Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 34

Chương 34.

Sau khi Chu Tự Hoành vào cửa, phát hiện đèn lớn trong nhà cũng không mở. Anh mở đèn phòng khách ra, chỉ thấy vợ anh giống như pho tượng nhỏ ngồi trên ghế sofa nhìn cửa không nhúc nhích. Đột nhiên xuất hiện ánh sáng làm mắt cô híp một cái, chỉ là rất nhanh lại thẳng tắp nhìn anh. Trong ánh mắt, hoài nghi, thương tâm, xuống dốc, sa sút tinh thần, lo sợ không yên làm lòng Chu Tự Hoành đau đớn từng trận. Anh thay giày đi tới, cúi đầu muốn hôn cái trán vợ anh, bị Hựu An lập tức nghiêng đầu tránh ra. Chu Tự Hoành cũng không để ý, hỏi cô: "Ăn cơm chưa?" Hựu An cắn cắn môi, cúi đầu không nói lời nào.

Chu Tự Hoành thở dài, đứng cạnh chân cô, ngước đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Anh bảo đảm sẽ giải thích rất rõ ràng, hơn nữa còn nghiêm túc thừa nhận, sửa đổi sai lầm. Nhưng mà, vợ à, em phải ăn một chút trước đã, được chứ?" Nói xong, liền đứng lên xắn tay áo vào phòng bếp. Hựu An sững sờ nhìn bóng lưng bận rộn của anh mà ngẩn người, không hiểu người đàn ông này đi nước cờ gì. Chu Tự Hoành đem một chén mì canh gà ngân ti thơm ngào ngạt đặt trước mặt cô, đưa đũa cho cô. Hựu An nghiêng đầu không nhận. Chu Tự Hoành thở dài, dùng đũa gắp mì đặt trên muỗng, đút tới bên miệng cô: "Vợ à, hay là em vừa ăn, vừa nghe anh giải thích đi."

Hựu An bình tĩnh nhìn anh, miệng nhỏ đóng chặt, Chu Tự Hoành nói: "Còn nhớ mẹ Phùng lần trước chúng ta đi ăn mì sốt tương không?" Hựu An khó hiểu gật đầu một cái. Chu Tự Hoành nói: "Lưu Kim Yến là con dâu chưa cưới của mẹ Phùng, là vợ chưa cưới của Phùng Cương, chính là chiến hữu lần trước anh nói hi sinh vì nhiệm vụ đó. Lúc đó hai người đã ước hẹn, chờ Phùng Cương làm xong nhiệm vụ trở về liền đăng ký kết hôn." Ánh mắt Hựu An lóe lóe, Chu Tự Hoành dụ dỗ cô: "Há mồm, ăn một hớp trước, ngoan......" Hựu An miễn cưỡng hé miệng ăn một miếng. Chu Tự Hoành lại múc một muỗng canh đút cho cô, tiếp sau đó gắp mì bỏ lên muỗng, tiếp tục nói với cô: "Lúc ấy Lưu Kim Yến đã mang thai đứa bé hơn bốn tháng, lại kiên trì muốn sanh ra. Chưa cưới mà sinh con dù sao cũng khó coi, trong nhà không cho, liền chuyển ra ngoài, cũng không thể ở cùng mẹ Phùng, mẹ Phùng còn chưa lo được cho thân thể của mình mà. Cô ấy ở bên ngoài mướn phòng ở, tự mình nuôi sống đứa bé rất không dễ dàng, gặp việc khó, anh thường vội đi giúp cô ấy. Ngày hôm qua Tiểu Yến Tử bị bệnh, sốt cả đêm, cô ấy sợ đứa bé có sơ xuất gì, nên gọi điện thoại cho anh. Anh mới từ bộ đội chạy tới giúp cô ấy đưa đứa bé đi bệnh viện nhi đồng."

Hựu An nuốt mì trong miệng xuống trước, nhìn chằm chằm anh: "Vậy sao anh lại nói dối? Lúc em hỏi anh, anh trực tiếp nói với em có phải tốt hơn không. Nếu hôm nay em không đến bệnh viện nhi đồng mà nhìn thấy, liền bị cái người này lừa gạt. Nếu trong lòng anh không có quỷ, sao lại phải nói dối?" Chu Tự Hoành không khỏi buồn cười mà nói: "Vợ, chẳng lẽ em cho rằng anh và Lưu Kim Yến có thể có cái gì sao? Chồng em là người hèn kém như vậy ư. Nói với em là ở bộ đội, vì không biết giải thích thế nào về hai mẹ con này với em. Chưa cưới đã sinh con dù sao cũng khó coi, anh hô hoán với vợ anh, có khác nào anh là kẻ nhiều chuyện, còn là một người đàn ông sao? Bây giờ còn gì không hiểu, cần ông xã em giải thích rõ hay không?" Bị anh nói, Hựu An cũng không còn lời nào, suy nghĩ một chút, hỏi: "Cũng đã nhiều năm rồi, sao cô ấy còn không tìm đối tượng kết hôn, có chuyện lại chạy đến tìm anh?" Chu Tự Hoành nói: "Công việc của Lưu Kim Yến vẫn do trong đội giúp an bài một tay, ban đầu chính là việc tạm thời. Bây giờ mặc dù khu phố giúp một tay, cũng không phải là biên chế chính thức, lại dẫn theo đứa bé, đối tượng thích hợp không dễ tìm lắm."

Hựu An hừ một tiếng, nói: "Em thấy dáng dấp cô ấy quá xinh đẹp, làm sao có thể khó tìm, nhất định là tầm mắt cô ấy cao, không chừng là đem so với ai đó. Nếu không, sao có thể vẫn cô đơn đến bây giờ." Chu Tự Hoành xì một tiếng cười vui vẻ, cầm cái muỗng lên đặt ở trong miệng có tiếng cũng có miếng nếm thử một hớp, nói: "Anh nhớ là không có để dấm mà! Sao lại chua như vậy? Vợ ăn mì, về sau bị đói mà gầy, chồng em sẽ rất thương tâm." Lúc này Hựu An mới nhận lấy đũa ăn nửa bát, Chu Tự Hoành đem nửa bát cô để dư ăn vài hớp, Hựu An nói: "Anh chưa ăn cơm?" Chu Tự Hoành thở dài nói: "Không tìm thấy vợ anh, anh còn có tâm tư ăn cơm sao!" Đem Hựu An ôm vào trong lồng ngực mình lắc lắc: "Vợ, đừng đoán mò được không. Hôm nay nói dối em, là anh sai. Anh chỉ nghĩ tới ánh mắt người khác, quên lập trường của vợ anh. Như vậy đi, Tiểu Yến Tử nhập viện rồi, nói là nhiễm virus cảm cúm, anh cũng không có nhiều thời gian đi chăm sóc mẹ con bọn họ. Ngày mai em theo anh đến đó, em là bác sĩ, về sau có chuyện gì anh không tiện, sẽ bảo Lưu Kim Yến tìm em. Hai mẹ con này cũng khó khăn, anh chỉ giúp việc có thể giúp thôi, đúng không?" (ờ, chỉ có anh nghĩ đơn giản thôi, mai mốt cháy nhà thì đừng trách)

Hựu An liếc anh một cái, nói: "Trong lòng anh, em chính là người lạnh lùng đến nổi anh nhất định phải nói dối như vậy sao? Sớm nói với em, em sẽ tự đoán mò sao?" "Đúng, đúng, vợ anh là người hiểu lí lẽ thiện lương nhất, ông xã hôn một cái." Nói xong, há mồm hôn Hựu An, Hựu An tay mắt lanh lẹ chận cái miệng của anh lại: "Vừa mới ăn xong, không vệ sinh......" "Cái gì không vệ sinh, hai chúng ta là hai......" Kéo tay nhỏ bé ra, há mồm liền cắn một cái, sau đó môi lưỡi xâm nhập dây dưa, hôn Hựu An thiếu chút nữa hụt hơi, Chu Tự Hoành mới thả cô ra, lại khẽ cong eo bế cô lên, cúi đầu tiến tới bên tai cô, nói: "Vợ tôi nói vệ sinh, đi, ông xã tắm rửa cho em......" Mặt Hựu An đỏ lên, nắm quả đấm nhỏ đập anh mấy cái. Bất quá Chu Tự Hoành thật không thể chiếm được bao nhiêu tiện nghi, kích động lột sạch quần áo của cô dâu nhỏ mới phát hiện ngày đó của vợ anh chính thức tới rồi. Chuyện gì cũng không thành, Chu Tự Hoành thiếu chút nữa huyết mạch nghịch lưu, nhưng vẫn tắm rửa cho cô dâu nhỏ. Dọn dẹp xong liền ôm vào trong chăn, mình thì vọt ra ngoài tắm nước lạnh, mới ôm cô dâu nhỏ nằm xuống.

Nằm một lát liền bắt đầu không thành thật, một lát sờ sờ, một lát hôn hôn. Hựu An bị anh dây dưa không chịu được, lại đẩy không ra nên cứ mặc anh, dù sao cũng không làm được cái gì, cứ để cho anh giải nghiện đi. Bàn tay Chu Tự Hoành ở trên bụng cô dâu nhỏ ma sát nửa ngày, nhỏ giọng nói: "Vợ, nơi này còn đau không?" Hựu An núp ở trong ngực anh có chút khốn đốn, thở nhẹ một hơi, mơ hồ nói: "Không đau." Chu Tự Hoành bỗng nhiên nói: "Vợ, đây nhất định là chồng em chữa cho em rồi. Anh còn nhớ tháng trước tới ngày này em rất đau, nghĩ một chút cũng thấy đau lòng. Em xem, tháng này liền hết đau, nhất định là được ông xã của em thông mở......" Mặt Hựu An đỏ lên dùng sức đập anh, ông chồng này thật là da mặt dày không có giới hạn rồi, lời như thế cũng nói được. Miệng Chu Tự Hoành lại đi đến bên tai vợ anh hôn thêm vài hớp, tay với lên, chuyển qua trước ngực bắt được hai khối tròn vuốt vuốt: "Nơi này cũng lớn......"

Hựu An đẩy tay anh ra, lật người, đưa tay nắm được hai bên da mặt anh kéo kéo: "Chú Chu, sao da mặt cái người này lại dầy như vậy, ừ, sao lại dầy như vậy?" Chu Tự Hoành cúi đầu gặm cái miệng nhỏ nhắn của cô một hớp, ôm cô cười: "Da mặt dày với vợ anh thì ai mà quản được chứ. Được rồi, anh không làm khó em, ngủ đi, cái gì cũng không thể làm rồi." Giọng nói kia rất buồn bực. Ngày hôm sau, Hựu An xin nghỉ cùng Chu Tự Hoành đến bệnh viện nhi đồng. Phải nói Chu Tự Hoành đúng là lão hồ ly giảo hoạt, giải thích gì cũng không tác dụng bằng đem cô dâu nhỏ tới đây, thật rất thản nhiên.

Hựu An nghĩ tới đứa bé ốm yếu, lúc đi ngang qua tiệm cháo, bảo Chu Tự Hoành vào mua chén cháo dinh dưỡng, lại mua chút thực phẩm tươi sống xách theo. Chu Tự Hoành cười híp mắt bị vợ anh sai khiến chạy đến chạy đi. Bình thường đều là anh cưng chiều cô, chuyện gì cũng hận không được thay cô dâu nhỏ chuẩn bị an bài. Bây giờ nhìn cô dâu nhỏ xử lý đâu vào đấy, Chu Tự Hoành đột nhiên cảm thấy, thật ra thì vợ anh cũng rất hiền huệ. Chu Tự Hoành thật vui sướng dẫn cô dâu nhỏ vào khu phòng bệnh của bệnh viện nhi đồng. Mới đến hành lang, liền chạm mặt Lưu Kim Yến ra ngoài lấy nước. Lưu Kim Yến vừa nhìn thấy Chu Tự Hoành liền nở nụ cười. Sau khi nhìn thấy Hựu An đi bên cạnh Chu Tự Hoành, trong nháy mắt cứng mặt, rất nhanh liền phục hồi tinh thần lại, nói: "Vị này là?"

Hứa Hựu An không hề bỏ qua biến hóa của cô ta trong nháy mắt kia. Hứa Hựu An không phải người ngu, hơn nữa đối với chuyện như vậy phụ nữ có thiên phú tự nhiên. Cho nên Hựu An cực kỳ khẳng định, cô cô này có ý đồ với ông chồng nhà cô. Ngẫm lại thì, tuy nói ông chồng nhà cô hơi lớn tuổi, điều này là sự thật, nhưng xét trên phương diện khác, cũng không phải là người đàn ông tầm thường. Thường xuyên ở gần người đàn ông xuất sắc như vậy, có thể nhìn trúng người khác mới là kỳ quái. Chỉ là, ông chồng nhà cô dù rất thông minh, động đến chuyện này liền cực kỳ ngốc ngếch. Cũng không biết là giả bộ ngu, hay thích người ta len lén yêu anh, ngưỡng mộ đôi mắt ti hí thông thái của anh đấy, hay là nghĩ vui đùa mập mờ một chút cũng không hại gì. Giai Kỳ từng nói với cô, có một loại người thích chơi trò mập mờ như vậy, chẳng lẽ ông chồng nhà cô cũng thuộc loại này. Nghĩ như vậy, tay nhỏ bé của Hựu An nắm thịt trên cánh tay ông chồng nhà cô, dùng sức ngắt xuống.

Khóe miệng Chu Tự Hoành giật giật, không biết vợ anh không thoải mái chỗ nào, vẫn là nên giới thiệu hai người: "Kim Yến, đây là vợ của tôi, Hứa Hựu An." Sắc mặt Lưu Kim Yến hơi tái, lắp bắp kêu: "Chị dâu......" Chu Tự Hoành cười nói: "Cô ấy nhỏ hơn cô không ít, cô gọi cô ấy là tiểu Hứa hoặc Hựu An đi, gọi chị dâu sợ rằng cô ấy nghe không quen." Hựu An cũng nâng lên một nụ cười ngọt ngào nói: "Đúng vậy! Tự Hoành nói rất đúng, chị lớn hơn tôi, đúng ra tôi phải gọi một tiếng chị, về sau tôi gọi chị là chị Kim Yến nghen! Chuyện của chị, Tự Hoành đã nói với tôi. Tự Hoành bận rộn công việc, thời gian không ổn định. Về sau có chuyện gì, chị cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi làm việc ở Quân tổng, cũng có người quen ở bệnh viện nhi đồng, như thế dễ dàng hơn." Chu Tự Hoành hơi không ngờ liếc vợ anh một cái, nói thầm, thật không nghĩ đến, vợ anh có thể chu đáo như vậy. Anh còn tưởng rằng cô dâu nhỏ sẽ làm nũng đấy.

Chu Tự Hoành nhận lấy phích nước nóng trong tay Lưu Kim Yến, nói: "Hai người về phòng bệnh coi chừng Tiểu Yến Tử trước, tôi đi lấy nước." Hựu An buông tay anh ra, nói với Lưu Kim Yến: "Chị Kim Yến, chúng ta đi thăm Tiểu Yến Tử một chút đi! Lưu Kim Yến có chút mất hồn mang Hựu An vào phòng bệnh. Là phòng đôi, Hựu An nhìn một cái liền nhận ra cô bé gần cửa sổ tất nhiên chính là Tiểu Yến Tử rồi. Bởi vì dáng dấp rất giống Lưu Kim Yến, là một cô nhóc xinh đẹp. Nhìn thấy họ đi vào, cô nhóc liền quay đầu nhìn phía sau hai người một chút, chu mỏ nói: "Mẹ, sao ba con chưa tới, ba đã đồng ý sáng sớm hôm nay đến thăm con mà......".