Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 31

Chương 31.

Giai Kỳ gắp tôm viên bỏ vào đĩa của Hựu An: "Hựu An, không phải là mình nghiêng về phía anh trai Đông, nhưng bạn thật không công bằng với anh ấy. Bạn biết không, mẹ bạn gả cho cha anh ấy cũng không phải là lỗi của anh ấy. Nói không chừng, anh ấy càng không muốn hơn bạn, dù sao mẹ ruột người ta cũng còn sống. Bạn không thể đem bất mãn với mẹ phát tiết trên người của anh ấy. Bạn tự suy nghĩ một chút, bạn đối xử với chú Chu nhà bạn thế nào, ở trước mặt chú Chu nhà bạn, bạn ngoan ngoãn giống con mèo, đến chỗ anh trai Đông cũng là mèo, chỉ là mèo xù lông. Cặn bã như Trần Lỗi rơi xuống mức độ hôm nay đơn thuần là đáng đời, đáng để bạn gây gổ với anh trai Đông sao?" Nói xong, dùng đầu đũa chọc chọc cái trán của cô: "Trong đầu nhỏ của cái người này cả ngày suy nghĩ thứ gì, bị lão chồng nhà bạn cưng chiều riết mà đại não thoái hóa à!" Hựu An chu chu miệng: "Mình cũng không phải là vì Trần Lỗi, anh ta và Chu Na thế nào cũng không còn quan hệ tới mình nữa. Mình chỉ thấy phiền là Giang Đông quản mình. Chuyện gì cũng không nói với mình liền thay mình quyết định. Từ xưa đã cứ như vậy, căn bản là không tôn trọng mình." Trẻ con gắp trứng tôm trong đĩa lên nhét vào miệng, dùng sức nhai vài cái rồi nuốt xuống, bộ dáng ngây thơ này chọc cười Giai Kỳ. Giai Kỳ hỏi cô: "Chú Chu nhà bạn chuyện gì cũng hỏi ý bạn sao? Sao mình nhìn không giống, hôm đó trở về có thu thập bạn không?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An hơi ửng hồng ưm mấy tiếng, nói: "Việc này không giống nhau."

Tề Giai Kỳ nhìn cô nhăn nhó thì sao mà không hiểu, chắc chắn là bị thu thập từ trong ra ngoài, chỉ là thu thập giữa vợ chồng cũng là một loại tình thú, cô hiểu. Điện thoại di động của Hựu An kêu lên, Hựu An cúi đầu nhìn nhìn, khóe miệng nhịn không được cong cong, vội vàng nghe máy, bên kia truyền đến âm thanh của Chu Tự Hoành: "Vợ, ăn cơm chưa?" Hựu An chu môi: "Đã mấy giờ rồi mà còn chưa ăn cơm, em đi ăn lẩu với Giai Kỳ!" Chu Tự Hoành dặn dò cô: "Ăn đồ cay ít thôi, nóng lắm, mặt mà bị nổi mụn, thì đừng than thở với anh." Hựu An là người không cay không vui, mà da lại dễ dị ứng, ăn nhiều ớt, trên mặt rất dễ nổi mụn, một nốt lớn nổi trên trán cô, khó coi không chịu được. Ngay cả như vậy, cô cũng không hết ham mê ăn uống. Chu Tự Hoành làm gì đó mà cô thích, cho dù cay quá cũng ăn ngon, dì người làm ở Chu gia làm cơm hơi nhạt, cô lại ngại không nói. Vì vậy cùng Giai Kỳ ra ngoài ăn lẩu liền ăn mấy món thật cay.

Hựu An quét mắt nhìn nước lẩu hồng hồng, nói vào điện thoại: "Anh có Thiên lý nhãn sao!" Chu Tự Hoành cười nhẹ một tiếng nói: "Chút chuyện nhỏ này của vợ anh, không cần Thiên lý nhãn cũng có thể biết. Vợ à, có nhớ anh không, hả?" Âm thanh giảm xuống 8 quãng, nghe vừa triền miên lại mập mờ. Hựu An liếc nhìn Giai Kỳ ở đối diện cười híp mắt nhìn chằm chằm cô, che điện thoại di động, đi tới hành lang bên kia mới ừ một tiếng. Âm thanh mềm mại yêu kiều, tựa như có chút uất ức, nghe vào trong lỗ tai Chu Tự Hoành, tâm cũng tan ra, thật là hận không được lập tức bay trở về: "Thứ sáu anh đón em tan sở, mấy ngày nay ngoan ngoãn ăn cơm cho anh, không cho cáu kỉnh, được chứ?" Lúc Hựu An trở lại, Giai Kỳ gõ đồng hồ của mình một cái châm chọc: "Hay thật, hết nửa giờ, hai người không thấy ngán à." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An ửng hồng liếc cô một cái, khóe miệng nhếch lên. Nhịn không được mà lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

Chu Tự Hoành đặt điện thoại xuống, mới phát hiện đội phó Lưu Đào đang ngồi ở đối diện nhìn anh, trên khóe miệng là nụ cười có ý xấu, nhướng mắt về điện thoại di động của anh nói: "Cô dâu nhỏ nhà cậu?" Chu Tự Hoành không lên tiếng, giơ tay ném cho anh một điếu thuốc, Lưu Đào nhận lấy hít một hơi, chợt cúi người nằm trên bàn nói: "Tự Hoành, cậu nói cho anh em nghe một chút, thể trạng cậu cường tráng, cô dâu nhỏ yếu ớt có thể chịu nổi không, không chừng đã bóp hư người ta." Chu Tự Hoành giơ tay đánh anh một cái: "Đi, đi, cậu là ghen tỵ hay là hâm mộ đây?" Lưu Đào cười nói: "Còn phải nói, hâm mộ quá đi chứ! Tháng trước tôi còn nói với các anh em, đội trưởng cứ thế này, chắc là phải cô độc suốt đời rồi. Nhưng cậu cũng không thèm nói gì, xoay một cái liền cưới vợ, còn cưới cô vợ nhỏ như vậy. Nói cho cậu biết, hôm cậu kết hôn, lúc cô vợ nhỏ của cậu mời rượu tôi, tôi cũng không dám thở mạnh, sợ thổi bay cô dâu nhỏ của cậu. Cô gái nhỏ như nụ hoa, lại để cho con sói già như cậu tha vào ổ, cậu nói xem cậu có vận số gì, quá diễm phúc." Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe, anh rất có diễm phúc, cô dâu nhỏ của anh ở trên giường như thế, thật khiến anh hận không được ngậm trong miệng nhai ngấu nhai nghiến nuốt vào bụng.Chỉ nghĩ như vậy đã cảm thấy cả người bốc lửa, người anh em của anh có chút phấn khởi, anh buồn bực thở dài, nhìn Lưu Đào hỏi: "Lần này diễn tập hàng quý (3 tháng một lần) bố trí xong chưa? Mấy gã dưa chuột mới tới phải luyện tốt một chút cho tôi, không được thì đừng nhận, trực tiếp trả về, chỗ này của tôi không thu phế vật."

Lưu Đào cười hắc hắc: "Yên tâm đi! Bảo đảm khiến bọn họ …. cả đời khó quên. Lại nói, Tự Hoành à, cậu làm việc ở đây đã chừng mười năm, binh chủng cũng rất ‘ngầu’, nhưng tính nguy hiểm rất cao. Nói trắng ra là, không biết lúc có nhiệm vụ khẩn cấp, mạng này liền đưa qua. Phải nói trước kia có nhiệm vụ liền thi hành, trên đầu mang quốc huy, lúc nào tôi cũng chuẩn bị tư thế hy sinh vì tổ quốc vì nhân dân. Tôi biết rõ, nhiều năm cậu gắng gượng không kết hôn cũng bởi vì điều này. Hiện tại cậu đã cưới cô vợ nhỏ, dù sao cậu cũng phải thay người nhà mà suy nghĩ một chút, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, có phải không? Với sự từng trải hôm nay của cậu, điều vào trong quân làm đoàn trưởng là không thành vấn đề, chỗ này của tôi cũng không phải là chỗ lâu dài......" Sau khi Lưu Đào ra ngoài, Chu Tự Hoành vẫn còn suy nghĩ vấn đề này. Lưu Đào nói rất thực tế, trước kia anh chỉ có một mình, dù thật sẽ hy sinh, Chu gia còn có Tự Hàn. Nhưng vợ anh thì phải làm sao, suy nghĩ một chút trong lòng cũng cực kỳ khó chịu. Cô nhóc không có ba, mẹ lại tái giá, lại là cô nhóc yếu ớt bướng bỉnh, bị anh cưng chiều càng thêm yếu ớt. Chu Tự Hoành rất rõ, Hựu An nhanh như vậy đã chấp nhận anh, hoàn toàn là nhờ hào quang của cha vợ, ba cô dâu nhỏ hận không được cưng chiều cô lên đến trời. Cũng vì vậy, sau khi cha vợ chết, cô dâu nhỏ dù thế nào cũng không thể tha thứ việc mẹ vợ tái giá, hơn nữa càng hận càng sâu, giận chó đánh mèo ngay cả với Giang Đông. Dù Giang Đông ngây ngô ở phía sau giữ cô chín năm cũng không chui được vào trong lòng cô, cuối cùng mới để cho anh tiện nghi lượm được củi đốt. Thật ra Chu Tự Hoành biết mình không thích hợp cưới vợ, hơn nữa còn cưới cô vợ nhỏ như Hựu An. Tính chất công việc của anh quá bấp bênh, Lưu Đào nói một chút cũng không sai, lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tánh mạng. Là loại công việc đi lại trên mũi đao. Nhưng anh nhịn không được, lúc thấy cô dâu nhỏ, không nhịn được liền muốn ôm lấy cô, che chở cô trong lòng mình. Lý trí lãnh khốc như Chu Tự Hoành cũng có lúc kích động, kích động muốn có một phụ nữ, đem cô biến thành vật sở hữu của mình. Cái loại khát vọng đó căn bản không cách nào khống chế.

Chỉ là, anh nên vì tương lai của hai người mà tính toán một chút rồi. Nếu như anh thật có sơ xuất gì, vợ con anh...... Chu Tự Hoành nghĩ cũng không dám nghĩ, anh đã đồng ý cả đời đối tốt với cô. Cả đời rất dài, anh không thể nửa đường liền rút lui, đem một mình cô dâu nhỏ ném giữa đường, cô dâu nhỏ có thể khóc đến chết. Lại nói, hai người ở riêng, cả tuần mới có hai ngày ở cùng nhau, anh cũng thật có chút không chịu nổi. Anh nhớ cô dâu nhỏ trong nhà rồi, nhớ đến khó chịu, nghĩ đi nghĩ lại, soạt một cái, đứng lên cầm chìa khóa xe liền đi ra ngoài. Đẩy cửa phòng ký túc xá của Lưu Đào ra, nói: "Tôi đi ra ngoài một chuyến, sáng mai trở lại." Lưu Đào hiểu, phất tay một cái: "Được, đi đi đi đi! Yên tâm, có tôi trấn ở nơi này, ai cũng không dám lộn xộn." Nhìn bóng lưng Chu Tự Hoành vội vã biến mất, Lưu Đào không khỏi cười cười. Rốt cuộc, đội trưởng bọn họ cũng giống người thường. Ban đầu, lúc mới vào đại đội điều tra đặc chủng, Lưu Đào cũng cho rằng máu chảy trong mạch máu Chu Tự Hoành đều rất lạnh. Người đàn ông này không có một chút tính nóng, hiện tại nhìn xem, là một đám lửa mạnh nha! Cũng phải nói là, để cô dâu nhỏ vừa thơm vừa mềm trong nhà như vậy, người đàn ông nào mà chịu được.

Chu Tự Hoành chạy xe ra khỏi căn cứ, gọi điện thoại cho cô dâu nhỏ. Hựu An cùng Giai Kỳ vừa trả tiền xong, mới vừa ra khỏi quán Hỏa Oa Điếm, liền nhận được điện thoại của Chu Tự Hoành. Hựu An lập tức nghe máy, giọng nói báo đạo của Chu Tự Hoành trực tiếp truyền tới: "Đang ở đâu, anh qua đón em." Hựu An sửng sốt, tiếp theo ánh mắt sáng lên, ngoan ngoãn nói địa chỉ, để điện thoại di động xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn còn ửng ửng hồng. Giai Kỳ không khỏi nắm gương mặt của cô một chút, nói: "Sao rồi, chú Chu nhà bạn tới đón bạn?" Hựu An gật đầu một cái, Giai Kỳ cười: "Vậy mình đi trước." Hựu An kéo lấy cô: "Giai Kỳ, lát nữa để anh ấy đưa bạn về."

Giai Kỳ vội vàng nói: "Thôi đi! Mình không chịu nổi hai người nhiệt tình không biết chán đâu. Tối nay mình ăn không ít, ói ra cũng không có lời, đi đây, bye......" Phất tay một cái, chạy đi. Hựu An xuống cầu thang của Hỏa Oa Điếm, đi tới ven đường chờ anh, khóe miệng cong cong nhếch lên, muốn cụp xuống cũng không thể. Từ thật xa Chu Tự Hoành đã nhìn thấy vợ của anh, áo thun màu trắng ngà rộng thùng thình giắt trên người, lộ ra một bên vai nhỏ, quần short jean dài tới bắp đùi, hai cái chân thon dài trắng noãn cứ như vậy lộ ra ngoài dưới ánh đèn đường, thật rất mãn nhãn. Ánh mắt Chu Tự Hoành hơi trầm, cô nhóc này thật không ngoan, sáng sớm nhớ rõ ràng cô mặc chính là cái quần jean ấy. Chu Tự Hoành dừng xe bên người Hựu An. Hựu An mở cửa phía tay lái phụ, ngồi lên. Còn chưa kịp nói chuyện, Chu Tự Hoành liền cúi người ép tới, nhiệt tình bá đạo chận lại cái miệng nhỏ nhắn của cô, vừa gặm vừa cắn, tựa như con sói đói. Đầu lưỡi tham lam tiến vào, lôi cái lưỡi thơm mềm của cô ra dùng sức hút, hút cho Hựu An ưm ưm hừ mấy tiếng, cho đến khi dùng tay nhỏ bé đẩy anh, cảm giác giống như chú Chu muốn nuốt cô, đầu lưỡi, cổ họng vừa nhột vừa tê dại.

Tin tin tin...... Mấy tiếng còi ô tô phía sau vang lên, Chu Tự Hoành mới miễn cưỡng buông cô ra. Hựu An che ngực, thở từng ngụm từng ngụm, vừa nhìn chằm chằm anh, chút nữa là bị người đàn ông này hôn chết rồi. Chu Tự Hoành sờ sờ gương mặt của cô, đạp chân ga, xe lao đi. Hựu An thở gấp cho đến khi đều đặn mới hỏi: "Không phải anh nói thứ sáu mới có thể về sao?" Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe, rơi vào trên đùi trắng noãn của cô, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Sao không có ống quần?".