiều chuyện, Hựu An bất tri bất giác sẽ đổi góc độ mà suy nghĩ. Triệu Thiến lại nói: "Tôi nói cho cô hay, lần này vị trí bác sĩ chủ trị (chắc là trưởng khoa) của Trần Lỗi không được đề cập đến, Chu Na chạy không ít quan hệ. Tôi thấy không chừng cô ấy sẽ đến cầu xin cô, cô cũng đừng vờ ngớ ngẩn nha! Lúc đầu họ ở sau lưng cô vụn trộm có gian tình, sao lại không nghĩ đến cô, cô không thuận đà ném đá xuống giếng, đã xem như rất hiền lành. Nói đến là đến rồi kìa......" Hựu An không khỏi ngẩng đầu, Chu Na đứng ở bên cạnh bàn họ, mặt mũi tinh xảo như cũ, tìm không được một tỳ vết nào. Nhưng lại không che giấu được vẻ tiều tụy, bởi vì tiều tụy càng hiện ra mấy phần dấu vết già nua.

"Hựu An có thể nói chuyện với tôi một chút không?" Triệu Thiến tức giận hừ một tiếng: "Cũng thật mới mẻ nha, cũng đã đăng ký kết hôn, nên trở về nhà làm mẹ cả, còn nói cái rắm gì." Tính tình Triệu Thiến thẳng thắn vả lại yêu ghét rõ ràng, từ đầu lại không ưa tác phong của Chu Na, vì vậy lời nói ra cũng không quá xuôi tai. Chu Na cũng là cô nàng rất kiêu ngạo, mặc dù coi trọng Trần Lỗi là có chút mất mặt, nhưng phần kiêu ngạo kia còn cất giữ trong xương: "Triệu Thiến, không liên quan gì đến cô, đừng dính vào." Triệu Thiến xoẹt một cái đứng lên: "Tôi còn lười phải dính vào đấy, sợ bất ngờ bị nước thối tung tóe lên thân. Hựu An, tôi về trước đây, cô nên cẩn thận một chút, không thôi lại bị lây bẩn." Cầm mân cơm rời đi. Hựu An khẽ nhìn bốn phía một vòng, mấy bàn chung quanh, đồng nghiệp mặc dù im lặng ăn cơm, đoán chừng lỗ tai đã sớm dựng lên. Bên trên chụp lên cái mũ con dâu Chu gia, hôm nay ở Quân tổng cô cũng coi như người có danh tiếng nho nhỏ. Hơn nữa chuyện trước kia với Chu Na và Trần Lỗi, đại đa số người trong bệnh viện đều biết. Bác sĩ cũng lắm chuyện, bàn tán thế nào cũng sẽ xuất hiện mấy bà tám, cô không muốn những người này có chuyện để tiêu khiển lúc trà dư tửu hậu.

Hựu An đứng lên nói: "Chúng ta ra ngoài." Hai người một trước một sau đến vườn hoa nhỏ sau khu nội trú, Hựu An đứng yên nhìn cô ta: "Tìm tôi nói chuyện gì?" Chu Na cười cười, nụ cười tràn ra trên mặt cô ta, có mấy phần cảm giác chua chát: "Hứa Hựu An, cô căn bản cũng không yêu Trần Lỗi, mặc dù các ngươi ở bên nhau sáu năm. Nếu như cô thương anh ấy, tôi tuyệt không thể theo anh ấy." Hựu An nhíu nhíu mày: "Cô muốn nói là cái chuyện vụn vặt như hạt thóc này à, bây giờ nói ra có ý nghĩa gì?" Chu Na nói: "Với cô mà nói là vừng thối thóc mục, với người khác thì không phải. Hứa Hựu An, cô đã yên ổn rồi, cô có thể bỏ qua cho Trần Lỗi hay không. Cô phải rõ hơn tôi, Trần Lỗi đủ tư cách làm bác sĩ chủ trị, cho dù là cá nhân hay năng lực công tác, trong các bác sĩ cùng lứa anh là người nổi bật, lại bị đẩy xuống, hoàn toàn là bởi vì anh kế của cô." Đây là cậu cô ta nói nhỏ với cô ta. Trần Lỗi vô cùng quan tâm cuộc bình chọn chức danh lần này, bỏ ra rất nhiều công sức. Nếu như anh thật không đủ tư cách, Chu Na tuyệt sẽ không tìm đến Hựu An. Cô không nhìn nổi bộ dạng sa sút tinh thần của Trần Lỗi. Trần Lỗi là người đàn ông rất ưu tú, Chu Na cô sao có thể coi trọng phế vật. Chỉ là Hứa Hựu An lại thành điểm mấu chốt khiến anh thất bại, có chút oan.

Hựu An suy nghĩ một chút nói: "Cô muốn tôi làm gì? Đi nói với viện trưởng?" Chu Na lắc đầu một cái: "Bình chọn chức danh lần này đã qua, tôi tìm cô cũng không phải vì vãn hồi cái gì, tôi chỉ hi vọng, về sau cô có thể nể tình bỏ qua cho Trần Lỗi. Hứa Hựu An, không phải mỗi người đều giống như cô, có số mạng tốt, cái gì cũng không cần làm, có người chở che cưng chiều, luôn có biện pháp biến nguy thành an. Tôi và Trần Lỗi đều là loại người dựa vào chính mình mà phấn đấu, từng cơ hội đối với chúng tôi đều rất quan trọng." Ngụ ý, Hứa Hựu An cô là dựa vào người khác mà nên! Nói xong, Chu Na xoay người đi, Hứa Hựu An cắn cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn âm u. Giang Đông? Cô đã quên, người anh kế này rất thích tìm cô gây phiền toái, giống như không thể nhìn cô yên ổn qua ngày, sẽ tìm gây chút chuyện. Hựu An hầm hừ lấy điện thoại di động ra, chọn số điện thoại của Giang Đông rồi bấm gọi. Giang Đông đang đứng trước cửa sổ doanh bộ nhìn hai gốc cây Dương lớn ngoài cửa sổ mất hồn. Còn nhớ rõ, năm ấy đưa Hựu An về Thành phố B, cây vừa mới trồng. Mới mấy năm liền vọt thành cây lớn, giống như tiểu nha đầu kia, bất tri bất giác liền trưởng thành, lập gia đình.

Giang Đông hít một hơi thuốc, rồi nhả khói. Ngày cô kết hôn, cuối cùng anh cũng không đi. Anh còn khó có thể quên được. Dù sao cũng đã giữ trong tay nhiều năm như vậy, sao có thể ở trước mặt Tự Hoành vờ cười nói tự nhiên, bảo anh để xuống thật không dễ dàng. Điện thoại di động trong túi vang lên mấy tiếng, Giang Đông vốn không muốn nhận. Nhưng điện thoại di động lại một lần reo thêm một lần, Giang Đông lấy ra nhìn một chút, vừa thấy số hiện bên trên, trái tim trong lồng ngực không có tiền đồ nhảy mấy cái. Giang Đông không khỏi cười khổ, dập tắt thuốc trong tay, mới bấm nút nghe. Bên kia liền truyền đến giọng tiểu nha đầu đùng đùng tức giận: "Giang Đông, có phải là anh tìm người đánh rớt Trần Lỗi trong đợt bình chọn chức danh hay không?" Thì ra là chuyện này, trong lòng Giang Đông không nhịn được một hồi thất vọng, thoải mái trả lời: "Ừ."

Hựu An tức giận dậm chân: "Giang Đông, anh có bệnh sao, lúc nào cũng phải bận tâm xen vào! Ban đầu lúc anh biết anh ta cùng Chu Na dan díu với nhau, sao không thèm nóilại ở bên cạnh nhìn tôi bị hai người bọn họ lừa dối. Anh có ý gì, khoe khoang anh có quyền thế phải không, khoe khoang anh là thủ trưởng có phải không?" Giang Đông lại không tức giận. Nếu là trước kia, tiểu nha đầu dám nói với anh như vậy, anh sớm đã cúp điện thoại rồi. Hiện tại anh lại không bỏ được. Mặc dù tiểu nha đầu nói không dễ nghe, anh cũng cảm thấy đầy đủ trân quý. Câu nói kia thật đúng, có vài người bỏ lỡ thời điểm, mới biết rốt cuộc lại quan trọng. Hựu An nói nửa ngày, Giang Đông ở bên kia trừ lời đáp ừ mở đầu, nửa ngày cũng không nói một chữ, giống như câm. Giang Đông ban đầu cứ như vậy, cái gì cũng không nói, miệng giống như bị may dính lại, làm cho người ta hận không được đạp hai chân anh.

Anh càng không lên tiếng, Hựu An càng tức giận: "Đang nói chuyện với anh đó!" Bên kia, nửa ngày Giang Đông rốt cuộc nói ba chữ: "Nói cái gì?" Hựu An cảm thấy mình sắp hộc máu, cô nói nửa ngày như vậy, mà một câu người đàn ông này cũng không nghe vào tai. Hựu An hít sâu hai cái, tự nói với mình không nên tức giận, không nên nóng nảy, chọc tức chính mình là không đáng: "Tôi hỏi anh, gây phiền toái cho Trần Lỗi làm gì?" Lần này Giang Đông nói chuyện: "Anh là gậy ông đập lưng ông. Hứa Hựu An, em đừng không biết tốt xấu! Anh ta gây chuyện với em, anh chặn chức danh của anh ta thì có sao?"

Hựu An tức giận chết đi sống lại, cắn răng nói: "Giang Đông, anh có thể chớ bắt chó đi cày - xen vào việc của người khác hay không. Chuyện cũng đã tám trăm năm trước rồi. Lại nói, hôm nay tôi có người trông nom, không cần anh phải tốt bụng?" Nói xong, cụp một tiếng cúp điện thoại. Đầu kia của điện thoại di động truyền đến tiếng rè rè, sắc mặt Giang Đông tái xanh, giương một tay lên đem di động từ cửa sổ ném ra ngoài, lại đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu. Anh chính là nhịn không được cô bị người khác khi dễ. Cái này cùng việc Trần Lỗi và cô gái khác thông đồng là hai việc khác nhau. Lần trước đến bệnh viện dã chiến nhìn thấy cô, Giang Đông cũng biết, khẳng định là bị người khác làm khó dễ rồi. Nếu không, sao lại đến phiên cô. Giang Đông cũng không làm gì, chỉ gọi điện thoại cho viện trưởng, một chữ cũng không nhắc tới Trần Lỗi. Nhưng nha đầu này cứ như vậy không biết phân biệt, tựa như ăn thuốc súng mà đốp chát với anh. Ở trước mặt Chu Tự Hoành thì nhu thuận không chịu được.

Giang Đông phiền não đem thuốc dùi vào trong gạt tàn, suy nghĩ một chút. Lời nha đầu này nói tuy khó nghe, nhưng cũng là lời thật. Cuộc sống sau này của Hứa Hựu An có Chu Tự Hoành chăm sóc, không có một chút liên quan đến Giang Đông anh, anh thật đúng là bắt chó đi cày - xen vào việc của người khác. (bi thương, haizzz).