Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 32

Chương 32.

"Cái gì mà ống quần?" Hựu An nghi ngờ nhìn anh, Chu Tự Hoành chỉ bắp đùi trắng non mềm của cô bĩu bĩu môi: "Vợ à, chớ giả bộ ngu với chồng của em, anh nhớ là sáng sớm em mặc quần dài, sao bây giờ lại ngắn mất một đoạn." Mặt Hựu An đỏ lên, liếc anh một cái: "Mới vừa rồi cùng Giai Kỳ đi dạo phố, em thử cái quần short này một chút, Giai Kỳ nói đẹp, em liền mặc luôn. Sao vậy, khó coi sao?" Chu Tự Hoành rên lên một tiếng: "Đẹp lắm, sao lại khó coi, chân của vợ anh cũng tiện nghi người khác, sao có thể khó coi......" Hựu An cười hì hì vui vẻ, tuổi đã lớn như vậy còn nói mấy lời này, như ăn dấm ấy.

Chu Tự Hoành liếc thấy vẻ mặt của vợ giống như đang cười nhạo anh, đưa một tay ra đặt trên bắp đùi cô, không quy củ trượt lên trượt xuống: "Vợ à, em cười cái gì? Hả?" Tay càng lúc càng đi lên, đi đến bên trong...... Hựu An vội vàng khép chặt hai chân, kéo tay anh ra, vành tai cũng đỏ, lầm bầm một câu: "Lái xe!" Vừa đúng đằng trước là đèn đỏ, Chu Tự Hoành dừng xe lại, cúi người qua vừa ôm vừa hôn cô, tay cũng không đàng hoàng từ vạt áo của Hựu An với vào lén tháo móc áo lót ra xoa nắn Tiểu Bạch Thỏ mà anh đã nhớ nhung cả ngày. Hựu An bị anh xoa nắn yêu kiều thở gấp, tay nhỏ bé giãy dụa đẩy anh ra: "Đèn xanh rồi......" Chu Tự Hoành mới thả cô ra, một cước đạp xuống chân ga, lái xe đi thật nhanh.

Vào thang máy, cấp bách không thể đợi đem Hựu An đè vào trong góc, cúi đầu liền đem cái miệng nhỏ nhắn của cô dâu nhỏ nuốt vào trong miệng mình: "Ưmh ưmh ưmh......" Hựu An nắm quả đấm nhỏ đập anh vài cái, đáng tiếc cô không có bao nhiêu sức lực, không làm anh mảy may lay động. Người đàn ông này giống như đói khát nhiều năm, dây dưa lưỡi của cô, dùng sức hút, đem nước miếng trong miệng cô hoàn toàn hút vào miệng nuốt vào bụng...... Chân Hựu An mềm nhũn, Chu Tự Hoành kéo cái mông nhỏ của cô bế lên, chân nhũn ra vừa lúc bị Chu Tự Hoành kéo ra vòng ngang hông mình, đem cô dâu nhỏ dồn vào trong góc thang máy vừa hôn vừa gặm. Từ miệng nhỏ hôn đến lỗ tai của Hựu, đến gáy rồi đến xương quai xanh, lưỡi trơn trợt mang theo nhiệt độ nóng bỏng, đi qua nơi nào liền đưa tới từng chuỗi run rẩy không tự chủ......

Rốt cuộc miệng Hựu An cũng thoát ra, tay nhỏ bé nhéo thịt anh một cái, nhưng người đàn ông này da dày thịt béo, căn bản là không có phản ứng. Cô thật nóng nảy, dùng sức đẩy cái đầu lớn của anh chôn ở trước ngực mình ra, thở hổn hển nhắc nhở anh: "Camera...... Trong thang máy có Camera......" Nghĩ đến đây, Hựu An đã cảm thấy mất thể diện, hai người thế nào cũng được, nhưng lại để cho người khác nhìn thì còn ra thể thống gì. Chu Tự Hoành không tình nguyện ngẩng đầu lên, cô dâu nhỏ của anh sắp khóc rồi, hai con mắt to long lanh ngập nước, hết sức quyến rũ, cái miệng nhỏ nhắn ướt sũng một tầng hơi nước trơn bóng, câu dẫn anh không nhịn được muốn thưởng thức. Chu Tự Hoành cúi đầu lại hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô một chút, nói: "Vợ ngốc, đây là góc chết, quên chồng em làm nghề gì sao, mấy việc này của chúng ta anh có thể để cho người khác nhìn sao? Cho nên, về sau đừng mặc quần ngắn như vậy, tiện nghi cho người khác là không tốt, biết chưa?"

Nói xong, phía dưới đẩy đẩy, người anh em cứng rắn lập tức phấn khởi chỉa vào cọ cọ, Hựu An không khỏi ừ một tiếng. Chu Tự Hoành hài lòng, thang máy mở ra, Chu Tự Hoành liền ôm cô vào phòng, đưa tay cởi giày cô ra, ném trên mặt đất, liền trực tiếp vào phòng ngủ. Đặt Hựu An lên giường, hai tay liền đem áo thun rộng thùng thình của cô cởi ra ném xuống đất. Trong áo thun màu trắng ngà, cô nhóc này mặc áo ngực ren màu đen. Lúc sáng thấy cô mặc như vậy, Chu Tự Hoành liền hận không được ấn cô dưới thân thể, vợ anh quả thật chính là tiểu yêu tinh câu dẫn người...... Chu Tự Hoành kéo áo ngực xuống, hai bàn tay to nắm hai con con thỏ nhỏ, dùng sức vuốt ve, đè ép, ép đến gần nhau, miệng nuốt một miệng thỏ, dùng sức liếm cắn hút, bên này rồi đến bên kia, lưỡi linh hoạt trêu chọc vật hồng hồng kia một chút...... Cả người Hựu An mềm oặt, một tia hơi sức cũng không còn, bị người đàn ông này trêu đùa, đầu nóng lên, thần trí dần lờ mờ, quần short rơi trên mặt đất, ngón tay của anh thăm dò vào trong quần lót, không khỏi khẽ cười một tiếng, hôn cô dâu nhỏ một hớp, nhỏ giọng nói: "Vợ à, cũng muốn anh phải không, nơi này ướt hết rồi......" Nói xong dùng ngón tay khuấy rồi khuấy, truyền đến tiếng nước chảy òm ọp òm ọp......

Hựu An nhắm chặt mắt lại, cả người đều đỏ, cô muốn anh, hơn nữa, thân thể của mình đối với anh căn bản không có một tia chống cự. Chu Tự Hoành chỉ cần vừa đụng vào cô, chân của cô liền mềm nhũn, rất không có tiền đồ, nhưng cô chính là muốn anh rồi, rất muốn rất muốn...... Hựu An chợt mở mắt to mê mê mang mang ra, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt, hai bàn tay nhỏ bé gắt gao chốt chặt cổ anh, kéo anh xuống. Cái miệng nhỏ nhắn in lên môi anh, mềm giọng trả lời: "Ừ, em muốn anh lắm, ông xã, rất muốn rất muốn......" Cô nhóc này là muốn lấy mạng anh, âm thanh mềm mại yêu kiều này khiến cả người Chu Tự Hoành hưng phấn run cầm cập, cơ hồ nhanh chóng đem quần mình ném ra, đỡ người anh em của anh, rất nhanh liền đi vào. A...... Hai người đồng thời rên lên một tiếng......

Chu Tự Hoành đứng trên mặt đất, nhốt chặt hai đùi trắng mịn của vợ anh, dùng sức chống đẩy, một cái lại một cái, chống đẩy đến khi trước mặt hé căng ra liền kéo trở về, mài đụng nhau, vừa nhanh vừa mạnh...... Hựu An bị anh đẩy vào không nhịn được rên lên, một tiếng cao một tiếng thấp, trong thân thể tự nhiên co rúc lại, căn bản cô không thể khống chế, từ chân cấp tốc kéo lên một cái, khoái cảm gần giống như hồng thủy đánh vào bờ, lên cao đến cực hạn, lại đột nhiên ào xuống...... Hựu An quặp ngón chân, thân thể cong lên, lên đến đỉnh. Trong nháy mắt đầu óc trống không, một lát sau mới nghe Chu Tự Hoành nói: "Cô nhóc vô dụng, chưa gì đã đến, chồng em còn chưa xong đâu......"

Ôm cô lên kéo lên trên đầu gối, bóp chặt eo của cô, đè xuống. A...... Trong nháy mắt cơ thể trở nên nhạy cảm, Hựu An không khỏi rên lên một tiếng...... Chu Tự Hoành nâng mông nhỏ của cô kéo xuống, môi của anh dính vào một bên cổ cô, liên tục tinh tế gặm cắn. Từ cổ dọc theo người tới xương bướm ở bả vai, thậm chí xương sống, lại trở về bên tai cô nhỏ giọng dụ dỗ: "Vợ à, em di chuyển đi, di chuyển, ừ......" Hựu An không khỏi quay đầu lại liếc anh một cái, hiện tại eo cô mềm đùi cũng mềm, không cử động được...... Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng, đem cô xoay lại để hai người đối diện, tiến vào cô. Môi ngậm miệng thỏ bắt đầu dùng sức gặm cắn, bàn tay nâng cái mông nhỏ của cô lên, dục vọng kịch liệt đứng thẳng chuyển động. Hựu An theo động tác của anh, chợt cao chợt thấp, chợt nhớ tới lần đó cưỡi ngựa...... Á...... Ừ......

Cô dâu nhỏ của anh mất hồn rồi, ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lên một cái, nhẹ buông tay, cúi người đem cô vợ đè xuống giường, lật người lại, từ phía sau thẳng tiến. Anh bắt eo thon của cô dâu nhỏ lại nâng lên thật cao, dùng sức đâm vào, tiếng va chạm phành phạch không dứt bên tai. Hựu An xấu hổ không chịu được, hơn nữa thật có chút không chịu nổi, bắt đầu mềm giọng cầu xin anh: "Chú Chu, Chú Chu, ừ...... Ông xã,...... Tha cho người ta có được hay không, đau, người ta đau......" Hựu An có thói quen, lúc nơi đó khó chịu nói không nên lời, liền kêu đau. Chu Tự Hoành không còn mắc mưu rồi, hơn nữa âm thanh mềm mại yêu kiều này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn choáng váng sáng lên hai luồng đỏ ửng, mắt to long lanh nhìn anh cầu xin tha thứ. Nếu cô dâu nhỏ của anh mà soi gương, thấy hình dáng này của cô, sẽ biết chỉ cần là đàn ông đều không thể nào bỏ qua cho cô, dục vọng không chỉ không ngừng lại, còn dùng thêm sức đẩy vào trong...... Hựu An không biết anh muốn giày vò bao lâu, cuối cùng thật sự không chịu nổi uất ức khóc lên. Từng tiếng từng tiếng nức nở khiến Chu Tự Hoành muốn mặc kệ cũng không được, rốt cuộc gia tăng tốc độ. Thời khắc rực rỡ qua đi, Hựu An rốt cuộc cũng được giải thoát, nhắm mắt lại nửa ngày chậm chạp lấy lại sức, trước mắt như nổ đom đóm.

Mặc cho Chu Tự Hoành giúp cô tắm rửa, sấy khô tóc, ôm vào trong ngực cũng không nhúc nhích nổi. Chu Tự Hoành cúi đầu hôn vợ anh một cái, biết tối nay mình có hơi quá. Anh thật sự bị Lưu Đào dọa sợ, cái loại tương lai mờ mịt đó khiến cho anh dù ôm thật chặt cô dâu nhỏ, cũng cảm thấy không quá bền chắc, nên vừa rồi mới hung hăng muốn cô như vậy. Anh cũng là muốn thông qua cách thức này, để có cô sâu hơn chặt hơn. Cô là của anh, anh sẽ không bỏ cô lại. Cho nên, Chu Tự Hoành phải suy tính đến thực tế mà bọn họ phải đối mặt. Lính đặc chủng Trinh Sát đã từng là lý tưởng của Chu Tự Hoành, anh vốn tưởng rằng, mình có thể vì lý tưởng này mà phấn đấu cả đời. Nhưng anh lại không nghĩ tới là sẽ gặp được Hựu An, sẽ có cô dâu nhỏ như vậy làm anh không bỏ được không buông được. Để có Hựu An ở trước mặt, anh nguyện ý lùi một bước. Dù sao cuộc sống không thể vẹn cả đôi đường, anh đã đồng ý sẽ đối tốt với cô cả đời, với người đàn ông, ‘lời nói gói vàng’. Huống chi, cũng không phải hoàn toàn buông bỏ, chỉ là đổi một khung trời, Chu Tự Hoành anh vẫn là Hùng Ưng (ta thích chữ hùng ưng mạnh mẽ này ^^) bay lượn giữa trời xanh. Anh phải vì tương lai mà tính toán, cô dâu nhỏ của anh yếu ớt, còn có đứa bé của bọn họ, đây là nhà của Chu Tự Hoành anh. Lúc Hựu An tỉnh lại, theo thói quen sờ sờ bên cạnh. Không có ai! Cô vội vàng mở mắt ngồi dậy, bên cạnh giống như còn chút hơi ấm của Chu Tự Hoành, trên gối để lại giấy ghi chép, cô cầm lên xem một chút: "Vợ, trong đội có nhiệm vụ huấn luyện, anh phải về trước, trong hộp giữ ấm trên bàn phòng bếp là hoành thánh nhân 3 món. Em ăn rồi hãy đi làm, không cho phép vợ anh đói bụng, hôn em một cái. Kí tên: ông xã."

Trong lòng Hựu An thật ấm áp cảm động, ngày hôm qua nhất định là người đàn ông này lén trở về, cho nên sáng sớm liền phải chạy đi. Hựu An rửa mặt xong, ngồi trước bàn ăn, múc một viên hoành thánh đầy đặn nhét vào trong miệng, chợt muốn khóc, lại đặt cái muỗng xuống, lau nước mắt, nghiêng đầu nhìn ảnh cưới trên bàn một chút. Khung hình điện tử thật sống động, từng tấm từng tấm đều là hình ảnh Chu Tự Hoành đang nhìn mình. Nhìn kỹ, khóe mắt khóe miệng còn có chút tím bầm, nhưng lại rất tuấn tú, mới vừa xa nhau, cô liền nhớ anh, làm sao bây giờ? Hựu An vừa tan sở, vừa ra khỏi bệnh viện đã nhìn thấy anh tài xế tiểu Trương lái xe cho ba chồng. Sáng sớm mẹ chồng cô đã gọi điện thoại cho cô, bảo cô về đại viện ở, trong căn hộ chỉ có một mình cô, họ không yên lòng. Hựu An cũng cảm thấy mình rất không có tiền đồ, cũng đã quên những ngày trước kia đến tột cùng đã qua thế nào, sao mới xa nhau một lát cũng không chịu nổi rồi! Đếm đầu ngón tay mấy ngày, thấy sắp đến thứ năm, Hựu An đã lại nôn nóng.

Hôm nay cô theo chủ nhiệm Vương đến bệnh viện nhi đồng hội chẩn bệnh nhân bị phỏng, cô tự nhiên theo làm đệ tử kiêm trợ thủ, chủ nhiệm Vương cũng vì thấy cô ũ rũ, muốn nhân cơ hội này mang cô ra ngoài giải sầu. Lên xe, Vương chủ nhiệm còn vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Người trẻ tuổi phải có tinh thần phấn chấn, sự nghiệp và tình yêu đều quan trọng như nhau." Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, biết đây là thầy đang nói cô. Bệnh viện nhi đồng lúc nào cũng đầy ắp người, bệnh nhân cần hội chẩn ở tầng mười, Hựu An vừa theo chủ nhiệm vào thang máy, liền nhìn thấy bên kia thoáng qua một bóng người, cô sửng sốt, nói với Vương chủ nhiệm: "Chủ nhiệm, em nhìn thấy người quen, thầy lên trước, một lát em sẽ lên."

Vương chủ nhiệm quét bên kia một cái, gật đầu nói: "Đi đi! Chớ trì hoãn quá lâu." Nói xong, vào thang máy. .