Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 36

Chương 36.

Hựu An nín giận một ngày, đã sớm không nhịn nổi. Vốn dĩ tính tình cũng không phải rất hiểu chuyện, bản chất vẫn còn con nít, vào lúc này nghe Chu Tự Hoành nói cô cố tình gây sự, sao Hựu An chịu được: "Em cố tình gây sự? Sao anh không tự mình mở mắt nhìn một chút. Anh mang theo hai mẹ con kia bên người như vậy, đứa bé ba bốn tuổi mở miệng ngậm miệng đều gọi anh là cha, cô ta là mẹ, không có việc gì cũng khóc lóc kể lể với anh, không thì lại để anh an ủi. Chu Tự Hoành, em căn bản là dư thừa, ba người các anh mới là một nhà ba người." Gân xanh trên trán Chu Tự Hoành giật giật căng đau. Tối ngày hôm qua có huấn luyện ban đêm, cả một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm nay lại đến bệnh viện, lơ ngơ đến bây giờ. Về nhà, cô dâu nhỏ còn gây sự với anh. Chu Tự Hoành cảm thấy đầu như muốn nổ tung. Anh thật tức giận, bởi vì những lời này của cô dâu nhỏ. Ghen, anh có thể thông cảm, nhưng ghen đến như vậy, dù sao cũng phải chọn thời điểm chứ! Chu Tự Hoành hít sâu hai cái, nhìn cô vợ chống nạnh đứng ở đằng kia. Tuy rằng khí thế khá lớn, nhưng trong mắt lại khổ sở và uất ức như trẻ con, trong lòng vèo một cái liền mềm nhũn.

Anh thở dài đưa tay kéo Hựu An vào trong ngực mình, dỗ dành: "Vợ của anh đừng tức giận được không. Anh chỉ thấy mẹ con cô ấy quá khó khăn, mới quan tâm một chút, thật không có ý định mập mờ gì như em nói đâu. Đừng nói Lưu Kim Yến là vợ của chiến hữu anh, dù cô ấy không phải, anh và cô ấy cũng không thể. Anh nghe lời em, về sau sẽ giữ khoảng cách với cô ấy, có được không?" Nói xong, hôn cô dâu nhỏ một hớp: "Trừ vợ anh ra, trong mắt anh liền không thể chứa người phụ nữ thứ hai. Mệt mỏi cả một ngày rồi, cũng không ăn cơm thật ngon, em đi tắm trước đi, anh làm vài thứ cho em, ăn mì xong thì ngủ một giấc thật ngon có được không?" Hựu An đột nhiên cảm thấy, muốn tức giận cũng không còn tí sức lực nào. Vì mẹ con Lưu Kim Yến mà gây gổ cãi nhau thì được gì, đoán chừng cô càng tranh cãi, Chu Tự Hoành càng cảm thấy cô cố tình gây sự. Hựu An vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa tự suy ngẫm, có phải bởi vì quan hệ của cha mẹ mình mà cô mới có cảm giác bất an cùng dục vọng độc chiếm mãnh liệt hay không, cho nên mới quan tâm đến sự tồn tại của mẹ con Lưu Kim Yến như thế. Tắm rửa xong, đi ra ngoài, mới vừa ngồi xuống bàn ăn, điện thoại của Chu Tự Hoành lại vang lên. Hựu An nhìn thẳng anh, Chu Tự Hoành nhìn cô một cái, nhận điện thoại.

Hựu An có thể nghe rõ tiếng khóc của Lưu Kim Yến từ phía bên kia: "Tự Hoành, Tự Hoành, không tìm thấy Yến Tử. Tôi thấy con bé ngủ ngon rồi mới đi ra ngoài lấy nước. Khi về con bé đã không thấy tăm hơi, không biết đã chạy đi đâu......" Chu Tự Hoành nói: "Cô ở đó tìm đi, tôi sẽ tới ngay lập tức." Chu Tự Hoành đặt điện thoại xuống nói với Hựu An: "Anh đi xem một chút, đứa bé kia không biết đã chạy đi đâu, hơn nửa đêm rồi, mong đừng gặp chuyện không may. Ngoan nhé, ăn xong liền đi ngủ, anh sẽ lập tức trở về." Kết quả, Hựu An chờ đến năm giờ sáng, Chu Tự Hoành mới trở về. Thấy cô còn chưa ngủ, Chu Tự Hoành hôn cô một chút nói: "Sao còn chưa ngủ?" Hựu An hỏi anh: "Đã tìm được đứa bé chưa?" Chu Tự Hoành vuốt vuốt mi tâm (nơi giữa hai chân mày): "Tìm được rồi, Yến Tử nói muốn tìm anh, chạy ra khỏi bệnh viện liền lạc đường. Sau đó một tài xế taxi thấy cô bé mặc quần áo bệnh nhân của bệnh viện nhi đồng vội vàng chở trả về. Được rồi, ngủ đi! Hôm nay là thứ bảy, vừa đúng lúc được nghỉ ngơi." Lần đầu Hựu An thấy Chu Tự Hoành mệt mỏi đến như vậy, cũng không tiện nói cái gì nữa.

Nhưng từ đó về sau, Hựu An phát hiện cuộc sống yên tĩnh của mình trở nên rối nùi. Mẹ con Lưu Kim Yến cơ hồ không ngày nào không có chuyện. Ngay cả thật sự không có chuyện gì, nửa đêm cũng phải gọi điện thoại nói đứa bé khóc um sùm tìm Chu Tự Hoành. Đứa bé kia cứ dính lấy Chu Tự Hoành, tách ra một lát liền gây ầm ĩ, lại vô cùng bài xích Hựu An, thậm chí nhìn thấy cô sẽ khóc không ngừng nghỉ, khiến Chu Tự Hoành phải nói với cô, bảo cô không nên cùng đến. Hựu An thấy đây không chừng là kỹ xảo của mẹ con nhà đó, nhưng đứa bé kia đã mắc phải bệnh nan y. Cô nghĩ xấu như vậy, cảm giác có chút quá không hợp lẽ. Cứ như vậy một tháng, rốt cuộc cũng ghép tủy xương thành công. Yến Tử làm giải phẫu, sau khi phẫu thuật ở bệnh viện một tháng liền ra viện. Hựu An thật thở phào nhẹ nhõm, vốn cho là rốt cuộc có thể bình yên. Không nghĩ đến, ra khỏi viện vẫn như cũ nửa đêm lại gọi điện thoại kêu Chu Tự Hoành đến, lý do vô cùng kỳ quặc, trên căn bản đều lấy đứa bé làm cái cớ.

Hựu An cảm thấy, nếu mình lại nhịn xuống không chừng có thể nổ tung. Loại cuộc sống này, mỗi ngày đều thật vất vả. Hôm nay hẹn Lưu Kim Yến ra ngoài, cô đã nghĩ thật lâu, cô và Lưu Kim Yến thẳng thắn nói chuyện một chút, đem những chuyện này nói cho rõ, tránh cho cô ả này cho là cô thật khờ mà chèn ép. Hai người hẹn ở quán cà phê bên đường, Hựu An đợi một lát, Lưu Kim Yến mới lững thững đi tới. Không thể không nói, cô ả này mặc dù đã ba mươi tuổi đầu, nhưng vẫn có một cỗ nhu nhược - cảm giác như không chỗ nương tựa, đừng nói là đàn ông, cô là một phụ nữ cũng không nhịn được mà nghĩ cô ta đáng thương. Sau lưng lại xảy ra nhiều bất hạnh như vậy, loại phụ nữ này quả thật chính là đóa hoa nhỏ trời sanh, không cần giả bộ đã giống mười phần. Huống chi, cô ả này còn rất cố gắng giả bộ. Lưu Kim Yến nhìn cô một cái nói: "Cô tìm tôi nói chuyện gì?" Hựu An nói: "Chị Kim Yến, nơi này không có người ngoài, tôi nghĩ chúng ta cũng không cần thiết phải che giấu nữa. Chị nói thật với tôi đi, muốn thế nào, là muốn tôi và Tự Hoành ly hôn sao?"

Lưu Kim Yến rất uất ức nói: "Tiểu Hứa, cô nói lời này có ý gì, tôi không hiểu?" Biểu tình kia thật hết sức vô tội, Hựu An cười lạnh một tiếng: "Không hiểu? Tôi nghĩ trong lòng chị hiểu rõ hơn ai khác. Yến Tử cũng đã làm xong phẫu thuật, hơn nữa rất thành công, việc tôi và Tự Hoành nên làm cũng đã làm rồi. Tôi nghĩ chị là một phụ nữ độc thân mang theo đứa bé, làm phiền một người đàn ông có vợ thật không hay ho gì!" Lưu Kim Yến cắn cắn môi: "Tôi không có, tiểu Hứa, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, tôi và Tự Hoành không có quan hệ gì. Thật đó, anh ấy chỉ xuất phát từ đạo nghĩa mà chăm sóc hai mẹ con chúng tôi thôi. Nếu như mang tới phiền toái cho cô, về sau tôi sẽ chú ý, tận lực không gọi điện thoại cho Tự Hoành......" Hựu An chợt phiền chán, cô ả này quả thật không dễ thuyết phục: "Chị Kim Yến, chị đừng há mồm ngậm miệng đều Tự Hoành, Tự Hoành, làm như hai ta là hai bà vợ lớn - nhỏ trong xã hội phong kiến. Tôi chỉ muốn chị thoải mái nói rõ. Nếu chị muốn chị và Chu Tự Hoành trở thành thế nào thì trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ thành toàn cho chị. Tôi sẽ ly hôn với anh ấy, đem vị trí Chu phu nhân tặng cho chị, cũng tiết kiệm cho chị không cần lôi kéo đứa bé kia mà kiếm cớ, rất không có ý nghĩa."

Ánh mắt Lưu Kim Yến lóe lóe nhỏ giọng nói: "Tiểu Hứa, cô thật sự hiểu lầm...... Á! Tự Hoành, anh đã đến rồi......" Hựu An quay đầu lại đã nhìn thấy Chu Tự Hoành mặt đen thui đứng ở phía sau mình. Hứa Hựu An sao mà không hiểu, đứng lên chỉ vào Lưu Kim Yến cười: "Cô quả thực rất lợi hại, thủ đoạn này, tôi xin bái phục. Chu Tự Hoành, hôm nay, ngay trước mặt Lưu Kim Yến, tôi nói rõ ràng, tôi với anh không thể cứ dây dưa, hai ta ly hôn đi! Con mẹ nó, anh đừng nghĩ mình giống như đàn ông cổ đại, trong nhà có một người, bên ngoài còn nuôi thêm một ả, tôi không hèn hạ......" Nói còn chưa dứt lời, liền bị Chu Tự Hoành chặn ngang khiêng lên trên vai. Hựu An oán hận, đá đạp lung tung. Không chút lưu tình, Chu Tự Hoành đè chân Hựu An lại, nghiêng đầu nói với Lưu Kim Yến: "Tôi tìm cho cô căn nhà lớn hơn một chút, cũng đón mẹ Phùng về ở luôn. Hai mẹ con các cô ở cùng nhau, sau này chăm sóc lẫn nhau cũng tốt hơn. Công việc của tôi bận rộn, lại có gia đình, rất không tiện để chăm sóc mẹ con các cô." Nói xong, liền khiêng Hựu An đi ra ngoài. Sắc mặt Lưu Kim Yến hơi tái, bình tĩnh nhìn bóng lưng hai người đi ra, cắn chặt môi. Chu Tự Hoành thật sự tức giận, gần đây Chu Tự Hoành bận muốn chết, gấp rút huấn luyện, gấp rút chuẩn bị diễn tập theo quý, còn phải gấp rút điều động công việc.

Chu Tự Hoành biết trong lòng Hựu An có vướng mắc đối với mẹ con Lưu Kim Yến. Đành rằng sau khi chiến hữu chết đi, anh thật không thể mặc kệ hai mẹ con này. Phải nói mấy cái ý tưởng không tinh khiết đều vô nghĩa với anh. Nếu anh có, sao còn đợi đến lúc này. Cũng không thể không nói, con người luôn có lòng tham, cái này Chu Tự Hoành cũng hiểu. Sau khi Yến Tử xuất viện, Lưu Kim Yến tìm mọi cớ gọi anh. Vừa bắt đầu anh cũng không coi là quan trọng, sau lại phát hiện không thích hợp. Có lẽ đúng như cô dâu nhỏ của anh nói, mình do áy náy mà chăm sóc mẹ con này, khiến Lưu Kim Yến có ý nghĩ không nên có. Hơn nữa, hôm nay Chu Tự Hoành cũng nhìn thấy tương đối rõ ràng. Mặc dù từ đầu đến cuối, vợ anh đều là người gây sự, Lưu Kim Yến nhẫn nhục nói xin lỗi, nhưng chuyện này nhìn thế nào cũng thấy giả dối. Tính tình cô dâu nhỏ của anh anh biết rõ, tính tình bướng bỉnh, có chút nóng nảy, nhưng bản tính thiện lương. Ngày đầu tiên khi mang cô đi thăm mẹ Phùng, một chút cô cũng không ghét bỏ mà xem chân cho bà lão, thì anh đã biết rồi. Ước chừng đã uất ức mấy ngày nay, mình lại không rỗi rảng dỗ dành cô, cô nhóc mới xù lông như thế.

Chuyện như vậy Lưu Kim Yến lại gọi điện thoại cho mình, thủ đoạn vụng về như thế, sao Chu Tự Hoành lại không nhìn ra được sự thật chứ. Anh vẫn thật không nghĩ tới Lưu Kim Yến sẽ ôm loại ý nghĩ này, chút áy náy thương tiếc trong lòng trong nháy mắt không còn một mống. Chỉ là…ly hôn, cô nhóc này muốn tạo phản sao. Chu Tự Hoành khiêng Hựu An ra, mở cửa phía tay lái phụ, nhét cô vào. Cô nhóc giống như bị điên đá một cước, bị Chu Tự Hoành nhanh tay ngăn trở. Đóng cửa, lên xe, cúi người qua thắt dây an toàn cho cô dâu nhỏ, đè cô lại, cảnh cáo: "Vợ, em lại tiếp tục giãy dụa, anh chỉ có thể trói em lại." Thấy cô dâu nhỏ đàng hoàng, mới lái xe về nhà trọ. Vào nhà, Hựu An ném túi trong tay đi, đứng trong phòng khách, châm chọc nói: "Để một mình Kim Yến của anh ở bên ngoài, anh yên tâm sao? Đừng nói chút nữa lại báo mất tích, đòi tự sát, anh lại vui vẻ mà đi."

Chu Tự Hoành bước tới, muốn kéo cô, lại bị Hựu An chặn lại, hất ra: "Anh đừng kéo em, vô dụng thôi. Chu Tự Hoành, dù sao nhân dịp liền giải quyết hôm nay luôn, ly hôn đi! Em và anh coi như xong." Sắc mặt Chu Tự Hoành tối hơn, cảnh cáo cô: "Hứa Hựu An, cãi vã thì cãi vã, muốn ly hôn, không có cửa đâu." Hựu An nhớ tới uất ức mấy ngày nay, tức không chịu được rống to: "Tôi sẽ ly hôn, tôi phiền muốn chết rồi. Con mẹ nó, trước kia anh vui với ai, chơi với ai, tiện thể thì làm ông bố luôn đi. Cô nương tôi không phục vụ ván này đâu."

Chu Tự Hoành cắn răng nói: "Hứa Hựu An, em thử nói thêm một lời thô tục nữa cho anh xem?" Hựu An nhịn mấy ngày nay, lúc này không thèm nể anh, nhảy tới, nói: "Tôi cứ nói đó, đã nói đó, anh quản được sao. Ông già như anh, cùng mụ già Lưu Kim Yến đó rất xứng đôi. Về sau anh trực tiếp ngủ với ả ta đi, tôi con mẹ nó cũng không thèm xen vào, ưmh......" "Chu Tự Hoành anh buông tôi ra, buông tôi ra......" Chu Tự Hoành chợt kéo cô qua, đặt trên chân mình, vén váy cô lên, cởi quần lót ra, lộ ra cái mông trắng nhỏ non mềm, bốp bốp mấy tát tay..