Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 35

Chương 35.

Lưu Kim Yến liếc nhanh qua Hựu An rồi nói: "Yến Tử, không phải mẹ đã nói với con sao? Chú Chu không phải là ba con, không được gọi bậy, đây là dì Hứa, mau chào dì đi." Cô nhóc liếc Hựu An một cái, nhỏ giọng kêu: "Dì Hứa." Mắt vẫn trông mong nhìn cửa, Hứa Hựu An lấy cháo trong tay đưa ra, Lưu Kim Yến vội vàng cầm lấy: "Để tôi!" Mở hộp cháo ra, dùng muỗng đút đứa bé ăn. Chu Tự Hoành vừa bước vào, mắt cô nhóc liền sáng lên, liên tục gọi: "Ba, ba, ba tới đút Tiểu Yến Tử ăn có được không?"

Chu Tự Hoành với tay sờ sờ đầu nhỏ của cô nhóc: "Tiểu Yến Tử, chú đã nói mà con quên rồi sao?" Tiểu Yến Tử cúi đầu, nửa ngày rầm rì một tiếng: "Dù sao ba chính là ba con, người khác đều có ba. Con nói với bạn bè ở vườn trẻ rồi, con cũng có ba, ba con là Giải Phóng Quân, họ cũng không dám khi dễ con, cho nên, ba là ba con có được không?" Chu Tự Hoành nói: "Ba con cũng là Giải Phóng Quân, còn là một anh hùng, nhưng không phải chú Chu." Nói xong, liền móc ví tiền từ trong túi ra, Hựu An ghé đầu liếc mắt nhìn, nhếch miệng, trong lòng dễ chịu hơn một ít, phía trên là ảnh cưới thu nhỏ của mình và Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành rút ra một tấm hình phía dưới ảnh cưới, chỉ cho cô nhóc, nói: "Tiểu Yến Tử nhìn này, người đứng chung với chú chính là ba con." Cô nhóc nhìn kỹ một chút, bỗng nhiên nói: "Vậy ba con đâu? Tại sao lâu như thế cũng không tới thăm con?" Chu Tự Hoành hơi khó xử, Hựu An nói: "Ba con đi đến một nơi rất xa, con ngoan ngoãn ăn cơm, uống thuốc thật giỏi, mau mau lớn lên, chờ khi con trưởng thành, ba con sẽ trở lại thăm con."

Hứa Hựu An căn bản cảm thấy, đối với đứa bé mà nói, lời nói dối như vậy là có ý tốt, nhưng Lưu Kim Yến lại đột nhiên đứng lên nói: "Con nháo làm gì? Ba con đã sớm chết rồi, con không có ba, chỉ có mẹ." Âm thanh có chút gay gắt chói tai, cô nhóc ngẩn người một chút, uất ức rơi nước mắt lộp độp. Chu Tự Hoành nhíu nhíu mày, liếc Lưu Kim Yến một cái, thì ra đã không phát hiện tính cô ấy nóng nảy như thế, bình thường cô luôn thật ôn hòa hướng nội. Hứa Hựu An không khỏi âm thầm cười lạnh, thật coi cô là kẻ ngu sao, nhìn một chút liền ôn hòa nói: "Tự Hoành, không phải anh nói là sáng sớm có một cuộc họp quan trọng sao? Nơi này liền giao cho em, anh mau đi đi! Đừng trễ nãi công việc."

Khóe môi Chu Tự Hoành nâng lên một nụ cười, vợ anh hiểu chuyện mới đến, thật là người đáng quí, Chu Tự Hoành đứng lên nói với Lưu Kim Yến: "Vừa rồi đã hỏi bác sĩ, bạch huyết cầu của bé hơi cao, còn phải làm kiểm tra cẩn thận, có chuyện gì thì hỏi Bình An, tuy chuyên về ngoại khoa, nhưng dù sao cũng là bác sĩ, biết nhiều hơn tôi, tôi đi trước." Lưu Kim Yến ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt kia có mấy phần ý tứ van xin, mềm mềm yếu yếu khiến người hết sức thương tiếc, cắn môi nửa ngày không lên tiếng. Chu Tự Hoành lại không nhìn cô ta, chỉ duỗi tay sờ đầu cô nhóc, dắt Hựu An rời phòng bệnh. Đến cửa thang máy, Chu Tự Hoành nghiêng người hôn lên trán cô dâu nhỏ một cái nói: "Tối mai anh trở lại, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh."

Hựu An gật đầu một cái, nhìn cửa thang máy đóng lại. Hựu An vừa quay đầu lại, hình như là bóng dáng của Lưu Kim Yến chợt lóe ở đầu hành lang, Hựu An suy nghĩ một chút, vẫn trở về phòng bệnh. Từ lúc Chu Tự Hoành đi, hai mẹ con này liền dùng điệu bộ hờ hững với cô, Hựu An ngây người một lát, cảm thấy mình thật dư thừa, liền nói với Lưu Kim Yến: "Tôi về trước đi làm, cũng đã gửi gắm bác sĩ phụ trách chỗ này, có chuyện gì liền trực tiếp gọi điện thoại cho tôi." Đồng thời đem số điện thoại của mình đưa cho cô ta. Hựu An rời khỏi bệnh viện nhi đồng, trong lòng cảm thấy tâm tình bị đè nén khó chịu, nhưng lại không thể nói ra. Rõ ràng bụng dạ cô cô kia cũng không tốt lành gì, hoặc là Chu Tự Hoành chăm sóc hai mẹ con họ, để cho cô ta có ý tưởng không nên có gì đó cũng không chừng. Tuy nói chưa chắc có thể đi theo Chu Tự Hoành thì sao chứ, hai mẹ con này vẫn tồn tại, giống như một cái gai đâm vào trong lòng cô, ghê tởm nhất là, muốn rút ra cũng không rút được.

Hựu An ngây ngốc ở cửa bệnh viện một lát, thì Tề Giai Kỳ gọi điện thoại. Tề Giai Kỳ chuồn khỏi lớp chạy ra ngoài, hai người liền hẹn ở Kentucky Fried Chicken đối diện bệnh viện nhi đồng. Khi Hựu An thuật lại chuyện này, Tề Giai Kỳ liền giận dữ: "Hựu An, bạn thật khờ! Còn phải nói sao, người ta khẳng định đã sớm nhớ thương chồng bạn rồi, ngoài mặt còn có năng lực tươi cười với bạn nữa. Chỉ là, nghe bạn nói như vậy, tâm kế của cô ả này cũng khá sâu, loại giống như bông hoa nhỏ này là loại phụ nữ phiền toái nhất. Trước mặt đàn ông sẽ giả bộ đáng thương, chú Chu nhà bạn chính là binh vương, đoán chừng cũng không nhịn được. Dạng đàn ông này bản năng luôn có lòng dạ thương hương tiếc ngọc, đối với vẻ nhỏ yếu sẽ không tự chủ mà chăm sóc, từ chăm sóc dần dần sẽ là công khai quan tâm. Hựu An, bạn cũng không thể khinh thường, phải coi chừng ông chồng nhà bạn. Nếu thật sự phạm sai lầm gì, bạn muốn khóc cũng không kịp." Cúi đầu hút hai ngụm cola, quan sát Hựu An mấy giây, nói: "Bạn như vậy, nếu thật sự có chuyện gì, bạn không chỉ khóc một trận, say một trận là có thể xong chuyện. Hựu An, bạn đã rất yêu thích chú Chu rồi."

Hựu An cũng không nhịn được mà cười khổ. Đúng vậy! Bất giác liền thích, chờ lúc phát hiện thì đã khó có thể tự kềm chế. Mặc dù trong lòng Hựu An không thoải mái, nhưng sáng sớm ngày hôm sau vẫn tới bệnh viện nhi đồng. Đi ngang qua bãi đậu xe, liếc mắt liền nhìn thấy xe Chu Tự Hoành, Hựu An không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, sao Chu Tự Hoành lại tới. (cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng nha, cái này ko chỉ cháy nhà bình thường rầu) Hựu An đi thẳng vào thang máy, phòng bệnh nhi ở tầng mười, không trực tiếp bấm số tầng mười, Hựu An đi thang máy đến tầng chín, muốn đi bộ lên từ tầng chín. Rời khỏi tầng chín, mới vừa quẹo vào cầu thang, chợt nghe thấy tiếng Chu Tự Hoành và Lưu Kim Yến. Tiếng của Chu Tự Hoành đương nhiên cô rất quen thuộc, mà giọng của Lưu Kim Yến hơi cao so với người bình thường, cũng rất dễ phân biệt. Huống chi hành lang rộng trống không, tiếng hai người nói tuy thấp, vẫn có thể nghe tương đối rõ ràng.

Hựu An siết chặt hộp cháo trong tay, liền nghe giọng Lưu Kim Yến nghẹn ngào nói: "Anh bảo tôi phải làm sao, làm sao bây giờ, Yến Tử chính là mạng của tôi! Lại mắc phải bệnh này, nếu thật không trị hết, tôi còn có hy vọng gì để sống nữa, chỉ có thể cùng chết với bé thôi......" Chu Tự Hoành nhỏ giọng an ủi cô ta: "Cô đừng quá bi quan, bệnh nhân bệnh bạch cầu rất nhiều, cũng có rất nhiều ca đã chữa khỏi. Tình huống của Yến Tử không phải là tệ nhất, chúng ta tìm bác sĩ tốt nhất, dùng thuốc tốt nhất, tìm được tủy xương phù hợp, làm giải phẫu là có thể khỏi hẳn." "Tự Hoành, làm phiền anh như vậy, trong lòng tôi cũng không đành. Vốn là nghĩ hai mẹ con chỉ cần có nhau, nhưng từ nhỏ Yến Tử không có ba, liền thích kề cận anh. Hôm qua sắc mặt tiểu Hứa không được tốt lắm, tôi nghĩ hẳn là hiểu lầm, anh nên giải thích cặn kẽ với cô ấy. Dù sao tiểu Hứa cũng còn trẻ, không hiểu cũng là chuyện thường tình......" Hựu An không nghe nổi nữa, cô ả này thật là nham hiểm, đúng là phải rửa mắt mà xem rồi. Hựu An bước mấy bước xoay qua chỗ khác, đã nhìn thấy hai người đứng ở cửa cầu thang, cự ly rất gần, từ góc độ này nhìn sang, Lưu Kim Yến cơ hồ dựa nửa người vào ngực Chu Tự Hoành, tay Chu Tự Hoành còn đặt trên bả vai Lưu Kim Yến vỗ vỗ.

Hựu An vừa nhìn thấy, mặt của Lưu Kim Yến lại hướng về phía cầu thang, vì vậy nhìn thấy cô trước, ánh mắt lóe lóe, nhanh chóng đẩy Chu Tự Hoành ra, hơi sợ sệt lí nhí mở miệng: "Tiểu, tiểu Hứa, cô đừng hiểu lầm, Tự Hoành chỉ an ủi tôi thôi!" Hựu An hít sâu một hơi, gật đầu một cái: "Chị Kim Yến yên tâm, tôi sẽ không hiểu lầm. Còn nữa, ngày hôm qua tôi cũng không hiểu lầm, là chị suy nghĩ nhiều thôi. Tôi là bác sĩ, Yến Tử là một đứa bé, lời của đứa bé sao tôi lại tin là thật, hơn nữa, cô bé còn bệnh nặng!" Rồi quay qua nói với Chu Tự Hoành: "Không phải anh nói hôm nay phải đến quân khu họp sao, tại sao cũng tới?" Chu Tự Hoành nói: "Kim Yến gọi điện thoại cho anh, báo kết quả kiểm tra của Yến Tử, anh liền tới ngay." Chu Tự Hoành biết lúc Yến Tử sinh ra thể chất kém hơn những đứa bé khác, ba ngày hai bữa liền bệnh một lần. Nhưng bệnh bạch cầu, đối với gia đình mồ côi cha này mà nói, thật là hoạ vô đơn chí. Anh cũng nhức đầu theo, điều duy nhất anh có thể làm, chính là trợ giúp về kinh tế, cái khác đều không làm được.

Lúc này, Chu Tự Hoành căn bản không rảng bận tâm vẻ không thích hợp giữa hai người phụ nữ. Tiểu Yến Tử cứ bám lấy Chu Tự Hoành, ôm Chu Tự Hoành không buông tay, Chu Tự Hoành chỉ có thể dỗ cô bé ngủ, rồi mới cùng Hựu An về nhà. Mới vừa vào cửa một chút, điện thoại của Lưu Kim Yến lại gọi tới, nói: đứa bé khóc nháo không ngừng. Chu Tự Hoành thấy cô dâu nhỏ cả buổi không nghĩ ngơi, ở bệnh viện cùng mình cả ngày, mới nói: "Em ngủ trước, anh đi xem một chút." Đêm hôm khuya khoắt, Hựu An có thể yên tâm để anh đi một mình sao, lại biết rất rõ lòng dạ của Lưu Kim Yến, nên theo anh quay lại. Rốt cuộc đến bệnh viện nhi đồng, Lưu Kim Yến nhìn thấy cô, hiển nhiên có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn nói: "Xin lỗi, đứa bé mới vừa rồi khóc nháo bảo phải tìm Tự Hoành, tôi thật không có cách, mới gọi điện thoại cho anh, giờ đã ngủ rồi." (edit tới đây mà muốn nổi điên :( ) Hai người lại trở về, đến nhà, Hựu An đặt mông ngồi trên ghế sofa hỏi Chu Tự Hoành: "Anh tính giúp Lưu Kim Yến thế nào?" Hựu An đột nhiên cảm thấy, mình cứ chằm chằm theo dõi cũng không phải là chuyện tốt, chưa nói mình còn phải đi làm. Chuyện này nếu cô cứ chằm chằm theo dõi cũng chưa chắc đề phòng được, hơn nữa, cô cảm thấy mệt quá, chưa bao giờ mệt như vậy. Chẳng những tinh thần, ngay cả cơ thể cũng mệt.

Chu Tự Hoành bế cô ôm vào trong ngực, sờ sờ mặt cô, dịu dàng nói: "Sao rồi? Mệt mỏi?" Hựu An nhíu nhíu mày: "Mệt gì chứ? Em đang hỏi anh tính giúp mẹ con cô ấy thế nào?" Chu Tự Hoành nói: "Giúp tìm tủy xương thích hợp. Vợ à, anh trợ giúp mẹ con cô ấy chút tiền, không thành vấn đề chứ? Hình như cả số lẻ của chi phí phẫu thuật mẹ con cô ấy cũng không có." Hựu An nói: "Cái này không cần nói với em, tiền đương nhiên không thành vấn đề. Em nói là cái khác! Chú Chu, bất kể anh có bao nhiêu áy náy với chiến hữu đã chết, luôn nghĩ phải bồi thường, cũng nên có mức độ, anh hiểu chứ?"

Chu Tự Hoành bình tĩnh nhìn cô: "Em có ý gì?" Hựu An nói: "Chẳng lẽ anh không cảm thấy bởi vì anh quá quan tâm, mẹ con cô ấy liền lệ thuộc vào anh. Anh không phải là chồng của Lưu Kim Yến, càng không phải là ba của Yến Tử." Chu Tự Hoành cau mày nói: "Vợ, bây giờ không phải là lúc để ghen. Yến Tử bệnh rất nghiêm trọng, không biết khi nào sẽ chuyển biến xấu. Đó là một sinh mạng ngây thơ hoạt bát, sao em còn khó chịu như vậy." Hựu An từ từ đứng lên, nói: "Em muốn khó chịu sao. Chẳng lẽ anh không nhìn ra Lưu Kim Yến có ý với anh ư. Có lẽ, hai người các anh từ lâu đã tập thành thói quen mập mờ như vậy, sao anh không dứt khoát cưới cô ta luôn, như vậy có thể tìm chồng giúp cô ấy, còn có thể làm ba của Yến Tử, anh lấy em làm gì?" Sắc mặt Chu Tự Hoành trầm xuống: "Hựu An, đây là em cố tình gây sự!"

.